Nhạc nềnWuxia

Tiếng Sáo Báo Động

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đen khổng lồ của con Đại Hắc Cẩu săn mồi xé toạc màn nước thác xối xả, lao thẳng vào bên trong Hang Đá Thầy Thuốc. Đôi mắt đỏ sọc hung dữ của nó khóa chặt vào bóng dáng gầy gò của Thanh Vân dưới ánh sáng lân quang xanh lam u uất.


Trong không gian ngột ngạt của hang đá hẹp, tiếng phì phò từ chiếc mũi ướt át của dã thú vang lên như tiếng thở của tử thần. Vân không thể phát ra tiếng động, cuống họng câm lặng của cô chỉ co thắt lại trong một phản xạ phòng ngự bản năng. Đôi lòng bàn tay cô, vốn dĩ đã bị rách da chảy máu sâu do nhào nặn đất sét nung nóng từ tập trước, giờ đây nhức buốt tột cùng khi cô phải gồng lực bám chặt vào gờ đá vôi trơn trượt để giữ thăng bằng. Bả vai trái bỏng rộp do tàn lửa xà nhà cháy sập rách miệng rỉ dịch mủ mưng mủ, truyền đi những luồng sốt nhẹ râm ran dọc sống lưng gầy gò, làm mờ đi một phần thị giác của cô gái hái thuốc.


Nhưng khứu giác nhạy bén của một người hái thuốc đã giật cô tỉnh táo ngay lập tức. Con chó săn khổng lồ đang nhe nanh nhọn hoắt rỉ dãi bốc mùi hôi thối, chỉ cách cô chưa đầy ba thước. Nếu nó sủa vang một tiếng, Đội trưởng Sát chột mắt đang gào thét bên ngoài thác nước sẽ dẫn hàng trăm tuần binh bọc khiên sắt tràn vào san phẳng nơi ẩn náu của em gái cô.


Không một giây chần chừ, Vân thọc đôi ngón tay rớm máu nhức nhối vào túi da hoẵng dắt hông, bốc ra một nắm Bột Quặng Lưu Huỳnh mịn màu vàng nhạt thu hoạch từ Kẽ Đá Thở địa nhiệt. Cô không vung tay đánh bạo lực, mà nhắm thẳng vào niêm mạc mũi nhạy bén của con thú săn đuổi, thổi mạnh một hơi dứt khoát.


*Hắt xì! Ẳng... ử...*


Bụi lưu huỳnh hăng nồng xộc thẳng vào xoang mũi nhạy cảm của Đại Hắc Cẩu. Con dã thú lập tức hắt hơi liên hồi, lắc đầu điên cuồng để rũ bỏ thứ bột khoáng chất đang làm bỏng rát niêm mạc khứu giác của nó. Mùi máu tươi tanh tưởi rỉ ra từ vết thương chân của Lão Què bỗng chốc bị mùi lưu huỳnh hắc nồng áp đảo hoàn toàn. Con chó săn đầu đàn hoang mang, khịt mũi liên tục rồi quay ngoắt người lao ngược ra ngoài màn nước thác xối xả, hoàn toàn mất phương hướng định vị.


Vân quay đầu lại, ra hiệu bằng tay dứt khoát cho Bé Lượm và Góa Phụ Bưởi đang nấp trong ngách hang hẹp. Cô đưa ngón tay trỏ lên môi ra hiệu im lặng tuyệt đối, rồi chỉ vào Tiểu Mai đang nằm ngủ yếu ớt trên võng tre treo cao. Họ không thể ở lại đây thêm một khắc nào nữa. Mùi máu tươi của Lão Què tuy đã được đắp bột lưu huỳnh và ngải tươi cầm máu, nhưng bầy chó săn bên ngoài thác nước sẽ sớm lấy lại khứu giác khi sương độc tím dâng cao cuồn cuộn.


"Vân... ta xin lỗi... chính ta đã dẫn tụi nó tới đây..." Lão Què thầm thì bằng giọng khàn đặc đầy tự trách, đôi bàn tay gầy guộc bấu chặt vào chiếc nạng gỗ sến.


Vân lắc đầu nhẹ, đôi mắt sáng tinh anh đầy nhẫn nại của cô phản chiếu tia lân quang xanh lục nhạt mờ ảo phát ra từ cổ tay trái – dấu hiệu của Dung Hợp Nhựa Cây (Sơ Kỳ) đang hoạt động mạnh mẽ để xoa dịu thần kinh cô trước hiểm họa. Cô quỳ xuống bên chiếc Gùi Tre Cách Độc bị cào rách nát mạn sườn, lôi ra một hũ nhỏ chứa bã đậu hũ lên men mà chị Mận bán đậu hũ đầu làng đã lén để dành cho cô từ trước.


