Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Phế Điểm Thiên Kiêu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão rít gào liên hồi trên bầu trời nghĩa trang Vô Cực Trận Tông, trút những làn nước lạnh buốt xuống bãi đất bùn lầy lội bám đầy bụi thạch trận xám xịt. Những tia sét màu tím sậm thỉnh thoảng lại xé rách màn đêm, rọi sáng gương mặt nhợt nhạt, đẫm máu của Vệ Thương. Anh đang quỳ gục trên đất bùn, bả vai trái bị thương nặng do lôi điện phản phệ từ trận chiến trước chém rách sâu, máu đỏ tươi tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả một khoảng đất lầy lội dưới chân. Bàn tay trái dập nát quấn vải thô rách nát của anh run rẩy ép chặt trước ngực, cố gắng giữ lấy vết sẹo hình chữ Vạn đang phập phồng nhịp đập tà dị.


Ngay phía đối diện, Tần Phong đứng sừng sững như một vị thần sấm sét nhỏ tuổi. Khoác trên mình bộ gấm vóc xa hoa thêu hoa văn lôi đình lấp lánh, gã nhìn xuống Vệ Thương với ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt tột cùng. Chiếc quạt xếp ngọc thạch trên tay gã khẽ lay động, mỗi nếp quạt mở ra lại phóng ra những tia lôi điện tím sậm rít gào, xua tan màn mưa bão xung quanh.


“Tên phế vật gác mộ dơ bẩn,” Tần Phong cười lạnh, giọng nói cao ngạo của gã lấn át cả tiếng sấm rền. “Ngươi tưởng dùng mấy cái bẫy trận rác rưởi bằng máu này là có thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay của Tần gia ta sao? Ngọc bội di vật của mẹ ngươi đeo trước ngực... đêm nay ta sẽ tự tay giật lấy nó và đập nát lồng ngực rỉ máu tà dị kia của ngươi!”


Tần Phong vung ngược quạt xếp ngọc thạch, lôi điện màu tím sậm cuồng bạo lại bùng cháy rít gào hướng thẳng về phía tim mạch lồng ngực Vệ Thương. Luồng sát khí Luyện Khí Kỳ tầng 9 đỉnh phong bộc phát từ nhục thân của gã đè nặng lên không gian nghĩa trang, khiến bùn nhão dưới chân Vệ Thương lún xuống thêm vài phân.


Trong thức hải xám xịt của Vệ Thương, tiếng gầm rú trầm đục của cổ thần Hoang Vương lại vang lên điên cuồng: “Kẻ phàm nhân yếu ớt... dâng hiến nhục thân cho ta... ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh để nghiền nát tên kiến hôi lôi pháp này... Giải phong ấn ra!”


“Câm miệng!” Vệ Thương thầm gầm lên trong lòng, ý chí sắt đá phàm nhân bộc phát cuồn cuộn, hóa thành những sợi xích vô hình đè nén luồng sương mù vàng kim nhạt đang chực chờ tràn ra ngoài. Anh biết rõ cái giá của việc mượn lực lượng cổ thần—mỗi một lần phong ấn nứt ra là một lần nhục thân phàm nhân của anh bị đồng hóa, kinh mạch bị xé rách đau đớn tột cùng. Anh không thể để bản thân mất trí trước khi cứu được muội muội Vệ Ninh.


Nhìn luồng lôi điện tím sậm đang lao đến với tốc độ kinh hoàng, Vệ Thương nghiến chặt răng, dồn chút huyết khí ít ỏi còn lại từ tiểu trận pháp ở đan điền giả xuống hai bàn chân.


*Tật Phong Trận Bộ!*


Hai vòng tròn trận văn màu đỏ thẫm nhạt nhòa bùng lên dưới lòng bàn chân anh dưới làn nước mưa. Sức mạnh bộc phát từ trận pháp gia tốc đẩy nhục thân rách nát của anh lướt ngang mười trượng trong chớp mắt.


