Bùa Giấy Nhiễm Chì
Tiếng bước chân rầm rập của toán tuần binh dội ngược vào các vách đất sét của con ngõ hẹp phía sau Chợ Muối. Thanh Vân ôm chặt chiếc Gùi Tre Cách Độc trước ngực, dáng người mảnh khảnh lách nhanh qua những khe hở giữa các gian hàng lụp xụp. Dưới lớp khăn chàm quấn kín mặt, hơi thở của cô dồn dập nhưng tuyệt đối không phát ra một tiếng động. Mu bàn tay trái của cô – nơi bị dịch mủ nấm hoại tử phun trúng đêm qua – bắt đầu nhói lên một cơn đau buốt rát, vết bỏng đỏ nhạt lân quang mờ ẩn dưới lớp bùn khô. Thế nhưng lồng ngực cô lại hơi ấm lên, một nhịp đập dịu nhẹ từ hạt giống Cây Sự Sống ẩn sâu trong ngực đang lặng lẽ sinh ra kháng thể, kìm hãm không cho độc tố nấm lan vào mạch máu.
Cô đã đổi được một túi da nhỏ chứa đầy Muối Thô Hoàng Gia. Đây là thứ khoáng chất duy nhất có khả năng sát trùng sinh mệnh, giúp cô thực hiện liệu pháp Rửa Muối Nóng để cứu mạng em gái nhỏ Tiểu Mai đang thoi thóp ở nhà. Vân không thể để mất nó, càng không thể để cuốn sổ tay thực vật bọc da cá sấu của người cha quá cố rơi vào tay gã thương nhân xảo quyệt Lân.
Khi cô vừa lách ra khỏi con đường mòn ven rìa làng để hướng về ngôi nhà gỗ rách nát ở cuối thôn, bầu trời phía trên Đầm Lầy Đệm bỗng sụp tối một cách bất thường. Gió bắt đầu rít lên qua những tán tre sắt, mang theo một luồng khí lạnh buốt rợn người. Làn da cổ nhạy cảm của Thanh Vân khẽ co giật dữ dội, cảm nhận được độ ẩm không khí tăng vọt kèm theo một mùi hôi nồng nặc đặc trưng của nấm mục.
Cơn Bão Bào Tử Tím đầu mùa đã ập đến sớm hơn dự tính.
Từ phía chân trời, một bức tường sương mù màu tím đậm đặc, cuồn cuộn dâng cao như sóng thần, nuốt chửng những rặng đước cổ thụ ngoài rìa đầm lầy rồi tràn thẳng vào làng Sương Tím. Hàng triệu bào tử nấm lấp lửng phát sáng lân quang màu tím ma mị bay lơ lửng trong không khí, bám vào da thịt, quần áo và len lỏi vào từng khe cửa.
"Bão bào tử đến rồi! Thần Nấm nổi giận rồi!"
Tiếng gào thét hoảng loạn của dân làng vang lên khắp nơi. Người ta tranh nhau chạy trốn, tiếng bát đĩa vỡ, tiếng trẻ con khóc thét xé toạc không gian ngột ngạt. Khói độc tràn vào phế quản khiến hàng loạt người quỳ sụp xuống đường, ho rũ rượi ra thứ dịch mủ tím phát quang mờ nhạt.
*Boong... Boong... Boong...*
Tiếng chuông đồng từ Miếu Thần Nấm vang lên dồn dập, trầm đục và đầy uy hiếp. Giữa màn sương tím mờ ảo, giọng nói khàn đặc của Mụ Sột – bà cốt lừa đảo của giáo phái tà giáo – vang lên qua chiếc loa gốm xốp:
"Hỡi các con dân của Thần Nấm! Mau kéo đến Miếu Thánh! Phán quan Cao đã cầu được bùa trời giải họa! Ai uống bùa giấy đốt thành nước thánh sẽ được Thần Nấm che chở, tiêu trừ dịch bệnh! Kẻ nào trốn tránh sẽ bị tơ nấm ăn mòn tim phổi cho đến chết!"
