Cơn Thịnh Nộ Của Trưởng Lão
Cơn mưa bão sấm sét tím sậm gầm rú suốt đêm cuối cùng cũng bắt đầu ngớt dần, để lại bầu không khí ẩm ướt, lạnh buốt và nồng nặc mùi ozone cháy khét trên sân bùn lầy của Nghĩa trang Vô Cực Trận Tông. Bóng tối nhập nhẹm của buổi sớm mai bao phủ lấy những bia mộ rêu phong rỉ máu. Dưới đất bùn nhão nhoét, Vệ Thương quỳ gục, lồng ngực gầy gò phập phồng dữ dội. Bả vai trái của anh bị kiếm khí của Tần Phong chém rách sâu đến tận xương, máu đỏ tươi tuôn ra xối xả, hòa cùng nước mưa lạnh buốt thấm đẫm chiếc áo tạp dịch xám rách nát. Bàn tay trái dập nát quấn vải thô của anh ép chặt trước ngực, nơi vết sẹo hình chữ Vạn của Trận tâm rách nát Vô Cực đang nứt toác ra một đường rạn lớn, liên tục rỉ ra những giọt máu màu vàng kim nhạt nóng bỏng như lửa thiêu.
Cạnh đó, Tần Hoài nằm gục trên vũng bùn, hơi thở thoi thóp. Bàn tay phải của kiếm tu phế mạch này đã bị linh độc từ roi da của Phùng Đức ăn mòn đến đen sạm, các đường gân máu đen xì nổi lên cuồn cuộn, run rẩy kịch liệt trong cơn đau đớn tột cùng. Thanh kiếm gãy rỉ sét—vũ khí kiếm đạo duy nhất của anh—đã bị đánh nổ tung thành trăm mảnh vụn sắt găm rải rác xung quanh.
“Tần huynh... gượng được không?” Vệ Thương khàn giọng hỏi, mắt trái vĩnh viễn chuyển sang màu vàng kim nhạt của cổ thần khẽ co rút lại khi nhìn thấy bàn tay đen sạm của đồng bạn. Cánh tay phải của chính anh lúc này cũng đang tê liệt hoàn toàn, lớp hóa thạch vàng kim năm mươi phần trăm lạnh ngắt như đá tảng, không còn một chút cảm giác phàm trần nào sau khi bộc phát Kim Cương Thần Lực.
Tần Hoài nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, dùng cánh tay trái còn lành lặn chống đỡ nhục thân rách nát ngồi dậy, khàn khàn đáp: “Linh độc... đang ăn mòn phế mạch của ta... Nhưng ta chưa chết được. Vệ huynh, Phùng Đức đã bế Tần Phong trốn chạy, Tần Cảnh Sơn chắc chắn sẽ điên cuồng báo thù. Nghĩa trang này... không thể ở lại.”
***
Cùng lúc đó, tại phủ đệ nguy nga của Tần gia chi nhánh ngoại môn Vô Cực Trận Tông.
*Rầm!!!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ đại sảnh. Trưởng lão phản đồ Tần Cảnh Sơn vung tay đập nát bét chiếc bàn bằng tử đàn quý hiếm thành trăm mảnh vụn. Gương mặt lão giả tóc muối tiêu biến dạng vì căm phẫn tột độ, đôi mắt híp lại bùng lên những tia lôi điện màu tím sậm điên cuồng.
Dưới sàn đá cẩm thạch, Tần Phong nằm trên một chiếc cáng tre, toàn thân co giật liên hồi, khói đen bốc lên khét lẹt từ vùng bụng dưới rách nát. Đan điền của thiên kiêu lôi pháp—niềm hy vọng duy nhất của Tần gia—đã bị đập vỡ vụn hoàn toàn, linh dịch lôi điện rò rỉ ra ngoài đang tự thiêu cháy kinh mạch của gã từ bên trong. Phùng Đức quỳ rạp bên cạnh, trán dập xuống nền đá lạnh lẽo, run rẩy không ngừng.
