Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Trận Tâm Rỉ Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm ở Trận Châu lúc nào cũng mang theo mùi tro tàn rã nát của những trận thạch phế thải.


Tại Nghĩa trang Vô Cực Trận Tông, sương mù xám xịt lượn lờ quanh những bia mộ rêu phong, dày đặc đến mức nuốt chửng cả ánh trăng tàn nhạt nhẽo trên cao. Nơi đây là nghĩa địa của những trận pháp sư thất bại, những kẻ đã kiệt quệ linh lực rồi gục chết bên bàn cờ trận, xương cốt bị vùi lấp dưới lớp đất đá cằn cỗi câm lặng.


Vệ Thương cúi người, bàn tay gầy gò cầm cây chổi tre quét từng lớp lá rụng bám đầy bụi trận xám xịt. Dưới lớp áo tạp dịch rách nát màu xám tro, lồng ngực anh đột ngột co thắt dữ dội.


“Hự...”


Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị nén chặt nơi cuống họng. Vệ Thương quỳ sụp xuống mặt đất lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy ngực. Cơn đau quen thuộc lại ập đến, tàn nhẫn và bạo liệt như thể có một cây đinh sắt nung đỏ đang từ từ đóng xuyên qua xương ức, đóng thẳng vào tận cùng linh hồn anh.


Nơi lồng ngực gầy gò ẩn hiện một vết sẹo hình chữ Vạn màu máu rỉ ra thứ ánh sáng vàng kim nhạt nhẽo nhưng đầy tà tính. Đó là vết nứt phong ấn rỉ máu trước ngực—vết tích còn lại sau đêm gia tộc bị tàn sát dã man. Đan điền của anh đã bị phế bỏ hoàn toàn, nhưng cha anh trước khi trút hơi thở cuối cùng đã dùng bí thuật cấm kỵ phong ấn Trận tâm rách nát Vô Cực thẳng vào nhục thân anh, biến xương thịt của đứa con trai duy nhất thành một trận nhãn sống, một ngục giam nhốt chặt vị cổ thần tà ác Hoang Vương dưới Vực sâu phong ấn Cổ Thần.


“Kẻ phàm nhân yếu ớt... dâng hiến nhục thân cho ta... ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh diệt thiên địa...”


Một tiếng gầm rú trầm đục, mang theo oán khí vạn năm rống gào vang vọng thẳng trong thức hải của Vệ Thương. Tiếng nói của Hoang Vương chứa đựng một thứ uy áp khổng lồ khiến thức hải của anh chao đảo, sương mù vàng kim nhạt chực chờ tràn ra ngoài để đồng hóa linh hồn anh.


“Câm miệng!” Vệ Thương thầm gầm lên trong lòng. Anh cắn chặt răng đến mức bật máu, dùng ý chí sắt đá của một phàm nhân kiên quyết đẩy lùi tiếng gầm rú ấy xuống sâu dưới đáy thức hải.


Anh biết rõ cái giá phải trả. Mỗi một lần anh có ý định mượn dù chỉ một tia thần lực của vị cổ thần này, vết nứt phong ấn trên ngực sẽ lại rộng thêm một phân, kinh mạch sẽ bị xé rách đau đớn như bị thiêu sống, và linh hồn anh sẽ càng tiến gần hơn đến ranh giới bị đồng hóa vĩnh viễn thành một bức tượng đá vàng cổ vô hồn.


Vệ Thương run rẩy thò ngón tay vào một chiếc hũ gốm nhỏ đeo bên hông. Bên trong chứa thứ bột mịn màu xám tro—đó là Hương hỏa tro tàn thu gom từ những bệ thờ hoang phế bên rìa nghĩa trang. Anh bốc một nắm tro, trộn lẫn với một giọt máu đỏ thẫm vừa trích ra từ đầu ngón tay trái, rồi nhanh chóng thoa đều lên vết sẹo rỉ máu trước ngực.


