Nổi Loạn Ngầm
Lửa sét màu đỏ tà ác từ Huyết Lôi Trận Kỳ bùng cháy rít gào, phong tỏa toàn bộ cửa sắt rỉ sét, ngăn cách hoàn toàn lối ra duy nhất của hầm ngầm Hình Đường. Sức nóng hầm hập mang theo mùi lưu huỳnh và máu khét lẹt cuộn lên, biến căn phòng tra tấn chật hẹp thành một lò bát quái thu nhỏ.
Tần Cảnh Sơn đứng sát mép cửa, gương mặt già nua vặn vẹo vì kinh hoàng, tay lão run rẩy vung mạnh lá cờ trận đỏ thẫm. Những tia sét đỏ như những con rết lửa bò dọc theo vách đá, tạo thành một tấm lưới điện dày đặc, rít lên những tiếng chói tai. Lão nhìn chằm chằm vào xác chết nát bét của đao phủ Vương Đằng dưới đất, rồi ngước lên nhìn cánh tay phải hóa thạch vàng rực rỡ của Vệ Thương, giọng nói run rẩy không giấu nổi sự hoảng hốt:
"Nghịch tử... ngươi không có đan điền, kinh mạch đã phế, làm sao có thể ngự trị thứ thần lực tà dị này? Ngươi là quỷ! Ngươi không phải người!"
Vệ Thương đứng giữa đống đổ nát, hơi thở hổn hển, lồng ngực gầy gò phập phồng dữ dội. Vết thương hình chữ Vạn trước ngực anh—nơi Trận tâm rách nát Vô Cực đang bị phong ấn—đã bị búa răng cưa của Vương Đằng cào rách rộng thêm một khoảng lớn. Từ vết rách ấy, thứ máu màu vàng kim nhạt, đặc quánh và tỏa ra mùi hương ngọt ngào tà dị, liên tục rỉ ra, thấm đẫm chiếc áo tạp dịch xám rách nát. Mỗi một giọt máu vàng rơi xuống nền đá lạnh đều bốc lên một làn khói nhẹ, kèm theo tiếng gầm rú trầm đục của cổ thần Hoang Vương vang vọng trong thức hải.
Cơn đau đớn tột cùng xé rách da thịt và kinh mạch lan rộng từ ngực lên tận khớp vai trái. Cánh tay phải của anh—thứ vừa biến dị thành kim loại vàng cổ—lạnh ngắt như một khối sắt ngàn năm. Anh hoàn toàn không còn cảm nhận được cái nóng của lửa sét đỏ xung quanh, mất đi mọi cảm giác phàm trần của da thịt, chỉ có một sức nặng khổng lồ, bạo liệt đang cuộn chảy bên trong xương cốt.
Anh biết, đan điền giả Cổ Trận Thần Sa của mình đã bị Vương Đằng giẫm vỡ vụn, kinh mạch tứ chi rách nát hoàn toàn. Anh không thể vận hành bất kỳ luồng linh lực chính thống nào để phá giải đại trận lôi điện Trúc Cơ Kỳ này. Nhưng anh có nhục thân phong ấn, có Kim Cương Thần Lực của cánh tay vàng biến dị.
"Tần Cảnh Sơn..." Vệ Thương khàn giọng, giọng nói trầm lạnh không mang một tia sinh khí phàm nhân, mắt trái vĩnh viễn chuyển sang màu vàng kim nhạt tà dị khóa chặt lấy lão giả. "Nợ máu của Vệ gia, hôm nay ta sẽ đòi lại từng chút một."
Không một lời thừa thãi, Vệ Thương lướt tới. Anh không dùng tay trái phàm nhân đang dập nát quấn vải thô đẫm máu đỏ tươi, mà vung cánh tay phải hóa thạch vàng cổ, thô bạo đấm thẳng vào cột đá chịu lực khổng lồ ở trung tâm phòng tra tấn ngầm.
*Uỳnh! Rầm rầm!*
Sức mạnh vật lý tàn bạo của Kim Cương Thần Lực đập vỡ nát cột đá ngàn cân trong nháy mắt. Những vết nứt lớn như mạng nhện lan nhanh trên trần đá, đất cát và những tảng đá khổng lồ bắt đầu sụt lở dữ dội. Vệ Thương không muốn phá trận bằng linh lực, anh muốn dùng sức mạnh thuần túy để đánh sập cả hang ngầm này.
