Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Hình Đường Bóc Cốt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm ngầm của Hình Đường ngoại môn Vô Cực Trận Tông đặc quánh, mang theo mùi của rỉ sắt, máu mục và tử khí tích tụ qua hàng trăm năm. Nơi đây nằm sâu dưới lòng đất, hoàn toàn cách biệt với ánh sáng ban ngày nhạt nhòa của Trận Châu. Những ngọn đuốc lôi hỏa cắm trên vách đá thỉnh thoảng lại bùng lên những tia lửa màu tím sậm, hắt lên những bóng ma vặn vẹo trên bức tường đá ẩm ướt, nhớp nháp nước rỉ.


Vệ Thương bị treo lơ lửng trên một bệ đá tra tấn hình tròn ở giữa phòng. Hai cổ tay và cổ chân anh bị khóa chặt bởi những sợi xích sắt đen nặng nề của Thiên Quy Tỏa (Mô phỏng). Những chiếc răng nanh bằng đồng của sợi xích đâm sâu vào bả vai trái vốn đã gãy xương và lồng ngực gầy gò của anh, liên tục dẫn lưu những luồng lôi điện lấp lánh màu vàng nhạt chạy dọc vào kinh mạch. Cứ mỗi khi anh khẽ thở mạnh, luồng pháp lực lôi điện ấy lại rít lên, thiêu đốt huyết quản và khóa chặt toàn bộ dòng chảy huyết khí giả được tạo ra từ Cổ Trận Thần Sa ở bụng dưới.


Bàn tay trái bị giẫm dập nát của anh, quấn trong lớp vải thô đẫm máu đỏ tươi phàm nhân, buông thõng bất động. Mắt trái của anh, giờ đây đã vĩnh viễn chuyển sang màu vàng kim nhạt tà dị của cổ thần, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào khoảng không tăm tối trước mặt. Anh đang nín thở, vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật để cố gắng đóng băng nhịp tim đang cộng hưởng điên cuồng với vị cổ thần Hoang Vương trong thức hải, nhằm giảm bớt cơn nóng rát như lửa thiêu từ vết sẹo phong ấn trước ngực.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Tiếng giày sắt nện xuống bậc thềm đá vang lên trầm đục. Cánh cửa sắt rỉ sét của phòng tra tấn ngầm từ từ mở ra.


Hai bóng người bước vào. Đi đầu là Tần Cảnh Sơn—Trưởng lão ngoại môn của Vô Cực Trận Tông. Lão khoác trên mình bộ trận bào màu tím sậm thêu hình đại trận lôi điện rực rỡ, mái tóc muối tiêu búi cao, gương mặt nho nhã nhưng đôi mắt lại rực lên sự thâm hiểm và tham lam vô độ. Đi ngay sau lão là một gã khổng lồ trọc đầu, trần trụi nửa thân trên lộ ra làn da ngăm đen chằng chịt những vết sẹo bỏng và hình xăm quỷ đầu thú. Gã mặc một chiếc tạp dề da thú đẫm máu khô đen ngòm, hai tay kéo lê một cây búa lớn rỉ sét đầy răng cưa tàn bạo—đó chính là đao phủ khét tiếng của Hình Đường ngoại môn, Vương Đằng.


Tần Cảnh Sơn dừng lại trước bệ đá tra tấn, chắp tay sau lưng, ánh mắt lạnh lùng quét qua nhục thân chằng chịt vết thương của Vệ Thương. Lão khẽ cười, giọng nói khàn khàn vang vọng trong căn hầm ẩm ướt:


"Vệ Thương, mười năm trước, cha ngươi—Vệ Trường Phong—thà chấp nhận để gia tộc bị diệt môn chứ quyết không giao ra Vô Cực Trận Phổ và chiếc chìa khóa đồng cổ. Lão phu cứ nghĩ bí mật đó đã theo lão xuống mồ. Không ngờ, lão lại dùng bí thuật huyết trận cấm kỵ để phong ấn Trận tâm rách nát Vô Cực trực tiếp vào lồng ngực của một tên phế mạch như ngươi."


