Bẫy Nhựa Độc Đỏ
Mụ Sột trợn tròn mắt kinh hoàng, vung chiếc lục lạc đồng chỉ thẳng xuống khe sàn gỗ, thét lên bằng giọng lanh lảnh chói tai: "Có tà thuật phá đàn tế! Con ranh câm mang điềm gở đang nấp dưới gầm sàn! Mau bắt lấy nó!"
Tiếng hét của mụ cốt xé toạc bầu không khí vốn đang bị đè nặng bởi tiếng sấm rền của cơn bão bào tử tím. Ngay lập tức, tiếng bước chân rầm rập của toán tuần binh vang lên trên đầu Thanh Vân. Sàn gỗ của đàn tế Miếu Thần Nấm rung lên bần bật, bụi bồ hóng và tàn hương lẫn tàn tro bùa nhiễm chì rơi xuống xối xả như mưa xám, bám vào mái tóc thắt bím gọn gàng và bờ vai gầy gầy của cô gái hái thuốc.
Trong bóng tối chật hẹp dưới gầm sàn, Thanh Vân không hề hoảng loạn. Đôi mắt tinh anh của cô lóe lên sự quyết đoán. Một tay cô ôm chặt lấy Bé Cò – đứa trẻ mồ côi vừa được cô cứu sống khỏi cơn ngạt thở do độc chì cấp tính – tay còn lại thò nhanh vào chiếc Gùi Tre Cách Độc đeo sau lưng. Vân không có võ công, cơ thể cô mảnh khảnh và yếu thế trước những gã tuần binh lực lưỡng trang bị đao sắt bên trên, nhưng cô có tri thức thực nghiệm của người cha quá cố Thanh Sơn để lại.
Cô lôi ra một nắm Bột Quặng Lưu Huỳnh màu vàng nhạt, thứ khoáng chất cô đã chắt chiu thu hoạch từ những Kẽ Đá Thở địa nhiệt ở rìa đầm lầy. Không một chút do dự, Vân ném mạnh nắm bột lưu huỳnh vào chiếc lư đồng lớn đang cháy âm ỉ ngay sát mép gầm sàn, nơi tàn tro bùa giấy tẩm chì vẫn còn đỏ lửa.
*Xèo... Xèo...*
Bột lưu huỳnh gặp nhiệt độ cao lập tức bùng cháy, sinh ra một luồng khói màu trắng xám đậm đặc, cuồn cuộn dâng lên. Mùi lưu huỳnh nồng nặc như trứng thối và khí sulfur dioxide cực kỳ hăng hắc nhanh chóng bão hòa không khí dưới gầm sàn và tràn ngược lên trên đàn tế.
"Khục... khục... Khói độc! Có tà thuật phun khói độc!"
Tiếng la hét, ho sặc sụa của bọn tuần binh và đám đông cuồng tín vang lên hỗn loạn bên trên. Con chó săn Đại Hắc Cẩu của Đội trưởng Sát đang hăm hở chúi mũi xuống khe sàn bỗng rú lên một tiếng đau đớn. Luồng khí sulfur dioxide nồng nặc tràn vào niêm mạc mũi nhạy cảm của nó, làm bão hòa hoàn toàn khứu giác và khiến nó hắt hơi liên tục, mất phương hướng hoàn toàn.
Lợi dụng làn khói mù mịt che khuất tầm nhìn, Thanh Vân nhanh chóng đeo chiếc Mặt Nạ Đất Sét Tẩm Giấm lên mặt mình, rồi áp một chiếc mặt nạ nhỏ tương tự lên mũi Bé Cò. Lớp đất sét lọc ẩm ướt tẩm giấm ngải cứu hoạt động như một bộ lọc sinh học hoàn hảo, trung hòa hoàn toàn dòng khí độc hăng hắc, giúp hai chị em thở một cách êm ái giữa làn khói dày đặc.
