Nhạc nềnWuxia

Biển Lửa Và Lối Thoát Bùn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng lửa reo điên cuồng trên mái tranh khô ráo của căn nhà gỗ rách nát vang lên như những tràng cười sặc sụa của một con quỷ dữ. Lửa bắt rất nhanh. Chỉ trong chớp mắt, chất dầu thông đỏ hăng nồng từ những bó đuốc của đám đông cuồng tín do Đồ tể Sấm ném lên đã liếm trọn những sợi rơm xám xịt, biến mái nhà che chở hai chị em Thanh Vân suốt mười lăm năm qua thành một biển lửa ngùn ngụt đỏ rực. Khói đen kịt mang theo mùi khói dầu thông đỏ đặc trưng bắt đầu cuộn tròn, tuôn xối xả qua những khe hở của trần nhà, nhanh chóng lấp đầy không gian chật hẹp bên trong phòng ngủ.


Thanh Vân không thể lên tiếng. Cổ họng cô nghẹn đắng, lồng ngực co thắt dữ dội trước làn khói độc đang siết chặt lấy dưỡng khí ít ỏi. Cô nhìn xuống giường tre. Tiểu Mai, đứa em gái nhỏ sáu tuổi của cô, đang co rúm người lại dưới tấm chăn thô sũng sương ẩm. Tiếng ho của con bé khàn đặc, đứt quãng, mỗi lần hít thở là một lần cơ thể gầy gò của nó rung lên bần bật. Trên làn da cổ nhợt nhạt của Tiểu Mai, những sợi tơ nấm phát quang màu tím ma mị bắt đầu co rút dữ dội dưới tác động của nhiệt độ và khói độc tẩm dầu thông. Khói dầu thông đỏ vốn mang tính axit hữu cơ cao, khi đi vào phế quản của người nhiễm độc nấm tím Giai đoạn 1 sẽ kích hoạt phản ứng co thắt phế nang tức thì, đẩy nhanh tiến trình hoại tử phổi.


Một tiếng rắc gãy giòn giã vang lên ngay trên đỉnh đầu. Thanh Vân ngẩng phắt đầu lên. Một thanh xà ngang bằng gỗ thông cháy rực đang từ từ nứt toác, đổ sập xuống. Không một tiếng thét, Vân chỉ kịp lao mình về phía giường tre, dùng toàn bộ tấm lưng mảnh khảnh của mình che chắn cho em gái.


*Bùm!*


Thanh xà đổ sập xuống ngay cạnh mép giường, bắn ra hàng vạn tàn lửa đỏ rực. Một mảng tàn tro nóng bỏng rơi đầy vai áo chàm thô vá nhiều mảnh của Thanh Vân, đốt cháy sém lớp vải sợi dứa dại ẩm ướt, găm thẳng cái nóng rát bỏng vào bả vai trái của cô. Vân nghiến chặt răng chịu đựng, đôi mắt sáng tinh anh nheo lại vì đau đớn, nhưng tuyệt nhiên không hề phát ra một âm thanh nào. Cô biết, trong tình thế này, bất kỳ sự hoảng loạn hay tiếng động nào phát ra từ phía cô cũng sẽ chỉ hướng dẫn đám đông cuồng tín ngoài kia dồn thêm lửa vào.


Lửa đã bao vây toàn bộ phòng ngoài. Vân cố gắng lết sát đất bằng kỹ năng Lướt Bùn Không Dấu, tiến về phía cửa chính hòng tìm một cơ hội mỏng manh để đẩy cửa thoát thân. Nhưng qua kẽ hở của chiếc rương gỗ cũ và các bao tải Đất Sét Lọc Sét ẩm ướt mà cô đã chốt chặn từ trước, Vân kinh hoàng nhận ra một cây xà nhà khổng lồ cháy đỏ rực đã đổ sập chắn ngang hoàn toàn lối thoát hiểm chính. Sức nóng tỏa ra từ cánh cửa gỗ bị nung đỏ bốc lên ngùn ngụt, nướng chín cả lớp bùn ngụy trang khô khốc trên mặt cô. Lối ra chính diện đã bị tử thần khóa chặt.


