Nhạc nềnWuxia

Cú Nhảy Quyết Định

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn rung động từ cú nện bạo lực của chiếc gậy gỗ sến bọc sắt dội thẳng qua lớp ván tre, chạy dọc vào đôi lòng bàn tay đang rách da chảy máu sâu của Thanh Vân. Dưới gầm cầu chênh vênh của Cầu Tre Độc Lập, những mảng rêu xanh trơn trượt bị chấn động bong ra, rơi lả tả xuống khuôn mặt đẫm mồ hôi và bùn ngụy trang của cô gái hái thuốc. Đôi bàn tay phồng rộp, đỏ tươi máu thịt bết dính sáp ong dẻo quánh của cô co giật dữ dội vì đau đớn. Mỗi thớ thịt trên mười đầu ngón tay như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên khi cô cố sức ghì chặt vào dầm tre sắt mục nát để giữ thăng bằng.


Ngay phía trên đầu cô, tiếng ủng da nện bồm bộp của Gã Lùn sát rạt. Gã gầm gừ hách dịch, thanh gậy bọc sắt gõ liên tục vào kẽ ván tre để tìm kiếm tiếng động lạ. Vân biết, chỉ cần một nhịp thở mạnh hoặc một vệt máu đỏ tươi rỉ từ tay cô nhỏ xuống dòng nước xoáy bên dưới, khứu giác nhạy bén của bầy Đại Hắc Cẩu phía bờ Bắc sẽ khóa chặt mục tiêu ngay lập tức. Cơn sốt nhẹ âm ỉ từ vết bỏng rách miệng rỉ dịch mủ trên bả vai trái bắt đầu dâng lên, khiến thái dương cô nóng ran, tầm nhìn nhòe đi dưới màn sương tím lân quang đang cuồn cuộn dâng cao ngang hông.


Không thể chần chừ thêm một giây. Vân khẽ buông lỏng lực bám của đôi tay rớm máu. Cô không nhảy thẳng xuống nước để tránh tạo tiếng động quẫy nước lớn, mà nương theo thế trượt vô thanh của kỹ năng Bộ Bộ Vô Thanh, thả mình rơi tự do khoảng ba thước, đáp nhẹ xuống lòng chiếc thuyền độc mộc dẹt của A Lử đang nín thở giữ thăng bằng bên dưới.


*Bộp.*


Tiếng va chạm khẽ khàng bị tiếng suối chảy xiết nuốt chửng. A Lử nhanh nhẹn đỡ lấy bả vai Vân, đưa cô nằm rạp xuống mạn thuyền sát bên chiếc Gùi Tre Cách Độc chứa Tiểu Mai đang ngủ say bọc chăn sáp ong. Gã đánh cá câm lập tức vung cây sào tre đực rỗng ruột chứa cát nặng, đẩy mạnh vào thớ đá vôi ngầm dưới suối. Chiếc thuyền độc mộc lao vút đi như một mũi tên đen, lách qua gầm cầu tối tăm ngay trước khi ánh đuốc dầu thông đỏ rực của Gã Lùn quét mạnh xuống khoảng nước trống.


"Kẻ nào bên dưới? Đứng lại!" Tiếng thét lanh lảnh của Gã Lùn dội vang bờ suối, theo sau là tiếng tù và đồng rống lên liên hồi, báo hiệu cho toán tuần binh phía bờ Bắc.


Dòng sông Biên Giới lúc này như một con quái thú nổi giận dưới cơn lũ sương tím đầu mùa. Sóng nước ngập mặn sủi bọt tím lân quang cuồn cuộn, xô đẩy chiếc thuyền độc mộc chao đảo liên tục giữa những rặng đước cổ thụ mủn đen. A Lử gồng bắp tay ngăm đen cuồn cuộn, cố gắng dùng sào tre đực để điều khiển thuyền đi theo rạch nước chảy ngược phía Nam theo đúng lộ trình của tấm bản đồ ngầm sông nước dính sáp dẻo mà A Sáng để lại. Nhưng gió bão sương tím bùng phát quá dữ dội, những luồng khí độc hăng nồng tính axit cao tràn xuống mặt nước, ép chặt lồng ngực khiến cả hai không thể ngẩng đầu.


Từ phía sau, tiếng động cơ hơi nước rít lên khô khốc. Đội trưởng Sát – gã thủ lĩnh chột mắt giờ đây đã mù hoàn toàn sau cú mổ của Sơn Ca – đang đứng trên boong một chiếc thuyền tuần tra bọc thép nhỏ, gương mặt quấn băng vải trắng dính máu loang lổ trông gớm ghiếc như ác quỷ. Sâm, con trai gã, đang điều khiển bánh lái, trong khi bầy Đại Hắc Cẩu săn mùi gầm rú điên cuồng ở mũi thuyền. Ánh đèn pha hơi nước quét mạnh qua màn sương mù dày đặc, soi rõ vệt nước rẽ sóng của chiếc thuyền độc mộc phía trước.


