Nhạc nềnWuxia

Kẻ Canh Cầu Biên Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương tím cuồn cuộn dâng lên từ lòng sông Biên Giới, mang theo hơi nước mặn chát và mùi hoại tử nồng nặc của những bào tử nấm cổ xưa. Đêm đã về khuya, nhưng không khí tại rìa phía Bắc Rừng Tre Sắt không hề có lấy một chút tĩnh lặng. Tiếng nước suối chảy xiết dưới chân cầu đá vôi dội vào các vách hang ngầm nghe rầm rì như tiếng gầm của một loài thủy quái đang ẩn mình chờ đợi con mồi.


Thanh Vân khom người nấp sát mép đá, hơi thở cô khẽ khàng đến mức gần như hòa lẫn vào tiếng gió rít qua kẽ lá tre sắt. Trên lưng cô, Tiểu Mai vẫn nằm im lìm trong tấm chăn thô sũng nước tro bếp. Con bé khẽ cựa mình, phế quản co thắt nhẹ phát ra những tiếng khò khè yếu ớt. Vân đưa bàn tay phải thô ráp, phồng rộp rách da rỉ máu đỏ tươi bám đầy bùn nhão thung lũng lên vuốt nhẹ bầu má nhợt nhạt của em gái. Mỗi lần đầu ngón tay chạm vào da thịt em, một cơn rát buốt nhói lên tận óc khiến Vân khẽ rùng mình. Đôi lòng bàn tay cô đã bị hủy hoại nặng nề sau cuộc chạy trốn và ghì bện dây tre sắt dẹp trước đó, da thịt đỏ hở ra, rát bỏng dưới tác động của màn sương ẩm tẩm độc.


Bả vai trái của Vân cũng không khá hơn. Vết bỏng do thanh xà nhà cháy sập trúng vai từ chiều tối nay đã rách miệng, mưng mủ mủ trắng và rỉ dịch nước mỏng liên tục dưới lớp bùn thối ngụy trang bẩn thỉu. Cơn sốt nhẹ âm ỉ bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể gầy gò của cô gái hái thuốc, khiến tầm nhìn của cô đôi lúc nhòe đi trong làn sương tím lân quang ma mị. Nhưng Vân biết cô không được phép gục ngã lúc này. Lối thoát duy nhất để đưa Tiểu Mai đi trốn là Cầu Tre Độc Lập chênh vênh trước mắt.


Cây cầu tre ọp ẹp bắc qua con suối sâu chảy xiết ngăn cách làng Sương Tím và vùng đệm đầm lầy đang lung lay dữ dội dưới sức gió đêm. Ngay đầu cầu phía Bắc, một ánh đuốc dầu thông đỏ rực cháy bập bùng, soi rõ bóng dáng một gã đàn ông lùn tịt nhưng vai u thịt bắp, mặc bộ giáp tuần binh cũ nát rỉ sét. Đó chính là Gã Lùn - tên lính gác biên giới hách dịch, tàn nhẫn và tham lam nổi tiếng khắp vùng biên thùy.


"Tránh ra! Đồ rác rưởi! Không có tiền vàng hoàng gia hay muối thô mặn thì đừng hòng bước qua nửa bước!" Giọng Gã Lùn lanh lảnh, chói tai xé toạc màn sương ẩm.


*Bốp! Phập!*


Thanh Vân nín thở nhìn qua kẽ lá đước rậm rạp. Gã Lùn vừa vung chiếc gậy gỗ sến bọc sắt hai đầu khổng lồ nện mạnh xuống bắp chân của một người chạy nạn nghèo khổ đang quỳ lạy van xin gã. Chưa dừng lại ở đó, gã dùng đầu bọc sắt nhọn hoắt đập nát chiếc gùi tre cũ kỹ chứa vài cọng ngải cứu dại của nạn nhân để dằn mặt đám đông đang đứng run rẩy phía sau.


"Muối mặn hoàng gia hiện tại đắt hơn vàng! Bọn hái thuốc lậu các ngươi muốn trốn sang vùng đệm để tìm nguồn nước sạch mà không nộp sưu thuế sao? Phán quan Cao đã ra lệnh phong tỏa, kẻ nào vượt biên trái phép không có giấy thông hành đều bị coi là kẻ mang dịch bệnh và bắn hạ tại chỗ!" Gã Lùn gầm gừ, chiếc gậy bọc sắt gõ liên tục xuống ván cầu tre tạo ra những tiếng *cọc... cọc...* khô khốc, nặng nề.