Quay trở lại giường tre, Vân nhìn thấy chiếc Gùi Tre Cách Độc đặt ở góc phòng. Dưới ánh lửa bập bùng, vết nhựa đước đỏ bắn trúng mạn sườn gùi từ cuộc chạm trán ở thung lũng đá vôi trước đó đang âm thầm ăn mòn lớp sáp ong bảo vệ bên ngoài. Nhựa đước đỏ có tính axit hữu cơ tự nhiên cực mạnh, gặp nhiệt độ cao của hỏa hoạn càng đẩy nhanh tiến trình phân hủy các thớ tre sắt dẻo dai. Sườn gùi bắt đầu mủn ra, để lộ một mảng lỗ hổng nhỏ. Bên trong chiếc gùi ấy là cuốn Sổ Tay Thực Vật Của Cha bọc da cá sấu sờn góc và túi da chứa những hạt Muối Thô Hoàng Gia quý giá – nguồn sống duy nhất để cứu Tiểu Mai. Nếu để nước hay lửa xâm nhập vào góc mủn này, tất cả di sản của cha cô sẽ tan thành tro bụi.


Thanh Vân không cho phép điều đó xảy ra. Cô dứt khoát giật chiếc khăn chàm quấn quanh cổ, nhúng thẳng vào hũ nước tro bếp đặt cạnh giường. Nước tro bếp có tính kiềm nhẹ tự nhiên, là thứ mà cha cô luôn chuẩn bị sẵn trong nhà để rửa các công cụ y tế. Cô quấn chặt chiếc khăn sũng nước tro bếp quanh mạn sườn bị ăn mòn của gùi tre, tạm thời dùng tính kiềm để trung hòa axit của nhựa đước đỏ và ngăn chặn tàn lửa bắt cháy vào bên trong. Tiếp theo, Vân lấy tấm chăn thô bọc quanh người Tiểu Mai, dội phần nước tro bếp còn lại lên chăn cho đến khi nó sũng nước. Cô quấn thêm một lớp vải chàm ẩm tẩm nước tro bếp quanh mũi và miệng em gái, rồi tự đeo một lớp tương tự cho mình. Nước tro bếp ẩm ướt hoạt động như một màng lọc hóa học thô sơ, tính kiềm của tro sẽ hấp phụ và trung hòa bớt các hạt axit hữu cơ độc hại bốc lên từ khói thông cháy, bảo vệ phế quản của hai chị em khỏi bị bỏng khói.


Sức nóng từ trần nhà dội xuống ngày một khủng khiếp. Những mảng tranh cháy đỏ rực rơi xuống sàn tre như mưa rào. Vân biết căn nhà gỗ này chỉ có thể trụ được tối đa vài phút nữa trước khi sụp đổ hoàn toàn. Cô không nhìn lên mái nhà, mà hướng ánh mắt quyết đoán xuống nền đất ẩm ướt dưới gầm giường tre.


Nơi đó, ẩn sau chiếc rương gỗ mục nát, là lối thoát duy nhất mà người cha quá cố Thanh Sơn đã âm thầm thiết kế mười lăm năm trước khi dựng căn nhà này: một đường cống ngầm thoát nước thải chảy thẳng ra rìa sông Biên Giới. Là một cựu ngự y hoàng gia bị trục xuất và săn lùng, Thanh Sơn luôn chuẩn bị một đường lui vô thanh cho gia đình mình.


Vân quỳ rạp xuống nền đất nóng hổi, dùng con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ cạy mạnh vào khe hở của tấm ván sàn ngầm bằng gỗ đước già. Thớ gỗ đước cứng như đá dưới tác động của độ ẩm lâu năm dưới gầm sàn đã bám chặt lấy nhau. Vân phải dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể, tì bả vai trái đang bị bỏng rát vào cán dao đồng rỉ, dồn lực cổ tay đẩy mạnh liên tục.


*Két... Két...*


Tiếng gỗ ma sát rên rỉ nhỏ xíu bị lấn át hoàn toàn bởi tiếng gào thét của đám đông và tiếng nổ lốp bốp của tre nứa cháy trên mái. Tấm ván sàn ngầm bật ra, lộ ra một hốc tối đen ngòm, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của bùn lỏng tích tụ lâu năm và khí methane độc hại sủi bọt.


Cống bùn thải này đã bị bỏ hoang nhiều năm, khí methane tích tụ bên trong cực kỳ đậm đặc. Nếu hít phải một ngụm khí này trong trạng thái hoảng loạn, phổi của cô sẽ bị tê liệt ngay lập tức. Vân nhìn em gái Tiểu Mai đang thoi thóp trong vòng tay. Cô áp dụng kỹ năng Bế Khí Vượt Hố Methane mà cô đã rèn luyện hàng trăm lần khi đi hái thuốc ở các Hố Than Bùn Độc vùng đệm. Vân hít một hơi thật sâu qua lớp vải chàm ẩm tẩm nước tro bếp, nín thở hoàn toàn, chủ động hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu để giảm lượng tiêu thụ oxy của cơ thể.