“Phế vật! Một lũ phế vật!” Tần Cảnh Sơn gầm lên, giọng nói mang theo linh áp của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ Trung Kỳ Đỉnh Phong chấn động cả trần nhà bám đầy bụi. “Phong nhi có linh căn thượng phẩm, có lôi pháp hộ thể, sao lại bị một tên tạp dịch phế mạch đan điền bị hủy đánh phế? Phùng Đức, ngươi câm rồi sao?!”
“Trưởng... Trưởng lão bớt giận!” Phùng Đức run cầm cập, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng. “Tên Vệ Thương kia... hắn không dùng linh lực! Hắn dùng một thứ sức mạnh vật lý tà dị cực kỳ khổng lồ, cánh tay phải của hắn hóa thành vàng ròng cổ xưa, còn lồng ngực bộc phát ra tiếng đập chấn vỡ thần thức của Phong thiếu gia! Hơn nữa... hắn còn biết vẽ trận bằng máu đầu ngón tay với tốc độ kinh hoàng!”
“Vẽ trận bằng máu? Cánh tay vàng ròng?” Đôi mắt thâm hiểm của Tần Cảnh Sơn co rút lại. Lão lập tức liên tưởng đến Trận tâm rách nát Vô Cực mà vong phụ Vệ Trường Phong đã phong ấn vào lồng ngực Vệ Thương trước khi chết. “Hóa ra phong ấn cổ thần dưới Vực sâu đã bắt đầu rò rỉ vào nhục thân của tên nghiệt chủng đó... Tốt! Rất tốt! Nếu nhục thân của hắn có thể gánh chịu được thần lực cổ xưa, thì trận tâm trong ngực hắn chính là thần dược giúp ta đột phá cảnh giới!”
Tần Cảnh Sơn xoay người, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt vào bóng tối bên hông đại sảnh, gầm lên: “Trương Liệt!”
Một thân ảnh cao lớn vĩ ngạn, khoác chiến giáp sắt đen nặng nề thêu hình quỷ đầu thú bước ra từ bóng tối. Chấp sự Hình đường ngoại môn Trương Liệt cung kính chắp tay, thanh thiết bổng nặng ngàn cân đeo sau lưng khẽ va chạm vào giáp sắt phát ra tiếng trầm đục lạnh lẽo. Uy áp Trúc Cơ Kỳ Sơ Kỳ của gã tỏa ra khiến không khí sảnh chính lập tức ngưng đọng.
“Có thuộc hạ!”
“Dẫn theo toàn bộ chấp pháp vệ sĩ tinh nhuệ của Hình đường, lập tức phong tỏa toàn bộ ngoại môn tông môn! Tiến vào Nghĩa trang Vô Cực Trận Tông, san phẳng nơi đó cho ta! Bắt sống tên nghiệt chủng Vệ Thương và tên kiếm tu phế mạch Tần Hoài về đây! Ta muốn tự tay bóc tách trận tâm rỉ máu trong lồng ngực hắn!” Tần Cảnh Sơn rít qua kẽ răng, sát ý ngút trời.
“Rõ!” Trương Liệt xoay người, tà bào đen bay phần phật, dẫn theo mười tên sát thủ Hình đường đằng đằng sát khí lao vào màn sương sớm.
***
Tại nghĩa trang mộ trận hoang phế, Diệp Hồng Trần thở hổn hển lao qua màn sương mù dày đặc, gương mặt lanh lợi bám đầy bụi đất mỏ cắt không còn giọt máu. Cậu bé chạy xộc vào phòng ngủ nhỏ gác mộ, lắp bắp gọi lớn:
“Vệ ca! Tần... Tần gia kéo quân tới rồi! Chấp sự Hình đường Trương Liệt dẫn theo chấp pháp vệ sĩ mang thiết bổng đang phong tỏa lối vào nghĩa trang! Bọn họ đang đập phá các bia mộ phía ngoài!”
Nghe thấy cái tên Trương Liệt, Tần Hoài biến sắc: “Trương Liệt... gã đồ tể của Hình đường. Tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ, thiết bổng của gã chuyên phá vỡ trận pháp phòng ngự và bẻ gãy xương khớp phạm nhân. Vệ huynh, chúng ta không thể đối đầu trực diện lúc này!”
