Nhạc nềnWuxia

Cuộc Săn Của Đại Hắc Cẩu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối sập xuống rìa làng Sương Tím nhanh như một cái sập bẫy. Trên bầu trời, vầng trăng khuyết mờ ảo bị nuốt chửng bởi những dải mây mang sắc tím ma mị, báo hiệu triều sương độc đang dâng cao dồn dập từ lòng Đầm Lầy Đệm. Sương mù luồn lách qua những rặng đước cổ thụ, mang theo thứ mùi hôi nồng của xác thực vật hoại mục và tiếng gầm rú âm u của gió chướng. Nhưng âm thanh đáng sợ nhất lúc này không phải là tiếng gió.


Đó là tiếng xích sắt lách cách va vào nhau ghê rợn, tiếng sột soạt của những đôi ủng da dẫm lên bùn lầy, và trên hết là tiếng sủa trầm đục, hung hãn của Đại Hắc Cẩu – con chó săn đầu đàn khổng lồ của Đội trưởng Sát.


Thanh Vân nằm rạp người sau bụi cây dứa dại sát hàng rào tre cũ. Đôi bàn tay mảnh khảnh của cô dính đầy bùn đất đen nhẻm, bám chặt lấy gốc cây dứa dại đầy gai nhọn để giữ thăng bằng. Lồng ngực cô phập phồng, nhịp thở dồn dập nhưng tuyệt đối không phát ra một tiếng động nhỏ. Sự câm lặng vĩnh viễn không phải là rào cản, mà là chiếc áo giáp vô hình giúp cô tồn tại giữa ranh giới sinh tử này. Qua kẽ lá dứa dại sắc nhọn, cô nhìn thấy ánh đuốc dầu thông đỏ rực cháy bập bùng, soi rõ gương mặt đầy sẹo đao và chiếc băng đen che hốc mắt chột của Đội trưởng Sát.


Ngay bên cạnh gã, mợ dâu Trương Thị đang run rẩy, bấu víu lấy vạt áo chàm cáu bẩn của mình. Đôi mắt mụ đảo liên tục, lộ rõ vẻ ích kỷ và sợ hãi. Mụ chỉ tay về phía khoảng sân đất trống khuất sau rặng đước phòng hộ – nơi vốn là Bãi Phơi Thảo Dược bí mật của Thanh Vân.


"Tôi thề với Đội trưởng! Con ranh câm đó giấu toàn bộ số ngải cứu dại thu hoạch được ở đằng kia! Nó phơi khô để chế thứ thuốc mỡ tà thuật. Chỉ cần ngài bắt được nó, xin ngài nói với Phán quan Cao ban cho con trai tôi một hớp nước thánh... Thằng bé đang ho ra máu tím rồi!"


Lồng ngực Thanh Vân thắt lại. Sự phản bội tàn nhẫn của người thân luôn là mũi dao đâm sâu nhất. Trương Thị vì muốn có được thứ bùa giấy tẩm chì độc hại của Phán quan Cao để cứu đứa con trai nhiễm bệnh của mụ, đã không ngần ngại bán đứng bãi thuốc giải duy nhất của cô.


"Lũ vô dụng!" Đội trưởng Sát gầm lên, giật mạnh sợi xích sắt bọc gai. "Đại Hắc Cẩu! Mau theo dấu mùi ngải cứu! Bắt sống con ranh đó cho ta!"


*Gừ... Gâu!*


Con Đại Hắc Cẩu khổng lồ với bộ lông đen tuyền xơ xác chồm lên. Khứu giác đặc dị của nó đã được huấn luyện bằng máu và thảo dược khô từ nhỏ, cực kỳ nhạy bén với mùi tinh dầu lông bạc đặc trưng của Ngải Đầm Lầy. Nó khịt mũi mạnh, đôi mắt đỏ sọc hung dữ trợn trừng, kéo căng sợi xích sắt lao thẳng về phía Bãi Phơi Thảo Dược. Khoảng cách giữa bầy truy binh và bãi thuốc chỉ còn chưa đầy năm mươi sải chân.


