Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đột Nhập Linh Điện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng hẻm đá hẹp sau núi mỏ khoáng số 9 đặc quánh, lạnh lẽo và nực mùi lưu huỳnh trộn lẫn với sương đêm sa mạc. Gió từ biên thùy Linh Châu thổi về, rít lên từng hồi qua khe đá như tiếng khóc than của hàng vạn oán hồn phu mỏ vừa ngã xuống. Vệ Thương quỳ gục trên nền đất cát nhão nhoét, bả vai trái gãy xương nhức nhối như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua da thịt. Vết thương hình chữ Vạn trước ngực anh—nơi Trận tâm rách nát Vô Cực đang giam giữ cổ thần Hoang Vương—lại nứt rộng thêm một khoảng lớn sau cuộc huyết chiến với Liễu Vân.


Từng giọt máu màu vàng kim nhạt, đặc quánh và tỏa ra mùi hương ngọt ngào tà dị, liên tục rỉ ra qua kẽ vải thô xám rách nát, nhỏ xuống đất đá phát ra những tiếng xèo xèo vô thanh. Mỗi giọt máu vàng rơi xuống đều bốc lên một làn khói nhẹ, mang theo tiếng gầm rú trầm đục, đầy phẫn nộ của Hoang Vương vang vọng thẳng vào thức hải Vệ Thương. Sự ăn mòn của thần lực cổ xưa đang lan rộng, khiến bả vai trái của anh lạnh buốt, trong khi cánh tay phải biến dị hóa thạch vàng cổ lạnh ngắt như sắt nguội, hoàn toàn mất đi cảm giác phàm trần của da thịt. Bàn tay trái phàm nhân của anh, vốn bị giẫm dập nát nứt xương quấn vải thô đẫm máu đỏ tươi, giờ lại nhiễm thêm độc tố phấn hoa rắn lục đen sạm, run rẩy kịch liệt.


"Vệ huynh... gượng được không?"


Tần Hoài từ trong bóng tối lướt đến, đỡ lấy bả vai rách nát của Vệ Thương. Sắc mặt kiếm tu phế mạch tái nhợt dưới ánh sáng lôi điện nhạt từ xa hắt lại. Bàn tay phải của gã bị linh độc ăn mòn đen sạm, run rẩy không ngừng, tay trái nắm chặt chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét nứt rạn đầy vết rạn nứt. Gã vừa trải qua trận chiến khốc liệt để bảo vệ mật đạo phế tích Đường gia, linh lực phế mạch Luyện Khí tầng 9 đã cạn kiệt đến đáy.


"Ninh nhi... đang ở trong tay Tần Cảnh Sơn." Vệ Thương khàn giọng, mắt trái vĩnh viễn chuyển sang màu vàng kim nhạt tà dị co rút lại, rực lên một tia tơ máu tà tính. Giọng nói của anh trầm lạnh, mất đi hơi ấm của một thiếu niên mười bảy tuổi. "Lão chó già đó muốn dùng con bé làm lõi hiến tế cho Huyết Tế Đại Trận tại Trận Nhãn linh điện ngoại môn. Chúng ta không có nhiều thời gian."


"Nhưng linh điện ngoại môn được bao bọc bởi đại trận lôi điện canh gác nghiêm ngặt, Hình Đường thủ vệ đông đảo, chúng ta làm sao đột nhập?" Tần Hoài nghiến răng, linh độc trên tay phải truyền đến cơn đau nhói buốt khiến gã khẽ hít một hơi khí lạnh.


Vệ Thương không trả lời. Anh dùng bàn tay trái dập nát quấn vải thô đẫm máu, run rẩy móc từ trong ngực áo ra chiếc xẻng sắt cũ của Tô lão đầu. Cán gỗ dâu tằm của chiếc xẻng vốn đã bị nứt rạn nghiêm trọng sau trận sập hầm mỏ số 9. Vệ Thương dùng sức mạnh vật lý của cánh tay phải hóa thạch vàng cổ, thô bạo bẻ gãy lớp vỏ gỗ dâu tằm bên ngoài cán xẻng.