Cô cõng Tiểu Mai trên lưng, dùng sợi dây mây dẻo buộc chặt con bé vào người mình, rồi đeo chiếc Gùi Tre Cách Độc ra phía trước ngực để bảo vệ nó khỏi bị va đập dưới đường cống hẹp. Vân thả mình xuống hốc tối đen ngòm.


*Bùm!*


Ngay khi gót chân Vân vừa chạm vào lớp bùn lỏng sệt lạnh buốt dưới gầm sàn, toàn bộ phần trần nhà gỗ phía trên sụp đổ xuống với một tiếng nổ lớn. Biển lửa đỏ rực trùm kín chiếc giường tre và căn phòng ngủ, thiêu rụi mọi kỷ vật ký ức thơ ấu của hai chị em thành tro tàn. Sức nóng của vụ sụp đổ dội ngược xuống hốc ngầm, nướng nóng cả không khí phía sau lưng Vân, nhưng cô đã kịp thời lách mình vào sâu trong đường ống cống bằng đất nung tối tăm.


Bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy Thanh Vân. Đường ống cống ngầm chỉ rộng chưa đầy hai sải tay, buộc cô phải bò trườn hoàn toàn bằng khuỷu tay và đầu gối trên lớp bùn lỏng sệt, hôi thối. Mùi bùn phân hủy nồng nặc sộc thẳng vào niêm mạc mũi, nhưng Vân không thể thở. Phổi cô căng lên như muốn nổ tung, lồng ngực đau nhói do nhịp tim bị ép xuống mức cực hạn.


Càng đi sâu, đường cống càng hẹp lại và dốc xuống. Bùn lỏng ngập đến tận cằm Vân, lạnh buốt và dính nhớp. Mỗi lần khuỷu tay cô miết xuống nền đất sét dưới bùn, những mảnh gốm vỡ và đá dăm lại cứa rách da thịt, rỉ ra những vệt máu đỏ nhanh chóng bị bùn đen nuốt chửng. Nhưng Vân không dừng lại. Đôi mắt cô trợn tròn trong bóng tối, cố gắng tìm kiếm một tia sáng nhỏ ở phía trước.


Đột nhiên, mu bàn tay trái của Thanh Vân phát ra một luồng ánh sáng lân quang màu xanh rêu mờ nhạt dưới lớp bùn đen. Vết bỏng axit nấm tím hoại tử từ tập trước đang phản ứng với nồng độ khí methane và độc tố hữu cơ trong cống ngầm, kích hoạt nhẹ năng lượng tự vệ của hạt giống Cây Sự Sống ẩn trong lồng ngực cô. Luồng sáng lân quang nhạt nhẽo, mờ ảo ấy bỗng chốc trở thành ngọn đăng duy nhất dẫn lối cho cô gái câm giữa mê lộ tối tăm dưới lòng đất. Nhờ ánh sáng phát ra từ mu bàn tay mình, Vân nhìn rõ những đoạn ống gốm bị nứt vỡ phía trước để tránh né các mảnh sắc nhọn, giữ cho Tiểu Mai trên lưng không bị va quệt.


Lồng ngực Vân đau đớn tột cùng. Thời gian nín thở đã vượt quá hai phút rưỡi. Mắt cô bắt đầu hoa lên, những đốm sáng vàng nhảy múa trước đồng tử, báo hiệu não bộ đang thiếu hụt oxy nghiêm trọng. Kỹ năng Bế Khí Vượt Hố Methane của cô đang chạm đến giới hạn cực hạn của thể trạng người thường. Cô cảm nhận được cơ thể Tiểu Mai trên lưng khẽ giật mạnh một cái – con bé cũng đang lịm đi vì thiếu khí.


*Phải nhanh lên!*


Vân dồn chút sức lực tàn sinh vào đôi khuỷu tay rớm máu, trườn mạnh về phía trước. Bùn lỏng bắt đầu loãng dần, thay vào đó là dòng nước mặn lạnh buốt của rìa sông Biên Giới đang tràn ngược vào ống cống. Điều đó có nghĩa là cửa cống đã ở ngay trước mặt.


Nhưng lối ra đã bị chặn lại bởi một cánh cửa cống bằng tre đực bện dây mây dẻo dai. Qua năm tháng, rác đầm lầy và rễ đước nhỏ đã bám chặt lấy cánh cửa tre, biến nó thành một bức tường kiên cố. Vân dùng tay trần đẩy mạnh, nhưng cánh cửa tre không hề xê dịch dưới áp lực nước mặn tràn vào.