*Đoàng!!!*


Tia lôi điện tím sậm bổ xuống ngay vị trí Vệ Thương vừa đứng, tạo ra một hố sâu cháy sém đen ngòm, bùn nhão và mảnh vụn đá mộ bắn tung tóe khắp nơi. Sức nóng bạo liệt của lôi hỏa phả vào lưng Vệ Thương, khiến bả vai trái đang gãy xương của anh bỏng rát dữ dội.


Tần Phong hơi kinh ngạc khi thấy một tên phế mạch đan điền bị hủy lại có thể né tránh được đòn đánh của mình, nhưng gã lập tức nhếch môi khinh bỉ: “Chút thủ đoạn mọn của lũ giun dế! Để xem ngươi né được bao nhiêu lần!”


Gã lướt tới như một cơn lôi phong, quạt ngọc xếp lại hóa thành một luồng kiếm quang lôi điện sắc bén chém thẳng vào bả vai trái đang rỉ máu của Vệ Thương. Gã muốn phế bỏ hoàn toàn khả năng di động của anh trước khi bóc tách ngọc bội.


Vệ Thương không né tránh đòn đánh này. Anh biết rõ tu vi lôi pháp của Tần Phong quá mạnh mẽ ở khoảng cách tầm xa, nếu tiếp tục trốn chạy, anh sẽ bị tiêu hao đến chết do kiệt quệ huyết lực. Cách duy nhất để lật ngược thế cờ là áp sát cực hạn. Anh chủ động đưa bả vai trái gãy xương ra đỡ lấy luồng kiếm quang.


*Phập!*


Kiếm khí lôi điện chém rách da thịt vai trái Vệ Thương sâu hoắm, máu đỏ tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả chiếc áo tạp dịch xám rách nát. Cơn đau thấu xương tủy truyền đến khiến nhãn cầu mắt trái của Vệ Thương co rút lại, rực lên một tia tơ máu vàng nhạt tà dị. Nhưng bàn tay phải hóa thạch vàng năm mươi phần trăm lạnh ngắt của anh đã kịp thời vươn ra, bám chặt lấy cổ tay cầm quạt của Tần Phong như một gọng kìm bằng sắt nguội.


“Ngươi... tên điên này!” Tần Phong hoảng hốt khi thấy Vệ Thương dùng nhục thân chịu đòn để áp sát gã. Gã cố gắng vận lực lôi điện để chấn tản bàn tay đang khóa chặt tay mình, nhưng gã kinh hoàng nhận ra bàn tay phải của Vệ Thương lạnh ngắt như một pho tượng đá cổ xưa, hoàn toàn cách ly với dòng chảy linh lực lôi điện của gã.


“Nợ gãy chân trái của Tống đại thúc... đêm nay ta đòi lại từ ngươi!” Vệ Thương khàn giọng nói, gương mặt trắng bệch vì mất máu lộ ra một nụ cười lạnh lẽo tột cùng.


Ngay khắc đó, Vệ Thương ngưng thở hoàn toàn. *Thái Huyền Bế Khí Thuật* kích hoạt đến mức cực hạn, phong tỏa toàn bộ sinh mệnh lực phàm nhân còn sót lại. Anh ép lồng ngực gầy gò của mình đập mạnh liên tục ba nhịp, cộng hưởng hoàn mỹ với nhịp tim khổng lồ của cổ thần Hoang Vương đang bị xích sắt khóa chặt dưới Vực sâu phong ấn.


*Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!*


Ba tiếng đập trầm đục, vĩ đại như tiếng trống trận thái cổ đột ngột vang lên từ lồng ngực rỉ máu của Vệ Thương. Một luồng sóng xung kích vô hình của *Cổ Thần Hô Hấp* bộc phát ra ngoài, mang theo oán khí vạn năm và uy áp tột cổ quét thẳng vào thức hải của Tần Phong ở khoảng cách gang tấc.


“A!!!”


