Phiên Chợ Đắng Cay
Tiếng sủa dữ dội, vang dội của con chó săn Đại Hắc Cẩu xé toạc màn sương tím, ngay phía sau lùm cây dứa dại sát gờ đá nơi Thanh Vân đang quỳ.
Sức nóng từ hơi thở hôi thối của con quái thú bốn chân dường như đã phả sát vào lớp lá dứa dại sắc nhọn. Trong hốc đá vôi chật hẹp, dực điểu Sơn Ca vẫn nằm im lìm dưới tác dụng của Cỏ Ngủ, nhịp thở sâu và chậm rãi. Thanh Vân biết rõ mình không có thời gian để do dự. Bản năng sinh tồn tích lũy qua những năm tháng lội bùn hái thuốc thúc đẩy cơ thể cô vận động trước cả khi nỗi sợ hãi kịp đóng băng các khớp xương. Cô gái câm không thể hét lên, cũng không thể tạo ra bất kỳ tiếng động lớn nào để tránh đánh động Sâm – gã thủ lĩnh tuần tra trẻ tuổi đang cầm xích sắt lùng sục ngay phía sau.
Thanh Vân thò tay vào bọc áo chàm vá víu, rút ra chiếc ống tre nhỏ chứa Phấn Hoa Ngụy Trang – thứ bột mịn thu hoạch từ kén của loài bướm đêm khổng lồ sống ký sinh trên rễ đước. Làn da cổ nhạy cảm của cô khẽ co giật, cảm nhận được luồng sương tím độc đang dâng cao rậm rạp, kéo theo một luồng gió ẩm thổi ngược từ lòng thung lũng đá vôi lên phía gờ đá.
Cô tính toán hướng gió trong chớp mắt. Búng nhẹ ngón tay trần dính bùn, Thanh Vân ném mạnh túi phấn hoa nhỏ về phía bụi tre sắt ở hướng ngược chiều gió thổi. Túi phấn hoa vỡ ra giữa không trung, tán phát một làn sương bột mịn mang mùi hương thực vật hăng hắc nhưng ngọt lịm đặc trưng của loài bướm đêm đầm lầy.
Ngay lập tức, con Đại Hắc Cẩu đang hăm hở chúi mũi vào vách đá khựng lại. Luồng phấn hoa nồng nặc bốc theo gió tràn vào niêm mạc mũi nhạy bén của nó, bão hòa hoàn toàn khứu giác vốn đang bám theo mùi máu tươi từ vết mổ hốc mắt Sơn Ca. Con quái thú đen tuyền hắt hơi liên tục, lắc đầu điên cuồng rồi quay ngoắt người, sủa vang kéo giật sợi xích sắt lao thẳng về phía bụi tre sắt – nơi vệt mùi giả đang tán phát mạnh mẽ.
"Nó tìm thấy dấu vết rồi! Đuổi theo hướng đó!" Tiếng hét hiếu thắng của Sâm vang lên, kèm theo tiếng bước chân rầm rập của toán tuần binh đuổi theo bóng đen của con chó săn khuất dần sau màn sương tím dày đặc.
Thanh Vân nín thở hoàn toàn bằng kỹ thuật Bế Khí Ngưng Thần, hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu cho đến khi tiếng xích sắt hoàn toàn chìm vào im lặng. Cô nhanh chóng dùng đôi bàn tay dẻo dai kéo những nhánh nipa mục nát và bùn đen phủ kín lối vào hốc đá vôi để che giấu Sơn Ca đang mê ngủ. Mu bàn tay trái của cô – nơi bị dịch mủ nấm hoại tử phun trúng đêm qua – lúc này bắt đầu nhói lên một cơn đau buốt rát, vết bỏng đỏ nhạt lân quang mờ ẩn dưới lớp bùn khô. Thế nhưng lồng ngực cô lại hơi ấm lên, một nhịp đập dịu nhẹ từ hạt giống Cây Sự Sống ẩn sâu trong ngực đang lặng lẽ sinh ra kháng thể, kìm hãm không cho độc tố nấm lan vào mạch máu.
