Cánh Tay Vàng Biến Dị
Cơn đau ập đến như một lưỡi dao nung đỏ rạch nát toàn bộ hệ thống thần kinh của Vệ Thương. Lưỡi búa răng cưa sắc bén, rỉ sét và tẩm đầy linh độc màu xanh lục của Vương Đằng đã đâm xuyên qua lá chắn ánh sáng cẩm thạch mờ nhạt của ngọc bội Tố Tâm, cắm sâu vào vết sẹo hình chữ Vạn trước ngực anh. Đầu nhọn hoắt của răng cưa rỉ sét chạm trực tiếp vào bề mặt rỉ máu của Trận tâm rách nát Vô Cực.
Chất độc ăn mòn bốc khói đen tanh nồng, sủi bọt xèo xèo ngay trên da thịt rách nát. Đan điền giả được tạo từ Cổ Trận Thần Sa ở bụng dưới đã bị cú giẫm sấm sét của Vương Đằng đập vỡ vụn hoàn toàn, những mảnh vụn thần sa bắn tung tóe trong kinh mạch như hàng vạn mảnh sành cào xé nhục thân. Vệ Thương treo lơ lửng trên xích sắt, bả vai trái gãy nứt, bàn tay trái dập nát quấn vải thô đẫm máu buông thõng bất động. Anh cận kề cái chết, nhịp thở đứt quãng, nhưng đôi mắt trái vĩnh viễn mang màu vàng kim nhạt của cổ thần vẫn trừng trừng nhìn vào khoảng không tăm tối.
Trong giây phút nhục thân phàm nhân sụp đổ hoàn toàn, linh hồn Vệ Thương bị hút mạnh vào sâu trong Thức hải.
Thức hải của anh lúc này không còn là một khoảng không xám xịt tĩnh lặng hằng đêm, mà đã biến thành một vùng biển động dữ dội. Sương mù màu vàng kim nhạt—thứ thần lực tà dị rò rỉ từ phong ấn cổ thần—cuồn cuộn bốc lên như những làn sóng triều khổng lồ cao hàng trăm trượng. Ở tâm điểm của vùng biển sương mù ấy, một ngai vàng bằng đá đen cổ xưa khổng lồ hiện ra, chằng chịt những sợi xích sắt gỉ sét quấn quanh.
Một ý chí vĩ ngạn, tàn bạo và ngạo nghễ thức tỉnh. Đôi mắt khổng lồ rực sáng như hai vầng thái dương vàng kim của cổ thần Hoang Vương mở ra từ trong sương mù, nhìn xuống linh hồn nhỏ bé của Vệ Thương như nhìn một con kiến hôi dưới chân bệ đá.
"Kẻ phàm nhân hèn mọn... Nhục thân rác rưởi của ngươi đã nát vụn. Đan điền giả đã vỡ, kinh mạch đã đứt. Ngươi lấy cái gì để giam giữ ta?" Giọng nói của Hoang Vương rống gào, chấn động toàn bộ thức hải khiến linh hồn Vệ Thương run rẩy kịch liệt, tơ máu vàng nhạt bùng phát dữ dội hòng đồng hóa thần thức anh. "Dâng hiến linh hồn phàm nhân của ngươi cho ta! Ta sẽ ban cho ngươi thần lực tối cổ để nghiền nát lũ kiến hôi ngoài kia thành tro bụi!"
Linh hồn Vệ Thương quỳ gục giữa biển sương mù vàng kim, đau đớn như bị hàng vạn cây kim châm đâm thẳng vào thần trí. Anh cảm nhận được ý thức của mình đang dần bị đóng băng, những ký ức phàm nhân ấm áp về những ngày cùng muội muội Vệ Ninh nương tựa nhau ở nghĩa trang đang bắt đầu nhạt nhòa, lướt qua nhanh chóng như những mảnh tro tàn rơi vào hư vô.
Nhưng ngay khi hình ảnh gương mặt nhỏ nhắn, nhợt nhạt vì kiệt quệ sinh mệnh của Vệ Ninh hiện lên, ý chí phàm nhân sắt đá của Vệ Thương bỗng chốc bùng cháy cuồn cuộn. Anh nghiến chặt răng hồn thể, ép bản thân phải đứng thẳng dậy trước uy áp khổng lồ của cổ thần.
"Hoang Vương... Ta đã thề... sẽ bảo vệ Ninh nhi đến hơi thở cuối cùng. Nhục thân này là ngục giam của ngươi, nhưng cũng là cây cầu duy nhất để ngươi nhìn thấy ánh mặt trời! Ngươi muốn đoạt xá ta? Nằm mơ đi!"
