Nhạc nềnWuxia

Nhân Quả Kẻ Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh mắt xảo quyệt của A Tiện găm thẳng vào chiếc gùi thuốc bọc sáp dẻo trước ngực Thanh Vân, bàn tay gầy guộc run rẩy của gã giơ ba đồng xu bạc hoàng gia ra đe dọa tống tiền cô gái câm.


Màn sương tím độc hại cuồn cuộn dâng cao bên ngoài rạch đước, len lỏi qua những kẽ lá sắc bén của Rừng Tre Sắt, phản chiếu thứ ánh sáng lân quang tím nhạt ma mị. Cuống họng Thanh Vân co thắt lại trong sự câm lặng vĩnh viễn, nhưng đôi mắt cô vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạnh lùng. Cô khẽ lùi lại một nửa bước, giữ chặt Tiểu Mai đang hôn mê trên lưng bằng một lực cánh tay dứt khoát. Cơn đau buốt nhói từ bả vai trái bị bỏng rộp mưng mủ rách miệng rỉ dịch truyền đến từng đợt, kéo theo cơn sốt nhẹ âm ỉ trong huyết quản, nhưng nó không làm lu mờ đi khứu giác nhạy bén của cô gái hái thuốc.


Vân ngửi thấy mùi đồng rỉ sét hôi nồng từ ba đồng xu bạc bám bùn đất trên tay A Tiện. Đó là tiền thưởng của Phán quan Cao, nhưng cũng chính là cái giá của sự tha hóa. Cô không hoảng loạn. Đôi bàn tay phồng rộp rách da chảy máu sâu nhức nhối của cô khẽ cử động, thực hiện những ký hiệu tay dứt khoát nhưng vô thanh giữa khoảng tối nhờ nhờ của gốc đước.


Cô không vung dao đồng rỉ để đe dọa gã. Thay vào đó, Vân đưa ngón tay trỏ dập nát rớm máu chỉ thẳng vào túi áo vải thô cáu bẩn của A Tiện, nơi giấu một mảnh khế ước nợ cũ nát. Cô gập hai ngón tay lại mô phỏng chiếc cùm sắt, rồi đưa tay lên cổ họng khẽ vuốt nhẹ, bắt chước điệu bộ ho rũ rượi của một bà lão già yếu. Cuối cùng, cô chỉ tay về hướng Chợ Muối đầu làng, nơi Nghiệp đoàn muối hoàng gia đang giam giữ mẹ gã.


A Tiện khựng lại. Đồng tử gã co rút mạnh mẽ dưới ánh sáng lân quang mờ nhạt. Ba đồng xu bạc trên tay gã run lên bần bật, va vào nhau tạo ra những tiếng *clink* nhỏ khẽ khàng.


"Mày... làm sao mày biết?" Giọng A Tiện run rẩy, lạc đi trong tiếng gió rít qua kẽ tre. "Mẹ ta... mẹ ta đang bị Tôn Chủ Muối giam lỏng làm con nợ... Khoản nợ mười lượng bạc mua muối sát trùng... Ta không còn cách nào khác! Nếu ta không giao nộp cuốn sổ tay thực vật của cha mày cho Phán quan, bọn chúng sẽ bỏ đói mẹ ta đến chết dịch nấm!"


Thực chân tướng của sự phản bội đã phơi bày. Nó không đơn thuần đến từ lòng tham vô độ, mà là bi kịch nợ nần tàn độc của Nghiệp đoàn muối hoàng gia, kẻ ép những người hái thuốc nghèo vào con đường bán đứng đồng bào để sinh tồn. Vân nhìn gã bằng ánh mắt thấu cảm sâu sắc. Sự im lặng của cô không phải là bất lực, mà là sự lắng nghe thấu suốt nỗi đau của kẻ khác.


Cô tiếp tục dùng đôi tay rớm máu làm ký hiệu. Cô chỉ vào chiếc Gùi Tre Cách Độc bọc sáp dẻo trước ngực, mô phỏng động tác giã thuốc mỡ ngải đầm lầy tươi, rồi chỉ tay về phía ngực mình – hứa hẹn một lời cam kết thầm lặng: Cô sẽ chế thuốc giải độc và lén gửi đến cứu mẹ gã khỏi dịch nấm hoại tử phổi, nếu gã chấp nhận im lặng và chỉ cho cô lối mòn ngầm tránh né mạng lưới bẫy kẹp sắt của Phán dọc thung lũng tre sắt.