Khi triều sương tím bắt đầu rút bớt khi bình minh lên, Thanh Vân cõng chiếc Gùi Tre Cách Độc rách nát vội vã quay trở về ngôi nhà gỗ rách nát ven rìa làng Sương Tím.
Bên trong gian buồng tối tăm bốc mùi ẩm mốc, em gái nhỏ Tiểu Mai đang nằm thoi thóp trên chiếc giường tre ọp ẹp. Khuôn mặt con bé sáu tuổi gầy gò trắng bợt, hơi thở khò khè đứt quãng. Khi Thanh Vân nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán em, Tiểu Mai bỗng ho rũ rượi, rỉ ra một búng dịch mủ màu tím nhạt có ánh lân quang mờ trên chiếc khăn vải chàm. Tim Thanh Vân thắt lại. Hai đốm nấm tím trên cổ con bé đã lan rộng, sùi lên những sợi tơ mịn như mạng nhện.
Giới Hạn Của Ngải Đầm Lầy đã hiển hiện rõ ràng. Thứ thuốc mỡ ngải cứu dại cô hái đêm qua chỉ có thể ức chế tơ nấm ngoài da, hoàn toàn bất lực khi độc tố đã ăn sâu vào phế quản, gây hoại tử phổi từ bên trong. Để cứu mạng Tiểu Mai, Vân cần phải thực hiện phương pháp Rửa Muối Nóng – dùng hơi nước muối thô đun sôi xông thẳng vào phế quản để sát trùng và làm teo rụt các tế bào nấm ký sinh.
Nhưng nhà cô đã không còn một hạt muối nào. Muối Thô Hoàng Gia – thứ khoáng chất duy nhất có khả năng sát trùng sinh mệnh giữa vùng đất chết này – đang bị Nghiệp Đoàn Muối độc quyền kiểm soát và bán với giá cắt cổ tại Chợ Muối đầu làng.
Thanh Vân mím chặt môi. Cô đặt nắm ngải cứu tươi vào gùi, phủ lên trên bằng một lớp lá sen sáp đậy kín. Cô lấy thêm củ Rễ Tre Thắt dẻo dai, hóa sừng – thứ nguyên liệu quý hiếm cô đào được trên vách đá khô cằn mà cô vốn định dùng để làm khung gùi chịu lực mới. Vân quấn chiếc khăn chàm rách nát che kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng tinh anh đầy nhẫn nại, lặng lẽ bước ra khỏi nhà hướng về phía Chợ Muối.
Chợ Muối biên thùy là một khu vực lụp xụp, bẩn thỉu nằm sát ranh giới vùng đệm. Mặt đất ở đây quanh năm ngập trong thứ bùn mặn xám xịt trộn lẫn xác cá thối và nước thải hóa chất rò rỉ từ các thùng sắt rỉ sét của nghiệp đoàn mỏ ở thượng nguồn. Không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi lưu huỳnh hăng hắc và mùi mồ hôi của hàng trăm con người nghèo khổ đang chen chúc nhau.
Những người hái thuốc nghèo nàn, da dẻ xám ngoét vì nhiễm độc nhẹ, đứng xếp hàng dài dằng dặc trước những quầy gỗ lớn bọc sắt của Nghiệp Đoàn. Phía sau quầy, những bao muối thô xám xịt được canh gác nghiêm ngặt bởi những tên dân binh bản xứ trang bị gậy bọc sắt và đao ngắn.
Tại quầy giao thương chính, Lân – gã đầu cơ thảo dược béo lùn đeo đầy nhẫn đồng giả vàng – đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế bành gỗ sến. Tay gã lách cách gảy chiếc bàn tính bằng gỗ trắc đen, mắt ti hí nhìn những người dân nghèo bằng vẻ khinh khỉnh, xảo quyệt.
"Ba cân ngải cứu khô chỉ đổi được nửa vốc muối?" Một lão phu muối già nua, lưng còng rạp khóc lóc van xin. "Tôn Chủ Muối làm ơn làm phước, con gái tôi đang ho ra máu tím rồi..."