"Điên rồi! Ngươi muốn đồng quy vu tận sao?" Tần Cảnh Sơn hoảng hốt gầm lên. Lưới sét đỏ của Huyết Lôi Trận Kỳ bị chấn động địa chấn làm lệch hướng, các nút thắt trận pháp rạn nứt hỗn loạn. Sợ bị chôn sống, Tần Cảnh Sơn buộc phải thu hồi trận kỳ, vội vã đạp đất bay ngược ra ngoài cửa sắt để thoát thân.
Nhân lúc đất đá sụp đổ che khuất tầm nhìn và đại trận lôi điện lộ ra sơ hở, Vệ Thương ôm chặt lấy bả vai trái đang gãy xương nhức nhối, lách mình qua một khe nứt địa chất vừa nứt ra bên hông vách đá. Đó là một đường dẫn khí rách nát, thông thẳng vào hệ thống đường hầm mỏ tối tăm của ngoại môn.
Trong bóng tối ngột ngạt của đường hầm ngầm, Vệ Thương bước đi loạng choạng. Mắt trái vàng kim nhạt của anh rực lên trong đêm, giúp anh nhìn thấu những mạch trận ngầm đang rò rỉ khí độc địa mạch. Anh vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật đến mức cực hạn, ngưng thở hoàn toàn để đóng băng mọi hơi thở thần lực cổ thần rò rỉ, tránh để la bàn lôi điện của lính tuần phòng phát hiện.
Sau gần nửa canh giờ di chuyển trong đau đớn li bì, Vệ Thương cuối cùng cũng tiếp cận được ranh giới của Mỏ khoáng Trận Thạch số 9. Từ trong một hốc đá tối tăm, một bóng đen nhỏ gầy lanh lợi lướt ra, đỡ lấy thân hình đang đổ sụp của anh. Đó là Diệp Hồng Trần.
"Vệ ca! Trời ơi, huynh đẫm máu thế này... cánh tay của huynh..." Diệp Hồng Trần kinh hoàng nhìn cánh tay phải hóa đá vàng cổ lạnh ngắt của Vệ Thương, nước mắt suýt ứa ra.
"Nín đi, Hồng Trần." Vệ Thương khàn giọng, dùng tay trái phàm nhân run rẩy nắm chặt vai cậu bé. "Ninh nhi đang gặp nguy hiểm. Tần Cảnh Sơn chắc chắn sẽ huy động toàn bộ Hình Đường ngoại môn vây sát nghĩa trang và các lối ra. Chúng ta phải tạo ra một cuộc hỗn loạn khổng lồ để phân tán lực lượng của chúng."
Diệp Hồng Trần lau nước mắt, ánh mắt lộ ra vẻ kiên nghị vượt tuổi: "Vệ ca, phu mỏ ở mỏ số 9 bấy lâu nay bị cai lệ đánh đập, hít độc khí địa mạch đến kiệt quệ. Triệu Hùng đã chết, bọn chúng đang hoang mang không có người cầm đầu. Đệ đã liên kết bí mật với các phu mỏ trung thành, chỉ cần một mồi lửa, hàng vạn người sẽ nổi dậy!"
Vệ Thương gật đầu, lấy ra vài mảnh phế thạch trận nhặt được từ nghĩa trang trao cho Diệp Hồng Trần: "Dùng những mảnh phế thạch này, ném vào các lõi trận pháp phong tỏa linh khí của mỏ số 9. Khi các trận pháp phong tỏa bị phá hủy, địa mạch độc khí sẽ bạo tẩu, lính canh sẽ không thể khống chế được phu mỏ. Hãy đi ngay, bảo vệ bản thân!"
Diệp Hồng Trần nhận lấy phế thạch, cúi đầu chào rồi nhanh chóng lẩn vào bóng tối hướng về phía khu lao dịch doanh.