A Tiện nhìn chăm chăm vào đôi bàn tay đầy vết thương rớm máu nhưng chuyển động cực kỳ uyển chuyển của Vân. Lòng gã giằng xé dữ dội. Sự lương thiện sót lại trong tâm hồn gã hái thuốc lậu đang đấu tranh quyết liệt với nỗi sợ hãi tột cùng trước thế lực tà giáo và lính tuần binh.


*Rắc! Rắc!*


Tiếng đao sắt chặt phá thô bạo những bụi dứa dại vang lên sát nút từ phía rạch nước ngầm. Ánh đuốc dầu thông đỏ rực quét mạnh qua màn sương mù dày đặc, soi rõ bóng dáng Đội trưởng Sát đang dẫn đầu toán tuần binh siết chặt vòng vây.


"Có dấu chân lướt bùn hướng về phía Rừng Tre Sắt! Đại Hắc Cẩu đã bị hỏng mũi nhưng vệt bùn nhão này không lừa được ta! Mau bao vây lối đá hẹp!" Tiếng gầm rú khàn đặc của Sát dội vào vách đá vôi nghe lạnh gáy.


Tiếng gầm của tử thần đã đập tan chút dũng khí cuối cùng của kẻ phản bội. A Tiện hoảng loạn tột độ. Gã nhìn thấy ánh đuốc đỏ rực đang tràn đến như một bầy quỷ lửa, nghĩ rằng mình đã bị phát hiện là kẻ thông đồng với Vân. Sự hèn nhát và bản năng sinh tồn ích kỷ trỗi dậy lấn át hoàn toàn lòng thấu cảm.


"Lính tuần tới rồi! Ta không thể tin mày! Mày chỉ là con ranh câm!" A Tiện hét lên một tiếng điên cuồng, vứt bỏ ba đồng xu bạc xuống bùn nhão rồi quay đầu chạy trốn bán mạng. Gã không hướng về phía lính tuần, mà lao thẳng vào khe đá hẹp tối tăm của Rừng Tre Sắt để tìm đường thoát thân riêng.


"A Tiện! Đứng lại!" Tiếng hét của tuần binh vang lên ngay sau lưng.


Thanh Vân kinh hoàng nhận ra hướng chạy của gã. Đó không phải là lối đi an toàn. Dưới lớp lá tre sắt khô khốc rải rác dọc khe đá hẹp kia, gã bẫy thú Phán đã đặt một chiếc bẫy kẹp răng cưa bằng thép rỉ cực kỳ tàn độc, tẩm đầy Nhựa Đước Đỏ axit hoại tử và Bột Quặng Lưu Huỳnh mịn.


*Cạch! Phập!*


Một tiếng kim loại va chạm khô khốc, sắc gọn vang lên dưới chân A Tiện. Chiếc bẫy kẹp răng cưa thép rỉ lò xo chịu lực cực cao giấu kín dưới lá mục nổ tung, găm thẳng những chiếc răng sắt sắc nhọn vào bắp chân phải của gã. Lực kẹp mạnh đến mức bẻ gãy một phần xương ống chân gã phát ra tiếng *khấc* ghê rợn.


"Aaa! Chân tôi! Cứu... cứu tôi!" A Tiện ngã quỵ xuống đất, gào thét thảm thiết trong cơn đau đớn tột cùng.


Nhưng hiểm họa sinh học thực sự mới chỉ bắt đầu. Vết cắt sâu từ răng cưa thép rỉ lập tức giải phóng chất Nhựa Đước Đỏ tẩm sẵn trên bẫy. Thứ dịch lỏng màu đỏ sậm giàu axit hữu cơ tự nhiên có độ ăn mòn cực cao lập tức phản ứng hóa học dữ dội với Bột Quặng Lưu Huỳnh mịn màu vàng nhạt bám đầy trên lá tre sắt khô xung quanh vết thương.


Dưới tác động của độ ẩm cao từ sương đầm lầy và nhiệt độ cơ thể nóng rực của A Tiện, axit hữu cơ trong nhựa đước đỏ phân hủy quặng lưu huỳnh thô, giải phóng một lượng lớn khí sulfur dioxide (SO2) và hydrogen sulfide (H2S) nóng bỏng rực.