Thanh Vân siết chặt quai chiếc Gùi Tre Cách Độc rách nắp trước ngực. Khế ước Âm Mưu Chiếm Đất dính máu bọc sáp dẻo vẫn nằm an toàn dưới đáy gùi, nhưng cô không thể dùng nó hay cuốn sổ tay thực vật của cha để thương thảo với gã lính gác tham lam này. Cô khẽ thọc tay vào bọc áo vải thô, lôi ra mấy đồng tiền đồng cũ bám bùn sông Biên Giới. Đây là số tiền tiết kiệm ít ỏi cuối cùng cô có. Vân khom người di chuyển vô thanh bằng đôi bàn chân trần bám sáp ong dẻo dai, lách qua bụi dứa dại tiến lại gần chốt gác.


Cô đưa bàn tay rớm máu ra, đặt mấy đồng tiền đồng lên gờ đá vôi sát mạn cầu, rồi dùng ngón tay trỏ chỉ về phía Tiểu Mai đang hôn mê, làm ký hiệu cầu xin vô thanh đầy khẩn thiết. Đôi mắt cô sáng tinh anh nhưng đượm vẻ cầu khẩn dưới màn sương tím.


Gã Lùn liếc nhìn mấy đồng xu đồng cũ kỹ xước xát, rồi quay ngoắt lại nhìn Thanh Vân bằng ánh mắt đầy khinh bỉ. Gã vung chân đá văng những đồng xu xuống dòng suối chảy xiết bên dưới.


"Tiền đồng cũ của triều đại trước mà đòi mua đường sao? Con ranh câm rách rưới!" Gã Lùn cười khẩy, vung chiếc gậy bọc sắt chỉ thẳng vào mặt Vân. "Tôn Chủ Muối chỉ thu nhận tiền vàng hoặc những hạt muối thô mặn tinh khiết. Nghe nói nhà mày vừa bị thiêu rụi, Phán quan đang lùng sục mày khắp thung lũng tre sắt. Khôn hồn thì cút xéo trước khi tao dùng gậy bẻ gãy chân mày dâng lên cho Đội trưởng Sát!"


Lực gậy vung mạnh tạo ra một luồng gió hắc nồng mùi dầu thông cháy quét qua bả vai trái bị bỏng của Vân, gây ra một cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng. Cô biết mình đã thất bại trong việc hối lộ bằng tiền bạc thô sơ. Gã Lùn sẽ không bao giờ để hai chị em vượt cầu công khai.


Nhìn dòng nước suối sâu đen ngòm đang sủi bọt khí độc lưu huỳnh bên dưới cầu tre chao đảo, làn da cổ nhạy cảm của Vân khẽ co giật liên tục. Kỹ năng Cảm Ẩm Làn Da đang báo động: triều sương tím độc hại đang dâng cao cực nhanh từ phía lòng suối, chỉ mười phút nữa nồng độ độc tố sẽ bão hòa phế quản của Tiểu Mai. Cô phải đưa em gái vượt sông Biên Giới ngay lập tức.


Trong khoảnh khắc giằng xé giữa sinh tử, Vân nhìn thấy một vệt sáng lân quang xanh lục nhạt mờ ảo phát ra từ dưới gầm cầu tre hẹp trơn trượt phủ đầy rêu xanh. Đó là một gờ đá vôi bị phong hóa nhô ra sát mặt nước xoáy, nằm khuất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của Gã Lùn bên trên mặt cầu phẳng. Đồng thời, một vệt sào tre rỗng ruột gõ nhẹ ba tiếng *cọc... cọc... cọc...* vào chân cột cầu tre từ phía dưới nước sâu.


Là A Lử. Gã đánh cá câm đồng cảnh ngộ đang nín thở giữ thăng bằng chiếc thuyền độc mộc nhỏ dẹt dưới dòng suối chảy xiết, đợi sẵn cô ở rạch nước ngầm chảy ngược phía Nam.