Đây chính là Hương Hỏa Ngụy Trang Pháp. Thứ tro tàn mang theo quy tắc hương hỏa đức tin cũ kỹ của tiên nhân thượng giới lập tức tạo ra một lớp màng lọc màu xám tro nhạt nhẽo, che lấp hoàn toàn thứ ánh sáng vàng kim dị thường của máu cổ thần. Vết sẹo phát sáng dần dần lặn xuống, biến thành một vết sẹo phàm nhân cũ kỹ gớm ghiếc dưới lớp áo vải thô.


Khi cơn đau tạm thời dịu đi, Vệ Thương lảo đảo đứng dậy, bám vào một bia mộ rêu phong để giữ thăng bằng. Anh nhìn về phía căn nhà gỗ rách nát nằm đơn độc bên rìa nghĩa trang, ánh mắt lạnh lùng bỗng chốc trở nên dịu dàng tột cùng.


Trong căn nhà gỗ ấy, có người thân duy nhất còn sống của anh—muội muội Vệ Ninh.


Anh bước nhẹ nhàng vào nhà, cố gắng không phát ra tiếng động lớn. Trên chiếc giường trúc đơn sơ, Vệ Ninh đang nằm co quắp dưới tấm chăn mỏng vá nhiều mảnh. Sắc mặt nàng nhợt nhạt đến đáng sợ vì thể chất suy nhược bẩm sinh, kinh mạch liên héo úa liên tục rò rỉ sinh mệnh lực hằng ngày.


Thấy ca ca bước vào, Vệ Ninh khẽ mở đôi mắt trong veo đầy mệt mỏi, cố gắng nở một nụ cười nhợt nhạt: “Ca ca... anh lại thức đêm dọn dẹp mộ trận sao? Ngực anh... có còn đau không?”


“Không đau.” Vệ Thương ngồi xuống cạnh giường, bàn tay thô ráp vuốt nhẹ mái tóc xơ xác của muội muội, giọng nói ấm áp: “Ninh Nhi ngoan, ca ca rất khỏe. Trận pháp gác mộ hôm nay rất yên tĩnh.”


Vệ Ninh run rẩy thò tay dưới gối, lấy ra một chiếc túi thơm nhỏ tự khâu bằng vải thô, nhét vào tay Vệ Thương: “Đây là cỏ ngải khô em nhờ Diệp Hồng Trần hái ở bìa rừng... Em tự khâu đấy. Ca ca đeo bên người, mùi cỏ ngải sẽ giúp anh thanh tỉnh tinh thần, ban đêm gác mộ sẽ đỡ nhức đầu hơn.”


Nhìn chiếc túi thơm thô sơ chằng chiu những đường chỉ vụng về nhưng chứa đựng tình cảm sâu sắc của muội muội, lồng ngực Vệ Thương khẽ nhói lên. Đây chính là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ vững đạo tâm của anh, là lý do duy nhất khiến anh thà chịu đựng nỗi đau đẽo xương thịt hằng đêm chứ quyết không để cổ thần đồng hóa mất trí.


“Cảm ơn Ninh Nhi. Ca ca sẽ luôn đeo nó.” Vệ Thương cẩn thận cất túi thơm vào ngực áo, sát bên cạnh vết sẹo phong ấn. Kỳ lạ thay, mùi cỏ ngải khô thanh mát thoang thoảng tỏa ra khiến oán khí cổ thần trong thức hải anh dịu đi vài phần.


Nhưng sự ấm áp ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt bởi một tiếng bước chân nặng nề, thô bạo vang lên từ bên ngoài nghĩa trang. Tiếng gậy tuần tra bằng sắt nện cồm cộp xuống đất đá rêu phong phát ra nhịp điệu đầy áp lực và tham lam.


Vệ Thương khẽ biến sắc. Anh đắp lại chăn cho Vệ Ninh, thì thầm: “Ninh Nhi ngủ đi, ca ca ra ngoài kiểm tra một chút.”


