Sa Lưới Hình Đường
Làn sương độc màu xanh lục tà dị của Khâu lão quái bắt đầu len lỏi qua từng khe hở gỗ của căn chòi, mang theo tiếng cười rợn người của lão độc sư sát sạt ngoài thềm. Không khí bên trong nội viên Linh Nhi y quán chốc lát trở nên đặc quánh, tanh nồng mùi cổ độc phệ hồn.
Trên giường tre, Vệ Thương đang nhắm mắt thiền định sâu. Đan điền giả được vá bằng Cổ Trận Thần Sa ở bụng dưới đang xoay tròn điên cuồng để chống chọi với luồng khí độc đang thẩm thấu qua da thịt. Bả vai trái bị kiếm khí chém rách trước đó vẫn còn gãy xương nhức nhối, lồng ngực rỉ ra từng vệt máu vàng kim nhạt ngọt ngào nhưng lạnh buốt sống lưng. Vết sẹo hình chữ Vạn của Trận tâm rách nát Vô Cực phập phồng nhịp đập tà dị, không ngừng cộng hưởng với ý chí tàn bạo của cổ thần Hoang Vương trong thức hải.
Linh Nhi y sư gục bên cạnh giường, gương mặt thanh tú trắng bệch không còn một giọt máu sau khi bị phản phệ hộc máu tươi. Nàng đã tiêu hao ba tháng thọ nguyên thực tế để duy trì châm pháp tịnh hóa cho Vệ Thương, giờ đây kinh mạch hoàn toàn kiệt quệ. Ở phía cửa chòi, Tần Hoài đang gồng mình chống đỡ. Bàn tay phải của gã bị linh độc ăn mòn đen sạm, run rẩy kịch liệt cực kỳ đau đớn. Thanh kiếm gãy rỉ sét—vũ khí duy nhất của gã—đã bị Phùng Đức đánh nổ tung trước đó, khiến gã chỉ có thể dùng tay trái nắm chặt một mảnh sắt vụn để cảnh giới. Trên giường tre nhỏ góc phòng, Vệ Ninh vẫn đang hôn mê mê sảng, thể chất suy nhược liên tục rò rỉ sinh mệnh lực khiến nàng hoàn toàn vô tri trước giông bão đang ập đến.
"Khặc khặc... Vệ Thương! Ngươi tưởng trốn trong cái xó xỉnh này là có thể thoát khỏi tay lão phu sao?" Tiếng cười quái đản của Khâu lão quái rít qua khe cửa.
Nhưng ngay sau đó, một tiếng động trầm đục, vĩ đại vang lên cắt ngang tiếng cười của lão độc sư. Mặt đất Huyết Vụ lâm chấn động dữ dội. Tiếng bước chân rầm rập của hàng chục tu sĩ mặc giáp sắt nặng nề nện xuống nền đất ẩm ướt vang lên rợn người. Sương mù màu máu của khu rừng bị xé rách bởi những luồng ánh sáng lôi điện màu tím sậm bốc lên từ các ngọn đuốc tuần tra.
"Tránh ra, Khâu lão quái! Tần trưởng lão có lệnh, phải bắt sống tên phế vật này đưa về Hình Đường!"
Một giọng nói ồm ồm, tràn đầy uy áp Trúc Cơ Kỳ Sơ Kỳ dội thẳng vào căn chòi gỗ. Cánh cửa tre mỏng manh run lên bần bật rồi nứt toác một đường dài.
Vệ Thương chậm rãi mở mắt. Mắt trái của anh lúc này đã vĩnh viễn chuyển sang màu vàng kim nhạt tà dị của cổ thần, nhìn xuyên qua khe cửa nứt nẻ.
Phía ngoài sân chòi, một gã trung niên nghiêm nghị, khoác trên mình bộ giáp sắt đen nặng nề thêu hình quỷ đầu thú của Hình Đường ngoại môn đang sừng sững đứng đó. Tay gã nắm chặt một cây thiết bổng lớn nặng ngàn cân, tỏa ra luồng sát khí màu xám tím đậm đặc. Đó chính là Trương Liệt—Chấp sự chấp pháp của Hình Đường ngoại môn.
Bên cạnh Trương Liệt là Phùng Đức, gã chấp sự ngoại môn tàn độc với vết sẹo dài trên mặt, tay cầm một cây roi da thấm muối rỉ máu và một sợi xích vàng nhạt lấp lánh linh lực lôi điện nhạt—Thiên Quy Tỏa (Mô phỏng).
Nhưng điều khiến đồng tử của Vệ Thương co rút lại không phải là hai gã Trúc Cơ tu sĩ kia, mà là cảnh tượng phía sau bọn chúng.