Một kế hoạch đào thoát khẩn cấp hình thành trong đầu cô gái hái thuốc câm lặng. Vân khẽ chạm vào vai Tiểu Mai, ra hiệu cho con bé tiếp tục nhắm mắt ngủ say dưới lớp chăn ẩm bôi bùn thối ngụy trang. Cô khom người giữ thăng bằng, sử dụng kỹ năng Bộ Bộ Vô Thanh uyển chuyển lách người xuống dưới gầm cầu tre hẹp trơn trượt rêu xanh chảy suối sâu.


Lối đi dưới gầm cầu cực kỳ nguy hiểm. Những thân tre đực bện dây mây chịu lực bị nước mặn đầm lầy ăn mòn mủn đen, trơn tuột như bôi mỡ. Vân phải dùng đôi bàn chân trần bám sáp ong dẻo dai để tạo lực ma sát bám chặt vào các thớ tre ẩm ướt. Đôi lòng bàn tay rách da chảy máu sâu nhức nhối của cô bám chặt vào gờ ván cầu phía trên để giữ thăng bằng, máu đỏ tươi rỉ ra bám đầy rêu đá xanh ẩm.


Cô gỡ chiếc Gùi Tre Cách Độc rách nắp sau lưng xuống, đặt Tiểu Mai nằm gọn vào bên trong gùi, bọc kín bằng tấm chăn ẩm dính nước tro bếp để ngăn chặn khói độc dầu thông lọt vào phế quản em. Để hạ gùi thuốc nặng gần mười lăm cân xuống thuyền độc mộc của A Lử một cách vô thanh dưới gầm cầu chật hẹp, Vân phải sử dụng kỹ thuật Thắt Nút Cứu Sinh bện dây tre dẹt.


Cô thọc tay vào gùi, rút ra những sợi vỏ tre sắt dẻo dai hóa sừng cứng cáp vừa thu hoạch ở Rừng Tre Sắt. Đôi bàn tay rớm máu của cô bắt đầu hoạt động thoăn thoắt trong bóng tối ẩm ướt của gầm cầu. Vân tước mỏng các thớ vỏ tre sắt thành ba sợi dẹp chịu lực uốn cong cực cao, quét một lớp sáp ong mật dẻo quánh lên bề mặt sợi để tăng độ ma sát bám dây.


*Phập! Phập!*


Mỗi lần thắt nút dây dẹt, những thớ tre sắt sắc nhọn như dao cạo lại cứa rách sâu thêm vào những vết thương chưa khép miệng trên lòng bàn tay Vân. Máu đỏ tươi chảy ra ròng ròng, bết dính cùng sáp ong dẻo quánh tạo thành một thứ chất bám dính đỏ thẫm ghê rợn. Nhưng Vân cắn chặt môi chịu đựng cơn đau buốt nhói tột độ vô thanh, đôi mắt cô sáng rực quyết tâm dưới ánh sáng lân quang tím nhạt.


Cô áp dụng kỹ thuật Thắt Nút Cứu Sinh dẹp dứt khoát bọc chặt chiếc Gùi Tre Cách Độc chứa Tiểu Mai. Đây là loại nút thắt dây dẹt có khả năng tự tháo nhanh bằng một cái giật nhẹ ở đầu dây phụ, cực kỳ hữu ích khi cần giải thoát khẩn cấp dưới nước sâu.


"Khục... khục..." Tiếng ho khẽ của Tiểu Mai vang lên từ trong gùi thuốc rách nắp. Vân lập tức nín thở hoàn toàn, hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu bằng kỹ năng bế khí ngưng thần để giữ cho lồng ngực bất động, tránh tạo ra bất kỳ chấn động cơ học nào làm rung chuyển ván cầu tre phía trên.


Ngay phía trên đầu cô, Gã Lùn vẫn đang vung gậy bọc sắt đập phá hành lý của những người chạy nạn. Tiếng gậy sắt nện xuống ván gỗ *bùm... bùm...* dội thẳng vào màng nhĩ Vân nghe nhức nhối. Cô từ từ, từng thốn một, hạ sợi dây bện tre sắt dẹp chứa gùi thuốc của Tiểu Mai xuống mạn thuyền độc mộc của A Lử đang nhấp nhô dưới dòng nước xoáy.