*Rắc!*


Lớp gỗ mục nát vỡ vụn, để lại một ống đồng rỗng ruột rỉ sét ẩn giấu bên trong cán xẻng. Vệ Thương khẽ gõ mạnh ống đồng xuống bệ đá cổ lân cận. Một cuộn da dê mỏng bám đầy bụi trận xám xịt rơi ra. Đó chính là Bản vẽ ẩn trong xẻng sắt cũ—sơ đồ kết cấu chi tiết các mạch trận ngầm dưới lòng đất Vô Cực Trận Tông do người gác mộ tiền nhiệm Tô lão đầu lén lút khắc chế vạn năm trước.


Vệ Thương trải cuộn da dê lên đùi, mắt trái vàng kim nhạt rực sáng thần quang của Hỗn Độn Trực Giác. Luồng trực giác tà dị giúp anh nhìn thấu những đường chỉ vẽ mạch ngầm rỉ máu lơ lửng trên tấm da dê.


"Tô lão đầu... hóa ra ông ấy đã tính trước đường này." Vệ Thương thầm nghĩ, các ngón tay trái dập nát chỉ vào một đường rãnh rách nát trên bản đồ. "Mạch trận ngầm của mỏ số 9 thực chất liên kết trực tiếp với tim cổ thần dưới đáy Vực sâu phong ấn, và nó chạy xuyên qua móng nền của Trận Nhãn linh điện ngoại môn. Đây là lối đi duy nhất giúp chúng ta đột nhập mà không bị đại trận hộ tông phát hiện."


"Được, ta đi mở đường!" Tần Hoài dứt khoát đứng dậy, vung thanh kiếm gãy rỉ sét, ánh mắt lộ rõ vẻ quyết liệt của một kiếm tu không chịu quỳ gối trước số phận.


Hai bóng người lướt đi trong bóng tối ngột ngạt của đường hầm ngầm rách nát. Không khí càng đi sâu càng trở nên nóng bức, nực mùi lưu huỳnh và tiếng sấm sét trầm đục dội xuống liên tục từ phía trên bệ đá. Linh điện ngoại môn đang tích tụ lôi năng cực lớn từ Huyết Tế Đại Trận, dao động linh lực bạo liệt khiến các bức tường đá xung quanh rạn nứt, rỉ ra những giọt nước độc màu đỏ thẫm.


Khi họ tiếp cận khu vực móng nền dưới lòng linh điện, lối đi ngầm đột ngột bị chặn đứng bởi một vách đá hẹp bám đầy những khối thạch trận lấp lánh ánh sáng xanh lam. Đó là hệ thống bẫy lôi điện rà quét dày đặc bảo vệ cửa cung điện.


*Xèo xèo... Đoàng!*


Một luồng sét xanh (blue lightning) đột ngột phóng ra từ vách đá, chém rách sương mù ngột ngạt, lao thẳng về phía hai người.


Tần Hoài vội vã lách người né tránh, nhưng luồng sét xanh quá nhanh và dồi dào linh khí lôi điện. Sét đánh trúng bả vai phải của gã, khiến chiếc kiếm bào xám rách nát cháy sém đen ngòm, hộc ra một ngụm máu đen lộn xộn. "Trọng lực và lôi năng ở đây liên kết chặt chẽ với đại trận phía trên! Sức mạnh của bẫy lôi điện này vượt quá giới hạn chịu đựng của Luyện Khí Kỳ!"


Vệ Thương lùi lại nửa bước, lồng ngực gầy gò phập phồng dữ dội. Mùi máu vàng kim ngọt ngào tà dị rò rỉ từ vết khâu trước ngực càng bốc lên nồng nặc dưới tác động của lôi năng kích thích. Anh dùng Hỗn Độn Trực Giác quét qua vách đá lấp lánh thạch trận. Trong mắt trái vàng kim tà dị của anh, hệ thống bẫy lôi điện hiện lên dưới dạng những đường chỉ nhân quả rỉ máu đan xen chằng chịt, và lõi trận nhãn của bẫy lôi điện chính là một khe đá ngầm lấp lánh thạch khoáng ở chân vách đá.


"Tần huynh, hộ pháp cho ta! Ta phải phá trận nhãn này!" Vệ Thương gầm lên.