Vệ Thương thầm gầm lên, hai tay linh hồn kết thành một ấn quyết trận pháp cổ xưa. Anh không vận hành linh lực đan điền vốn đã vỡ vụn, mà dùng chính thần thức kiên cường để kích hoạt Thái Cổ Thần Trận Ấn phong ấn trên lồng ngực nhục thân. Anh suy luận ra một chiến thuật điên cuồng: Đầu xích sắt của Thiên Quy Tỏa đang đâm sâu vào kinh mạch lồng ngực vô tình tạo ra một đường dẫn lưu tự nhiên. Thay vì cố gắng đẩy lùi thần lực rò rỉ của cổ thần, anh chủ động dùng trận ấn để dẫn dắt toàn bộ luồng thần lực tà ác bạo liệt ấy chạy trực tiếp vào xương cốt cánh tay phải đã bị hóa thạch năm mươi phần trăm.
"Nạp cho ta!"
Ngoài đời thực, nhục thân đang treo lơ lửng của Vệ Thương đột ngột chấn động dữ dội.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng xương cốt biến đổi vang lên ghê rợn bên trong bả vai phải của anh. Thần lực cổ thần rò rỉ từ Trận tâm rách nát trước ngực bùng phát như núi lửa phun trào, cuồn cuộn chảy dọc theo đường dẫn lôi điện của xích sắt, đổ thẳng vào cánh tay phải.
Da thịt của cánh tay phải bắt đầu nứt rách, để lộ ra lớp xương cốt bên trong đang chuyển hóa hoàn toàn thành một thứ kim loại màu vàng cổ rực rỡ, nặng nề và lấp lánh ánh sáng tà dị. Những đường trận văn màu máu đỏ thẫm tự động khắc sâu vào từng thớ cơ thịt hóa thạch, rỉ ra luồng khí tức cổ xưa đầy bạo liệt. Cánh tay phải của anh biến dị hoàn toàn thành kim loại vàng cổ—đạt cảnh giới Cổ Thần Thần Lực Tầng 1.
Cùng lúc đó, một cái giá tàn khốc lập tức ập đến. Cánh tay phải của Vệ Thương vĩnh viễn mất đi cảm giác nóng lạnh của phàm nhân. Nó trở nên lạnh ngắt như một khối thiết sắt ngàn năm dưới lòng đất, kèm theo đó là một cơn đau đớn tột cùng xé rách da thịt lan rộng lên tận khớp vai trái.
"Hừ? Có biến cố!"
Đao phủ Vương Đằng đang nắm chuôi búa răng cưa bỗng chốc biến sắc. Gã cảm nhận được một luồng uy áp vật lý vô cùng tàn bạo, nặng nề như núi thái sơn đột ngột bộc phát từ nhục thân của tên tạp dịch phế vật dưới tay mình.
*Keng! Keng! Keng!*
Những sợi xích sắt đen nặng nề của Thiên Quy Tỏa (Mô phỏng) đang quấn chặt bốn chi của Vệ Thương bỗng nhiên rung lên bần bật, các khớp nối bằng đồng rạn nứt rầm rầm, phát ra những tia lửa vàng nhạt hỗn loạn.
"Trưởng lão! Thần lực của hắn... đang bạo tẩu!" Vương Đằng kinh hãi hét lên, gã vội vã dồn toàn bộ sức mạnh Luyện Thể tu sĩ Luyện Khí tầng 8 vào hai tay, cố gắng ghì chặt búa răng cưa để đè nén nhục thân Vệ Thương xuống bệ đá.
Tần Cảnh Sơn đứng phía sau cũng biến sắc, đôi đồng tử co rút lại đầy hoảng hốt khi nhìn thấy cánh tay phải hóa thạch vàng rực rỡ đang tỏa ra luồng khí tức cổ xưa áp đảo cả phòng tra tấn ngầm.
"Vương Đằng! Mau rút búa ra! Giết hắn ngay lập tức!" Tần Cảnh Sơn gầm lên điên cuồng.
Nhưng đã quá muộn.
Vệ Thương chậm rãi ngẩng đầu. Mắt trái vàng kim nhạt của anh rực lên sát ý lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm. Anh biết tay trái phàm nhân bị thương dập nát quấn vải thô của mình hoàn toàn vô lực. Anh cố gắng cử động ngón tay trái, xương ngón tay gãy nứt phát ra tiếng kêu đau đớn khiến anh phải từ bỏ việc bẻ xích bằng tay trái. Anh tập trung toàn bộ ý chí vào cánh tay phải biến dị.
"Phá cho ta!"
Vệ Thương gầm lên một tiếng khàn đục. Cánh tay phải hóa thạch vàng cổ bỗng chốc phồng to lên một vòng, các đường trận văn màu máu trên da rực sáng lấp lánh ánh vàng kim tàn bạo. Anh vận dụng Kim Cương Thần Lực, vung mạnh cánh tay phải biến dị giật phắt về phía trước.
*Rầm! Choang!*
Sức mạnh vật lý khổng lồ bộc phát vạn cân chấn động cả phòng tra tấn ngầm. Sợi xích sắt khóa mạch Thiên Quy Tỏa quấn quanh tay phải anh bị bóp nát vụn thành trăm mảnh sắt vụn bắn tung tóe vào vách đá.