Hàng chục phu mỏ phế mạch của Mỏ khoáng Trận Thạch số 9, trong đó có Vệ Cảnh—đường đệ mười bốn tuổi bị phế tay trái của anh, cùng lão phu mỏ Tiết Lực và Thạch Đầu đang bị xích sắt trói chặt, quỳ rạp dưới đất bùn lầy. Đầu của bọn họ bị những lưỡi đao sắc bén của lính canh Hình Đường kề sát cổ. Vệ Cảnh gương mặt đầy vết thương roi da, máu đỏ tươi chảy ròng ròng xuống y phục rách rưới, nhưng đôi mắt vẫn rực lên sự bướng bỉnh.
Trương Liệt vung Thiết Bổng chỉ thẳng vào căn chòi gỗ, lạnh lùng tuyên bố: "Vệ Thương! Ta biết ngươi đang nín thở ẩn nấp bên trong. Ta đếm đến ba khắc. Nếu ngươi không tự mình bước ra chịu trói, ta sẽ cho đập nát đầu từng tên phu mỏ phế mạch này! Bắt đầu từ tên đường đệ của ngươi!"
Một tên lính Hình Đường lập tức vung búa sắt lên, đặt sát đỉnh đầu Vệ Cảnh.
"Ca ca! Đừng ra! Bọn chúng muốn bóc tách trận tâm của huynh! Đừng ra!" Vệ Cảnh điên cuồng gào thét, nhưng ngay lập tức bị tên lính canh giẫm mạnh ủng sắt lên bả vai trái bị phế, khiến cậu bé đau đớn thét lên một tiếng rồi ngã quỵ xuống bùn nhão.
Trong chòi gỗ, sát ý trong mắt trái vàng kim của Vệ Thương bùng lên cuồn cuộn như thủy triều. Bàn tay trái bị thương nặng dập nát quấn vải thô của anh siết chặt đến mức máu đỏ tươi lại tươm ra qua kẽ vải, thấm đẫm nền đất tre. Anh muốn kích hoạt thần lực của cổ thần Hoang Vương trong lồng ngực, muốn biến cánh tay phải hóa thạch vàng năm mươi phần trăm lạnh ngắt kia thành Kim Cương Thần Lực để lao ra xé xác lũ cặn bã này.
"Kẻ phàm nhân ngu xuẩn... dâng hiến nhục thân cho ta... ta sẽ cho ngươi sức mạnh nghiền nát lũ kiến hôi kia..." Tiếng gầm rú đầy cám dỗ của Hoang Vương vang lên trong thức hải.
Nhưng lý trí phàm nhân lạnh lùng của Vệ Thương đã lập tức dập tắt ý nghĩ đó.
Anh tự mình tính toán chiến thuật cực kỳ nhanh chóng. Linh Nhi hiện tại đã kiệt quệ hoàn toàn linh lực, nếu bùng nổ chiến đấu, nàng sẽ là người đầu tiên chết dưới dư ba của pháp lực. Tần Hoài bàn tay phải bị trúng linh độc ăn mòn run rẩy kịch liệt, kiếm gãy đã mất, không còn khả năng thủ hộ tầm xa. Vệ Ninh thì yếu ớt vô phòng bị. Nếu anh liều mạng bộc phát thần lực cổ thần lúc này, phong ấn trước ngực chắc chắn sẽ vỡ nát hoàn toàn, kéo theo sự đồng hóa linh hồn vĩnh viễn, và hàng trăm phu mỏ vô tội ngoài kia sẽ bị tàn sát ngay lập tức.
Anh phải chịu nhục. Anh phải sa lưới để kéo dài thời gian.
"Tần huynh," Vệ Thương khẽ truyền âm bằng thần thức vào tai Tần Hoài, giọng nói trầm lặng không một chút gợn sóng. "Nghe ta. Lát nữa ta bước ra ngoài dẫn dụ sự chú ý của Trương Liệt và Phùng Đức. Ngươi phải lập tức đưa Ninh nhi và Linh Nhi rút lui theo mật đạo ngầm dưới gầm giường tre này. Mật đạo này dẫn thẳng ra phế tích Đường gia, ở đó có tàn trận ẩn nấp che giấu hơi thở."
Tần Hoài tay trái nắm chặt mảnh sắt vụn đến mức khớp xương trắng bệch, khàn giọng phản đối: "Vệ huynh! Bọn chúng mang theo Thiên Quy Tỏa mô phỏng, nếu ngươi ra ngoài, linh mạch sẽ bị khóa chặt, Hình Đường sẽ tra tấn ngươi đến chết! Ta thà cùng ngươi huyết chiến!"
