Huyết Tế Sát Cục
Luồng sương mù màu đỏ thẫm ngột ngạt từ đỉnh bệ thờ dội xuống như một thác máu khổng lồ, mang theo mùi tanh tưởi của oán khí và chất lưu huỳnh nóng bỏng. Cánh cửa đồng cổ rỉ sét rêu phong dưới chân bệ thờ bị cánh tay phải hóa thạch vàng của Vệ Thương thô bạo đẩy ra, đổ rầm xuống nền đá, làm bắn tung tóe những vũng nước độc đỏ lòm.
Trước mắt anh, bệ thờ hiến tế của Trận Nhãn linh điện ngoại môn hiện ra như một cái miệng quái thú khổng lồ đang không ngừng nuốt chửng sinh mệnh lực. Vệ Ninh—muội muội của anh—đang bị những sợi xích sắt găm đầy trận văn màu đen quấn chặt lấy thân hình gầy gò, treo lơ lửng giữa không trung. Gương mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt nhắm nghiền, kinh mạch bẩm sinh héo úa đang run rẩy kịch liệt mỗi khi luồng sét đỏ từ đỉnh điện giáng xuống. Mỗi một tia sét đỏ phóng qua, sinh mệnh lực ít ỏi của nàng lại bị bòn rút, hóa thành những sợi tơ khí màu xám tím bay thẳng vào lòng bàn tay của kẻ đang đứng trên đỉnh bệ thờ.
"Tần... Cảnh... Sơn..."
Vệ Thương gầm lên qua kẽ răng, giọng nói trầm lạnh không mang một tia sinh khí phàm nhân. Mắt trái của anh vĩnh viễn chuyển sang màu vàng kim nhạt tà dị, co rút lại thành một đường thẳng đứng như mắt dã thú, rực lên những tia tơ máu tà tính.
Trên đỉnh bệ thờ, Tần Cảnh Sơn khoác đại bào trưởng lão màu tím sậm bám đầy máu khô, tóc muối tiêu rối bời bay loạn trong cuồng phong. Lão cầm trên tay cây Huyết Lôi Trận Kỳ—thứ pháp bảo tà ác đang không ngừng hấp thụ huyết khí từ hàng trăm tạp dịch phế mạch ngoài mỏ khoáng để nuôi dưỡng đại trận hiến tế. Nhìn thấy Vệ Thương và Tần Hoài đột nhập, đôi mắt thâm hiểm của lão co rút lại, rồi ngay lập tức bùng lên một điệu cười điên cuồng, ngạo nghễ.
"Khặc khặc! Vệ Thương! Ngươi quả nhiên chưa chết!" Tần Cảnh Sơn vung mạnh Huyết Lôi Trận Kỳ, lôi điện màu đỏ tà ác rít gào quanh thân lão. "Nhục thân rác rưởi của ngươi bị bóc tách kinh mạch, đan điền giả Cổ Trận Thần Sa cũng bị Vương Đằng giẫm nát vỡ vụn, vậy mà ngươi vẫn lết được tới đây? Tốt! Rất tốt! Đêm nay, lão phu sẽ dùng chính nhục thân gác trận sống này của ngươi để làm trận nhãn cốt lõi cho Huyết Tế Đại Trận, giúp lão phu đột nhập Trúc Cơ Hậu Kỳ!"
"Lão chó già... ngươi nằm mơ!"
Tần Hoài đứng bên cạnh Vệ Thương, tay trái nắm chặt chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét nứt rạn. Vai phải của gã bị chém rách sâu lộ cả xương trắng, bàn tay phải bị linh độc ăn mòn đen sạm run rẩy kịch liệt, nhưng ý chí kiếm đạo bất khuất trong đôi mắt gã không hề giảm bớt. Gã khẽ bước lên một bước, chắn trước nửa thân người đang rạn nứt rỉ máu của Vệ Thương.
Không một lời thừa thãi, Vệ Thương đập mạnh bàn tay trái phàm nhân—bàn tay dập nát quấn vải thô đẫm máu đỏ tươi—xuống nền đá linh điện. Anh dồn toàn bộ huyết khí còn sót lại vào mạch đất, kích hoạt Địa Mạch Khống Trận Thuật hòng thi triển Trọng Lực Áp Chế để găm chặt Tần Cảnh Sơn xuống đất.
*Ầm!*
Mặt đất dưới chân bệ thờ chấn động dữ dội, các vòng tròn trận văn màu đỏ thẫm lan rộng vây quanh bệ thờ. Tuy nhiên, khi lực trọng lực vạn cân vừa áp sát đỉnh bệ thờ, Tần Cảnh Sơn chỉ lạnh lùng hừ một tiếng. Lão vung mạnh tay trái, linh lực Trúc Cơ Trung Kỳ Đỉnh Phong bộc phát như một làn sóng triều khổng lồ, hóa thành một luồng linh áp tím sậm thô bạo ép xuống.
