Nhạc nềnWuxia

Trận Chiến Trên Cầu Tre

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đuốc dầu thông đỏ rực quét qua màn sương tím dày đặc, rọi thẳng vào gương mặt lấm lem bùn đất của Thanh Vân. Tiếng sủa dữ dội của con Đại Hắc Cẩu rống lên sầm sập bên tai, luồng hơi thở hôi thối nồng nặc mùi tử khí của nó phả ra ngay sát mép sông Biên Giới.


Đội trưởng Sát đứng sừng sững trên mỏm đá vôi, chiếc băng đen che hốc mắt chột đẫm nước sương ẩm. Gã vung thanh đao sắt lớn bám máu, rít lên qua kẽ răng: "Bắt lấy con ranh câm đó! Phán quan có lệnh, ai lấy được chiếc gùi sau lưng nó sẽ được ban ba hớp nước thánh!"


Thanh Vân không thể lên tiếng. Cổ họng cô nghẹn đắng, lồng ngực phập phồng co thắt dưới áp lực của sức nóng tàn dư từ vụ cháy nhà gỗ vẫn còn âm ỉ rát bỏng trên bả vai trái. Vết bỏng bả vai trái rộp đỏ đang rỉ dịch nước mỏng dưới lớp bùn thối ngụy trang, mỗi nhịp thở của cô là một lần cơn đau buốt nhói lên như kim châm, kéo tuột chút thể lực ít ỏi còn lại sau cuộc bò trườn dưới cống ngầm nghẹt thở.


Trên lưng cô, Tiểu Mai khẽ rên rỉ, hai thớ cơ cổ co quắp lại vì cơn sốt nấm tím đang ăn sâu vào phế quản. Vân cảm nhận được hơi ấm nóng hổi của em gái truyền qua tấm chăn thô sũng nước tro bếp. Cô biết, nếu không vượt qua được bến sông này ngay lập tức, Tiểu Mai sẽ chết vì hoại tử phổi trước khi triều sương tím rút xuống.


Cô nhìn nhanh xung quanh. Phía trước là dòng sông Biên Giới chảy cuồn xiết, nước sông sủi bọt tím lân quang ma mị dưới bóng tối. Phía sau lưng, toán tuần binh cầm đuốc và khiên da bọc sắt đang khép chặt vòng vây. Lối thoát duy nhất còn lại là Cầu Tre Độc Lập – cây cầu tre ọp ẹp, bắc chênh vênh qua dòng suối sâu chảy xiết ngăn cách làng Sương Tím và vùng đệm đầm lầy.


Ngay khi toán tuần binh đầu tiên vung roi tre lao tới, một bóng người khổng lồ bỗng từ trong bụi dứa dại sát bến nước nhảy vọt ra.


*Uỳnh!*


Chiếc rìu sắt đốn củi khổng lồ nặng mười lăm cân nện mạnh xuống nền đất ẩm sát chân cầu tre, bắn tung tóe bùn nhão và đá dăm vào mặt những tên lính đi đầu. Ba Búa đứng sừng sững cản lối, lồng ngực trần vạm vỡ lộ rõ vết sẹo rắn nước cắn lớn ở bắp chân trái – vết sẹo mà chính tay Thanh Vân đã dùng rêu đá cứu sống gã khỏi hoại tử năm xưa.


Gã tiều phu bộc trực trợn trừng đôi mắt hung dữ, râu quai nón rậm rạp rung lên theo tiếng gầm thét như sấm động: "Đứa nào dám động vào con gái thầy Sơn? Lưỡi rìu của tao hôm nay chưa đốn củi, nhưng đốn đầu tụi bây thì dư sức!"


Đội trưởng Sát biến sắc mặt, gã rống lên: "Ba Búa! Ngươi dám phản lại Phán quan? Ngươi muốn cả họ nhà ngươi bị nhiễm độc nấm tím chết không chỗ chôn sao?"