Cô cõng Bé Cò trên lưng, dáng người uyển chuyển thực hiện kỹ thuật Bộ Bộ Vô Thanh, lướt nhẹ nhàng như một bóng ma qua những nhánh rễ đước chằng chịt, ẩm ướt dưới gầm sàn miếu cổ. Vân lách người qua một khe hở nhỏ ở vách gỗ phía sau miếu – lối đi tắt mà cô đã dùng chiếc răng nanh dực điểu nạy sẵn từ trước – rồi lẻn thẳng ra rừng đước phòng hộ ngập mặn.
Tại bìa rừng ẩm ướt, Góa Phụ Bưởi đã túc trực sẵn bên một bụi dứa dại theo giao ước bí mật của hội Lá Xanh. Nhìn thấy Thanh Vân cõng Bé Cò thoát ra an toàn, người đàn bà góa chồng nghèo khổ rơi nước mắt, nhanh chóng đỡ lấy đứa trẻ mồ côi.
Thanh Vân dùng đôi bàn tay dính đầy bùn đất đen nhẻm làm các cử chỉ tay nhanh nhẹn, dứt khoát: *Đưa thằng bé vào hang đá vôi khuất gió sau thác nước. Tôi phải quay về nhà gỗ cứu Tiểu Mai trước khi lính tuần phong tỏa đường làng.*
Góa Phụ Bưởi gật đầu mạnh, ôm chặt lấy Bé Cò rồi lẩn nhanh vào màn sương tím mờ ảo của đầm lầy đệm.
Thanh Vân không kịp nghỉ ngơi, cô chạy như bay băng qua những lối mòn ngập sương độc để trở về căn nhà gỗ cũ kỹ ở cuối làng. Khi cô đẩy cửa bước vào, lòng cô thắt lại. Tiểu Mai đang nằm co quắp trên giường tre, khuôn mặt trắng bợt, trán nóng như lửa đốt. Những sợi tơ nấm tím trên cổ con bé bắt đầu co thắt mạnh hơn, sùi lên những mảng mốc mịn lân quang màu tím nhạt.
Liệu pháp Rửa Muối Nóng bằng hơi muối thô hoàng gia chỉ giúp khơi thông phế quản tạm thời, nhưng Ngải Đầm Lầy dại thông thường đã đạt đến Giới Hạn Của Ngải Đầm Lầy – nó không thể triệt tiêu hoàn toàn nguồn độc nấm đang ăn sâu vào tim phổi em gái. Cô cần nhiều thảo dược tươi hơn, dồi dào tinh dầu lông bạc hơn để điều chế một mẻ thuốc mỡ ngải đầm lầy kháng độc nồng độ cao.
Vân nhanh chóng bế Tiểu Mai đặt xuống chiếc hầm ngầm nhỏ dưới gầm sàn nhà – nơi cha cô từng dùng để cất giấu các tài liệu y học cổ truyền hoàng gia chống ẩm mốc. Cô đắp lên người em một tấm chăn thô tẩm sáp ong bảo vệ để cách ly sương độc, rồi khẽ ra hiệu bằng tay: *Ngoan, chờ chị hái thuốc giải về.*
Cô đeo chiếc Gùi Tre Cách Độc lên vai, dắt con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ vào hông áo chàm, rồi dứt khoát băng mình vào màn sương tím dâng cao của Đầm Lầy Đệm, hướng thẳng về phía Vườn Ngải Cứu Hoang.
Vườn Ngải Cứu Hoang là một thung lũng nhỏ ngập nước, nằm ẩn khuất sau một khe đá vôi hẹp phía Tây vùng đệm. Nơi đây sở hữu thổ nhưỡng ẩm ướt đặc biệt, giúp loài ngải đầm lầy thuần chủng phát triển mạnh mẽ với dược tính kháng độc sương tím gấp năm lần bình thường. Để bảo vệ khu vườn bí mật này khỏi sự phá hoại của những kẻ hái lượm tham lam và thú rừng biến dị, Thanh Vân đã dành nhiều tháng trời để thiết lập một hệ thống bẫy tự vệ sinh học thô sơ nhưng cực kỳ hiệu quả xung quanh lối vào.