Vệ Thương cố nén cơn bỏng rát dữ dội trước ngực, mắt trái vàng kim nhạt khẽ nhấp nháy đầy lạnh lùng và tỉnh táo. Anh quan sát bả vai trái đang rách nát của mình, cánh tay phải tê liệt hoàn toàn và bàn tay trái dập nát quấn vải thô. Nhục thân của anh đã chạm đến giới hạn chịu đựng sau khi mượn thần lực cổ thần để phế Tần Phong. Nếu cố chấp chiến đấu với một tu sĩ Trúc Cơ như Trương Liệt, phong ấn lồng ngực chắc chắn sẽ vỡ nát, đẩy anh vào cảnh bị cổ thần đồng hóa hoàn toàn.
“Đưa Ninh nhi đi trước.” Vệ Thương quyết định dứt khoát. “Diệp đệ, mật đạo phế tích Đường gia dưới lòng đất nghĩa trang đã dọn sạch chưa?”
“Dạ rồi! Đống đá vụn hóa thạch của Huyết Sát Tử dưới gầm giường em cũng đã dọn sạch, lối xuống mật đạo tuyệt đối an toàn!” Diệp Hồng Trần vội vã đáp.
Vệ Thương gật đầu, cố gắng vận chuyển chút huyết khí ít ỏi còn lại từ tiểu trận pháp ở đan điền giả xuống chân. Anh lết từng bước đến phòng ngủ bên cạnh, bế xốc muội muội Vệ Ninh đang ngủ say lên. Thiếu nữ gầy yếu, sắc mặt nhợt nhạt vì kiệt quệ sinh mệnh khẽ mở mắt, nhìn thấy bả vai đẫm máu đỏ và lồng ngực rỉ máu vàng của ca ca, nàng không khóc, chỉ ngoan ngoãn ôm chặt lấy cổ anh, đôi mắt trong veo đầy kiên nghị và lo lắng.
“Ca ca... Ninh nhi không sợ. Chúng ta đi đâu, Ninh nhi cũng đi theo ca ca.” Giọng nói nhỏ nhẹ của nàng như một luồng hơi ấm xoa dịu tâm thần đang điên cuồng của Vệ Thương, giữ vững đạo tâm phàm nhân của anh trước sự cám dỗ đoạt xá của cổ thần Hoang Vương hằng đêm.
“Ninh nhi ngoan, nín thở. Ca ca đưa em đi trốn.” Vệ Thương dịu dàng nói, rồi cùng Tần Hoài và Diệp Hồng Trần bước nhanh xuống lối vào mật đạo tối tăm ẩn giấu dưới bệ đá cổ của nghĩa trang.
***
*Rầm!!!*
Cánh cửa gỗ căn nhà gác mộ bị một lực lượng khổng lồ đập vỡ nát thành trăm mảnh vụn bay tứ tung. Trương Liệt dẫn đầu mười tên chấp pháp vệ sĩ mặc giáp sắt đen bước vào. Thanh thiết bổng nặng ngàn cân trên tay gã kéo lê trên sàn nhà gỗ, tạo ra những tiếng rít chói tai rợn người.
Trương Liệt quét ánh mắt lạnh lùng như chim ưng khắp gian phòng trống rỗng. Gã khẽ nhíu mày khi ngửi thấy mùi máu đỏ tươi hòa lẫn với một mùi hương ngọt ngào tà dị nhàn nhạt—mùi máu cổ thần rò rỉ từ lồng ngực Vệ Thương.
“Lục soát! Chúng vừa mới rời đi chưa lâu!” Trương Liệt gầm lên.
Một tên lính Hình đường cầm la bàn lôi điện chạy tới bệ đá cổ ở góc phòng, la bàn kêu tít tít dồn dập: “Chấp sự! Địa mạch dưới bệ đá này có dao động linh lực ngầm! Có mật đạo dẫn xuống lòng đất!”
Trương Liệt bước tới, nhìn bệ đá cổ bám đầy rêu phong. Gã nhếch môi cười tàn độc, vung ngược thanh thiết bổng khổng lồ, dồn linh lực Trúc Cơ vào thân bổng phát ra những luồng sáng đen kịt tàn bạo.
“Trốn dưới lòng đất? Để xem các ngươi chịu được mấy bổng của ta!”