Chỉ một khắc sau, từ hướng Mỏ khoáng Trận Thạch số 9, những tiếng nổ trầm đục bắt đầu vang lên liên tiếp. Các cột sáng lôi điện phong tỏa mỏ khoáng vụt tắt, thay vào đó là luồng khói độc địa mạch màu xám xịt bùng phát. Tiếng gào thét phẫn nộ của hàng vạn phu mỏ phế mạch bị áp bức bấy lâu nay đồng loạt bùng nổ như triều dâng. Tiếng kẻng báo động của ngoại môn tông môn rú vang dồn dập, ánh đuốc của lính tuần phòng Hình Đường hỗn loạn chạy về phía mỏ khoáng.
Nhân lúc hỗn loạn, Vệ Thương kéo lê thân thể rách nát, lẩn trốn theo con đường thoát nước hẻo lánh phía sau núi để rút lui về phía nghĩa trang.
Tuy nhiên, khi anh vừa bước chân vào một con hẻm đá hẹp bị bao phủ bởi sương mù dày đặc, bước chân của anh đột ngột khựng lại. Một mùi hương ngọt ngào tà dị, nhưng khác hoàn toàn với mùi máu cổ thần, thoang thoảng bay đến. Đó là mùi của độc dược ăn mòn.
"Khặc khặc... Vệ Thương, ngươi tưởng tạo ra cuộc nổi loạn phu mỏ là có thể thoát khỏi lòng bàn tay của lão phu và Tần gia sao?"
Từ trong màn sương mù màu máu đỏ thẫm, một nữ nhân quyến rũ trung niên mặc đạo bào đỏ thẫm thêu rắn độc bước ra. Môi ả thâm đen, ánh mắt đầy nọc độc tàn nhẫn khóa chặt lấy Vệ Thương. Đó là Liễu Vân—nữ chấp sự tàn độc của Hình Đường, kẻ mưu mô đồng mưu đầu độc cha anh mười năm trước.
Ả nhìn chằm chằm vào vết thương trước ngực Vệ Thương đang rỉ máu vàng kim, liếm môi đầy tham lam: "Thứ máu vàng kim này... quả nhiên là thần lực thái cổ rò rỉ từ trận tâm. Nếu ta dâng thứ này lên cho Mộ Dung thế gia, ta sẽ có được Trúc Cơ Đan hoàn chỉnh, thậm chí bước vào nội môn!"
Vệ Thương cảm nhận được bả vai phải và cánh tay hóa thạch vàng của mình đang bị luồng khí độc xung quanh làm cho tê liệt nhẹ. Khớp vai phải của anh trở nên cứng đờ, không thể vung lên để đấm một đòn Kim Cương Thần Lực dứt điểm (thử nghiệm thất bại). Anh nhận ra Liễu Vân am hiểu độc sát cận chiến, nếu để ả áp sát đầu độc, nhục thân phế mạch của anh sẽ hoàn toàn sụp đổ.
"Liễu Vân... hôm nay ngươi phải đền mạng cho cha ta!"
Vệ Thương gầm lên, chấp nhận tiêu hao thọ nguyên thực tế. Anh cắn rách đầu ngón tay trái phàm nhân đang bị thương dập nát, chịu đựng cơn đau thấu xương, thi triển Huyết Trận Thủ vẽ nhanh các đường trận văn phòng ngự lên không trung chỉ trong vòng ba khắc sinh tử.
Một lá chắn trận pháp màu máu đỏ thẫm bùng cháy sát khí hiện lên ngay trước mặt anh.
*Xèo xèo xèo!*
Liễu Vân cười lạnh, vung tay thi triển Vạn Độc Trảo. Những móng vuốt đen kịt đầy độc khí màu xanh lục của ả cào mạnh vào lá chắn huyết trận, tạo ra những tiếng ăn mòn ghê rợn. Lá chắn màu máu bị độc khí gặm nhấm nhanh chóng rạn nứt.
"Huyết trận của ngươi tuy nhanh, nhưng nhục thân phế vật của ngươi chịu được bao lâu? Chết đi!"
Liễu Vân lướt tới cực nhanh như một con rắn lục, áp sát nhục thân Vệ Thương. Tay trái ả thò vào tay áo, rút ra một bình gốm nhỏ chứa phấn hoa rắn lục—thứ độc dược cực kỳ tàn bạo có khả năng ăn mòn đan điền và làm đông cứng kinh mạch—định đâm thẳng vào cổ họng anh.
Vệ Thương không lùi. Mắt trái vàng kim nhạt của anh lóe lên tia sáng quyết liệt. Anh biết mình phải trả giá để cận chiến kết liễu ả.