Lân gõ mạnh chiếc thước gỗ xuống bàn, quát lớn: "Nghiệp đoàn không làm từ thiện! Muốn muối sạch độc thì mang vàng ra đây, hoặc thảo dược ngải đầm lầy loại một sạch nấm. Ngải cứu của ông mốc thếch thế này, mang về chỉ tổ làm hỏng kho muối của Tôn Chủ! Cút!"
Hai tên dân binh lập tức xông vào, thô bạo đẩy ngã lão già xuống vũng bùn mặn hôi thối. Đám đông xung quanh chỉ biết cúi đầu im lặng, những tiếng thở dài và tiếng ho khục khặc vang lên đầy bất lực trước sự độc quyền tàn nhẫn.
Thanh Vân lặng lẽ bước lên phía trước quầy. Cô mở chiếc gùi tre, lấy ra túi vải thô chứa mẻ Ngải Đầm Lầy tươi rói vừa hái đêm qua đặt lên bàn giao dịch, ra hiệu muốn đổi lấy một vốc Muối Thô Hoàng Gia.
Lân liếc nhìn túi thuốc, đôi mắt gã lóe lên một tia ngạc nhiên khi thấy những lá ngải cứu dại có lớp lông mịn màu bạc dồi dào tinh dầu, hoàn toàn không bị dính một bào tử nấm tím nào. Đây là loại ngải đầm lầy thượng hạng có dược tính kháng độc mạnh gấp năm lần bình thường. Thế nhưng, bản năng đầu cơ xảo quyệt khiến gã ngay lập tức vuốt ria mép, gảy chiếc bàn tính lạch cạch vài cái rồi phán bằng giọng khinh miệt:
"Ngải cứu dại này lá nhỏ, nhựa lại hăng, chưa qua sơ chế tẩm vôi bột khử trùng. Nghiệp đoàn chỉ có thể thu mua với giá một phần mười bình thường. Cho mày ba hạt muối thô."
Ba hạt muối? Thanh Vân siết chặt nắm tay dưới vạt áo chàm. Ba hạt muối thậm chí không đủ để pha một bát nước rửa vết thương cho Tiểu Mai, nói gì đến việc đun sôi xông phổi cứu mạng. Cô lắc đầu dứt khoát, dùng tay trỏ chỉ vào túi thuốc rồi chỉ vào hũ muối lớn phía sau Lân, ra hiệu đòi một lượng muối tương xứng.
"Con ranh câm này, mày dám mặc cả với Nghiệp đoàn?" Lân đập bàn đứng phắt dậy, định sai dân binh đuổi cô đi.
Đúng lúc đó, một bàn tay thô bạo bốc mùi rượu đế rẻ tiền đột ngột giật phắt chiếc túi ngải cứu khỏi tay Thanh Vân.
"Aha! Tao biết ngay là mày mà, con ranh câm mang điềm gở!"
Thanh Vân quay đầu lại. Thanh Hải – gã chú ruột nát rượu của cô – đang đứng đó, khuôn mặt bủng beo đỏ sọc vì cồn, mắt ti hí gian giảo trợn trừng nhìn cô. Gã vừa giật túi thuốc vừa la hét lớn tiếng để thu hút sự chú ý của cả khu chợ:
"Mọi người nhìn mà xem! Con ranh câm này chính là đứa mang dịch bệnh nấm tím từ đầm lầy về làng! Nhà nó chứa đầy quỷ nấm phát quang! Phán quan Cao đã nói rồi, sự câm lặng của nó là do bị quỷ nấm ăn mất lưỡi! Nó lén lút hái ngải cứu hoang dại bị nguyền rủa này mang về đây để đầu độc nguồn muối của chúng ta!"
Lời vu khống tàn độc của Thanh Hải như một mồi lửa ném vào đống rơm khô của đám đông đang hoang mang vì dịch bệnh. Những người dân xung quanh lập tức biến sắc mặt. Họ hoảng sợ rú lên, dẫm đạp lên nhau để lùi lại tạo thành một vòng tròn trống rỗng, cô lập Thanh Vân ở giữa.
"Đốt chết nó đi!" Một người đàn bà hét lên đầy kinh hãi.