*Răng rắc! Uỳnh!*
Vòng tròn trận văn trọng lực của Vệ Thương bị luồng linh áp Trúc Cơ đập vỡ nát hoàn toàn thành những mảnh vụn ánh sáng đỏ thẫm. Sức mạnh phản phệ dội ngược lại khiến Vệ Thương lùi liên tiếp ba bước, hộc ra một ngụm máu đỏ tươi pha lẫn những vệt vàng kim nhạt tà dị. Vết sẹo phong ấn hình chữ Vạn trước ngực anh nứt toác ra một đường rạn lớn, máu vàng kim đặc quánh rỉ ra xối xả qua kẽ áo xám rách nát, tỏa ra mùi hương ngọt ngào tà tính nồng nặc.
"Khặc khặc! Một tên phế mạch không có linh lực đan điền, chỉ biết dùng ba cái trò huyết trận phàm nhân rác rưởi mà đòi chống lại Trúc Cơ tu sĩ?" Tần Cảnh Sơn cười ngạo mạn, vung Huyết Lôi Trận Kỳ phóng ra một luồng sét đỏ cuồng bạo chém thẳng xuống đầu Vệ Thương.
"Vệ huynh, tránh ra!"
Tần Hoài hét lớn, tay trái vung thanh kiếm gãy rỉ sét chém ngang. Kiếm khí màu xám tro rách nát bộc phát, va chạm kịch liệt với luồng sét đỏ giữa không trung phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc. Nhưng kiếm khí phế mạch của Tần Hoài quá mỏng manh, gã bị chấn văng lùi lại, bả vai phải rỉ máu xối xả, thanh kiếm gãy rỉ sét kêu oanh oanh như sắp vỡ vụn.
Vệ Thương đứng dậy từ vũng máu, mắt trái vàng kim nhạt khóa chặt vào cây Huyết Lôi Trận Kỳ trên tay Tần Cảnh Sơn. Anh dùng Hỗn Độn Trực Giác nhìn thấu rằng, toàn bộ lôi năng và oán khí bảo vệ Tần Cảnh Sơn đều bắt nguồn từ cây trận kỳ tà ác kia. Nếu không phá hủy nó, họ không thể áp sát để dứt điểm lão.
"Tần huynh... dùng Huyền Cực Kiếm Trận!" Vệ Thương khàn giọng nói, tay trái dập nát run rẩy vươn ra.
"Được!" Tần Hoài không một tia do dự, bước sát lại bên cạnh Vệ Thương, chìa lưỡi kiếm gãy rỉ sét ra phía trước.
Vệ Thương cắn chặt răng gỗ để ngăn tiếng rên rỉ đau đớn. Anh dùng ngón tay trỏ tay trái đẫm máu đỏ tươi pha lẫn máu vàng cổ, thi triển Huyết Trận Thủ vẽ nhanh các nét trận văn phong tính trực tiếp lên lưỡi kiếm gãy rỉ sét của Tần Hoài. Tốc độ vẽ trận của anh đạt đến cực hạn, chỉ trong vòng ba khắc sinh tử, các đường chỉ đỏ Huyền Cực Kiếm Trận đã bùng cháy rực rỡ trên lưỡi kiếm rỉ sét, tỏa ra luồng kiếm ý sắc bén xé gió gào rú.
*Hự!*
Vệ Thương khuỵu gối xuống, lồng ngực nhói buốt như bị hàng vạn kim châm nung đỏ đâm xuyên qua tim. Việc trích máu chứa thần lực rò rỉ để vẽ trận sát phạt tốc độ cao khiến anh tiêu hao thêm ba tháng thọ nguyên thực tế, vết nứt phong ấn trước ngực rỉ máu vàng nhiều hơn, bốc khói nhẹ.
"Chém!" Vệ Thương gầm lên.
Tần Hoài cảm nhận được luồng sức mạnh phong tính khổng lồ gia trì trên kiếm gãy. Gã vung kiếm bằng tay trái, giải phóng toàn bộ kiếm ý phế mạch tích lũy hằng đêm tại Cổ Kiếm trủng.
*Hưu... Đoàng!*
Một luồng kiếm khí màu đỏ rực rỡ như một vầng trăng khuyết khổng lồ xé rách sương đen oán khí, chém thẳng vào đỉnh bệ thờ. Tần Cảnh Sơn hoảng hốt vội vã vung Huyết Lôi Trận Kỳ phóng ra vạn tia sét đỏ để ngăn chặn, nhưng kiếm khí gia trì Huyền Cực Kiếm Trận có tốc độ và độ sắc bén tăng lên gấp đôi, chém đứt hoàn toàn các luồng sét đỏ phòng ngự, chém thẳng vào thân cây Huyết Lôi Trận Kỳ.
*Rắc! Rầm!*
Cây trận kỳ tà ác bị chém gãy đôi, nổ tung thành một quầng lửa đỏ đen tàn bạo. Đại trận hiến tế mất đi vật dẫn, bắt đầu dao động hỗn loạn, sương mù màu máu bao phủ linh điện lập tức tan rã một phần. Tần Cảnh Sơn bị phản phệ hộc máu, lùi lại sát bệ thờ Vệ Ninh. Gương mặt lão giả tóc muối tiêu lúc này đầy vẻ hoảng sợ và điên cuồng.