Khi Thanh Vân tiến sát đến khe đá hẹp, làn da cổ nhạy cảm của cô khẽ nổi gai ốc đỏ nhạt (Thích Ứng Sương Mù). Cô cảm nhận được độ ẩm không khí đang thay đổi đột ngột và một mùi hôi nồng nặc của mủ cây đước dập nát bốc lên từ hướng thung lũng.
Có kẻ đã xâm nhập vườn thuốc của cô.
Vân khom thấp người, di chuyển không tiếng động bám sát vào vách đá vôi ẩm ướt. Ghé mắt nhìn qua kẽ lá dứa dại, cô phát hiện ra A Bảo – gã đồ đệ kiêu ngạo của lang y Lưu trong làng. A Bảo mặc một chiếc áo vải thô cáu bẩn, tay cầm một con dao găm sắt rỉ sét, đang điên cuồng chặt phá hàng rào gai bảo vệ để tiến vào vườn ngải cứu hoang.
"Ha ha! Đúng là một mỏ vàng!" Giọng nói tham lam của A Bảo vang lên giữa tiếng gió rít. "Con ranh câm Thanh Vân tưởng giấu được khu vườn này sao? Ta sẽ nhổ sạch số ngải cứu non này mang về bán cho Tôn Chủ Muối. Lão ta đang thu mua ngải cứu tươi với giá ba đồng xu bạc một cân để chế thuốc độc quyền! Ta sẽ giàu to!"
Thanh Vân cắn chặt môi, đôi mắt sáng tinh anh đầy nhẫn nại quan sát từng động tác của gã trộm. Cô không hề lao ra ngăn cản. Cô biết rõ gã đang bước vào phạm vi của chiếc bẫy sinh học nguy hiểm nhất mà cô đã lắp đặt.
Hàng rào gai bảo vệ vườn thuốc thực chất được kết nối tinh vi bằng một sợi dây mây dẻo dai bôi sáp ong bảo quản. Sợi dây mây này được quấn chặt quanh một nhánh rễ treo khổng lồ của cây đước cổ thụ hàng trăm năm tuổi nằm sát mép đá. Thanh Vân đã dùng Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ rạch một đường cắt sâu hình chữ V vào phần vỏ dày của nhánh rễ đước dồi dào nhựa này.
Nhựa Đước Đỏ rỉ ra từ vỏ đước cổ thụ không phải là nhựa cây thông thường, mà là một chất dịch lỏng màu đỏ tươi như máu, chứa hàm lượng axit dừa và tannin hữu cơ cực kỳ cao, có tính ăn mòn da thịt mạnh mẽ như axit kim loại. Vân đã uốn cong nhánh rễ đước dẻo dai như một cánh cung nén khí, cố định nó bằng sợi dây mây dẻo kết nối với hàng rào gai bên ngoài. Chỉ cần một lực kéo cơ học thô bạo tác động vào hàng rào gai, sợi dây mây sẽ bị đứt, kích hoạt cơ chế phun nhựa tự nhiên dưới áp suất thủy tĩnh cực lớn bên trong rễ cây.
"Chặt này! Phá này!"
A Bảo điên cuồng dùng dao găm chặt đứt một cành gai lớn chắn lối. Gã không hề biết rằng cành gai đó chính là chốt kích hoạt của sợi dây mây dẻo.
*Phựt!*
Tiếng dây mây đứt giòn giã vang lên trong không khí ẩm ướt.