Anh bước ra khỏi nhà gỗ, khép chặt cánh cửa tre rách nát.


Từ trong màn sương mù xám xịt của nghĩa trang, một thân ảnh gầy gò khoác giáp sắt rỉ sét từ từ hiện ra. Đó là Tôn Bằng—lính tuần tra ngoại môn của Vô Cực Trận Tông, kẻ mang tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 5. Hắn thắt lưng đeo một chiếc túi da căng phồng linh thạch vụn ăn cướp, tay cầm cây giáo dài lôi điện luôn gõ nhịp xuống đất đầy vẻ hống hách.


Tôn Bằng nhìn thấy Vệ Thương liền nhếch môi cười một cách đê tiện, để lộ hàm răng vàng khè: “Vệ Thương, phế vật gác mộ. Hôm nay nghĩa trang có vẻ yên tĩnh nhỉ? Nhưng quy tắc cũ... linh thạch tuần tra tháng này của ngươi đâu?”


Vệ Thương đứng lặng trong gió lạnh, hai tay giấu trong tay áo rộng rách nát bóp chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Anh nén giọng nói thấp xuống: “Tôn sư huynh, tháng này mỏ trận sạt lở, khẩu phần linh thạch vụn của tạp dịch gác mộ bị chấp sự Phùng Đức cắt giảm hoàn toàn. Tiểu đệ thực sự không còn một viên linh thạch nào.”


“Không có?” Tôn Bằng hừ lạnh một tiếng, bước tới một bước. Một luồng linh áp Luyện Khí tầng 5 bộc phát từ người hắn, nặng nề đè ép xuống nhục thân yếu ớt của Vệ Thương.


Nhục thân của Vệ Thương vốn đã rạn nứt kinh mạch, dưới áp lực linh lực của Tôn Bằng liền phát ra những tiếng xương khớp kêu răng rắc đau đớn. Anh cố gắng vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật để đóng băng dòng chảy huyết dịch, ngăn chặn vết thương trước ngực không vì kích động mà rỉ ra máu vàng kim phát sáng qua lớp áo rách.


“Phế vật không có linh căn như ngươi, sống sót ở nghĩa trang này đã là một ân huệ của tông môn.” Tôn Bằng vung cây gậy tuần tra, gõ mạnh vào vai trái Vệ Thương khiến anh lảo đảo quỳ sụp xuống đất bùn lạnh lẽo. “Quỳ xuống cho ta! Đừng dùng cái giọng điệu đó để nói chuyện với ta. Ta biết thừa ngươi đang giấu giếm thứ gì đó.”


Vệ Thương quỳ trên đất bùn, đầu cúi thấp, ánh mắt ẩn hiện những tia tơ máu vàng kim tàn bạo của cổ thần. Sát ý cuồn cuộn dâng lên trong lòng anh. Chỉ cần anh giải phóng một tia phong ấn, sức mạnh của Hoang Vương dư sức bóp nát đầu kẻ tuần tra tham lam này trong chớp mắt.


“Giết hắn... bóp nát cổ họng hắn... dâng hiến máu thịt của hắn cho ta...” Tiếng Hoang Vương lại gầm rú đầy cám dỗ.


Nhưng ngay khi sát ý chực bùng phát, chiếc ngọc bội Tố Tâm đeo trước ngực anh—di vật của mẫu thân Diệp Tố Tâm—đột ngột tỏa ra một luồng sáng ấm áp màu cẩm thạch dịu nhẹ. Luồng sáng thẩm thấu vào xương thịt, tịnh hóa sát khí tà ác và kéo lý trí phàm nhân của Vệ Thương trở lại. Anh tự nhủ trong lòng: *Không được động thủ lúc này. Tôn Bằng là lính tuần tra ngoại môn, nếu hắn chết ở nghĩa trang, Phùng Đức và Hình đường sẽ lập tức lục soát nơi này. Vệ Ninh sẽ gặp nguy hiểm.*


Vệ Thương hít sâu một hơi tro tàn lạnh buốt, nhẫn nhục thò bàn tay run rẩy vào túi áo, lấy ra ba mảnh linh thạch vụn sứt mẻ—đây là số linh thạch vụn anh đã mạo hiểm đào bới dưới hầm mỏ bỏ hoang, dành dụm suốt nửa năm trời để mua thuốc kéo dài hơi tàn cho muội muội.


