Nhạc nềnWuxia

Áp Lực Trước Cổng Nhà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đất bùn nhão nhoét rền rĩ như một điềm báo tử của đầm lầy. Triều sương tím dâng cao, cuồn cuộn nuốt chửng những rặng đước phòng hộ cuối làng, để lại một màn sương mù đặc quánh, tanh nồng mùi nấm mục nát. Thanh Vân chạy như bay qua những con đường mòn quen thuộc, đôi bàn chân trần dính đầy bùn thối ngụy trang trộn lẫn bã đậu hũ chua loét từ tập trước đau buốt vì dẫm phải gai dứa dại sắc nhọn dọc đường. Nhưng nỗi đau thể xác lúc này hoàn toàn vô nghĩa trước tiếng sủa điên cuồng của con Đại Hắc Cẩu phía sau. Con dã thú khổng lồ lông đen xơ xác đã đánh hơi thấy mùi dịch mủ hoại tử phổi phát tán từ cơ thể Tiểu Mai dưới hầm ngầm. Nó đang dẫn đường cho Đội trưởng Sát và toán tuần binh cầm đuốc lao thẳng về phía căn nhà gỗ rách nát của cô.


Vân đẩy mạnh cánh cửa gỗ mục, lách mình vào trong rồi cài chặt then cửa. Căn nhà gỗ rách nát nằm biệt lập ở cuối làng, sát vách rừng phòng hộ đầm lầy, im lìm và lạnh lẽo trong bóng tối. Trên chiếc giường tre xộc xệch ở góc phòng, Tiểu Mai đang quằn quại dưới tấm chăn thô sũng sương ẩm. Tiếng ho của con bé nhỏ xíu vang lên, khàn đặc, nghẹn ngào và đứt quãng dội vào vách gỗ ẩm mốc.


Thanh Vân lao đến, quỳ sụp xuống bên giường, áp lòng bàn tay thô ráp dính đầy nhựa cây đen của mình lên trán em. Nóng hổi như một hòn than nung rực lửa.


"Khục... khục... Chị... Chị ơi..."


Tiểu Mai hé mở đôi mắt to tròn nhưng lờ đờ, vô thần. Cơ thể gầy gò của bé gái sáu tuổi run lên một cái dữ dội, rồi nôn thốc ra một búng dịch lỏng bết dính ngay trên mép gối tre. Dưới ánh sáng lân quang nhạt từ màn sương tím lọt qua khe vách ván mục, Thanh Vân kinh hoàng nhìn thấy búng máu đó có màu tím đậm, lấp lánh những sợi tơ nấm phát quang siêu nhỏ đang tự co thắt co rút liên tục.


Tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Độc tố nấm tím đã ăn sâu vào phế quản và nhu mô phổi của em gái. Thuốc mỡ Ngải Đầm Lầy bôi ngoài da đã hoàn toàn đạt đến giới hạn (Giới Hạn Của Ngải Đầm Lầy). Nó chỉ có tác dụng ngăn chặn tơ nấm xâm nhập qua các vết trầy xước bên ngoài, hoàn toàn bất lực trước tiến trình hủy hoại tế bào phổi từ bên trong. Nếu không có nhựa nguyên chất của Cây Sự Sống để trung hòa độc tố, phổi của Tiểu Mai sẽ bị phân hủy hoàn toàn trong vòng ba ngày nữa.


Cùng lúc đó, tiếng bước chân rầm rập rẽ bùn đất ngoài sân dội vào vách gỗ. Ánh lửa đỏ rực từ hàng chục bó đuốc dầu thông đỏ xuyên qua các kẽ nứt của vách ván mục, vẽ lên tường những vệt sáng nhảy múa ma quái. Tiếng sủa dữ dội của Đại Hắc Cẩu cào móng vào hàng rào tre vang lên ngay sát cửa chính.


"Bao vây căn nhà này lại! Không để con ranh câm đó tẩu thoát!" Tiếng gầm của Đội trưởng Sát vang lên dứt khoát ngoài sân.