Nhánh rễ đước cổ thụ bị nén chặt lập tức bật ngược trở lại với một gia tốc cực lớn như một chiếc lò xo thép rèn. Áp suất thủy tĩnh bên trong thớ gỗ bị ép nén đột ngột, đẩy luồng Nhựa Đước Đỏ đậm đặc từ vết rạch hình chữ V phun thẳng ra ngoài thành một tia chất lỏng đỏ rực như máu, nhắm thẳng vào bắp tay phải và bàn tay cầm dao găm của A Bảo.
*Xoẹt!*
Tia nhựa đỏ bắn tung tóe, phủ kín toàn bộ bắp tay và mu bàn tay của gã thanh niên kiêu ngạo.
"Á... Á... Á!"
A Bảo hét lên một tiếng thảm thiết, vang dội khắp thung lũng đá vôi. Con dao găm sắt rỉ sét rơi cắm thẳng xuống bùn lầy.
Chất dịch Nhựa Đước Đỏ có tính axit ăn mòn cao lập tức phản ứng hóa học với lớp biểu bì da thịt của gã. Lớp da tay của A Bảo bắt đầu sủi bọt trắng xóa, nóng ran và bỏng rát tột độ như thể bị dội nước sôi pha muối mặn. Axit hữu cơ tự nhiên nhanh chóng phân hủy các mô tế bào sinh học, để lại những vết bỏng đỏ rộp sâu hoại tử, rỉ ra chất mủ đen kịt bốc mùi hôi nồng nặc.
"Cứu... Cứu ta! Tay ta cháy rồi!"
A Bảo điên cuồng ngã sụp xuống đất bùn mặn. Trong cơn hoảng loạn tột cùng và thiếu kiến thức sinh học thực nghiệm, gã vội vàng bốc những nắm bùn đầm lầy đen nhẻm bôi kín lên vết thương hở với hy vọng làm dịu cơn bỏng rát.
Thế nhưng, bùn đầm lầy ở rìa rừng sương tím vốn chứa hàm lượng muối mặn (natri clorua) và kiềm nhẹ cực kỳ cao do tích tụ chất thải mỏ lâu ngày. Khi bùn mặn tiếp xúc trực tiếp với vết bỏng axit hữu cơ chưa được rửa sạch, nó không hề trung hòa độc tính mà ngược lại, kích hoạt một phản ứng ưu trương hóa học tàn khốc. Muối mặn rút cạn nước từ các tế bào bị tổn thương, làm tăng áp suất thẩm thấu và tạo ra một phản ứng bỏng nhiệt thứ cấp dồn dập, khiến các mô hoại tử lan rộng và ăn sâu vào mạch máu nhanh hơn gấp bội.
"A... A! Đau quá! Tay tôi rữa ra rồi!"
A Bảo thét lên đau đớn đến mức trợn ngược mắt. Gã lao thẳng ra rạch nước mặn gần đó, điên cuồng ngâm bắp tay xuống nước mặn đầm lầy để rửa bùn. Nhưng muối trong nước mặn càng kích thích hoại tử da thịt phát triển nhanh hơn, cơn đau buốt thấu xương tủy khiến gã suýt ngất xỉu ngay dưới nước sâu.
Thanh Vân lặng lẽ đứng sau vách đá vôi quan sát toàn bộ sự việc. Đôi mắt cô bình thản, không có một chút thương hại. Đây chính là quả báo cho kẻ tham lam muốn cướp đoạt nguồn sống của người bệnh nghèo khổ. Cô biết rằng nếu mình bước ra cứu giúp gã, gã sẽ lập tức dùng vũ lực cướp đoạt gùi thuốc của cô để tự cứu mạng.
A Bảo clutches his severely burned, bleeding red-stained arm, screaming curses and weeping in agony. Gã loạng choạng đứng dậy, bỏ lại toàn bộ dụng cụ hái thuốc, điên cuồng tháo chạy về hướng ngôi làng Sương Tím với lòng hận thù tột độ.