Thanh Vân cắn chặt môi, chạy như bay về căn nhà gỗ cũ kỹ của mình. Cô đẩy cửa bước vào, gian buồng tối tăm bốc mùi ẩm mốc nay đã bị sương tím len lỏi qua các khe nứt vách gỗ. Tiểu Mai đang nằm co quắp trên chiếc giường tre ọp ẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bợt, hơi thở khò khè đứt quãng đầy đau đớn. Những sợi tơ nấm tím trên cổ con bé bắt đầu co thắt mạnh, sùi lên những mảng mốc mịn như mạng nhện.
Vân lập tức hành động. Cô đổ than bùn khô không khói vào chiếc lò đất nung nhỏ, nhóm lửa đun sôi một bát nước ngọt tinh khiết chắt chiu từ ống tre chưng cất. Cô bỏ vào đó một vốc muối thô hoàng gia vừa đổi được. Khi làn hơi muối nóng bốc lên nghi ngút, cô dùng một chiếc phễu bằng lá sen sáp úp ngược lên miệng bát, hướng luồng hơi nóng ẩm vào mũi và miệng Tiểu Mai.
*Khục... khục...*
Tiểu Mai ho mạnh, dịch mủ tím lân quang lẫn đờm độc đặc quánh trào ra ngoài phế quản. Dưới tác động ưu trương của hơi muối nóng, các sợi tơ nấm bám sâu trong phế quản con bé bắt đầu teo rụt lại, nhịp thở của em dần ổn định và bớt khò khè hơn. Vân vuốt nhẹ tóc em, lòng đau nhói. Phương pháp này chỉ là giải pháp tạm thời để kéo dài sự sống, cô cần phải tìm kiếm nguồn nhựa nguyên chất của Cây Sự Sống dồi dào giải độc để cứu em vĩnh viễn.
Đột nhiên, tiếng la hét của đám đông cuồng tín bên ngoài vọng lại gần nhà cô.
"Bắt lấy thằng bé Cò! Nó dám ăn cắp củi khô của Miếu Thánh! Nó bị quỷ nấm ám rồi, lôi nó lên đàn tế uống nước bùa để trục tà!"
Tim Thanh Vân thắt lại. Bé Cò – đứa trẻ mồ côi nghèo khổ chuyên nhặt củi khô, người duy nhất lén báo động cho cô mỗi khi lính tuần tra xuất hiện – đang bị đám tay sai của Phán quan Cao kéo đi. Vân biết rõ sự tàn độc của Phán quan và Mụ Sột. Những lá bùa giấy của chúng thực chất chứa một bí mật đen tối mà cha cô từng ghi chép dở dang trong sổ tay.
Cô nhìn em gái đã tạm thời ngủ yên dưới lớp màng bảo vệ của ngải cứu, rồi dứt khoát đeo chiếc Gùi Tre Cách Độc lên vai, giắt con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ vào hông áo chàm, lặng lẽ lẻn ra ngoài cửa sau, hướng thẳng về phía Miếu Thần Nấm.
Miếu Thần Nấm nằm trên một gò đất cao giữa làng, được bao bọc bởi một hàng rào rễ cây đước mục nát. Đàn tế được dựng bằng gỗ thông đầm lầy tẩm dầu đỏ, khói hương nghi ngút tỏa ra mùi hăng hắc trộn lẫn mùi bào tử nấm tím đậm đặc. Hàng trăm người dân làng nghèo khổ, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đờ đẫn đầy sợ hãi đang quỳ lạy rạp dưới đất bùn mặn.
Trên đàn tế cao, Phán quan Cao mặc áo choàng tím thêu hình nấm cổ rộng thùng thình, tay cầm quyền trượng đồng gắn khối nấm tím hóa thạch phát quang, đứng uy nghiêm như một vị thần. Bên cạnh lão, Mụ Sột nhảy múa điên cuồng, chiếc lục lạc đồng trên tay phát ra âm thanh lanh lảnh gây mất tập trung thần kinh. Mụ cầm những lá bùa giấy màu vàng vẽ ký tự ngoằn ngoèo, đốt cháy chúng trên một chiếc lư đồng lớn rồi hòa tàn tro vào hũ nước thánh.
"Uống đi! Nước thánh Thần Nấm sẽ cứu rỗi các ngươi!" Mụ Sột hét lên, dùng gáo dừa múc nước thánh nhiễm đầy tàn tro đen xì rưới vào miệng những người bệnh đang quỳ lạy bên dưới.