"Lũ rác rưởi phế mạch... các ngươi dám phá hủy bảo vật của ta!" Tần Cảnh Sơn gào rú điên cuồng. Biết mình đã mất đi đại trận phòng ngự, lão quay ngoắt người lại, vươn móng vuốt sắc bén chứa đầy lôi điện tím sậm, định bóp nát tim Vệ Ninh đang treo lơ lửng để kích hoạt lá chắn nhân quả hòng lôi kéo tất cả cùng chôn thây.
"Ninh nhi!" Vệ Thương chứng kiến cảnh tượng đó, thần trí phàm nhân hoàn toàn bị sát ý và phẫn nộ cực hạn chiếm giữ.
Trong thức hải xám xịt của anh, tiếng gầm rú tàn bạo của cổ thần Hoang Vương lại bùng phát vang dội: "Dâng hiến linh hồn cho ta... ta sẽ ban cho ngươi thần lực giết sạch bọn chúng..."
"Câm miệng!" Vệ Thương gầm lên trong lòng. Anh không hiến tế linh hồn, nhưng anh giải phóng hoàn toàn phong ấn lồng ngực rỉ máu để mượn tạm Cổ Thần Thần Lực Tầng 1.
*Răng rắc! Răng rắc!*
Cơn đau đớn tột cùng xé rách da thịt bùng phát từ ngực lan thẳng vào xương cốt cánh tay phải. Cánh tay phải của anh biến dị hóa thạch vàng rực rỡ, các đường sẹo trận văn màu máu nổi lên cuồn cuộn phát ra ánh sáng vàng cổ lạnh ngắt. Sức mạnh vật lý Kim Cương Thần Lực bộc phát cực hạn vạn cân, thổi bay mọi luồng áp lực lôi điện rò rỉ xung quanh.
Vệ Thương di chuyển với tốc độ không tưởng, nhục thân rách nát của anh lướt qua khoảng không hẹp chỉ trong chớp mắt. Trước khi móng vuốt của Tần Cảnh Sơn chạm vào ngực Vệ Ninh, cánh tay phải hóa thạch vàng cổ của Vệ Thương đã vươn tới như một gọng kìm bằng thép khổng lồ, bóp chặt lấy cổ họng của Tần Cảnh Sơn.
*Khẹc... khẹc...*
Tần Cảnh Sơn trợn trừng hai mắt, lôi điện tím sậm trên tay lão đập liên tục vào cánh tay vàng của Vệ Thương nhưng hoàn toàn bị sức mạnh vật lý bất hoại triệt tiêu, phát ra những tiếng xèo xèo vô hại. Lão giả Trúc Cơ Trung Kỳ Đỉnh Phong lúc này run rẩy kịch liệt trước uy áp tà dị phát ra từ mắt trái vàng kim nhạt của thiếu niên mười bảy tuổi.
"Vệ... Vệ Thương... tha..."
"Nợ máu của Vệ gia, hôm nay chấm dứt." Vệ Thương khàn giọng nói.
Không một tia do dự, Vệ Thương dồn lực vào bàn tay phải hóa thạch vàng cổ, bóp nát vụn cổ họng của Tần Cảnh Sơn. Cùng lúc đó, anh vung nắm đấm trái đâm thẳng vào đan điền của lão, bóp nát đài sen đạo cơ Trúc Cơ Kỳ đang rạn nứt bên trong.
*Uỳnh!*
Tần Cảnh Sơn trợn mắt kinh hoàng, nhục thân lão run lên rồi hoàn toàn sụp đổ, ngã gục xuống bệ đá đầy máu đỏ tàn bạo. Phản đồ Tần gia ngoại môn cuối cùng đã bị sát phạt dứt khoát vĩnh viễn.
Vệ Thương vội vã dùng tay trái bẻ gãy các xích sắt quấn quanh Vệ Ninh, đỡ lấy thân thể gầy yếu của muội muội ôm chặt vào lòng ngực đang rỉ máu vàng kim nhạt.
*Rắc! Rắc!*
Thanh kiếm gãy rỉ sét trên tay Tần Hoài đột ngột phát ra tiếng kêu giòn giã rồi gãy vụn hoàn toàn thành những mảnh sắt vụn rỉ sét rơi lã chã xuống đất cát, mất sạch linh tính. Cùng lúc đó, vết sẹo phong ấn hình chữ Vạn trước ngực Vệ Thương nứt toác ra một đường rạn lớn tột độ đau đớn, máu vàng kim nhạt rỉ ra xối xả thấm đẫm vai áo Vệ Ninh.
Khi Tần Cảnh Sơn trút hơi thở cuối cùng, đại trận hiến tế mất đi người khống chế hoàn toàn sụp đổ. Một luồng dao động thần lực cổ xưa khổng lồ rò rỉ từ dưới Vực sâu phong ấn, cộng hưởng với trận tâm rỉ máu trước ngực Vệ Thương, bùng phát thành một cột sáng màu vàng xám khổng lồ rống gào xuyên thẳng qua mái vòm linh điện, đâm rách mây đen bầu trời Trận Châu, khuếch tán ra ngoài vạn dặm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!