Tần Cảnh Sơn tiến lại gần hơn, khoảng cách chỉ còn ba bước. Lão ngửi thấy mùi máu vàng kim nhạt ngọt ngào nhưng tà dị rò rỉ ra từ vết sẹo hình chữ Vạn trước ngực Vệ Thương. Đôi đồng tử của lão co rút lại đầy điên cuồng:


"Mùi hương này... Thần lực thái cổ! Đúng là thần lực của cổ thần Hoang Vương! Bản tông môn bấy lâu nay canh giữ Vực sâu phong ấn, thực chất là canh giữ nguồn linh khí vĩ đại này. Giao ra cách thức vận hành trận tâm, lão phu sẽ cho ngươi và muội muội ngươi một con đường sống. Nếu không, đêm nay đao phủ Vương Đằng sẽ bóc tách từng sợi kinh mạch của ngươi để tìm ra trận nhãn sống!"


Vệ Thương khẽ nhếch môi, một vệt máu đỏ tươi tràn ra khóe miệng. Anh không rên rỉ, không cầu xin, chỉ dùng mắt trái vàng kim nhạt nhìn thẳng vào Tần Cảnh Sơn, khàn giọng đáp:


"Tần Cảnh Sơn... Ngươi gieo huyết hải thâm thù với Vệ gia ta... muốn có trận tâm? Đến đây mà cướp."


"Ngu xuẩn!" Tần Cảnh Sơn hừ lạnh, gương mặt nho nhã lập tức vặn vẹo vì tức giận. Lão quay sang ra hiệu cho Vương Đằng. "Vương Đằng, ra tay! Bóc tách kinh mạch tứ chi của hắn trước. Ta muốn xem xương cốt của tên phế vật này cứng đến mức nào!"


"Khặc khặc... Tuân lệnh trưởng lão."


Vương Đằng cười rộ lên một tiếng rợn người, hàm răng vàng khè khè ra. Gã nhấc cây búa răng cưa khổng lồ lên. Lưỡi búa răng cưa sắc bén rỉ sét xám xịt, nhưng dọc theo các rãnh răng cưa lại chảy dòng chất lỏng màu xanh lục tà dị—đó là linh độc ăn mòn kinh mạch do Khâu lão quái đặc chế.


Vương Đằng bước lên bệ đá, bóng đen khổng lồ của gã bao phủ hoàn toàn nhục thân gầy gò của Vệ Thương. Gã vung búa răng cưa, không chút do dự đâm mạnh lưỡi búa nhọn hoắt vào bả vai trái của Vệ Thương, ngay sát vị trí xương vai bị gãy.


*Phập! Rắc!*


Tiếng xương vai nứt vỡ vang lên ghê rợn. Lưỡi búa răng cưa cắm sâu vào da thịt, những chiếc răng cưa bằng sắt rỉ xoay tròn, xé rách các sợi kinh mạch phàm nhân thô sơ của anh.


"Hự..."


Vệ Thương trợn trừng mắt trái vàng kim nhạt, toàn thân co rúm lại dữ dội trên xích sắt. Cơn đau đớn tột cùng ập đến như có hàng vạn lưỡi dao nung đỏ đang cưa xẻ da thịt anh. Nhưng tồi tệ hơn cả là linh độc màu xanh lục từ lưỡi búa bắt đầu rò rỉ, thẩm thấu nhanh chóng vào huyết quản. Chất độc ăn mòn da thịt đến đâu, huyết dịch đỏ tươi của anh lập tức sôi lên, bốc ra những luồng khói đen tanh nồng.