*Oành!!!*
Trương Liệt nện mạnh thiết bổng xuống bệ đá cổ. Sức mạnh khổng lồ của tu sĩ Trúc Cơ phối hợp với trọng lượng ngàn cân của thiết bổng tạo ra một luồng sóng xung kích địa chấn bạo liệt, đập nát bét bệ đá và truyền thẳng xuống lòng đất cát nghĩa trang vạn dặm.
Dưới mật đạo tối tăm, đất đá trên trần hầm bắt đầu rạn nứt, bụi đất rơi xuống rào rào. Sức mạnh chấn động lực từ cú nện của Trương Liệt truyền qua địa thạch, tạo ra những luồng áp lực đè nặng lên nhục thân rách nát của Vệ Thương và Tần Hoài.
“Á!” Vệ Ninh khẽ rên lên một tiếng đau đớn khi luồng chấn động lực lướt qua kinh mạch héo úa của nàng.
Vệ Thương biến sắc. Nếu tiếp tục chạy trốn trong mật đạo hẹp, chấn động lực tiếp theo của Trương Liệt chắc chắn sẽ làm sập hầm, chôn sống cả nhóm hoặc làm đứt đoạn hoàn toàn kinh mạch yếu ớt của muội muội. Anh lập tức dừng bước, đặt Vệ Ninh nằm sát vào góc tường đá kiên cố nhất.
“Tần huynh, giữ chặt Ninh nhi!” Vệ Thương ra lệnh.
Anh quỳ một gối xuống đất cát tối tăm, cắn rách đầu ngón tay của bàn tay trái dập nát. Mặc cho cơn đau thấu xương từ ngón tay truyền đến tận đại não, Vệ Thương d dốc toàn bộ thần thức tinh thần và huyết khí còn sót lại, vẽ nhanh các đường trận văn màu đỏ thẫm trực tiếp lên vách đá ngầm lân cận.
*Địa Mạch Ẩn Thân Chiêu!*
Các đường trận văn màu đỏ thẫm bùng cháy sát khí nhạt nhòa, từ từ lan rộng và hòa nhập hoàn toàn vào cấu trúc địa thạch của mật đạo. Cơ thể của Vệ Thương, Vệ Ninh và Tần Hoài bắt đầu chìm dần vào tần số dao động của đất đá xung quanh, biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn và thần thức dò tìm từ bên ngoài.
Vệ Thương ngưng thở hoàn toàn, vận hành *Thái Huyền Bế Khí Thuật* để đóng băng dòng chảy huyết khí bạo tẩu trước ngực, ép chặt ngọc bội Tố Tâm vào lồng ngực rỉ máu vàng để tịnh hóa mọi luồng tà khí rò rỉ.
*Rầm!!!*
Cú nện thứ hai của Trương Liệt giáng xuống ngay phía trên đầu họ. Vách đá ngầm nơi họ ẩn nấp rung chuyển dữ dội, những vết nứt lớn lan rộng ngay sát bả vai trái gãy xương của Vệ Thương. Chấn động lực cực mạnh xuyên qua đất cát, ép thẳng vào lồng ngực rỉ máu của anh, khiến vết sẹo phong ấn hình chữ Vạn rạn rộng thêm một vết nứt lớn, máu vàng rỉ ra nóng rát như bị nung đỏ.
Vệ Thương nghiến chặt răng gỗ, mắt trái rực lên ánh sáng vàng kim tàn bạo nhạt. Anh dùng bàn tay trái dập nát vẽ nhanh một *tàn trận nhỏ* (ảo ảnh trận văn) trực tiếp lên không trung trước ngực Vệ Ninh, hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn luồng chấn động lực rò rỉ để bảo vệ tính mạng cho muội muội.
Áp lực đất cát đè nén lên nhục thân tàn phế khiến lồng ngực Vệ Thương đau nhức dữ dội, phổi anh như muốn nổ tung vì thiếu dưỡng khí. Thọ nguyên thực tế của anh lại tiêu hao thêm ba tháng hằng khắc trong trạng thái bế khí cực hạn này.