"Đi!" Mắt trái vàng kim của Vệ Thương trợn trừng, uy áp tinh thần của cổ thần rò rỉ qua ánh mắt khiến Tần Hoài chấn động tâm thần. "Ngươi đã lập lời thề kiếm đạo làm thanh kiếm thủ hộ của ta. Giờ đây, nhiệm vụ của thanh kiếm là bảo vệ Ninh nhi an toàn! Ta giao muội muội cho ngươi!"
Nói xong, Vệ Thương không đợi Tần Hoài trả lời. Anh dùng bàn tay trái quấn vải thô đẫm máu gạt phăng cánh cửa tre nứt vỡ, chậm rãi bước ra ngoài màn sương độc màu xanh của Khâu lão quái.
Ánh sáng đuốc lôi điện rọi thẳng vào nhục thân rách nát của thiếu niên mười bảy tuổi. Anh mặc bộ y phục tạp dịch xám rách nát bám đầy bùn đất và máu khô, lồng ngực gầy gò ẩn hiện vết sẹo hình chữ Vạn phát sáng vàng nhạt dưới lớp tro hương hỏa ngụy trang. Cánh tay phải của anh buông thõng, lạnh ngắt và cứng đờ do lớp hóa thạch vàng kim đã lan rộng đến năm mươi phần trăm.
"Thả bọn họ ra," Vệ Thương đứng giữa sân bùn lầy, giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông. "Ta đi với các ngươi."
Trương Liệt nhìn thấy Vệ Thương bước ra, đôi mắt híp lại đầy cảnh giác. Gã khẽ nhấc Thiết Bổng nặng ngàn cân lên, phòng hờ tên phế vật này đột ngột bộc phát tà thuật phá đan điền như đã làm với Tần Phong.
"Khặc khặc, cuối cùng cũng chịu ra ngoài chịu chết rồi sao?" Phùng Đức cười tàn độc, bước lên phía trước một bước. Gã vung tay phải, sợi xích vàng nhạt Thiên Quy Tỏa (Mô phỏng) lập tức hóa thành một luồng kim quang sắc bén, rít gào bay thẳng về phía Vệ Thương.
Vệ Thương đứng bất động, giơ hai tay chịu trói. Anh âm thầm vận chuyển huyết khí xuống đầu ngón chân trái, định dùng Huyết Trận Thủ vẽ lén một tàn trận bẫy trọng lực dưới đất bùn để tạo cơ hội phản kích bất ngờ khi áp sát.
Nhưng ngay khi sợi xích vàng nhạt của Thiên Quy Tỏa (Mô phỏng) quấn chặt lấy nhục thân anh, một thảm họa thực sự đã xảy ra.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Những đầu xích sắt nhọn hoắt như răng nanh dã thú đâm sâu xuyên qua lớp da thịt bả vai và lồng ngực Vệ Thương, găm thẳng vào hệ thống kinh mạch rách nát của anh. Sức mạnh pháp tắc mô phỏng theo thiên quy thượng giới bùng phát, hóa thành hàng vạn luồng lôi điện nhỏ màu vàng kim chạy dọc theo kinh mạch, khóa chặt hoàn toàn toàn bộ dòng chảy huyết khí và linh cơ giả từ Cổ Trận Thần Sa.
"A..."
Vệ Thương suýt chút nữa đã hét lên đau đớn. Toàn bộ kinh mạch trong cơ thể anh như bị đổ nước sôi bỏng rát, huyết khí đông cứng lại ngay lập tức. Bàn tay trái dập nát quấn vải thô của anh run lên bần bật, các đầu ngón tay hoàn toàn tê liệt, mất đi mọi cảm giác phàm trần. Kế hoạch vẽ lén huyết trận dưới đất cát hoàn toàn thất bại. Sợi xích Thiên Quy Tỏa siết chặt đến mức xương sườn anh phát ra tiếng kêu răng rắc gãy vỡ nhẹ, vết sẹo phong ấn trước ngực nứt toác ra một đường rạn lớn, rỉ ra những giọt máu vàng kim nhạt ngọt ngào tà dị thấm đẫm áo xám.
"Khặc khặc! Trúng phải Thiên Quy Tỏa mô phỏng của Hình Đường ta, dù ngươi có là Trúc Cơ tu sĩ cũng phải quỳ xuống, huống chi là một tên phế vật không có đan điền như ngươi!" Phùng Đức giật mạnh sợi xích, kéo lê nhục thân rách nát của Vệ Thương quỵ rạp xuống đất bùn lầy nghĩa trang.
Vệ Thương nghiến chặt răng đến mức máu tươi từ khóe môi chảy ròng ròng, cắn răng chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng mà không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Mắt trái vàng kim nhạt của anh rực lên sát ý lạnh lẽo, nhìn thẳng vào gương mặt đắc ý của Phùng Đức.