Cô áp dụng "Luật Bôi Bùn Thối". Vân xúc bùn đen giàu hữu cơ dưới nền đất hang ẩm, trộn nhanh với bã đậu hũ lên men tạo thành một thứ hỗn hợp sền sệt bốc mùi thối rữa đặc trưng của thực vật đầm lầy mục nát. Đôi bàn tay phồng rộp rách da của cô bỏng rát tột cùng khi phải chà xát hỗn hợp bùn đen lên vạt áo chàm của Tiểu Mai, Lão Què và Góa Phụ Bưởi. Mỗi lần bùn đất bám vào vết thương hở trên ngón tay, Vân phải nghiến chặt răng chịu đựng đau đớn vô thanh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gò má gầy gò.


Thao tác bôi bùn hoàn thành, mùi mồ hôi nóng và mùi sợ hãi của con người hoàn toàn bị triệt tiêu, thay vào đó là mùi hương thực vật mục nát vô hại đối với khứu giác dã thú đầm lầy (Thấu Cảm Khứu Giác). Vân cõng Tiểu Mai lên lưng, thắt chặt quai đeo gùi thuốc trước ngực. Sợi dây mây siết mạnh vào bả vai trái bỏng rộp rách miệng mưng mủ của cô, gây ra một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng, nhưng cô gái câm chỉ cắn chặt môi, ra hiệu cho cả nhóm lách người ra lối ngầm phía sau hang đá.


Khi Lão Què nhấc chiếc nạng gỗ sến bước đi, đầu nạng va chạm vào đá vôi ẩm tạo ra tiếng *cộc... cộc...* khô khốc dội vào vách đá. Vân giật mình khựng lại. Tiếng động nhỏ này giữa đêm sương tĩnh lặng có thể đánh động tuần binh bên ngoài thác nước ngay lập tức.


Cô nhanh trí xé một dạt vải chàm ướt từ vạt áo thô vá víu của mình, quấn chặt lấy phần chân đế của chiếc nạng gỗ sến để tiêu âm hoàn toàn. Lão Què bước thử lại một bước, tiếng động cộc cộc dội âm hoàn toàn biến mất dưới lớp vải ẩm.


Họ lách người qua khe đá hẹp khuất sau dòng thác xối xả, trườn ra ngoài thung lũng đá vôi ngập nước của Đầm Lầy Đệm. Ngoài kia, màn sương tím độc dâng cao dữ dội ngang hông, cuồn cuộn như những xúc tu vô hình đang săn lùng hơi ấm sinh mệnh. Ánh đuốc dầu thông đỏ rực của tuần binh bập bùng chao đảo khắp các lối mòn, soi rõ gương mặt đầy sẹo đao gớm ghiếc của Đội trưởng Sát đang dẫn đầu toán tuần binh siết chặt vòng vây.


"Sục sạo kỹ cho ta!" Tiếng hét khàn đặc của Sát dội vào vách đá. "Đại Hắc Cẩu vừa hắt hơi tháo chạy ra ngoài, chắc chắn có tà thuật lưu huỳnh ẩn giấu quanh thác nước!"


Vòng vây siết chặt, bầy tuần binh cầm khiên da bọc sắt chỉ cách bụi dứa dại nơi nhóm Vân đang nấp chưa đầy năm trượng. Họ bị cô lập hoàn toàn giữa bãi bùn lỏng sụt lún không lối thoát. Góa Phụ Bưởi run rẩy ôm chặt hũ nước cất sâm ấm bên người, Lão Què bấu chặt nạng gỗ sến chuẩn bị lao ra làm mồi nhử.


Đúng lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, từ hướng thung lũng cỏ ngọt phía đông bắc, một âm thanh cao vút xé toạc màn sương ẩm dày đặc.


*Tút... tút... u... u...*


Đó là tiếng sáo tre đực phát ra âm thanh tần số cao truyền đi xa hơn hai cây số của cậu bé chăn trâu Nghé! Cậu bé mồ côi dũng cảm đang cưỡi trên lưng con trâu mộng khổng lồ ở rìa thung lũng cỏ ngọt, dùng hơi thở mạnh thổi điệu sáo trầm ấm theo kỹ thuật "Thổi Sáo Tiêu Âm" cổ truyền. Điệu sáo mô phỏng tiếng kêu báo động tần số cao của loài dực điểu mẹ khi phát hiện tổ bị xâm phạm.