Phía trên mật đạo, Trương Liệt cầm thiết bổng đứng giữa đống đổ nát của bệ đá cổ, đôi mắt ti hí híp lại đầy nghi ngờ. Gã quét thần thức Trúc Cơ xuống lòng đất nhưng chỉ cảm nhận được một vùng đất đá tĩnh lặng, không có bất kỳ hơi thở linh lực hay huyết khí chủ động nào.
“Kỳ lạ... Lẽ nào chúng không trốn dưới mật đạo này?” Trương Liệt lầm bầm.
Đúng lúc gã định vung bổng nện cú thứ ba để phá hủy hoàn toàn mật đạo, từ sâu trong khu cấm địa nghĩa trang rêu phong, một luồng oán khí đen kịt dày đặc đột ngột bùng phát. Một oán linh cổ xưa khổng lồ—tàn tích linh hồn của một tu sĩ tử nạn bị biến thành oán linh—gào thét hung tợn lao thẳng về phía đội hình chấp pháp vệ sĩ để bảo vệ lãnh thổ nghĩa trang bị xâm phạm.
“Chấp sự! Có oán linh cổ xưa đột kích!” Tên lính Hình đường hoảng hốt hét lên.
Trương Liệt hừ lạnh một tiếng, xoay người vung thiết bổng nặng ngàn cân chém thẳng vào luồng oán khí đen kịt: “Lũ cô hồn các các rác rưởi! Cút cho ta!”
Sự chú ý của Trương Liệt hoàn toàn bị phân tán bởi cuộc tấn công của oán linh nghĩa trang. Trận chiến kịch liệt bùng phát phía trên, giúp giảm bớt áp lực chấn động lực xuống mật đạo ngầm.
Dưới lòng đất tối tăm, Vệ Thương thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh chưa kịp thu hồi *Địa Mạch Ẩn Thân Chiêu*, mắt trái vàng kim nhạt của anh chợt co rút lại khi nhìn thấy một vệt sáng vàng nhạt phản chiếu qua khe nứt địa thạch phía trên.
Trương Liệt sau khi đập tan luồng oán khí đen bằng một bổng, gã chậm rãi bước đi trên bệ đá cổ đổ nát. Ánh mắt gã đột ngột dừng lại ở một vết nứt nhỏ trên bệ đá rêu phong.
Tại đó, có một vài vệt máu màu vàng kim nhạt—vết máu rò rỉ từ lồng ngực Vệ Thương trước khi anh xuống mật đạo—đang nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt tà dị dưới màn mưa sớm.
Trương Liệt cúi người, dùng ngón tay quẹt lấy vệt máu vàng kim. Gã lập tức cảm nhận được một luồng thần lực cổ xưa bạo liệt, tàn bạo tột cùng thấm vào da thịt, khiến kinh mạch ngón tay gã khẽ tê dại. Đôi mắt tàn độc của gã bùng lên tia sáng điên cuồng và tham lam tột độ.
“Máu vàng kim tà dị... Đúng là trận tâm cổ xưa đang ở đây!” Trương Liệt cười gằn, giọng nói vang vọng khắp nghĩa trang hoang phế. Gã đứng thẳng dậy, vung thanh thiết bổng khổng lồ chỉ thẳng vào các căn nhà gỗ gác mộ xung quanh.
“Chúng vẫn đang trốn dưới lòng đất nghĩa trang này! Chấp pháp vệ sĩ nghe lệnh! Phóng hỏa hỏa thiêu toàn bộ nghĩa trang Vô Cực Trận Tông cho ta! Đốt sạch các căn nhà gỗ gác mộ, thiêu rụi các bia đá rêu phong! Ta muốn xem lũ chuột nhắt các ngươi trốn dưới lòng đất chịu được sức nóng bao lâu!”
*Hỏa thiêu nghĩa trang!!!*
Mười tên chấp pháp vệ sĩ lập tức ném hàng loạt hỏa cầu phù vào các căn nhà gỗ gác mộ và các bia mộ rêu phong bám đầy bụi trận xám xịt. Lửa đỏ bùng cháy dữ dội giữa cơn mưa sớm đang ngớt dần, khói đen dày đặc cuồn cuộn bốc lên nghi ngút, bao phủ toàn bộ nghĩa trang hoang phế trong một biển lửa tàn bạo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!