“Tôn sư huynh bớt giận... Đây là tất cả những gì tiểu đệ tích lũy được. Xin sư huynh rộng lượng tha cho lần này.” Vệ Thương dâng ba mảnh linh thạch vụn bằng cả hai tay.


Tôn Bằng nhìn ba mảnh linh thạch vụn xám xịt, khinh miệt nhổ một bãi nước bọt xuống đất bùn: “Chỉ có bấy nhiêu thôi sao? Ba mảnh linh thạch rác rưởi này còn không đủ để mua một bầu rượu nhạt ở Thanh Phong trấn!”


Hắn giật phắt lấy ba mảnh linh thạch, rồi cố tình vung chân, dùng chiếc ủng sắt nặng nề giẫm mạnh lên bàn tay trái đang xòe ra của Vệ Thương.


*Rắc!*


Tiếng xương ngón tay nứt vỡ vang lên ghê rợn trong đêm tối tĩnh mịch của nghĩa trang. Tôn Bằng nghiến mạnh gót ủng, giẫm dập nát bàn tay Vệ Thương dưới đất bùn bẩn thỉu.


Cơn đau thấu xương thấu thịt ập đến, nhưng Vệ Thương chỉ cắn chặt môi, không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Bàn tay trái bị giẫm nát rỉ ra dòng máu đỏ tươi của phàm nhân, hòa lẫn với bùn đất xám xịt.


Tôn Bằng thỏa mãn nhìn bàn tay đẫm máu của Vệ Thương, cúi người xuống sát mặt anh, giọng nói thì thầm đầy tàn độc và tham lam: “Đừng tưởng ta không biết bí mật của ngươi, Vệ Thương. Ban đêm gác mộ, ngươi thường lén lút trích máu đầu ngón tay vẽ trận pháp lên bia mộ đúng không? Thứ phế mạch như ngươi mà lại vẽ được trận pháp không cần linh thạch... Chắc chắn ngươi đang giấu giếm một bí thuật cấm kỵ của Vệ gia.”


Ánh mắt Vệ Thương co rụt lại cực hạn. Bí mật vẽ trận bằng máu (Huyết Trận Thủ) của anh đã bị phát hiện.


Tôn Bằng đứng thẳng dậy, vỗ vỗ cây giáo dài lôi điện lên bả vai Vệ Thương, buông lời đe dọa cuối cùng: “Hạn chót cho ngươi là tối mai. Mang đến cho ta mười viên linh thạch hạ phẩm hoàn chỉnh. Nếu không nộp đủ... ta sẽ báo cáo việc ngươi lén lút vẽ huyết trận cấm kỵ cho chấp sự Phùng Đức của Hình đường ngoại môn. Ngươi thừa biết, tạp dịch phế mạch tự ý chạm vào huyết trận sẽ bị lột da, bóc xương thế nào rồi đấy.”


Tôn Bằng cười lớn đầy đắc ý, vung gậy tuần tra bước đi vào màn sương mù xám xịt, tiếng bước chân cồm cộp xa dần.


Nghĩa trang mộ trận lại rơi vào sự im lặng chết chóc.


Vệ Thương quỳ độc độc trong đêm tối, bàn tay trái đẫm máu run rẩy ôm lấy lồng ngực đang rạn nứt rỉ máu vàng kim nhạt dưới lớp ngụy trang hương hỏa. Gió đêm rít gào qua những bia mộ rêu phong như tiếng gào thét của những vong hồn u uất, báo hiệu một sát cục tàn khốc sắp sửa đổ xuống đầu hai anh em phế nhân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!