"Mẹ kiếp bọn tà giáo tụi bây!" Ba Búa nhổ một búng nước bọt lẫn bùn đất xuống đất, hai bắp tay to như thân cây chuối siết chặt lấy cán gỗ lim già của chiếc rìu sắt. "Thầy Sơn cả đời cứu người không lấy một đồng bạc. Con Vân câm lặng hái thuốc cứu mạng con tao, cứu mạng tao. Bọn bây đốt nhà nó, ép nó vào đường cùng, hôm nay bước qua xác tao trước đã!"


Ba Búa quay đầu lại, vung tay ra hiệu cho Thanh Vân. Gã không nói, nhưng ánh mắt bộc trực đầy nghĩa khí ấy đã nói lên tất cả: *Chạy đi!*


Thanh Vân nghiến chặt răng, dồn toàn bộ lực cơ đùi vào đôi bàn chân trần dính bùn. Cô áp dụng kỹ năng Lướt Bùn Không Dấu, khom thấp người để phân bổ trọng lượng cơ thể đều lên đôi chân, lướt nhanh như một bóng ma vô thanh trên bãi bùn nhão hướng thẳng về phía đầu Cầu Tre Độc Lập.


Cầu Tre Độc Lập vốn được bện bằng những thân tre đực già rỗng ruột, liên kết với nhau bằng những sợi dây mây dẻo dai bám vào hai bờ đá vôi. Dưới sức nặng của Thanh Vân đang cõng Tiểu Mai trên lưng và chiếc gùi thuốc nặng trĩu trước ngực, cây cầu tre rung lên tròng trành dữ dội. Nước sông bên dưới gầm thét, bắn những tia nước mặn lạnh buốt lên các ván tre phủ đầy rêu xanh trơn trượt.


*Hưu! Hưu!*


Tiếng gió rít xé toạc màn sương tím. Đội trưởng Sát chỉ huy phân đội tuần binh giương cung sắt nhắm bắn liên hoàn tên bịt sắt về phía cầu treo. Những mũi tên sắt nhọn hoắt cắm phầm phập vào ván tre, sượt sát sạt gót chân trần của Thanh Vân, bắn ra những mảnh dăm tre sắc nhọn cứa rách da chân cô.


"Cản chúng lại!" Ba Búa gầm lên. Gã vung chiếc rìu sắt khổng lồ tạo thành một vòng tròn thép xé gió, chém gãy đôi hai cây giáo gỗ của tuần binh đang cố lao lên cầu. Một tên tuần binh cầm khiên da bọc sắt lao bổ vào, dùng cạnh khiên sắc bén chém mạnh vào bắp tay Ba Búa. Máu đỏ tươi tuôn xối xả dọc theo cánh tay gân guốc của gã tiều phu, nhưng gã không hề lùi bước. Ba Búa bộc trực gạt phắt mũi giáo, xoay người vung rìu chém nát chiếc khiên da bọc sắt của đối thủ, đẩy lùi năm tên tuần binh dạt lại phía sau bờ đá.


Tuy nhiên, quân số của tuần binh quá đông. Ba tên lính khác lợi dụng sơ hở đã dùng giáo sắt đâm mạnh vào bắp chân trái của Ba Búa. Vết sẹo cũ rắn cắn bị rách miệng, máu nhầy nhụa tuôn ra khiến gã khổng lồ khụy gối xuống ván cầu tre ọp ẹp. Gã dùng cán rìu gỗ lim chống đỡ cơ thể, miệng ngậm chặt để không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, tay vẫn vung rìu cản lối không cho tên nào bước lên ván cầu.


Thanh Vân đã chạy đến giữa cầu tre. Cây cầu tròng trành dữ dội dưới gió bão đầm lầy dâng cao. Cơn đau từ vết bỏng bả vai trái rộp đỏ lan rộng ra toàn bộ vùng lưng, khiến cô suýt chút nữa đã mất thăng bằng ngã xuống dòng nước lũ chảy xiết bên dưới. Vân cắn chặt môi đến rỉ máu, hai tay bám chặt vào dây mây treo cầu.


