Hậu Phương Sau Thác
Tiếng gầm rú của động cơ hơi nước từ chiếc thuyền tuần tra bọc thép ngoài thác nước dội vào vách đá, tạo thành những rung động trầm đục chạy dọc theo sống lưng Thanh Vân. Đứng sau bức màn nước xối xả của Thác Nước Tẩy Trần, Vân ép chặt tấm lưng mảnh khảnh của mình vào vách đá vôi trơn trượt. Làn nước lạnh buốt bắn tung tóe vào bả vai trái đang bỏng rộp của cô, cơn đau rát buốt nhói lên khiến Vân phải cắn chặt môi để không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Sự câm lặng vĩnh viễn là chiếc áo giáp thầm lặng của cô, nhưng lúc này, nó cũng là một áp lực đè nặng lên lồng ngực đang sốt nhẹ.
Đôi lòng bàn tay của Vân, vốn dĩ đã bị rách da chảy máu sâu bết dính sáp ong dẻo dai từ cuộc đối đầu với Liễu trong hang ngầm, giờ đây tê dại đi dưới làn nước lạnh. Cô áp dụng kỹ năng Bế Khí Ngưng Thần, chủ động hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu để điều hòa hơi thở dồn dập. Qua màn nước trắng xóa, ánh đèn pha hơi nước của Sâm quét sát sạt mép nước bên ngoài, rà đi rà lại như một con mắt quỷ khổng lồ đang săn lùng bóng tối. Con Đại Hắc Cẩu trên thuyền khịt mũi dữ dội, nhưng dòng nước thác đổ mạnh từ trên cao đã xối sạch mọi dấu vết mùi hương, triệt tiêu hoàn toàn khả năng định vị khứu giác của nó.
Chờ cho chiếc thuyền tuần tra từ từ lướt qua, ánh đèn pha quét xa dần vào rặng đước, Thanh Vân mới khẽ thở phào. Cô dùng đôi bàn tay rớm máu bám chặt vào các gờ đá vôi nhám, nhanh nhẹn lách người qua khe đá hẹp khuất sau dòng thác, bước vào bên trong Hang Đá Thầy Thuốc.
Không gian bên trong hang đá ấm áp và ngập tràn mùi thảo dược quen thuộc. Trên chiếc võng tre treo cao giữa hai rễ tre sắt cổ thụ, Tiểu Mai đang nằm ngủ say, nhịp thở đã có phần đều đặn hơn nhờ liệu pháp rửa muối nóng đêm qua. Bé Lượm đang ngồi canh bên bếp lửa than bùn khô không khói, tay cầm chiếc chổi tre nhỏ quét dọn những vụn thảo dược khô trên nền đất. Góa Phụ Bưởi thì đang tỉ mỉ dệt lại vạt áo chàm bị rách cho Tiểu Mai bên cạnh một hũ đất nung chứa nước sạch.
Thấy Thanh Vân trở về, Bé Lượm mừng rỡ đứng bật dậy, nhưng cậu bé nhanh chóng nhớ ra luật im lặng, khẽ đưa tay lên miệng ra hiệu. Vân gật đầu nhẹ, đặt chiếc Gùi Tre Cách Độc rách nắp xuống đất đá ẩm. Cô mệt mỏi khuỵu gối bên cạnh võng của em gái, khẽ chạm tay lên trán Tiểu Mai. Cơn sốt của con bé đã giảm, nhưng làn da cổ vẫn còn nhợt nhạt, những sợi tơ nấm tím lân quang nhạt màu vẫn ẩn hiện dưới lớp da mỏng như một lời cảnh báo thầm lặng.
Vân đứng dậy, bước về phía mạch nước ngầm chảy từ khe đá sâu trong hang – nguồn nước ngọt tinh khiết duy nhất mà họ dùng để sinh hoạt và nấu thuốc. Cô khẽ vốc một ngụm nước định rửa sạch đôi bàn tay dính máu và sáp ong. Nhưng ngay khi những ngón tay chạm vào dòng nước, khứu giác cực nhạy của cô gái hái thuốc lập tức co giật liên tục.
Một mùi hôi nồng nặc, hăng hắc của hóa chất tẩy rỉ sét và kim loại nặng bốc lên từ mặt nước. Vân nhìn kỹ dưới ánh sáng lân quang xanh lam mờ ảo của hang đá: trên mặt nước ngầm phẳng lặng xuất hiện những váng dầu loang lổ, sủi bọt xám xịt ma mị. Đây không phải là bùn đất tự nhiên của đầm lầy, mà là chất thải hóa học độc hại rò rỉ từ khu mỏ khai khoáng của Nghiệp đoàn mỏ hoàng gia ở thượng nguồn (Nguồn Gốc Chất Thải Mỏ). Chất độc hóa học này đang theo mạch nước ngầm chảy thẳng vào nơi ẩn náu của họ.