*Xèo xèo... xèo...*


Khói độc màu trắng xám, nóng rực bốc lên nghi ngút từ bắp chân hoại tử của gã phản bội. Chất axit ăn mòn nhanh chóng phân hủy các mô cơ thịt hở, dịch mủ đen xộc mùi lưu huỳnh hắc nồng nặc bốc lên như một lò thiêu sinh học hoang dã. A Tiện điên cuồng dùng đôi tay trần gỡ bẫy kẹp gai độc, nhưng axit nhựa đước đỏ bám trên thép rỉ ăn mòn hoại tử nhanh chóng đôi tay gã, làm da thịt mười đầu ngón tay lột ra từng mảng rỉ máu hoại tử.


"Nóng quá! Khói... khói độc ăn thịt tôi rồi! Vân ơi... cứu..." Tiếng gào thét của gã nghẹn lại trong cổ họng khi luồng khí sulfur dioxide nóng rực tràn vào phế quản, làm bỏng rát và tê liệt hoàn toàn đường hô hấp của gã.


Làn khói lưu huỳnh nóng rực mù mịt nhanh chóng lan tỏa với tốc độ chóng mặt, gặp sương tím độc hại tạo thành một bức tường khí độc dày đặc, hăng nồng xộc thẳng vào mắt và mũi của toán tuần binh vừa lao tới khe đá.


"Khục... khục... Khói độc địa nhiệt bùng phát! Mắt tôi... mắt tôi bỏng rát rồi!"


"Đội trưởng! Có khí độc lưu huỳnh nóng bao phủ thung lũng! Không nhìn thấy gì nữa!" Tiếng ho sặc sụa, la hét hoảng loạn của lính tuần binh vang lên dồn dập.


Đội trưởng Sát chột mắt, nay đã bị mù hoàn toàn sau cú mổ của Sơn Ca, chỉ biết vung thanh đao sắt lớn chém loạn xạ vào không khí trong làn khói độc rát buốt. Gã gầm lên điên cuồng, giọng méo mó vì ngạt thở:


"Bắn! Bắn mù quáng cho ta! Bắn nỏ liên hoàn vào khe đá! Con ranh câm chắc chắn đang ở trong làn khói!"


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Hàng loạt mũi tên bịt sắt từ cung nỏ lực mạnh của tuần binh bắn rào rào vào thung lũng sương mù dày đặc. Thanh Vân ôm chặt Tiểu Mai nấp sát gờ đất ẩm dưới gốc đước cổ thụ, đôi mắt cô sưng đỏ nhẹ, nước mắt chảy ròng ròng do tác động của luồng khói lưu huỳnh nóng bay sượt qua.


Nhưng sự kỳ diệu của tự nhiên đã bảo hộ cô gái nhỏ. Những mũi tên nỏ bịt sắt bắn mù quáng vào làn khói độc, khi chạm vào các thân tre sắt của Rừng Tre Sắt dựng đứng dựng đứng chằng chịt, lập tức phát ra những tiếng *beng... keng...* giòn giã. Thân tre sắt tích tụ hàm lượng silica cực cao tự nhiên cứng dẻo như thép rèn, cản phá hoàn toàn đường bay và lực găm của hỏa lực mũi tên tuần binh, bảo vệ an toàn tuyệt đối cho Thanh Vân và Tiểu Mai phía sau vách tre.


Nhìn qua làn khói độc xám xịt, Vân chứng kiến A Tiện dần lịm đi dưới bẫy kẹp hoại tử, đôi mắt gã trợn trừng đầy u uất và hối hận muộn màng trước khi bị bùn đen nuốt chửng hoàn toàn. Đó là cái giá tàn khốc của nhân quả phản bội giữa đầm lầy u ám.


Nén chặt cơn đau thắt ở bả vai trái bỏng rộp và đôi lòng bàn tay rách da rớm máu nhức nhối, Thanh Vân dùng chút thể lực kiệt quệ cuối cùng cõng Tiểu Mai bò rạp qua khe tre sắt an toàn, lướt nhanh ra khỏi thung lũng bẫy độc dưới sự che chở của màn khói độc lưu huỳnh đang tan dần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!