"Bắn! Bắn hạ con ranh câm đó cho ta! Không được để nó mang cuốn sổ tay của Thanh Sơn vào đầm lầy sâu!" Đội trưởng Sát gào thét điên cuồng, thanh đao sắt nặng vung vẩy chỉ hướng theo thính giác cực nhạy của gã.


*Vút! Vút! Vút!*


Hàng loạt mũi tên bịt sắt từ những chiếc cung nỏ lực mạnh của tuần binh xé gió lao tới, cắm phập rào rào xuống mặt nước xung quanh mạn thuyền. Một mũi tên sượt qua mạn xuồng, găm thẳng vào nắp chiếc gùi tre cách độc, làm rách một mảng lớn lớp lá sen sáp bảo vệ bên ngoài. Vân kinh hoàng lao người che chắn cho Tiểu Mai, đôi bàn tay rớm máu của cô ôm chặt lấy thân gùi, cảm nhận rõ tiếng tim đập run rẩy của em gái bên trong.


Giữa dòng nước cuồn xiết, chiếc thuyền độc mộc dẹt của họ lao thẳng vào đoạn thắt nút cổ chai dẫn đến Bến Đò Câm – rạch nước ngập mặn u ám tột cùng phía Nam vùng đệm, ranh giới cuối cùng trước khi tiến vào Cửa Ngõ Đầm Lầy Thượng Cổ. Nơi đây rễ cây đước khổng lồ đan xen chằng chịt như những chiếc vuốt quái vật trồi lên từ đáy nước đen ngòm, tạo thành những bẫy rác tự nhiên cực kỳ hiểm trở.


*Rắc!*


Một cú va chạm khủng khiếp vang lên. Chiếc thuyền độc mộc của A Lử va thẳng vào một rặng rễ đước chìm dưới nước xoáy. Gia tốc quá lớn của dòng lũ khiến cây sào tre đực đâm sâu vào bùn bị bẻ gãy đôi làm hai nửa. Chiếc thuyền mất lái, tròng trành dữ dội rồi bị dòng nước xiết đẩy mạnh, va đập liên tiếp vào vách đá vôi dựng đứng của Bến Đò Câm trước khi vỡ nát mạn sườn, chìm dần xuống dòng nước mặn đen ngòm.


Trong khoảnh khắc sinh tử, A Lử dùng chút sức tàn đẩy mạnh chiếc gùi chứa Tiểu Mai và Thanh Vân lên gờ đá hẹp nhô ra sát mép vực của Bến Đò Câm. Bản thân gã cùng mảnh thuyền vỡ bị dòng nước xoáy cuốn phăng đi vào bóng tối của rạch nước sâu ngập sương.


Thanh Vân rên rỉ vô thanh, cô dùng đôi bàn tay rách da chảy máu sâu bám chặt vào thớ đá vôi sắc nhọn để kéo chiếc Gùi Tre Cách Độc nặng trĩu lên gờ đá cao mười mét. Vết bỏng bả vai trái rách miệng rỉ dịch mủ mưng mủ đau nhức nhối như bị lửa thiêu, khiến toàn thân cô run rẩy, cơ thể gầy gò khuỵu xuống bên bờ vực đá dựng đứng. Lối thoát duy nhất đã bị chặn đứng. Phía dưới chân cô là dòng nước đen ngòm lạnh buốt của Cửa Ngõ Đầm Lầy Thượng Cổ đang sủi bọt khí độc sương tím dâng cao cuồn cuộn. Phía sau lưng, ánh đuốc dầu thông đỏ rực của tuần binh đã áp sát gờ đá.


Sâm dẫn đầu toán tuần binh cầm khiên sắt b bịt chặt mọi ngách đá, bầy Đại Hắc Cẩu nhe nanh nhọn hoắt rỉ dãi bọc vây chặt Thanh Vân không còn một lối thoát. Đội trưởng Sát mù lòa được hai binh lính dìu lên, gương mặt đầy sẹo đao của gã co giật điên cuồng vì thỏa mãn.


"Hết đường chạy rồi, con ranh câm!" Sát rít qua kẽ răng, vung thanh đao sắt chỉ thẳng vào lồng ngực cô. "Giao nộp cuốn sổ tay thực vật của cha mày ra đây, rồi tự trói mình chịu tế sống cho Thần Nấm, bằng không ta sẽ băm vằn xác em gái mày ngay trước mặt mày!"


Sâm giương chiếc cung sắt lớn nhắm thẳng vào ngực Thanh Vân, dây cung căng cứng phát ra tiếng rít cơ học lạnh lẽo. Lính tuần binh cầm cung nỏ xung quanh đồng loạt giương tên bịt sắt bủa vây tầm cao.


Thanh Vân nhìn xuống Tiểu Mai đang ho khò khè yếu ớt dưới đáy gùi rách nắp. Cô biết, nếu đầu hàng, em gái cô sẽ chết vì độc chì của bùa giấy và dịch nấm hoại tử phổi, cuốn sổ tay của cha sẽ trở thành công cụ bóc lột của Nghiệp đoàn muối. Nhảy xuống dòng nước đen sâu thẳm đầy rẫy thủy quái biến dị bên dưới là con đường chết chín phần mười, nhưng đó là phần mười duy nhất giữ được lương tri và di sản của cha.