Bé Lượm thấy Vân đứng lặng người bên mạch nước, cũng tò mò bước lại gần. Cậu bé chưa hiểu được sự nguy hiểm, thấy nước hơi đục liền nói nhỏ:
"Chị Vân, nước này hơi đục một chút thôi. Để em lấy miếng vải chàm lọc lại là sạch ngay mà."
Nói rồi, Bé Lượm nhanh nhảu cầm một miếng vải chàm thô, nhúng thẳng tay xuống dòng suối ngầm để múc nước lọc. Thanh Vân giật mình, cô muốn hét lên ngăn cản nhưng cuống họng câm lặng chỉ phát ra một tiếng nghẹn tắc nghẽn. Cô lao tới nắm lấy vai Bé Lượm kéo giật lại, nhưng đã muộn một nhịp.
Bàn tay trái của Bé Lượm đã ngâm sâu vào dòng nước nhiễm độc chất thải mỏ. Ngay lập tức, cậu bé rên rỉ đau đớn, quỳ sụp xuống đất. Toàn bộ vùng da tay tiếp xúc với nước lập tức đỏ rực lên, nổi đầy những nốt mụn nước nhỏ li ti, ngứa rát và bỏng rát dã man do độc tố chì và axit hóa chất ăn mòn da thịt. Cậu bé khóc không ra tiếng, răng cắn chặt vào môi để không làm kinh động đến Tiểu Mai.
Thanh Vân nhanh chóng khom người xuống, cô rút con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ dắt hông ra, rạch nhanh một bụi ngải đầm lầy tươi còn sót lại trong gùi thuốc. Cô dùng đôi tay trần phồng rộp của mình nhai nát lá ngải tươi, rồi đắp trực tiếp dịch chiết ngải cứu xanh rêu mát lạnh lên bàn tay đang bỏng rát của Bé Lượm. Chất tinh dầu lông bạc kháng độc tự nhiên lập tức làm dịu cơn bỏng hóa chất, ngăn chặn độc tố chì thấm sâu vào mạch máu của cậu bé.
Vân đỡ Bé Lượm ngồi tựa vào vách đá, khẽ vuốt tóc cậu như một lời an ủi thầm lặng. Cô nhìn dòng nước ngầm đang sủi bọt váng dầu đầy độc hại, lòng nặng trĩu lo âu. Nguồn nước sạch sinh mệnh đã bị phong tỏa bởi độc tố chất thải mỏ. Nếu không có nước sạch, họ không thể nấu thuốc Nhân Sâm Nước hạ sốt cho Tiểu Mai, và cả nhóm sẽ chết khát giữa hang đá ẩm ướt này trước khi tuần binh tìm đến.
Cô mở cuốn Sổ Tay Thực Vật Của Cha dưới ánh lửa than bùn khô ấm áp. Trang viết cũ của Thanh Sơn hiện ra với những hình vẽ tay tỉ mỉ về các tầng đất đầm lầy. Vân dừng lại ở trang viết về Kỹ Thuật Chưng Cất Đất Sét. Cha cô đã ghi lại phương pháp sử dụng đất sét nung xốp để lọc sạch các tạp chất hóa học và kim loại nặng trong nước đầm lầy.
Quyết đoán, Vân ra hiệu cho Bé Lượm ngồi yên, rồi cùng Góa Phụ Bưởi cầm xẻng gỗ tiến sâu vào ngách hang tối – nơi có các rạch nước ngầm chảy xiết tích tụ lớp Đất Sét Lọc Sét xám mịn dưới đáy sâu.
Đôi bàn tay rách da chảy máu sâu của Vân buốt nhói tột cùng khi cô phải thọc tay xuống dòng nước mặn lạnh ngắt, đào bới từng mảng đất sét xám dẻo quánh. Mỗi lần đất sét bám vào vết thương hở, cơn rát buốt dội lên tận óc khiến Vân run rẩy toàn thân, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gầy gò. Nhưng nhìn về phía võng của Tiểu Mai, cô lại nghiến răng tiếp tục đào. Góa Phụ Bưởi xót xa nhìn Vân nhưng chỉ biết thầm lặng hỗ trợ gùi đất sét về bếp lửa.
Tại khu vực bếp, Vân trộn đất sét lọc xám mịn với một lượng nhỏ bột lưu huỳnh kháng khuẩn (Bột Quặng Lưu Huỳnh) thu hoạch trước đó. Cô dùng đôi bàn tay phồng rộp nặng nề nhào nặn đất sét nóng liên tục, tạo hình thành những ống gốm xốp rỗng ruột dài khoảng một gang tay. Góa Phụ Bưởi nhanh tay chất thêm các bánh Than Bùn Khô vào lò đun. Ngọn lửa than bùn khô bùng lên ấm áp, tỏa nhiệt lượng cực cao để nung chín các ống gốm xốp nhưng hoàn toàn không sinh ra một làn khói đen nào lọt ra ngoài thác nước, giữ bí mật tuyệt đối vị trí ẩn náu của họ khỏi bầy chó săn của Sâm.