Thanh Vân hiểu rằng nếu cô bỏ chạy ngay lúc này, bầy chó săn sẽ lập tức lần theo mùi hương ngải cứu bám trên người cô và dẫn thẳng bọn tuần binh về phía căn nhà gỗ cuối làng – nơi em gái nhỏ Tiểu Mai đang nằm hôn mê dưới hầm ngầm. Cô không thể trốn chạy một cách hèn nhát. Cô phải đánh lạc hướng khứu giác của con dã thú.


Áp dụng phương pháp trong cuốn Sổ Tay Thực Vật Của Cha, Vân biết rằng khứu giác nhạy bén của loài chó săn vừa là vũ khí mạnh nhất, nhưng cũng là điểm yếu dễ bị tổn thương nhất nếu gặp phải hiện tượng bão hòa mùi. Cô nhanh chóng mở chiếc Gùi Tre Cách Độc đeo sau lưng, lôi ra một hũ đất nung nhỏ chứa bã đậu hũ lên men mà chị Mận đã lén cho ban sáng.


Thứ bã đậu hũ lên men lâu ngày tỏa ra một mùi amoniac nồng nặc, chua loét và đầy tính kiềm. Bằng những động tác nhanh nhẹn và chuẩn xác của một thầy thuốc vùng đệm, Thanh Vân đổ ập cả hũ bã đậu hũ lên men lên đống ngải cứu khô đang phơi trên giàn tre, rồi dùng tay trần chà xát thật mạnh. Mùi amoniac nồng nặc lập tức bốc lên, bao phủ và át chế hoàn toàn mùi tinh dầu ngọt dịu của ngải cứu.


Ngay sau đó, cô thực hiện *Luật Bôi Bùn Thối*. Vân cúi người, vục hai tay xuống vũng bùn đen sệt dưới chân rễ đước. Thứ bùn đầm lầy chứa đầy xác thực vật phân hủy hàng trăm năm này bốc mùi hôi thối đặc trưng. Cô bôi bùn kín lên mặt, cổ, hai cánh tay hở và bọc ngoài toàn bộ chiếc Gùi Tre Cách Độc. Lớp bùn lạnh buốt nhanh chóng hạ thấp nhiệt độ bề mặt da cô, triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể – thứ có thể bị bầy chó săn và ống trinh sát nhiệt của tuần binh phát hiện.


Tiếng sủa của Đại Hắc Cẩu đã sát sạt bên tai. Con quái thú đen tuyền lao qua bụi rậm, xông thẳng vào Bãi Phơi Thảo Dược. Nhưng khi mũi nó chạm vào giàn phơi, luồng mùi amoniac chua loét từ bã đậu hũ lên men xộc thẳng vào niêm mạc mũi nhạy cảm của nó.


*Áo... Áng!*


Con chó săn rú lên một tiếng đau đớn, lắc đầu điên cuồng để xua đi thứ mùi hóa học nồng nặc đang làm bỏng rát các tế bào khứu giác. Nó hoảng loạn lùi lại, tiếng sủa trở nên hỗn loạn, mất phương hướng hoàn toàn.


"Chuyện gì thế hả? Con chó ngu ngốc này!" Đội trưởng Sát tức giận quất mạnh roi da tẩm đinh sắt xuống đất, khiến bùn bắn tung tóe. "Mùi ngải cứu ở ngay đây cơ mà!"


Nấp sau gốc đước cổ thụ cách đó mười bước chân, Thanh Vân biết cơn bão hòa mùi tạm thời này sẽ không kéo dài lâu một khi Đại Hắc Cẩu thích nghi được. Cô phải tung ra đòn quyết định: *Ném Phấn Hoa Ly Tán*.