Phổi Vân co thắt dữ dội. Cô không thể nhịn thở thêm được nữa. Một ngụm khí methane nồng nặc suýt chút nữa đã lọt qua lớp vải chàm ẩm tràn vào phế quản. Trong khoảnh khắc sinh tử, Vân không dùng tay đẩy nữa. Cô lật người lại dưới dòng nước bùn loãng, co hai chân đạp mạnh liên tục vào tâm của cánh cửa tre mục nát.


*Rắc! Rắc!*


Những sợi dây mây bện bị mục nước lâu năm đứt tung. Cánh cửa tre đực gãy đôi, mở ra một khoảng trống nhỏ. Vân dùng hết sức bình sinh, ôm chặt lấy Tiểu Mai và chiếc gùi thuốc, nhoài người phóng mạnh qua khe hở của cửa cống gãy, ngoi đầu lên khỏi dòng nước bùn đen ngòm của bến sông Biên Giới.


*Hộc! Khục... khục...*


Thanh Vân tham lam hít một hơi thật sâu làn không khí lạnh buốt, ẩm ướt của đêm tối rìa đầm lầy. Cô ho rũ rượi, nôn ra dòng nước bùn hôi thối lẫn vị mặn chát của nước sông biên giới. Trên lưng cô, Tiểu Mai cũng khẽ cựa mình, hít thở yếu ớt qua lớp vải chàm đã rách nát. Hai chị em nằm vật ra bãi bùn nhão bên mép sông, toàn thân lấm lem bùn đen hôi thối, kiệt sức hoàn toàn.


Vân khập khiễng quay đầu nhìn lại phía sau, qua rặng đước phòng hộ. Ngôi nhà gỗ thơ ấu của cô – nơi lưu giữ những ký ức duy nhất về người cha quá cố Thanh Sơn, nơi cô và em gái nương tựa nhau qua những mùa sương độc – lúc này chỉ còn là một đống tro tàn đỏ rực đang sụp đổ dần dưới làn sương tím dâng cao. Những tia lửa đỏ rực bay vút lên bầu trời đêm, tan biến vào hư không như những linh hồn câm lặng. Cô đã chính thức mất đi mái nhà của mình, mất đi điểm tựa cuối cùng ở thế giới loài người.


Nước mắt Vân lặng lẽ trào ra, hòa cùng bùn đất đen nhẻm trên đôi má ngăm nhẹ vì sương gió. Cô không thể khóc thành tiếng, chỉ có lồng ngực phập phồng co thắt trong sự u uất tột cùng. Nhưng cô biết, mình không được phép gục ngã ở đây. Cô phải đưa Tiểu Mai đến Hang Đá Thầy Thuốc sau Thác Nước Tẩy Trần để thực hiện liệu pháp rửa muối nóng cứu mạng con bé.


Vân gượng dậy, kiểm tra chiếc Gùi Tre Cách Độc trước ngực. Nhờ lớp khăn chàm thấm nước tro bếp quấn quanh, lớp sáp ong dẻo bên trong gùi vẫn bảo toàn được độ kín kẽ, ngăn chặn hoàn toàn nước bùn thải hôi thối lọt vào cuốn sổ tay của cha và túi muối thô hoàng gia. Cô thở phào nhẹ nhõm, siết chặt quai gùi tre bện xơ dừa dẻo dai lên vai.


Nhưng ngay khi Thanh Vân vừa đỡ Tiểu Mai đứng dậy trên bãi bùn lún sệt của mép sông bến Biên Giới, một luồng ánh sáng đỏ rực, chói mắt đột ngột quét qua màn sương tím dày đặc, rọi thẳng vào gương mặt đầy bùn đất của cô gái câm.


*Gừ... Gâu! Gâu!*


Tiếng sủa dữ dội, vang dội xé toạc không gian tĩnh lặng của bến sông Biên Giới.


Thanh Vân chết lặng. Dưới ánh lửa bập bùng của hàng chục bó đuốc dầu thông đỏ đang siết chặt vòng vây quanh bến nước, Đội trưởng Sát chột mắt đứng sừng sững trên một mỏm đá vôi sát mép nước. Chiếc băng đen che hốc mắt chột của gã đẫm nước sương tím, mắt còn lại lóe lên tia nhìn tàn nhẫn, hằn học đầy thỏa mãn. Hông gã đeo thanh đao sắt lớn bám máu rèn bằng quặng thép đầm lầy chịu lực, tay đang dắt sợi xích sắt bọc gai của con Đại Hắc Cẩu khổng lồ đang nhe răng nanh rỉ dãi bốc mùi hôi thối.


Toán tuần binh vũ trang trang bị cung nỏ sắt lực mạnh đã phong tỏa hoàn toàn bến sông Biên Giới, không để lộ một khe hở nào dẫn sang vùng đệm đầm lầy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!