Trong khoảnh khắc gục xuống đất bùn, Vệ Thương dùng chút thần thức cuối cùng trong thức hải, phóng ra một luồng dao động tinh thần cực hạn truyền âm vào sâu dưới lòng đất chòi gỗ: "Tần Hoài... đi ngay!"
Dưới hầm ngầm, Tần Hoài cảm nhận được luồng thần thức truyền âm đầy quyết liệt của Vệ Thương, gã cắn răng đến bật máu môi, tay trái bế xốc Vệ Ninh đang mê sảng, tay kia kéo theo Linh Nhi đang kiệt quệ lướt nhanh vào bóng tối của mật đạo phế tích Đường gia.
Phía trên mặt đất, Trương Liệt thấy Vệ Thương đã bị phong tỏa hoàn toàn linh mạch, khinh bỉ vung tay: "Ném lũ phu mỏ rác rưởi này trở lại mỏ số 9 canh giữ nghiêm ngặt. Còn tên gác mộ này... giải về Hình Đường ngoại môn giam vào phòng tra tấn ngầm! Tần trưởng lão đang đợi bóc tách trận tâm của hắn!"
"Ca ca! Ca ca!" Tiếng khóc thét bất lực của Vệ Cảnh nhỏ dần khi cậu bé bị lính canh lôi đi xềnh xệch về phía hầm mỏ.
Cuộc áp giải Vệ Thương về Hình Đường ngoại môn là một hành trình nhục nhã tột cùng. Anh bị Phùng Đức dùng xích sắt kéo lê trên những con đường đá nhấp nhô của ngoại môn tông môn. Hàng ngàn đệ tử tạp dịch và ngoại môn đứng hai bên đường, nhìn thiếu niên gác mộ đẫm máu vàng đỏ lội nhếch nhác với những ánh mắt khinh miệt, ghẻ lạnh.
"Nhìn kìa, tên phế vật gác mộ dám nổi loạn phế đan điền của Tần Phong sư huynh, giờ đây rốt cuộc cũng sa lưới rồi."
"Đáng đời kẻ phế mạch giun dế mà dám nghịch thiên..."
Những lời sỉ nhục lọt vào tai, nhưng thần trí của Vệ Thương lại tỉnh táo đến đáng sợ. Anh không hề tức giận, cũng không hề sợ hãi. Anh đang âm thầm cảm nhận sự vận hành của Thiên Quy Tỏa (Mô phỏng). Sợi xích sắt lôi điện này tuy khóa chặt kinh mạch phàm nhân của anh, nhưng thần lực cổ thần rò rỉ từ Trận tâm rách nát Vô Cực dưới lồng ngực đang âm thầm thẩm thấu qua các đầu xích sắt nhọn, bắt đầu rỉ trực tiếp vào xương cốt của cánh tay phải hóa thạch vàng kim.
Anh cần thời gian. Anh cần chịu đựng cuộc tra tấn này để thần lực cổ thần hoàn thành quá trình biến dị nhục thân.
Một canh giờ sau, Vệ Thương bị ném mạnh xuống nền đá lạnh lẽo, ẩm ướt của phòng tra tấn ngầm sâu dưới Hình Đường ngoại môn. Không khí nơi đây nồng nặc mùi máu thối rữa và tử khí tích tụ vạn năm.
Hai tên lính Hình Đường lực lưỡng thô bạo lôi anh lên, dùng những sợi xích sắt đen nặng nề quấn quanh cổ tay và cổ chân, treo lơ lửng nhục thân rách nát của anh lên bệ đá tra tấn giữa phòng. Lồng ngực gầy gò của anh hoàn toàn để lộ ra ngoài, vết sẹo hình chữ Vạn đang rỉ máu vàng kim nhạt nhấp nháy ánh sáng đỏ tà tà dưới ánh đuốc chập chờn.
Phùng Đức chậm rãi bước đến, tay cầm cây roi da trâu thấm muối thô và linh độc ăn mòn da thịt. Gã nhìn vết sẹo rỉ máu vàng trước ngực Vệ Thương với ánh mắt đầy tham lam và tàn độc.
"Phế vật gác mộ, hôm nay ta xem xương cốt của ngươi cứng đến mức nào trước khi Tần trưởng lão đến bóc tách trận tâm của ngươi!" Phùng Đức cười tởm lợm, gương mặt sẹo vặn vẹo dưới ánh đuốc.
Gã vung ngược cánh tay, dồn linh lực Luyện Khí Đỉnh Phong vào cây roi da.
*Vút! Chát!*
Cây roi da tẩm muối thô bạo lực quất mạnh, đâm thẳng vào vết thương lồng ngực rỉ máu vàng kim nhạt của Vệ Thương. Linh độc và muối thô ăn mòn sâu vào tận xương thịt rạn nứt phong ấn, bộc phát một cơn đau đớn tột cùng như bị thiêu sống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!