Cô thò tay vào bọc áo chàm, rút ra một túi vải nhỏ chứa Phấn Hoa Ngụy Trang – thứ bột mịn màu vàng óng được cô chắt chiu thu hoạch từ kén bướm đêm khổng lồ ký sinh trên rễ cây đước vùng đệm. Vân ngước nhìn những dải sương tím đang chuyển động chậm. Gió chướng đang thổi mạnh về hướng thung lũng đá vôi phía Đông.


Cô tính toán góc gió trong chớp mắt, rồi dùng hết sức bình sinh ném mạnh túi phấn hoa về phía bụi tre sắt ở hướng ngược chiều gió thổi.


Túi vải đập vào thân tre cứng như thép, vỡ tung giữa không trung. Làn sương bột mịn màu vàng óng lập tức bùng phát, tỏa ra mùi hương thực vật hăng hắc nhưng ngọt lịm đặc trưng của loài bướm đêm đầm lầy – thứ mùi có cấu trúc hóa học terpene tương đồng nhưng đậm đặc gấp mười lần mùi ngải cứu dại. Cơn gió chướng cuốn làn phấn hoa đi nhanh chóng, tạo ra một vệt mùi thảo dược giả cực mạnh kéo dài thẳng về phía thung lũng bên cạnh.


Khứu giác của Đại Hắc Cẩu vừa hồi phục một phần lập tức bị kích thích mạnh mẽ bởi vệt mùi giả đậm đặc này. Nó gầm rú lên, giật phăng sợi xích sắt khỏi tay gã tuần binh đang lơ là, lao như điên về phía thung lũng phía Đông.


"Nó tìm thấy dấu vết rồi! Đuổi theo!" Đội trưởng Sát mừng rỡ hét lớn, vung đao dẫn đầu toán tuần binh cầm đuốc đuổi theo con chó săn đang chạy loạn.


Thanh Vân thở phào nhẹ nhõm dưới lớp mặt nạ đất sét ẩm ướt. Nhưng niềm vui thoát hiểm chưa kịp thành hình thì tim cô lại thắt lại đau đớn.


"Đốt sạch bãi thuốc này cho ta! Không để một cọng cỏ nào của con ranh câm sống sót!" Tiếng gầm tàn nhẫn của Đội trưởng Sát vọng lại từ xa.


Một tên tuần binh tụt lại phía sau vung bó đuốc dầu thông đỏ ném thẳng vào giàn phơi ngải cứu. Lửa thông đỏ bắt cháy cực nhanh gặp bã đậu hũ khô và lá ngải cứu khô lập tức bùng cháy dữ dội.


*Vút... Vút...*


Ngọn lửa đỏ rực liếm trọn toàn bộ Bãi Phơi Thảo Dược. Thanh Vân đứng chết lặng trong bóng tối. Toàn bộ hai mươi cân ngải cứu khô sạch độc – thành quả của những đêm dài cô lội bùn sâu rách da thịt, chịu đựng sương độc cắn xé để tích lũy cứu Tiểu Mai và dân nghèo – giờ đây đang hóa thành tàn tro xám xịt trong biển lửa tàn nhẫn.


Nước mắt cô ứa ra, nóng hổi, làm trôi đi một vệt bùn thối trên gò má gầy gò. Nhưng cô không được khóc thành tiếng. Sự uất ức dâng trào trong lồng ngực làm hạt giống Cây Sự Sống ngủ yên trong ngực cô hơi ấm lên, tỏa ra một luồng sinh khí mờ nhạt làm dịu đi cơn đau rát phế quản do hít phải khói chì từ tập trước.


Cô phải rời khỏi đây ngay lập tức. Vân quay người, cố gắng bám vào một nhánh rễ đước treo dẻo dai để leo lên cao tránh né toán tuần binh đang tản ra dọn dẹp bãi cháy. Thế nhưng, dòng lũ sương tím dâng cao đột ngột đã làm lớp vỏ cây đước cổ thụ trở nên trơn tuột như bôi mỡ.