"Đốt! Thiêu sống nó! Con quỷ câm mang dịch bệnh!"

"Nó dùng tà thuật làm hoại tử tay của A Bảo ở vườn thuốc hoang, giờ lại mang dịch nấm tím về đầu độc cả làng!"

"Đốt nhà nó đi để tế thần nấm!"


Tiếng gào thét của đám đông cuồng tín làng Sương Tím dâng lên như sóng triều ngoài ngõ. Dẫn đầu đám đông là Đồ tể Sấm, gã khổng lồ râu quai nón rậm rạp, tạp dề da bò dính đầy máu heo khô bốc mùi tanh tưởi, tay lăm lăm con dao phay lớn nặng trịch. Đứng phía sau gã là Phán quan Cao, kẻ mặc chiếc áo choàng rộng màu tím thêu hình nấm cổ ma mị, tay cầm quyền trượng đồng phát quang. Lão đang nở một nụ cười xảo quyệt dưới ánh lửa đuốc bập bùng. Lão biết rõ dịch nấm tím bùng phát là do chất thải hóa học của nghiệp đoàn mỏ hoàng gia rò rỉ (Nguồn Gốc Chất Thải Mỏ), nhưng lão cần một kẻ thế mạng để duy trì sự sùng bái thần quyền và thực hiện âm mưu tịch thu đất đai của dân nghèo bán cho mỏ (Âm Mưu Chiếm Đất). Con ranh câm hái thuốc chính là tấm bia đỡ đạn hoàn hảo nhất.


"Xin bà con hãy bình tĩnh! Đừng nghe lời kích động tàn ác!" Một giọng nói già nua, khàn đặc cất lên đầy bất lực giữa đám đông.


Lão Thôn Trưởng đứng chắn trước cửa hàng rào tre cũ, chiếc triện gỗ của làng vẫn giắt bên hông, đôi mắt mờ đục đầy hiền từ cố gắng nhìn vào đám đông nổi loạn. "Gia đình Thanh Sơn đã có ơn cứu chữa cho nửa cái làng này từ thời khai hoang lập nghiệp. Con bé Vân chỉ là một đứa trẻ câm hái thuốc cứu người, sao có thể mang dịch bệnh đến được? Luật lệ cũ của làng không cho phép thiêu sống người vô tội khi chưa có bằng chứng!"


"Tránh ra, lão già lẩm cẩm!" Đồ tể Sấm gầm lên, bước tới vung bắp tay lực lưỡng gạt phăng Lão Thôn Trưởng thô bạo. Cụ già ngoài bảy mươi tuổi lảo đảo, ngã nhào xuống bãi bùn nhão nhoét, chiếc triện gỗ rơi ra bám đầy bùn đất đen. Đám tay sai của Phán quan Cao lập tức xông lên giữ chặt cụ già, không cho cụ can thiệp.


*Rầm! Rầm!*


Đồ tể Sấm vung con dao phay khổng lồ chém mạnh vào góc cửa gỗ nhà Thanh Vân. Lưỡi thép rèn nặng nề bổ xuống, khiến thớ gỗ thông mục nát bắn ra tung tóe. Then cửa gỗ bên trong rạn nứt dữ dội.


Thanh Vân đứng giữa căn phòng tối, cổ họng cô co thắt dữ dội, lồng ngực nghẹn ứ. Cô muốn hét lên một tiếng để giải thích cho sự vô tội của mình, muốn gào lên để bảo vệ đứa em gái đang thoi thóp trên giường, nhưng tất cả những gì phát ra chỉ là tiếng khò khè nghẹn ngào trong lồng ngực câm lặng. Sự bất lực tột cùng bao trùm lấy tâm trí cô gái nhỏ. Đám đông ngoài kia không muốn nghe sự thật; họ chỉ muốn một vật hiến tế để xoa dịu nỗi sợ hãi cái chết đang cận kề.