Anh vung cánh tay phải hóa thạch vàng cổ, thô bạo cầm lấy đầu chiếc xẻng sắt cũ của Tô lão đầu—thứ vũ khí kim loại duy nhất còn sót lại có khả năng dẫn truyền huyết khí tốt. Vệ Thương dồn toàn bộ sức mạnh vật lý Kim Cương Thần Lực vào cánh tay phải lạnh ngắt, cắm mạnh lưỡi xẻng sắt cũ ngập sâu vào khe đá địa mạch chứa trận nhãn.


*Uỳnh!*


Sét xanh cuồng bạo phóng tới, đánh thẳng vào lưỡi xẻng sắt. Luồng lôi điện khổng lồ chạy dọc theo thân xẻng kim loại, truyền trực tiếp dòng lôi điện xuống đất cát sa thạch xung quanh để triệt tiêu năng lượng sát phạt. Thân xẻng sắt bị nung đỏ rực dưới sức nóng của sét xanh, tỏa ra khói trắng nghi ngút.


Những luồng sét xanh rò rỉ bắn tung tóe ra xung quanh như những con rết lửa giận dữ.


"Vệ huynh, giữ chặt!"


Tần Hoài nghiến răng chịu đựng cơn đau từ linh độc ăn mòn tay phải, vung thanh kiếm gãy rỉ sét bằng tay trái, giải phóng toàn bộ kiếm ý phế mạch sắc bén. Những luồng kiếm khí màu xám tro rách nát bộc phát, chém tạt hoàn toàn các luồng sét rò rỉ bảo vệ an toàn cho Vệ Thương giải trận. Bàn tay phải đen sạm của gã run rẩy dữ dội, máu đỏ tươi tươm qua lớp vải quấn bốc cháy lèo xèo dưới nhiệt lượng lôi điện.


Vệ Thương quỳ một chân trên đất cát bỏng rát, lồng ngực đau nhói như bị xé rách. Anh cắn rách đầu ngón tay trái dập nát, chịu đựng cơn đau thấu xương, ép ra một giọt huyết khí tịnh hóa—thứ máu đỏ tươi phàm nhân pha lẫn một tia vàng nhạt từ phong ấn cổ thần. Anh nhỏ giọt máu thẳng vào lõi trận nhãn lấp lánh dưới lưỡi xẻng sắt cũ.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Một tiếng nổ bạo liệt vang lên rúng động cả hầm ngầm. Sức mạnh phản phệ của lôi điện bạo tẩu đánh thẳng vào lồng ngực Vệ Thương, hất văng anh trượt dài trên đất cát đá vụn. Cán gỗ của chiếc xẻng sắt cũ bị nổ tung thành trăm mảnh vụn găm đầy vào da thịt tay trái anh. Vết sẹo phong ấn hình chữ Vạn trước ngực rách rộng thêm, rỉ máu vàng kim dữ dội, bỏng rát nhức nhối như bị thiêu sống. Kinh mạch lồng ngực Vệ Thương rạn nứt nhẹ do lôi điện phản phệ cắn trả.


Nhưng bẫy lôi điện cuối cùng cũng tắt lịm. Những khối thạch trận màu xanh lam vỡ vụn thành tro xám xịt, dọn sạch lối đi dẫn đến nền móng của linh điện.


"Vệ huynh!" Tần Hoài lao đến, đỡ lấy Vệ Thương đang hộc máu vàng đỏ hỗn tạp.


"Ta... chưa chết được." Vệ Thương khàn giọng, dùng cánh tay phải hóa thạch vàng cổ lạnh ngắt lau sạch vết máu vàng trên khóe môi. Mắt trái vàng kim nhạt của anh rực lên sát ý ngút trời. "Đi cứu Ninh nhi!"


Họ bò qua khe nứt địa chất vừa sụp đổ dưới móng nền linh điện, tiến sát đến một cánh cửa đồng cổ rỉ sét rêu phong ẩn giấu dưới gầm bệ thờ trung tâm. Vệ Thương vung cánh tay phải hóa thạch vàng cổ bộc phát Kim Cương Thần Lực, thô bạo đẩy cánh cửa đồng nặng ngàn cân ra.


*Két... Két... rầm!*


Cánh cửa đồng cổ của linh điện mở ra, ánh sáng đỏ thẫm tà ác từ Huyết Tế Đại Trận tràn xuống ngột ngạt, để lộ hình ảnh Vệ Ninh đang bị xích sắt quấn quanh treo lơ lửng trên bệ thờ ngập tràn máu đỏ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!