*Xoẹt!*


Bàn tay dính bùn của Vân trượt mạnh trên thớ vỏ cây ẩm ướt. Cô mất đà rơi ngã từ độ cao ba mét xuống vũng bùn lỏng bên dưới.


*Bộp!*


Cú ngã khiến toàn thân cô ê ẩm, chiếc Gùi Tre Cách Độc đập mạnh xuống đất bùn. May mắn thay, lớp lá sen sáp bọc trong gùi đã bảo vệ nguyên vẹn cuốn sổ tay của cha và số ngải cứu tươi mới hái. Vân không để bản thân chậm trễ một giây. Nghe tiếng bước chân tuần binh đang quay lại kiểm tra tiếng động rơi ngã, cô lập tức áp dụng kỹ năng *Lướt Bùn Không Dấu*.


Cô khom thấp người sát mặt đất bùn lỏng sệt, phân bổ trọng lượng cơ thể đều lên đôi chân dẻo dai. Dáng người mảnh khảnh của cô lướt đi uyển chuyển, nhẹ nhàng như một bóng ma đầm lầy, hoàn toàn không để lại một vệt chân sâu hay tiếng sột soạt nào trên bãi bùn lún. Cô lách nhanh qua các kẽ rễ đước chằng chịt, biến mất vào màn sương tím mịt mù.


Thế nhưng, số phận tàn nhẫn không dễ dàng buông tha cho cô gái hái thuốc câm lặng.


Ở phía thung lũng phía đông, con Đại Hắc Cẩu sau khi chạy điên cuồng theo vệt mùi giả của phấn hoa bướm đêm bỗng khựng lại. Làn gió chướng thổi mạnh đã làm tán phát hoàn toàn lớp phấn hoa mỏng manh, khiến vệt mùi giả biến mất không dấu vết.


Đội trưởng Sát điên cuồng vung roi da quất mạnh lên lưng con chó săn: "Đồ súc sinh vô dụng! Mày bị đánh lừa rồi! Quay lại! Con ranh đó chắc chắn vẫn ở gần nhà gỗ!"


Con Đại Hắc Cẩu bị đánh đau, rú lên thảm thiết. Nó khịt mũi liên tục để cố gắng tìm kiếm một dấu vết khứu giác khác giữa làn khói lưu huỳnh và sương độc đang dâng cao.


Đột nhiên, đôi tai cụp của nó dựng đứng lên. Đôi mắt đỏ sọc của nó quay ngoắt về hướng căn nhà gỗ cũ kỹ rách nát của Thanh Vân ở cuối làng.


Nó không ngửi thấy mùi ngải cứu dại đã bị ngụy trang bằng bã đậu hũ lên men.


Nó ngửi thấy một mùi hương khác – thứ mùi hương vô cùng đặc trưng, ngọt lịm một cách bệnh hoại và tanh nồng của tơ nấm tím đang ký sinh ăn mòn mô phổi.


Đó là mùi hoại tử phổi giai đoạn đầu của Tiểu Mai đang sốt cao nằm dưới hầm ngầm nhà gỗ.


*Gâu! Gâu! Gâu!*


Con Đại Hắc Cẩu sủa lên những tiếng điên cuồng, kéo căng sợi xích sắt lao thẳng về phía căn nhà gỗ không người bảo vệ.


Thanh Vân đang nấp dưới một rặng đước gần đó chứng kiến cảnh tượng này. Tim cô như ngừng đập hoàn toàn. Đôi mắt cô trợn trừng trong kinh hoàng tột độ. Cô muốn hét lên để đánh lạc hướng bầy thú dữ, muốn gào lên để bảo vệ em gái, nhưng cổ họng cô vĩnh viễn chỉ phát ra những tiếng khò khè bất lực.


Đại Hắc Cẩu đã chuyển hướng chạy thẳng về căn nhà gỗ nơi Tiểu Mai đang nằm liệt giường một mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!