Tần Phong hét lên một tiếng thảm thiết. Thần thức của gã như bị một ngọn núi vàng kim khổng lồ đâm xuyên qua, đau đớn đến mức nổ tung. Đôi mắt gã trợn trừng, mất đi tiêu cự hoàn toàn, máu tươi từ tai, mũi và miệng trào ra xối xả dưới làn mưa bão. Chiếc quạt xếp ngọc thạch lôi điện rơi khỏi bàn tay run rẩy của gã, rơi xuống bùn lầy nghĩa trang.


Gã đứng chết lặng, thần trí hoàn toàn trống rỗng trong vòng một khắc chí mạng.


“Sát!”


Vệ Thương gầm lên một tiếng lạnh buốt. Anh giải phóng phong ấn lồng ngực rỉ máu, truyền một tia thần lực cổ xưa rò rỉ từ Trận tâm rách nát Vô Cực vào cánh tay phải biến dị của mình. Cánh tay phải hóa thạch vàng rực rỡ, chằng chịt vết sẹo trận văn màu máu bùng lên luồng khí tức cổ xưa tàn bạo tột cùng.


*Kim Cương Thần Lực!*


Sức mạnh vật lý vạn cân bộc phát từ cánh tay hóa thạch vàng. Vệ Thương vung nắm đấm vàng kim khổng lồ, đấm thẳng một cú tàn bạo vào bụng dưới của Tần Phong—nơi đan điền gã tọa lạc.


*Rắc! Rầm!!!*


Tiếng xương cốt và đan điền vỡ nát vang lên giòn giã giữa tiếng sấm rền của mưa bão. Cú đấm của Vệ Thương đâm lún sâu vào bụng Tần Phong, đập vỡ nát hoàn toàn đan điền chứa đầy lôi dịch Luyện Khí tầng 9 của thiên kiêu ngoại môn.


Luồng lôi điện bạo tẩu mất đi sự khống chế của đan điền lập tức phản phệ ngược lại, thiêu cháy toàn bộ hệ thống kinh mạch của Tần Phong từ trong ra ngoài. Gã rú lên một tiếng thảm khốc rồi bay ngược ra sau mười trượng, nằm co giật liên hồi trên vũng bùn lầy nghĩa trang, toàn thân bốc khói đen khét lẹt, tu vi bị phế bỏ hoàn toàn thành một phế nhân thực sự.


Phía bên cạnh, Tần Hoài nằm gục dưới đất bùn lầy, bàn tay phải bị trúng linh độc ăn mòn đen sạm run rẩy khẽ siết chặt. Chứng kiến cảnh tượng tàn bạo dứt khoát đó, đôi mắt kiếm tu của anh ta lóe lên một tia chấn động tột cùng. Anh ta biết, kể từ khắc này, Vệ Thương đã hoàn toàn bước lên con đường nghịch thiên, không còn đường lui.


Phùng Đức đứng từ xa chứng kiến cảnh tượng đó, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã không ngờ tên phế vật gác mộ lại có thể phế bỏ thiên kiêu Tần Phong chỉ trong một chiêu cận chiến tàn bạo đến thế. Cơn kinh hoàng tột độ lấn át cả sát ý, gã vội vã lao đến bế xốc Tần Phong đang thoi thóp, trốn chạy mất dạng vào màn mưa bão mịt mù trước khi Vệ Thương kịp quay lại.


Vệ Thương quỵ gối xuống đất bùn lạnh lẽo, bả vai trái bị chém rách sâu rỉ máu đỏ tươi xối xả, nhục thân run rẩy kịch liệt. Cánh tay phải hóa thạch vàng của anh hoàn toàn tê liệt, lạnh ngắt và không còn chút cảm giác phàm trần nào sau khi bộc phát lực lượng khổng lồ. Vết sẹo hình chữ Vạn trước ngực anh nứt toác ra một đường rạn lớn, máu vàng kim nhạt rỉ ra không ngừng qua kẽ vải thô, nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt tà dị báo hiệu phong ấn đang rạn nứt nghiêm trọng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!