Thanh Vân nhanh chóng bước ra khỏi bóng tối vách đá. Chiếc bẫy rào gai bảo vệ vườn ngải cứu hoang đã bị phá hủy hoàn toàn, và vết máu lẫn nhựa đước đỏ loang lổ trên mặt đất báo hiệu vị trí bí mật này đã bị lộ hoàn toàn. Cô không mất một giây do dự, dùng chiếc răng nanh dực điểu hóa thạch sắc nhọn cắt tỉa thật nhanh những nhánh ngải cứu đầm lầy tươi tốt nhất bỏ đầy vào Gùi Tre Cách Độc, đậy kín nắp lá sen sáp bảo vệ.
Cô phải quay về nhà gỗ cứu Tiểu Mai và sơ tán ngay lập tức trước khi gã trộm mang truy binh quay lại.
Trong khi đó, tại làng Sương Tím, A Bảo loạng choạng lao vào Miếu Thần Nấm với cánh tay phải bị hủy hoại hoàn toàn, da thịt sùi bọt hoại tử thâm đen rỉ mủ đỏ. Gã quỳ sụp dưới chân Phán quan Cao và đám đông cuồng tín, gào khóc thảm thiết:
"Phán quan! Cứu con! Con ranh câm Thanh Vân... nó dùng tà thuật độc dược ám sát con! Nó nuôi dưỡng quỷ nấm và tẩm nhựa độc đỏ vào rừng già để ngăn cản người dân hái thuốc giải! Nó muốn cả làng này phải chết dịch để cúng tế cho tà thần của nó!"
Phán quan Cao nhìn vết bỏng hoại tử đỏ rực trên tay A Bảo, đôi mắt xảo quyệt của lão lóe lên một tia sáng tàn độc. Đây chính là cơ hội hoàn hảo mà lão đang chờ đợi để triệt hạ hoàn toàn kẻ nắm giữ tri thức giải độc rẻ tiền đe dọa đến quyền lực thần quyền của lão.
Lão đứng bật dậy trên đàn tế, vung quyền trượng đồng gắn khối nấm tím hóa thạch lên cao, giọng nói hùng biện đanh thép vang dội khắp miếu cổ:
"Hỡi con dân làng Sương Tím! Chân tướng đã rõ ràng! Con ranh câm Thanh Vân chính là điềm gở mang dịch nấm tím gieo rắc tai họa! Nó đã dùng tà thuật độc đỏ hủy hoại thân thể A Bảo! Ta nhân danh Thần Nấm tối cao, ký lệnh phong tỏa toàn bộ Vườn Ngải Cứu Hoang để trừ tà!"
Lão quay sang Đội trưởng Sát đang đứng bên cạnh với chiếc băng đen che hốc mắt chột đầy sẹo đao, rít qua kẽ răng:
"Đội trưởng Sát! Mau dẫn toàn bộ lực lượng tuần binh vũ trang trang bị cung nỏ sắt và khiên chống độc, tiến thẳng về phía căn nhà gỗ của con ranh câm cuối làng! San phẳng ngôi nhà gỗ đó, tịch thu cuốn sổ tay tà thuật của cha nó, và bắt sống nó về đây để thiêu sống tế thần!"
"Tuân lệnh!" Đội trưởng Sát vung thanh đao sắt lớn rèn bằng thép đầm lầy, gầm lên ra lệnh cho hàng chục tuần binh cầm đuốc đỏ rực xuất phát.
Thanh Vân vừa chạy về đến bìa rừng phòng hộ sát cạnh căn nhà gỗ của mình thì khựng lại. Qua làn sương tím mờ ảo của đêm tối đang dâng cao, ánh đuốc đỏ rực của toán tuần binh do Đội trưởng Sát dẫn đầu đã bao vây chặt toàn bộ lối vào ngôi nhà gỗ rách nát của cô. Tiếng xích sắt, tiếng động cơ cơ khí thô sơ và tiếng sủa dữ dội của bầy Đại Hắc Cẩu vang lên dồn dập, siết chặt vòng vây không lối thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!