Thanh Vân lặng lẽ đi vòng ra phía sau miếu cổ, lợi dụng bóng tối của những nhánh rễ đước treo rủ xuống để lẻn xuống gầm sàn gỗ thấp của đàn tế. Không gian dưới gầm sàn tối tăm, ngột ngạt mùi ẩm mốc, bồ hóng và bụi tàn hương rơi xuống qua các khe hở của vách ván gỗ.
Cô nấp sát vào một cột gỗ mục, ngước mắt nhìn qua khe sàn gỗ ván hẹp. Đúng lúc đó, Mụ Sột đốt một xấp bùa giấy lớn, khói đen xám nồng nặc bốc lên rạt xuống gầm sàn. Vân cố gắng rắc một ít bột lưu huỳnh thô quanh chỗ mình nằm để trung hòa khói độc, nhưng lượng khói quá lớn không thể trung hòa hết. Cô hít phải một ngụm khói nhỏ, lập tức lồng ngực thắt lại, một cơn đau rát như kim châm lan tỏa trong phế quản khiến cô phải cắn chặt môi để ngăn tiếng ho khan bộc phát. Phổi cô đã bị tổn thương nhẹ do khói chì độc hại.
Một vài mẩu bùa giấy chưa cháy hết rơi lọt qua khe sàn gỗ ngay trước mặt Thanh Vân. Cô nhanh chóng dùng đôi ngón tay dẻo dai nhặt lấy mẩu tro giấy còn âm ấm. Vân chà xát tàn tro lên lòng bàn tay trần, đưa lên mũi ngửi thật kỹ.
Khứu giác cực nhạy của một Thầy Thuốc Vùng Đệm lập tức nhận ra một mùi ngọt lịm, hăng hắc nhưng rất nặng nề của kim loại – hoàn toàn khác biệt với mùi tro giấy thông thường. Đây chính là quặng chì độc hại!
Chân tướng kinh hoàng bộc lộ rõ ràng: Bùa Chú Nhiễm Chì! Phán quan Cao và Mụ Sột đã lén lút trộn bột chì nghiền mịn vào mực vẽ bùa giấy. Khi đốt bùa hòa vào nước thánh, chì độc sẽ đi vào cơ thể người bệnh. Chì có tác dụng gây tê liệt hệ thần kinh cảm giác tạm thời, khiến người bệnh mất cảm giác đau đớn, ngừng ho phế quản ngay lập tức. Dân làng ngu muội tin rằng đó là thần tích trị bệnh, nhưng thực chất, độc chì cấp tính kết hợp với bào tử nấm tím sẽ âm thầm phá hủy tế bào phổi, đẩy nhanh tiến trình hoại tử phổi từ bên trong khiến người bệnh chết nhanh hơn gấp bội sau vài ngày.
Trên đàn tế, hai tên dân binh thô bạo lôi Bé Cò lên trước lư đồng. Cậu bé gầy gò như bộ xương khô, khuôn mặt xám ngoét, hai đốm nấm tím trên cổ phát quang dữ dội.
"Nước thánh đến đây! Uống đi để gột rửa tội lỗi!" Mụ Sột cười man rợ, bóp chặt cằm Bé Cò, đổ ụp một gáo nước thánh đầy tàn tro chì đen kịt vào miệng cậu bé.
Bé Cò bị sặc, nước thánh chảy tràn xuống ngực. Chỉ vài giây sau khi nuốt thứ nước độc, mắt cậu bé trợn ngược, toàn thân co giật dữ dội trên sàn gỗ. Cậu bé sùi bọt mép xám xịt, hai tay cào cấu cổ họng trong tuyệt vọng. Độc chì cấp tính liều cao đã kích hoạt cơn co thắt phế quản cực hạn, chặn đứng đường thở của đứa trẻ tội nghiệp.
"Ác quỷ nấm đang trừng phạt nó! Nó không có lòng tin tôn kính Thần Nấm!" Mụ Sột hét lớn tiếng để trấn an đám đông đang bắt đầu xôn xao sợ hãi.