Anh cố gắng vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật để đóng băng dòng chảy huyết khí nhằm giảm bớt sự tàn phá của linh độc. Nhưng ngay khi dòng khí lạnh vừa ngưng tụ, linh độc bạo liệt của Khâu lão quái đã như một lũ quét hung hãn, phá vỡ hoàn toàn tàn trận bế khí. Kinh mạch bả vai trái của anh rách nát hoàn toàn, máu đỏ tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả bệ đá tra tấn.


"Khặc khặc! Đau không? Đây mới chỉ là bắt đầu!" Vương Đằng cười điên cuồng, gã giật mạnh cây búa răng cưa ra, kéo theo những mảng thịt vụn và các sợi kinh mạch đứt lìa.


Gã lại vung búa, lần này đâm sâu vào khớp bả vai phải và hai cổ chân của Vệ Thương. Từng nhịp búa giáng xuống là một lần kinh mạch tứ chi của anh bị bóc tách dã man. Linh độc tàn phá hệ thống huyết khí, khiến toàn thân Vệ Thương run rẩy kịch liệt, da thịt chằng chịt những vết rách rỉ ra thứ huyết dịch hỗn tạp—nửa đỏ tươi phàm nhân, nửa vàng kim tà dị.


Trong thức hải xám xịt của Vệ Thương, tiếng gầm rú của cổ thần Hoang Vương bỗng chốc vang lên chấn động tinh thần:


"Kẻ phàm nhân ngu xuẩn! Nhục thân của ngươi sắp tan rã rồi! Dâng hiến linh hồn cho ta... Ta sẽ ban cho ngươi thần lực để nghiền nát hai con kiến hôi trước mặt!"


"Câm miệng!" Vệ Thương thầm gầm lên trong lòng. Ý chí sắt đá phàm nhân của anh bùng phát cuồn cuộn, hóa thành những sợi xích vô hình trong thức hải, đè nén luồng sương mù vàng kim đang chực chờ tràn ra ngoài.


Anh tự mình tính toán chiến thuật cực kỳ nhanh chóng và lạnh lùng. Anh biết nhục thân phàm nhân của mình không thể tránh khỏi cuộc tra tấn này. Nhưng anh quyết định chấp nhận để kinh mạch tứ chi bị bóc tách hoàn toàn. Bởi vì anh cảm nhận được, đầu xích sắt của Thiên Quy Tỏa đang đâm sâu vào ngực vô tình dẫn lưu thần lực cổ thần rò rỉ chạy trực tiếp vào xương cốt cánh tay phải hóa thạch của anh. Càng đau đớn, xương cốt tay phải của anh càng hấp thụ thần lực mạnh mẽ hơn, chuẩn bị cho một cuộc phản sát bạo lực sắp tới. Anh phải giữ vững vùng tim mạch cốt lõi bằng mọi giá.


Tần Cảnh Sơn đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng đẫm máu, đôi mắt híp lại đầy cảnh giác. Lão nhận thấy dù kinh mạch tứ chi đã rách nát hoàn toàn, đan điền giả ở bụng dưới đã bắt đầu rạn nứt hỗn loạn, nhưng nhịp tim của Vệ Thương vẫn duy trì một nhịp đập cực kỳ vững chãi, không hề có dấu hiệu sụp đổ hoàn toàn.


Lão mất kiên nhẫn. Lão nhìn chằm chằm vào vết sẹo hình chữ Vạn đang phát sáng vàng nhạt trước ngực Vệ Thương.


"Vương Đằng, dừng tay! Tên phế vật này đang dùng bí thuật bảo vệ tim mạch. Đập nát đan điền giả của hắn, bóc tách lồng ngực trực tiếp lấy ra trận tâm!" Tần Cảnh Sơn hét lên, giọng nói đầy vẻ điên cuồng.


"Tuân lệnh!" Vương Đằng gầm lên một tiếng, gã buông cây búa răng cưa ra, hai bàn tay hộ pháp thô bạo chụp lấy bả vai Vệ Thương để cố định nhục thân anh. Gã nhấc chân, dồn linh lực Luyện Thể tu sĩ Luyện Khí tầng 8 vào chiếc ủng sắt nặng nề, giẫm mạnh thẳng vào bụng dưới của Vệ Thương.