Cô gái hái thuốc câm lặng khẽ nhắm mắt, nén chặt cơn sốt râm ran trong huyết quản. Vân thọc bàn tay rớm máu vào bọc áo, rút ra chiếc sáo tre tần số cao kỷ niệm duy nhất của người cha quá cố. Cô không thể lên tiếng bào chữa cho sự vô tội của mình trước đám đông cuồng tín, nhưng cô có ngôn ngữ của riêng mình để đối thoại với tự nhiên.


Vân đưa sáo lên môi, dùng toàn bộ dưỡng khí ít ỏi trong lá phổi đang tổn thương để thổi mạnh một điệu sáo trầm ấm có tần số Cộng Hưởng Tần Số đặc biệt.


*Vút... u... u...*


Luồng sóng âm tần số cao ngoài khoảng tai người nghe thấy lướt nhẹ qua màn sương mù dày đặc, dội vào vách đá vôi thung lũng. Bầy tuần binh ngơ ngác nhìn nhau vì không nghe thấy tiếng sáo phát ra âm thanh, nhưng bầy Đại Hắc Cẩu bỗng cụp tai, sủa vang hoang mang.


*Rống... g... g!*


Một tiếng rống dũng mãnh xé toạc tầng mây sương tím trên đỉnh vực đá vôi. Từ trong bóng tối u uất của bầu trời, bóng đen khổng lồ của dực điểu Sơn Ca lao xuống với vận tốc kinh hoàng. Sải cánh rộng bốn mét màu xanh rêu chống thấm nước của nó dang rộng, che chắn hoàn toàn khoảng không gian phía trên gờ đá nơi Thanh Vân đang đứng.


"Bắn! Bắn hạ con quái điểu đó!" Sâm gào lên hoảng loạn.


*Phập! Phập! Phập!*


Làn tên nỏ bịt sắt rào rào bắn ra tầm cao, găm thẳng vào đôi cánh khổng lồ của Sơn Ca. Lớp lông vũ dày dặn kháng bẫy sắt của chú chim lưỡng cư gồng lên che đỡ cản phá hoàn toàn hướng bay của làn tên bảo vệ chủ nhân. Hai mũi tên sắt đâm sâu vào khớp cánh phải của Sơn Ca, rỉ ra những giọt máu đen hoại tử đau đớn, nhưng linh thú đầm lầy vẫn kiên cường đứng vững, dùng mỏ dẹt sừng hóa mổ vỡ nát chiếc khiên sắt của tên lính tuần gần nhất, tạo ra một khoảng trống hỗn loạn.


Nhân cơ hội vàng, Thanh Vân ôm chặt chiếc Gùi Tre Cách Độc chứa Tiểu Mai vào sát lồng ngực gầy gò của mình. Kỳ lạ thay, lồng ngực cô bỗng nóng ran, hạt giống Cây Sự Sống ngủ yên trong lồng ngực tự động phát ra ánh sáng lân quang màu xanh rêu mờ ảo dọc theo các mạch máu cổ tay phát sáng xanh lục ổn định, trung hòa bớt độc tố sương tím đang ăn mòn da thịt cô.


Vân áp dụng kỹ năng Bế Khí Ngưng Thần, nín thở hoàn toàn và chủ động hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu để tiết kiệm dưỡng khí và chuẩn bị cho cơ thể chịu đựng áp lực va chạm cực hạn dưới nước sâu. Cô nhìn Đội trưởng Sát chột mắt đang điên cuồng vung đao lần cuối, rồi nhìn Sơn Ca đang dũng cảm xả thân rỉ máu bảo vệ mình.


*Cảm ơn mày, Sơn Ca. Hãy sống sót đợi tao.*


Không một chút do dự, cô gái hái thuốc câm lặng ôm chặt em gái, lấy đà nhảy dứt khoát từ gờ đá cao mười mét xuống dòng nước đen ngòm sâu thẳm chảy xiết bên dưới Bến Đò Câm.


Khoảnh khắc rơi tự do trong không trung sương mù kéo dài như vô tận. Gió rít gào qua tai Vân, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi lạnh buốt giá của đầm sâu. Cơ thể cô vẽ một đường cong bi tráng giữa màn sương tím lân quang, trước khi bị nuốt chửng hoàn toàn bởi dòng nước mặn lạnh buốt tột độ của Cửa Ngõ Đầm Lầy Thượng Cổ.


*Bùm!*


Dòng nước đen ngòm lạnh buốt nuốt chửng hoàn toàn bóng dáng hai chị em dưới lớp rễ đước khổng lồ, chính thức khép lại hành trình Cấp 1 và mở ra lãnh địa u ám đầy rẫy hiểm họa của Bộ Tộc Vỏ Cây ở Cấp 2.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!