Bầy Đại Hắc Cẩu săn mồi của tuần binh đang sục sạo chân thác nước lập tức bị kích thích mạnh bởi âm sáo tần số cao dội vào tai. Bản năng hoang dã của loài chó săn đầm lầy trỗi dậy, chúng giật mạnh xích sắt khỏi tay tuần binh, sủa vang liên hồi rồi kéo tuột những gã lính tuần chạy điên cuồng về hướng thung lũng cỏ ngọt phía đông bắc để săn đuổi nguồn âm thanh.


"Đuổi theo con chó đầu đàn! Có tiếng động lạ ở phía đông bắc!" Đội trưởng Sát bị mù gầm lên điên cuồng, vung thanh đao sắt lớn ra lệnh cho phân đội tuần binh cầm đuốc đuổi theo bầy chó.


Vòng vây phong tỏa dưới chân thác nước lập tức bị xé rách một mảng lớn khi phần lớn lính tuần binh dồn hỏa lực đuổi theo tiếng sáo của Nghé.


Chớp thời cơ vàng, Thanh Vân ra hiệu cho cả nhóm khom thấp người bám sát mặt đất ẩm ướt. Cô cõng Tiểu Mai trên lưng, đôi bàn chân trần bám sáp ong dẻo dai bám chặt lấy mặt bùn nhão trơn trượt để di chuyển vô thanh theo tư thế "Lướt bùn không dấu" (Bộ Bộ Vô Thanh). Dáng người mảnh khảnh của Vân lướt nhẹ nhàng uyển chuyển như một bóng ma qua các bụi dứa dại sắc nhọn của vùng đệm đầm lầy, hoàn toàn không để lại một vệt chân sâu hay tiếng động xào xạc nào.


Gai dứa dại khô cứa rách những vạt áo chàm cũ trên người Góa Phụ Bưởi và Lão Què, khiến chân họ trầy xước nhẹ rỉ máu, nhưng không ai dám phát ra tiếng thở mạnh.


Một toán tuần binh cầm đuốc bất ngờ quay đầu rà quét lại lối mòn, ánh lửa đỏ rực của đuốc dầu thông quét ngang qua bụi dứa dại nơi họ đang nấp cách đó chỉ ba mét. Vân nhanh chóng áp dụng kỹ năng "Bế Khí Ngưng Thần", nín thở hoàn toàn và hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu để triệt tiêu bức xạ nhiệt cơ thể. Lớp bùn đen thối bọc ngoài chiếc Gùi Tre Cách Độc hoàn toàn triệt tiêu phản xạ ánh sáng lấp lánh từ ngọn đuốc tuần binh.


Toán lính tuần khịt mũi hoang mang do chỉ ngửi thấy mùi bùn thối đầm lầy mục nát nồng nặc phát ra từ bụi cây. Chúng không phát hiện ra điều gì bất thường, lướt qua bụi dứa dại tiến thẳng về phía bến nước.


Lách qua được chốt gác cố định đầu tiên dưới chân thác nước, Vân dẫn dắt cả nhóm lẩn khuất vào bóng râm của một gốc đước cổ thụ khổng lồ sát mép rạch nước ngầm chảy ngược. Cô khẽ đặt Tiểu Mai xuống gờ đất ẩm để thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội do bả vai trái bỏng rộp rách miệng rỉ dịch mủ đang đau rát nhức nhối tột cùng dưới sức nặng cõng em.


Đột ngột, một tiếng lá dứa dại xào xạc vang lên ngay sát vách đá bên cạnh, chỉ cách họ chưa đầy một trượng. Vân giật mình quay ngoắt đầu lại, bàn tay phồng rộp rớm máu khẽ siết chặt lấy cán con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ dắt hông áo chàm.


Từ trong bụi rậm khuất sương hiện ra một bóng người gầy gò, mặc áo vải thô rách nát dính đầy bùn đất đen nhẻm. Đôi mắt ti hí lanh lẹ của gã sáng lên đầy xảo quyệt và tham lam dưới ánh sáng lân quang tím mờ ảo của màn sương độc.


Đó chính là A Tiện – gã hái thuốc phản bội! Ánh mắt xảo quyệt của gã khóa chặt vào chiếc Gùi Tre Cách Độc bọc sáp dẻo đeo trước ngực Thanh Vân, nơi chứa cuốn sổ tay thực vật vô giá của cha cô. Gã há miệng, cơ mặt giật giật chuẩn bị hét lên để gọi lính tuần binh quay lại bắt giữ cô...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!