Đội trưởng Sát đứng trên bờ đá vôi nhìn thấy Thanh Vân sắp chạm chân tới bờ bên kia. Gã đẩy tên lính bắn cung ra, tự tay giật lấy chiếc cung sắt nặng của mình. Gã đặt một mũi tên bịt sắt rèn bằng quặng thép đầm lầy chịu lực lên dây cung, kéo căng dây cung sắt phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc. Mũi tên nhọn hoắt nhắm thẳng vào gáy của Thanh Vân.


*Phựt!*


Tiếng gió rít của dây cung sắt xé toạc sương mù vang lên như tiếng gọi của tử thần.


Thanh Vân nghe thấy tiếng gió rít nhọn hoắt từ phía sau lưng qua làn da cổ nhạy cảm. Phản xạ sinh tồn cực hạn kích hoạt. Cô không thể hét lên, nhưng đôi tay khéo léo của cô đã di chuyển nhanh hơn cả suy nghĩ. Vân buông một tay bám dây mây, thọc nhanh vào bên hông gùi thuốc, rút ra cuộn Dây Móc Tre Thép dệt từ xơ tre sắt dẻo dai bọc sáp ong. Cô quăng mạnh chiếc móc ba cạnh bằng sừng hoẵng về phía trước.


*Phập!*


Chiếc móc sừng hoẵng cắm sâu vào thớ gỗ của một thân cây đước cổ thụ d dẻo dai ở bờ bên kia cầu. Ngay lập tức, Vân áp dụng kỹ thuật Thắt Nút Cứu Sinh dẹt tự tháo nhanh bện chặt sợi tre sắt vào đai lưng mình, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đu người bám chặt sát ván tre cầu.


*Vút! Phập!*


Mũi tên bịt sắt của Đội trưởng Sát bắn sượt qua lớp chăn thô bọc Tiểu Mai, găm thẳng vào thớ tre đực của ván cầu ngay sát ngực Thanh Vân, lực bắn mạnh đến mức làm vỡ vụn cả một mảng tre đực dày.


Sát gầm lên điên cuồng khi thấy mũi tên bắn trượt: "Lũ ăn hại! Đưa thêm tên cho ta!"


Nhưng ngay khi gã chuẩn bị đặt mũi tên thứ hai lên dây cung, một tiếng rít trầm ấm, tần số thấp bỗng từ trên tầng mây sương tím dội thẳng xuống bến sông Biên Giới.


Một bóng đen khổng lồ sải cánh rộng hơn bốn mét xé toạc màn sương mù dày đặc, lao xuống với tốc độ cực nhanh như một mũi tên xám từ trời xanh.


Đó là Sơn Ca – chú dực điểu lưỡng cư khổng lồ mà Thanh Vân đã dùng Bộ Dao Bạc Dẻo phẫu thuật khâu chỉ xơ dừa sạch nấm ký sinh trên mắt ở các chương trước. Con thú khổng lồ đã hồi phục một phần sinh lực nhờ cỏ ngủ, đôi mắt thứ ba mờ ẩn dưới lớp lông trán phát sáng lân quang rực rỡ định vị chính xác mục tiêu trong sương mù dày đặc.


Sơn Ca không gầm rú ma thuật, nó chỉ mang theo uy lực hoang dã của loài linh thú đầm lầy cấp 1. Đôi móng vuốt bọc sừng cứng sắc nhọn như dao cạo của nó lao thẳng xuống mặt Đội trưởng Sát.


*Xoạt! Phập!*


"Á... Á... Mắt tôi!"


Tiếng thét thảm thiết, đau đớn tột cùng của Đội trưởng Sát vang dội khắp bến sông Biên Giới. Đôi móng vuốt sắc nhọn của Sơn Ca đã cào nát lớp da mặt đầy sẹo của gã, mỏ dẹt sừng hóa mổ thẳng vào hốc mắt phải còn lại – con mắt lành lặn duy nhất của gã. Máu tươi lẫn dịch mủ đen ngòm tuôn xối xả qua những kẽ ngón tay khi Sát điên cuồng buông cung sắt, ôm chặt lấy gương mặt nát bét rách nát của mình gào thét.