*Bùm!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong cơ thể Vệ Thương. Tiểu trận pháp Đan Điền Vá Trận Quy Tắc được tạo từ Cổ Trận Thần Sa ở bụng dưới bị sức mạnh vật lý khổng lồ của Vương Đằng đập vỡ vụn hoàn toàn. Những mảnh vụn thần sa rực đỏ tà tính bắn tung tóe trong kinh mạch, phá hủy mọi nỗ lực tích lũy huyết khí của anh. Đan điền giả bị phá vỡ, nhục thân Vệ Thương cận kề cái chết, hơi thở của anh yếu ớt đến mức gần như tắt lịm.


Tần Cảnh Sơn cười điên cuồng bước lên. Lão dồn linh lực Trúc Cơ Kỳ Trung Kỳ vào bàn tay phải, hóa thành một luồng ánh sáng màu tím sậm đầy sát khí. Lão vươn bàn tay máu ra, định đâm thẳng vào vết sẹo hình chữ Vạn trước ngực Vệ Thương để bóc tách Trận tâm rách nát Vô Cực.


Trong giây phút sinh tử cận kề cái chết, khi bàn tay của Tần Cảnh Sơn chỉ còn cách da thịt lồng ngực anh nửa tấc, mắt trái vàng kim nhạt của Vệ Thương đột ngột trợn trừng. Anh dùng chút thần thức cuối cùng trong thức hải, khàn giọng niệm chú bảo mệnh gia truyền:


"Thái Huyền hộ mệnh... Huyết thệ đồng sinh... Khởi!"


*Uỳnh!*


Chiếc ngọc bội Tố Tâm đeo trước ngực Vệ Thương đột ngột phát sáng rực rỡ. Luồng ánh sáng màu cẩm thạch ấm áp, thuần khiết bùng phát mạnh mẽ, hóa thành một lá chắn ánh sáng hình thái cực trận văn bao phủ hoàn toàn vùng tim mạch của anh. Đó chính là Thái Huyền Hộ Tâm Trận được kích hoạt hoàn toàn bằng huyết dịch chính thống của Vệ gia.


Bàn tay đầy sát khí của Tần Cảnh Sơn đập mạnh vào lá chắn ánh sáng cẩm thạch.


*Rầm!*


Một luồng chấn động lực khổng lồ bộc phát, hất văng bàn tay của Tần Cảnh Sơn ra ngoài. Sức phản chấn mạnh mẽ khiến lão giả Trúc Cơ phải lùi lại liên tiếp ba bước, gương mặt nho nhã đầy vẻ kinh hoàng. Chiếc ngọc bội Tố Tâm trước ngực Vệ Thương xuất hiện một vết rạn nứt lớn chạy dọc thân ngọc, linh tính bên trong bị hao tổn nghiêm trọng, ánh sáng cẩm thạch mờ nhạt dần nhưng vẫn kiên cường bảo vệ tim mạch anh khỏi bị bóp nát.


"Cái gì? Tàn trận bảo mệnh của mẫu thân hắn?" Tần Cảnh Sơn gầm lên tức giận. Lão vội vã vung tay ra hiệu cho Vương Đằng. "Vương Đằng! Dùng búa răng cưa đập nát lá chắn kia cho ta!"


Vương Đằng gầm rú, gã nhấc cây búa răng cưa khổng lồ tẩm đầy linh độc lên, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp Luyện Thể giáng mạnh xuống lồng ngực Vệ Thương.


*Phập!*


Lưỡi búa răng cưa sắc bén đâm xuyên qua lá chắn ánh sáng mờ nhạt, đâm sâu vào vết sẹo hình chữ Vạn trước ngực anh, chạm trực tiếp vào bề mặt rỉ máu của Trận tâm rách nát Vô Cực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!