Nhưng cô không được phép đầu hàng số phận. Vân nghiến chặt răng, đôi mắt sáng tinh anh đầy nhẫn nại lóe lên sự quyết đoán dứt khoát. Cô lướt nhanh sát đất bằng kỹ năng Lướt Bùn Không Dấu, kéo chiếc rương gỗ cũ của cha – chiếc rương nặng chứa đầy vỏ đước khô và ống tre rỗng – chốt chặn ngay sau cánh cửa gỗ đang rạn nứt. Chưa dừng lại ở đó, cô dùng hết sức lực của đôi tay gầy gò vác ba bao tải Đất Sét Lọc Sét ẩm ướt xếp chồng lên chiếc rương gỗ. Đất sét lọc sét là loại đất sét xám mịn cô đào dưới lòng rạch nước ngọt, có tính chất giữ ẩm cực cao và kháng lửa tự nhiên. Lớp đất sét ẩm ướt bọc sau cửa sẽ hấp thụ nhiệt lượng và ngăn chặn ngọn lửa bắt cháy trực tiếp vào phòng ngoài khi đám đông phóng hỏa.


*Rầm!*


Đồ tể Sấm bổ nhát búa thứ hai, lưỡi thép xuyên qua khe cửa gỗ mục nát nhưng bị chiếc rương gỗ và các bao đất sét ẩm chặn đứng lực đâm cơ học, không thể tiến thêm một sải tay vào trong.


Vân quay trở lại giường tre, ôm chặt lấy Tiểu Mai đang run rẩy co giật. Cô mở chiếc Gùi Tre Cách Độc đeo sau lưng, lật nhanh cuốn Sổ Tay Thực Vật Của Cha bọc da cá sấu sờn góc. Cô lật đến những trang giấy vẽ tay tỉ mỉ bằng mực tàu đã ngả màu vàng ố. Đây là trang vẽ về một hạt giống phát quang lân quang màu xanh rêu nằm giữa lồng ngực một cơ thể người.


Dưới ánh sáng tím mờ ảo của búng máu Tiểu Mai rỉ ra trên giường, Vân dùng ngón tay dính bùn rà theo những dòng chữ viết cổ của cha khắc bên lề trang sách:


*"Sự im lặng giữ mạng. Hạt giống trong ngực sẽ phản ứng khi có nhựa đước đỏ dâng lên. Kháng thể tự sinh giúp bảo toàn huyết mạch khỏi tơ nấm ăn mòn, nhưng để cứu người khác, phải cần nhựa nguyên chất của Cây Sự Sống..."*


Nhựa đước đỏ? Vân sực nhớ đến dịch lỏng màu đỏ có tính axit hữu cơ rỉ ra từ vỏ cây đước cổ thụ vùng đệm (Nhựa Đước Đỏ). Cha cô đã dùng hạt giống của Cây Sự Sống cấy vào lồng ngực cô từ nhỏ để giữ mạng khi cô bị nhiễm độc (Hạt Giống Trong Lồng Ngực). Sự câm lặng của cô chính là cái giá sinh học của sự cộng sinh này. Khi cô hít thở khói độc hay bào tử nấm, lồng ngực cô ấm lên, kích hoạt Kháng Độc Sơ Cấp để bảo vệ phế quản của riêng cô, nhưng cô chưa biết cách chuyển hóa năng lượng đó để cứu Tiểu Mai. Công thức giải độc thực sự nằm ở đỉnh Cây Sự Sống vạn mét sâu trong đầm lầy.


Mùi khói dầu thông đỏ hăng nồng, khét lẹt bắt đầu len lỏi qua các khe cửa mục nát và mái tranh khô của căn nhà.


"Đốt sạch căn nhà này cho ta! Thiêu sống quỷ nấm!" Tiếng Phán quan Cao gầm lên bên ngoài, xé toạc màn sương ẩm.


Đồ tể Sấm cười man dại, vung bó đuốc dầu thông đỏ rực lửa ném thẳng lên mái tranh khô ráo của căn nhà gỗ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!