Sau một canh giờ nung lửa đỏ rực, các ống gốm xốp đất sét trộn lưu huỳnh đã chín đều, chuyển sang màu xám tro dẻo dai và có cấu trúc xốp chứa hàng vạn lỗ lọc siêu nhỏ. Vân bắt đầu lắp ráp hệ thống chưng cất ngưng tụ ba tầng thô sơ. Cô dùng ba ống tre sắt rỗng ruột nối liền nhau bằng các ống sậy nhỏ bôi sáp ong kín kẽ.
Nước suối ngầm bẩn chứa váng dầu mỏ được đổ vào nồi đất nung dẻo dai của Góa Phụ Bưởi, đun sôi sùng sục trên bếp than bùn khô. Hơi nước bốc lên, bị ép đi qua các ống gốm xốp đất sét nung tẩm lưu huỳnh.
Một phản ứng lọc cơ học và hóa học diễn ra ngoạn mục trong ống lọc: váng dầu mỏ bít kín màng lọc tre thông thường, nhưng khi đi qua đất sét xốp nung tẩm lưu huỳnh, toàn bộ tạp chất chì, hóa chất độc hại và kim loại nặng bám dính hoàn toàn bị hấp phụ và giữ lại bên trong các lỗ xốp gốm. Luồng hơi nước sạch tinh khiết tiếp tục ngưng tụ qua ống sậy lạnh, nhỏ từng giọt nước ngọt ngào, trong vắt vào chiếc túi da hoẵng chống nước của Vân.
*Tách... Tách...*
Những giọt nước ngọt tinh khiết đầu tiên rỉ ra, sạch bóng hoàn toàn váng dầu độc hại. Vân khẽ vốc một giọt nước đưa lên đầu lưỡi nếm thử. Nước ngọt mát, thanh khiết và hoàn toàn không còn mùi hóa chất mỏ. Cô đã chế ngự thành công thảm họa đầu độc nguồn nước nhờ tri thức thực nghiệm y học thực vật của cha.
Không lãng phí một giây phút nào, Thanh Vân dùng nguồn nước ngọt tinh khiết vừa chưng cất được để đun thuốc. Cô rút củ Nhân Sâm Nước nguyên vẹn sạch độc tố dắt bên hông ra, dùng dao mổ bạc dẻo thái một phiến sâm mỏng bỏ vào chén đất nung, chưng cất nóng cùng nước sạch.
Mùi hương nhân sâm thơm ngát, ấm áp lan tỏa khắp hang đá làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt sương độc. Góa Phụ Bưởi đỡ Tiểu Mai dậy, Vân cẩn thận bón từng thìa nước sâm chưng cất nóng hổi vào khuôn miệng nhỏ nhắn của em gái.
Dược tính kích thích tim nhẹ và tăng cường sinh lực của Nhân Sâm Nước nhanh chóng phát huy tác dụng. Tiểu Mai khẽ cựa mình, làn da má hồng hào trở lại, hơi thở phế quản co thắt dịu hẳn đi, con bé mở đôi mắt to tròn lờ đờ nhìn chị gái rồi khẽ nở nụ cười yếu ớt. Vân ôm chặt em gái vào lòng, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má lấm lem bùn đất và than củi.
Nhưng sự yên bình ngắn ngủi của hậu phương sau thác nước lập tức bị xé toác.
Từ phía bức màn nước xối xả của Thác Nước Tẩy Trần, một bóng đen cao gầy khập khiễng lao sầm vào hang đá. Lão Què – gã ăn mày què chân đầu làng – ngã nhào xuống nền đất ẩm, bắp chân trái của lão bị một vết thương rách da sâu hoắm rỉ máu đỏ tươi bết dính bùn đất. Lão thở hổn hển, gương mặt đầy nếp nhăn co giật vì đau đớn và hoảng sợ tột độ, vội vã vung chiếc nạng gỗ sến chỉ ra phía thác nước ngoài kia, thét lên bằng giọng khàn đặc đầy kinh hoàng:
"Vân... Chạy mau! Đội trưởng Sát... gã chột mắt bị mù... đang dẫn đầu cả trăm tuần binh vũ trang cùng bầy Đại Hắc Cẩu vượt sông Biên Giới... Chúng đang mở chiến dịch càn quét lớn san phẳng toàn bộ vùng đệm để lùng sục bắt sống ngươi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!