Nhân lúc đám đông hỗn loạn cúi đầu cầu nguyện tránh né điềm gở, Thanh Vân áp sát vào khe ván gỗ lỏng lẻo ngay dưới vị trí Bé Cò nằm. Dưới gầm sàn tối tăm, cô dùng chiếc răng nanh dực điểu hóa thạch sắc nhọn làm đòn bẩy, nhẹ nhàng và vô thanh nạy lỏng hai tấm ván sàn gỗ mục nát.
Bằng một thao tác cực kỳ nhanh nhẹn và khéo léo, Vân luồn đôi bàn tay dẻo dai qua khe hở, tóm chặt lấy vạt áo rách của Bé Cò, kéo tuột thân hình gầy gò của cậu bé xuống gầm sàn tối tăm của miếu cổ trước khi bọn tuần binh kịp nhận ra sự biến mất của đứa trẻ.
Bé Cò nằm lịm trên nền đất ẩm dưới gầm sàn, lồng ngực hoàn toàn bất động, hơi thở đã ngưng bặt do đờm độc dính chì đặc quánh bít kín khí quản.
Thanh Vân không mất một giây do dự. Cô đặt cậu bé nằm ngửa, rút con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ bên hông ra. Cô dùng lưỡi dao đồng đỏ rỉ sét – thứ kim loại có tính kháng khuẩn tự nhiên – rạch nhẹ một đường nhỏ, nông và chuẩn xác ngay dưới sụn nhẫn cổ họng của Bé Cò để mở đường thở khẩn cấp. Cô dùng một đoạn ống sậy rỗng ruột nhỏ bôi sáp ong bảo vệ luồn vào vết rạch, ghé miệng hút mạnh để lôi toàn bộ đờm độc dính chì và dịch mủ nấm đặc quánh ra ngoài.
*Khục... khục...*
Bé Cò co giật nhẹ, một ngụm dịch đen xì bốc mùi hắc ín trào ra. Đường thở của cậu bé được khơi thông khẩn cấp.
Ngay sau đó, Thanh Vân thò tay lấy hũ sáp ngải cứu lạnh từ trong gùi thuốc. Cô biết rằng tinh dầu lông bạc của Ngải Đầm Lầy chứa các hợp chất axit hữu cơ tự nhiên cực mạnh. Khi tiếp xúc với ion chì hòa tan trong cơ thể, các axit hữu cơ này sẽ lập tức phản ứng hóa học, tạo thành kết tủa chì hữu cơ không độc và đào thải ra ngoài, đồng thời tiêu diệt các sợi tơ nấm tím bám quanh cổ họng.
Cô bôi một lớp sáp ngải cứu dày, mát lạnh lên vết cắt cổ họng và xoa đều quanh vùng cổ của Bé Cò. Chất sáp màu xanh rêu ngấm nhanh qua da thịt, làm dịu đi vết bỏng chì rát bỏng và ngăn chặn các đốm nấm tím phát quang.
Lồng ngực của Bé Cò bắt đầu phập phồng trở lại. Cậu bé hít một hơi sâu đầy nhẹ nhõm, nhịp tim đập ổn định và từ từ mở đôi mắt to tròn lanh lợi nhìn Thanh Vân đầy biết ơn.
Nhưng niềm vui thoát chết ngắn chẳng tày gang.
Mụ Sột trên đàn tế sau khi dứt điệu múa quay lại nhìn xuống sàn gỗ bỗng phát hiện ra Bé Cò đã biến mất, chỉ còn lại hai tấm ván sàn bị cạy lỏng lộ ra khoảng tối đen bên dưới. Mụ cầm lục lạc đồng bước lại gần, cúi đầu nhìn qua khe hở.
Dưới ánh sáng lân quang mờ ảo của sương tím bốc lên từ lòng đất ngầm, vết bôi thuốc mỡ màu xanh rêu đặc trưng của ngải đầm lầy nổi bật rực rỡ trên cổ Bé Cò ngay sát đôi bàn tay dính nhựa đen của Thanh Vân.
Mụ Sột trợn tròn mắt kinh hoàng, vung chiếc lục lạc đồng chỉ thẳng xuống khe sàn gỗ, thét lên bằng giọng lanh lảnh chói tai:
"Có tà thuật phá đàn tế! Con ranh câm mang điềm gở đang nấp dưới gầm sàn! Mau bắt lấy nó!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!