"Nó mang mầm bệnh! Đừng cho nó chạm vào muối!" Những tiếng chửi bới, nguyền rủa bắt đầu rộ lên từ đám đông cuồng tín.
Thanh Hải đắc ý, gã lập tức dâng túi ngải cứu cho Lân, nịnh bợ: "Lão bản Lân, con ranh này trộm thuốc từ bãi phơi chung của làng đấy! Ông cứ tịch thu túi thuốc này đi, rồi thưởng cho tôi vài đồng bạc lẻ mua rượu giải sầu là được!"
Lân cười híp mắt, nhận lấy túi thuốc từ tay Thanh Hải. Gã vẫy tay ra hiệu cho hai tên dân binh tiến lại gần, vung gậy bọc sắt định bắt giữ Thanh Vân để lập công với Phán quan Cao.
Đối mặt với sự phản bội của người thân và sự cuồng nộ của đám đông mê tín, Thanh Vân không hề hoảng loạn. Đôi mắt cô vẫn bình thản, lạnh lùng như nước giếng sâu. Cô biết rằng đối với những kẻ đầu cơ như Lân, lòng tham tài nguyên luôn lớn hơn nỗi sợ hãi mơ hồ về thần quyền hay dịch bệnh. Cô phải dùng một thứ tài nguyên độc bản mà giới hái thuốc thèm khát để phá vỡ liên minh phong tỏa xã hội này.
Vân dứt khoát giật phắt chiếc khăn chàm che mặt ra. Hành động mạnh mẽ của cô khiến hai tên dân binh khựng lại một nhịp. Cô đặt chiếc Gùi Tre Cách Độc lên mặt bàn bọc sắt, thò tay vào đáy gùi và rút ra củ Rễ Tre Thắt dẻo dai, hóa sừng.
Củ rễ tre thắt uốn lượn như một con rồng đất nhỏ, bề mặt nhẵn bóng, các thớ gỗ hóa sừng đan xen chặt chẽ thể hiện tuổi đời hàng chục năm trên vách đá khô cằn.
Sự xuất hiện của củ rễ tre lập tức khiến những thợ hái thuốc già nua trong đám đông xôn xao.
"Rễ tre thắt cổ! Loại này cực kỳ dẻo dai, không bao giờ mục nát hay dính nấm mốc! Dùng làm khung gùi hay cán dao gạt thì cả đời không hỏng!"
"Nó đào được ở đâu thế? Vùng đệm đầm lầy làm gì có loại tre thắt cổ thụ bực này mọc hoang dại nữa?"
Thanh Hải thấy đám đông chuyển hướng dư luận liền lồng lộn lên: "Đừng tin nó! Cái rễ cây mục nát này chắc chắn đã bị dính dịch nấm tím phát quang rồi!"
Thanh Vân nhìn thẳng vào mắt Lân. Với một thao tác nhanh nhẹn và chuẩn xác, cô rút con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ bên hông ra. Cô không vung dao đe dọa, mà đặt củ rễ tre xuống bàn, dùng lưỡi dao đồng cạo mạnh một đường dứt khoát trên lớp vỏ xám xịt của rễ tre.
*Sột... sột...*
Lớp vỏ ngoài rơi xuống, lộ ra thớ gỗ bên trong hoàn toàn tinh khiết, màu trắng sữa mịn màng và tỏa ra mùi thơm hăng hắc của nhựa tre khô sạch độc. Không hề có một sợi tơ nấm hay đốm tím phát quang nào. Điều này chứng minh Thanh Vân sở hữu tri thức thực nghiệm đỉnh cao, biết cách tìm kiếm và thu hoạch tài nguyên hoàn toàn sạch mầm bệnh từ những vùng đất khô cằn hiểm trở nhất.
Lân nhìn chằm chằm vào thớ gỗ trắng muốt của rễ tre thắt, nuốt nước bọt cái ực. Gã biết rõ Tôn Chủ Muối đang lùng sục loại gỗ tre sắt dẻo dai này để chế tạo các hộp đựng muối mặn xuất khẩu cho hoàng gia với giá hàng chục đồng tiền vàng. Giá trị của củ rễ tre này gấp trăm lần túi ngải cứu dại kia.