Dòng nước Biên Giới chảy cuồn cuộn dưới chân cầu tre tạo ra những xoáy nước ngầm cực kỳ hung hãn. Chiếc thuyền độc mộc của A Lử tròng trành dữ dội, nước mặn bắn tung tóe lên mạn bè tre dẹt. Chỉ cần một tiếng quẫy nước nhỏ hay một cú va chạm cơ học vào chân cầu, khứu giác nhạy bén của Gã Lùn bên trên sẽ phát hiện ra ngay lập tức.


A Lử nhắm chặt mắt, nín thở hoàn toàn dưới nước suối lạnh buốt. Cánh tay ngăm đen dẻo dai của gã dùng cây sào tre đực rỗng ruột chứa cát nặng ở đầu gạt nhẹ sóng nước ngược hướng xoáy, triệt tiêu hoàn toàn âm thanh quẫy nước và giữ cho chiếc thuyền độc mộc đứng im thăng bằng ngay dưới gầm cầu hẹp.


*Rào... rào...*


Chiếc Gùi Tre Cách Độc chứa Tiểu Mai chạm nhẹ vào lòng thuyền độc mộc của A Lử một cách vô thanh tuyệt đối. A Lử nhanh nhẹn dùng đôi tay trần đón lấy chiếc gùi, đặt con bé nằm an toàn dưới sàn thuyền bọc lá sen sáp chống thấm.


Thanh Vân dưới gầm cầu khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô dùng ngón tay trỏ dập nát rớm máu giật mạnh đầu dây dẹt phụ của nút thắt cứu sinh.


*Phựt!*


Nút thắt dây dẹt tự tháo nhanh dứt khoát giải thoát hoàn toàn chiếc gùi thuốc khỏi sợi dây bện tre sắt. Sợi dây thu hồi gọn gàng về tay Vân mà không hề tạo ra một tiếng động nhỏ hay làm lay động mạn thuyền của A Lử.


Tiểu Mai đã được chuyển giao an toàn xuống thuyền độc mộc của A Lử dưới gầm cầu tre độc đạo. Nhưng bản thân Thanh Vân vẫn đang bị kẹt lại dưới gầm cầu hẹp trơn trượt rêu phong, đôi bàn tay cô đã kiệt quệ hoàn toàn thể lực và rỉ máu tươi liên tục.


Đúng lúc đó, từ phía bờ Bắc sông Biên Giới, một tiếng sủa dữ dội, vang dội xé toạc màn sương tím độc hại dâng cao.


*Gừ... gừ... Ẳng...*


Là tiếng sủa báo hiệu khứu giác bám sát mùi máu tươi của bầy Đại Hắc Cẩu săn mùi. Tiếng xích sắt kéo giật ròng rọc và tiếng bước chân dẫm lên lá tre sắt khô khốc của toán tuần binh do Đội trưởng Sát chỉ huy đang siết chặt vòng vây sát nút đầu cầu treo phía Bắc.


"Có vệt máu tươi bám dọc lối mòn hướng về phía cầu tre! Con ranh câm chắc chắn đang vượt cầu! Mau phong tỏa toàn bộ bờ sông!" Tiếng gầm rú khàn đặc, đầy hận thù của Đội trưởng Sát bị mù dội qua màn sương ẩm nghe lạnh gáy.


Gã Lùn nghe thấy tiếng hét của Đội trưởng Sát, lập tức trợn tròn mắt kinh ngạc. Gã vung chiếc gậy sến bọc sắt hai đầu đập mạnh xuống ván cầu tre ngay phía trên đầu Thanh Vân để ra hiệu báo động cho tuần binh.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Lực gậy sắt nện mạnh làm toàn bộ hệ thống cầu tre ọp ẹp rung chuyển dữ dội. Những vụn tre mục và rêu xanh trơn trượt rơi lả tả xuống mặt Thanh Vân dưới gầm cầu hẹp.


"Kẻ nào đang trốn dưới gầm cầu? Bước ra ngay lập tức trước khi tao dùng gậy bọc sắt đập nát sọ mày!" Gã Lùn gầm lên hách dịch, bước chân nặng nề dẫm lên ván cầu gỗ rít lên từng tiếng *ken két* khô khốc hướng thẳng về phía gờ đá nơi Vân đang bám tay trần rớm máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!