Anh chủ động vươn bàn tay trái phàm nhân đang quấn vải thô ra, chụp chặt lấy cổ tay đang cầm bình độc của Liễu Vân.
*Aaaa!*
Độc phấn hoa rắn lục từ tay Liễu Vân rò rỉ ra, ngay lập tức thấm qua lớp vải thô, ăn mòn da thịt bàn tay trái của Vệ Thương. Cơn đau bỏng rát dữ dội như bị nung đỏ khiến kinh mạch tay trái anh bị hủy hoại nhẹ, máu đỏ tươi phàm nhân chảy ra xối xả (cái giá phải trả). Nhưng năm ngón tay trái của anh vẫn khóa chặt cổ tay ả như một gọng kìm bằng sắt.
"Cái gì? Ngươi chịu chết sao?" Liễu Vân kinh hãi định giật tay lại, nhưng lực lượng từ ý chí sắt đá của Vệ Thương quá mạnh.
"Sát!"
Vệ Thương hét lớn, kích hoạt Trận Văn Sát Ấn đã khắc sẵn trong lòng bàn tay trái từ trước. Luồng sát khí sắc bén như đao kiếm bùng phát từ trận văn màu đỏ rực rỡ, chém rách hoàn toàn cổ tay của Liễu Vân, khiến chiếc bình độc rơi xuống đất vỡ tan tành.
Máu đỏ tươi của Liễu Vân phun ra xối xả từ vết chém. Không để đối thủ kịp tháo chạy, Vệ Thương dùng ngón tay trái đẫm máu của mình đâm thẳng vào vết thương hở trên cổ tay ả, kích hoạt Huyết Độc Phản Phệ.
Anh dẫn dắt luồng máu màu vàng kim nhạt chứa thần lực cổ thần rò rỉ từ lồng ngực mình truyền trực tiếp vào huyết mạch của Liễu Vân.
*Két... Rắc... Rắc...*
"Đây... đây là thứ lực lượng gì? Không! Thần thể của ta!"
Liễu Vân hét lên một tiếng thảm thiết đầy tuyệt vọng. Ngay khi thứ máu vàng kim tà dị của cổ thần xâm nhập vào huyết mạch, toàn bộ kinh mạch trong người ả lập tức bị hóa thạch vàng rỉ sét. Làn da mịn màng của nữ chấp sự bắt đầu nứt nẻ, chuyển dần thành một màu vàng kim lạnh ngắt và thô ráp như đá cổ xưa.
Sự hóa thạch lan nhanh từ cổ tay lên bả vai, rồi bao phủ toàn bộ nhục thân của ả. Trong vòng chưa đầy năm nhịp thở, Liễu Vân đã biến thành một pho tượng đá màu vàng kim nhạt đứng sừng sững giữa ngõ hẻm tối tăm.
Gió từ núi Hắc Vân thổi qua, pho tượng đá vàng rạn nứt rầm rầm rồi rã nát hoàn toàn thành đống đá vụn và tro xám xịt cuốn đi theo gió cát, không để lại một chút dấu vết sinh mệnh nào.
Vệ Thương quỳ gục xuống đất nhão, bàn tay trái đẫm máu đỏ tươi lẫn độc tố xanh lục run rẩy dữ dội. Lồng ngực anh nứt toác thêm một đường rạn lớn, máu vàng rỉ ra nhiều hơn, bốc mùi hương ngọt ngào tà dị khuếch tán ra ngoài hẻm đá ngầm.
Anh thở dốc, cố gắng gượng dậy để đi cứu Vệ Ninh. Nhưng trước khi đống tro tàn của Liễu Vân hoàn toàn biến mất, một âm thanh khàn khàn, điên cuồng và đầy oán hận bỗng truyền ra từ mảnh vỡ thần thức chưa kịp tiêu biến của ả:
"Ha... ha ha... Vệ Thương... ngươi thắng lão phu thì sao chứ?... Muội muội của ngươi... Vệ Ninh... đã bị Tần Cảnh Sơn bắt giữ... đưa thẳng về Trận Nhãn linh điện ngoại môn... để làm lõi hiến tế cho Huyết Tế Đại Trận rồi... Giờ này... chắc nàng đã lên bệ thờ... ha ha ha!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!