"Im miệng hết đi!" Lân quát lớn, gạt phăng Thanh Hải sang một bên khiến gã chú nát rượu suýt ngã nhào. Gã quay sang nhìn Thanh Vân, nụ cười xảo quyệt lại xuất hiện trên môi. "Mày muốn đổi cái rễ tre này lấy muối?"
Thanh Vân gật đầu dứt khoát. Cô dùng ngón tay chỉ vào củ rễ tre, rồi dùng tay vẽ một vòng tròn lớn biểu thị lượng muối cô muốn nhận được – một túi muối thô hoàng gia đầy đủ dùng trong ba ngày.
Lân gảy lạch cạch chiếc bàn tính trắc đen một lần cuối, rồi hậm hực đẩy một túi da nhỏ chứa đầy Muối Thô Hoàng Gia xám xịt về phía cô. "Được rồi, coi như tao mua đứt cái rễ tre thắt này của mày. Cầm lấy muối rồi cút khỏi Chợ Muối ngay lập tức!"
Thanh Vân nhanh tay chộp lấy túi muối thô, bỏ gọn vào trong chiếc gùi tre bọc sáp dẻo dai. Cô đã phải trả một cái giá đắt: mất đi củ rễ tre thắt dẻo dai duy nhất dùng để làm khung gùi chịu lực, khiến vai cô sẽ phải chịu đau đớn nặng nề khi gùi thuốc nặng sau này. Nhưng cô đã có được muối giải độc cứu mạng Tiểu Mai.
Thế nhưng, khi Thanh Vân vừa kéo nắp gùi tre cách độc để đóng lại, góc áo chàm rách nát của cô vô tình bị vướng vào chốt tre thắt, kéo lệch mảng lá sen sáp bọc lót bên trong.
*Phựt.*
Một cuốn sổ bọc da cá sấu sờn góc, cũ kỹ rỉ ra mùi nhựa bảo quản độc nhẹ hơi hăng hắc lộ ra một nửa dưới đáy gùi. Trên bìa da cá sấu có khắc chìm ký tự hình chiếc lá cổ xưa – gia huy của cựu ngự y hoàng gia Thanh Sơn.
Nụ cười trên môi Lân bỗng tắt ngấm. Đôi mắt ti hí của gã trợn trừng, dán chặt vào cuốn sổ tay thực vật bọc da cá sấu. Gã bỗng nhớ lại mệnh lệnh bí mật từ Tôn Chủ Muối và Phó quan Hữu: bằng mọi giá phải tìm kiếm cuốn sổ tay thực vật học của Thanh Sơn – thứ chứa đựng công thức điều chế thuốc giải nấm tím giá rẻ bằng thảo dược tự nhiên, thứ đe dọa trực tiếp đến sự tồn tại độc quyền của Nghiệp Đoàn Muối.
Lòng tham vô độ bùng lên trong mắt Lân, biến khuôn mặt béo phị của gã trở nên vặn vẹo tàn độc.
Thanh Vân lập tức cảm nhận được luồng sát khí và sự thay đổi đột ngột trong ánh mắt gã đầu cơ. Làn da cổ cô nổi gai ốc đỏ nhạt – một tín hiệu cảnh báo nguy hiểm tầm gần cực độ. Không mất một giây, cô nhanh chóng kéo nắp gùi đậy kín, quay ngoắt người lách nhanh vào đám đông hỗn loạn của Chợ Muối, biến mất hút sau những gian hàng lụp xụp trước khi dân binh kịp phản ứng.
Lân đứng bật dậy, chiếc bàn tính trắc đen rơi xuống đất phát ra tiếng lạch cạch khô khốc. Gã rít qua kẽ răng, rỉ tai tên dân binh thân cận bên cạnh:
"Đuổi theo nó! Không được động thủ ở chợ. Đi báo tin ngay cho Phó quan Hữu ở miếu Thần Nấm... Con ranh câm đó đang giữ cuốn sổ tay của Thanh Sơn!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!