Thoát khỏi xiềng xích bên phải, Vệ Thương vươn bàn tay hóa thạch vàng cổ thô bạo chụp lấy lưỡi búa răng cưa đang cắm trong lồng ngực mình.
*Két... Két...*
Tiếng kim loại vàng cổ cọ xát với sắt rỉ của búa răng cưa vang lên chói tai. Vệ Thương lạnh lùng dùng lực, rút phắt lưỡi búa răng cưa đẫm máu vàng đỏ hỗn tạp ra khỏi vết sẹo chữ Vạn trước ngực, ném mạnh xuống đất đá. Máu vàng kim nhạt phun ra xối xả từ lồng ngực rách nát, nhưng anh không hề chớp mắt, nhục thân lướt tới cực nhanh như một con báo săn mồi trong bóng tối.
"Cái gì? Nhục thân bất hoại?" Vương Đằng kinh hoàng tột độ. Gã vội vã thối lui, vung hai bàn tay khổng lồ kết thành Thiết Trảo Tra Tấn Thuật hòng bóp nát bả vai trái đang gãy xương của Vệ Thương.
Nhưng tốc độ cận chiến của cánh tay phải hóa thạch vàng cổ vượt xa sự tưởng tượng của gã luyện thể tu sĩ.
Vệ Thương nghiêng người né tránh trảo pháp của đối thủ trong gang tấc, bả vai trái gãy xương bị sượt nhẹ rách da thịt rỉ máu đỏ tươi, nhưng anh không bận tâm. Cánh tay phải biến dị hóa kim loại vàng cổ của anh vung lên như một tia chớp vàng kim, thô bạo xuyên qua hàng phòng ngự của Vương Đằng, năm ngón tay cứng cáp như thép nguội bóp chặt lấy đỉnh đầu trọc của gã đao phủ khổng lồ.
"Ngươi thích bóc tách kinh mạch của người khác lắm đúng không?" Giọng nói của Vệ Thương vang lên sát sạt bên tai Vương Đằng, lạnh lẽo và không có chút hơi ấm phàm nhân.
"Trưởng lão... cứu..."
Lời cầu cứu của Vương Đằng còn chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng, Vệ Thương đã dồn toàn bộ Kim Cương Thần Lực vào lòng bàn tay phải hóa thạch vàng cổ, thô bạo đập mạnh đầu gã đao phủ xuống nền đá hầm ngầm.
*Bốp! Uỳnh!*
Sức mạnh vật lý tàn bạo ngàn cân nghiền nát hoàn toàn lớp hộ thể linh giáp yếu ớt của tu sĩ Luyện Khí tầng 8. Sọ đầu của Vương Đằng bị đập nát bét trực tiếp dưới bệ đá tra tấn, máu tươi đỏ thẫm trộn lẫn với óc trắng bắn tung tóe khắp sàn nhà gỗ và bệ đá lân cận. Nhục thân khổng lồ của gã đao phủ co giật vài cái rồi đổ rầm xuống đất bùn lầy, chết không nhắm mắt ngay tại Hình đường ngoại môn.
Vệ Thương đứng sừng sững giữa vũng máu đầm đìa. Cánh tay phải hóa thạch vàng cổ của anh buông thõng, rỉ ra những giọt máu vàng kim nhạt dọc theo các kẽ móng tay kim loại, tỏa ra luồng khí tức cổ xưa đầy tà tính nhưng lạnh ngắt như băng đá. Lồng ngực gầy gò của anh chằng chịt vết nứt rỉ máu vàng đỏ hỗn tạp, vết sẹo hình chữ Vạn nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt tà dị báo hiệu phong ấn đang rạn nứt nghiêm trọng do mượn lực lượng cổ thần.
Chứng kiến cảnh tượng đao phủ Vương Đằng bị bóp nát đầu trong một chiêu dứt khoát, Tần Cảnh Sơn hoàn toàn sụp đổ đạo tâm. Lão giả Trúc Cơ Kỳ Trung Kỳ Đỉnh Phong, kẻ bấy lâu nay nắm quyền sinh sát hàng vạn tạp dịch ngoại môn, lúc này gương mặt tái mét cắt không còn giọt máu, đôi chân run rẩy kịch liệt thối lui về phía cửa sắt phòng tra tấn.
"Dị... dị số! Ngươi không phải là phàm nhân! Ngươi là ma đầu hóa đá!" Tần Cảnh Sơn hoảng hốt lùi lại, giọng nói thanh âm vỡ vụn đầy sợ hãi.
Lão vội vã thò tay vào tay áo, rút ra một cây trận kỳ màu đỏ thẫm bốc cháy những luồng sét màu đỏ tà ác—đó chính là Huyết Lôi Trận Kỳ dùng để hiến tế sinh mạng phàm nhân. Lão vung mạnh trận kỳ vào không trung, kích hoạt đại trận lôi điện hộ điện Hình Đường ngầm hòng phong tỏa hoàn toàn lối ra duy nhất của phòng tra tấn ngầm, nhốt chặt Vệ Thương cùng xác chết đẫm máu dưới lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!