Bầy Đại Hắc Cẩu bị kích động bởi mùi máu tươi bốc lên từ chủ nhân, giật đứt xích sắt lao vào cắn xé bóng đen của Sơn Ca. Sơn Ca vung đôi cánh rộng đập mạnh, quật ngã ba tên tuần binh cầm đuốc xuống bãi bùn lỏng, tạo ra một khung cảnh hỗn loạn tột độ trên bến nước.


Đội trưởng Sát điên cuồng vung thanh đao sắt lớn chém loạn xạ vào không khí trong bóng tối tuyệt đối của sự mù lòa. Gã gào thét như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng: "Chặt dây cầu! Chặt đứt dây cầu treo cho ta! Không được để nó sang đầm lầy!"


Tên phó quan tuần binh hoảng sợ, vội vung rìu sắt chém mạnh vào sợi dây mây treo cầu lớn bám bờ đá phía Bắc.


*Phựt! Phựt!*


Những sợi dây mây chịu lực bị chém đứt tung, xơ tre sắt bện bên trong nứt toác phát ra những tiếng kêu răng rắc ghê rợn. Cây Cầu Tre Độc Lập gãy đôi, sụp xuống dòng nước lũ sương tím chảy xiết ngay khi Thanh Vân vừa chạm chân tới bờ đất của vùng đệm đầm lầy bên kia.


Sức gió từ dòng nước lũ dâng cao cuồn cuộn giật mạnh thân cầu treo đổ sập. Thanh Vân bị hất tung ra khỏi ván tre, cơ thể cô và Tiểu Mai rơi tự do giữa không trung sương mù xám xịt đầy rẫy đá ngầm nhọn hoắt bên dưới.


Nhưng sợi Dây Móc Tre Thép bọc sáp ong của cô đã được móc chặt vào thân cây đước cổ thụ từ trước. Vân dùng lực cổ tay phải rớm máu giật mạnh nút thắt tháo nhanh dẹt tự cứu sinh dứt khoát.


*Vút! Trượt!*


Cơ thể cô ôm chặt lấy em gái đu một vòng tròn lớn trên không trung, lướt qua những ngọn sóng tím sủi bọt khí độc sầm sập dưới chân, rồi đáp mạnh xuống bãi bùn nhão an toàn của bờ bên kia sông Biên Giới.


Cây cầu tre độc đạo nối liền làng Sương Tím và đầm lầy sụp đổ hoàn toàn, bị dòng nước lũ cuốn trôi những mảng tre gãy nát vào lòng đầm sâu thẳm. Đường trở về thế giới loài người của Thanh Vân đã hoàn toàn bị cắt đứt.


Phía bờ bên kia sông, Đội trưởng Sát quỳ sụp dưới đất bùn nhầy nhụa, hai hốc mắt trống rỗng máu chảy ròng ròng qua kẽ tay. Gã hướng gương mặt nát bét về phía vùng đệm đầm lầy, gào thét điên cuồng dưới cơn mưa sương độc dâng cao:


"Thanh Vân! Con ranh câm kia! Ta thề sẽ huy động toàn bộ chó săn vượt sông... Ta sẽ lột da ngươi làm bao đựng thuốc! Truy quét! Toàn bộ quân lính vượt sông cho ta!"


Thanh Vân lặng lẽ đứng dậy từ bãi bùn lún sệt của Đầm Lầy Đệm. Cô đeo chiếc Gùi Tre Cách Độc dính bùn đen lên bả vai trái đang bỏng rát, một tay giữ chặt Tiểu Mai đang thở khò khè trên lưng, tay kia bám chặt lấy con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ dính bùn đen. Cô không nhìn lại bờ bên kia, mà hướng đôi mắt sáng tinh anh đầy nhẫn nại dứt khoát tiến sâu vào màn sương mù tím u ám của vùng đất đầm lầy chết chóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!