Khâu Độc Lập Mưu
Mùi tro tàn khét lẹt của nghĩa trang gác mộ vẫn còn bám chặt trên vạt áo xám rách nát của Vệ Thương. Sức nóng từ trận hỏa hoạn do Trương Liệt khơi mào phía trên mật đạo đá ngầm rống gào như muốn nung đỏ cả vách đá. Vệ Thương ôm chặt Vệ Ninh vào lòng ngực, bả vai trái bị kiếm khí chém rách gãy xương buốt nhói từng hồi. Phía sau, Tần Hoài tay phải đen sạm vì linh độc, cố nén cơn đau run rẩy bám theo. Họ men theo đường hầm tối tăm, luồn lách qua những kẽ đá ngầm rạn nứt của phế tích Đường gia để tiến thẳng vào Huyết Vụ lâm. Sương mù màu máu dày đặc bao phủ lấy những thân cây dị dạng, che khuất hoàn toàn ánh sáng sớm mai.
Sau gần một canh giờ băng rừng vượt lối, họ đã tiếp cận được căn chòi gỗ tạm thời của Linh Nhi ẩn sâu trong rừng sương đỏ. Khi thấy ba người đẫm máu bước vào, đôi mắt thanh lệ của nàng y sư co rút lại. Nàng lập tức đỡ lấy Tần Hoài, dùng bộ kim châm bạc thi triển Thanh Tâm Châm Pháp để ngăn linh độc của Phùng Đức ăn mòn sâu vào phế mạch của anh. Vệ Ninh cũng được đặt nằm trên giường tre, gương mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt vì kiệt quệ sinh mệnh lực do chấn động địa thạch vừa rồi.
Nhìn muội muội yếu ớt, Vệ Thương biết mình cần tìm một gốc Huyết Sâm trăm năm ở rìa Huyết Vụ lâm để bù đắp huyết khí cho nàng và bản thân. Anh bảo Tần Hoài ở lại trị thương, một mình dấn thân vào màn sương đỏ dày đặc. Anh dùng bàn tay trái bị thương nặng dập nát quấn vải thô ép chặt lên lồng ngực, nơi vết sẹo hình chữ Vạn của Trận tâm rách nát Vô Cực đang phập phồng nhịp đập tà dị.
Khi Vệ Thương vừa tìm thấy gốc sâm rực đỏ dưới một gốc cây mục bên rìa rừng, một tiếng cười quái dị, khàn khàn như tiếng kim loại cọ xát vang lên từ bóng tối của sương mù. Khâu lão quái—lão già lùn tịt râu tóc xanh lè, tay cầm gậy tre độc xì xì khói xanh—chậm rãi bước ra. Lão chính là độc sư tán tu được Tần Cảnh Sơn bí mật mời về để điều chế cổ độc nhằm làm suy yếu ý chí của cổ thần Hoang Vương trong ngực Vệ Thương, hòng bắt sống anh để bóc tách trận tâm.
“Khặc khặc... Thiếu niên gác mộ, nhục thân của ngươi đúng là một lò chứa thần lực hoàn mỹ. Nhưng đêm nay, cổ độc của ta sẽ làm đông cứng linh hồn ngươi!” Khâu lão quái cười tởm lợm, vung gậy tre độc kích hoạt Khói Độc Phệ Hồn Pháp. Làn khói độc màu xanh lục tà dị cuồn cuộn bùng phát, nhanh chóng bao phủ lấy Vệ Thương.
Độc tố phệ hồn ăn mòn thần thức của Vệ Thương ngay lập tức, khiến đầu óc anh đau nhức như bị hàng vạn kim châm đâm vào linh hồn. Cơn đau nhói từ lồng ngực bùng phát dữ dội, phong ấn hình chữ Vạn rách rộng thêm, rỉ ra những vệt máu vàng kim nhạt ngọt ngào nhưng lạnh buốt sống lưng. Trong thức hải xám xịt, ý chí khổng lồ của cổ thần Hoang Vương rống gào điên cuồng, cố gắng lợi dụng lúc thần thức anh suy yếu để đoạt xá nhục thân.
Vệ Thương cắn chặt răng đến bật máu môi, dùng ý chí phàm nhân sắt đá và mỏ neo tinh thần bảo vệ muội muội để giữ vững bản ngã. Anh không thể gục ngã ở đây. Anh lảo đảo thi triển Tật Phong Trận Bộ, dùng chút huyết khí ít ỏi còn lại trốn chạy ngược về hướng căn chòi gỗ của Linh Nhi.
Khi Vệ Thương ngã gục xuống thềm gỗ căn chòi, toàn thân anh đã bị sương độc màu xanh bao phủ, da thịt trước ngực bắt đầu xuất hiện những vệt vàng kim dị thường rỉ máu xối xả. Linh Nhi kinh hoàng thất sắc. Nàng lập tức đỡ anh lên giường tre, vội vã đâm kim bạc thi triển Huyết Độc Tịnh Hóa Quy Tắc. Nàng châm cứu vào các huyệt đạo quanh lồng ngực rỉ máu của anh để phong tỏa độc tố.
Đúng lúc đó, một luồng truyền âm trầm đục của Thẩm Vô Danh vang lên từ hư không trong tai Linh Nhi: “Nha đầu, dùng Tịnh Huyết Đan! Cổ độc của Khâu lão quái đang kích thích phong ấn bạo tẩu, chỉ có dược lực lạnh buốt của Tịnh Huyết Đan mới áp chế được tà khí cổ thần!”
Linh Nhi vội vã lấy ra viên Tịnh Huyết Đan (Bán thành phẩm) màu xám lạnh đút vào miệng Vệ Thương. Dược lực lạnh buốt của đan dược lập tức thẩm thấu vào kinh mạch, xung đột dữ dội với cổ độc nóng bỏng đang tàn phá hệ thống huyết khí của anh. Cơn đau đớn tột cùng khiến toàn thân Vệ Thương co giật liên hồi, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc gãy vỡ nhẹ.
Linh Nhi nỗ lực vận chuyển linh lực để dẫn lưu dược lực tịnh hóa, nhưng oán khí cổ thần bùng phát từ vết nứt phong ấn quá mạnh mẽ, đánh nứt vỡ ba cây kim châm bạc trên bả vai anh. Linh Nhi bị phản phệ hộc ra một ngụm máu đỏ tươi, gương mặt thanh tú trắng bệch, hao tổn ba tháng thọ nguyên thực tế để duy trì châm pháp.
Nhận thấy độc tố nhắm thẳng vào thần thức, Vệ Thương chủ động nhắm mắt thiền định sâu, vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật để bảo vệ bản ngã phàm nhân, giao phó hoàn toàn nhục thân cho Linh Nhi điều trị. Anh dùng chuỗi hạt bồ đề cổ quấn tay trái phát sáng thanh tịnh để áp chế tiếng gầm rú của Hoang Vương trong thức hải.
Bên ngoài căn chòi, tiếng gió rít gào của Huyết Vụ lâm đột ngột tắt lịm. Không khí trở nên ngột ngạt và im lặng đến đáng sợ. Làn sương độc màu xanh lục của Khâu lão quái bắt đầu len lỏi qua các khe hở gỗ, bao phủ toàn bộ căn chòi tạm thời của Linh Nhi sâu trong rừng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!