Độc Thuật Đối Đầu
Làn sương bột nấm đỏ rực bao phủ hoàn toàn khuôn mặt Thanh Vân, kéo theo một cơn co thắt phế quản dữ dội. Trong bóng tối u uất của ngách hang phía Tây, mùi hương ngọt lịm đến lợm giọng của bào tử nấm đỏ ảo giác nhanh chóng bão hòa khoáng khí lưu huỳnh nghẹt thở. Vân muốn ho, nhưng cơ hoành của cô co rút mạnh đến mức lồng ngực như bị thắt lại bởi một sợi dây xích sắt vô hình. Sự câm lặng vĩnh viễn tước đi của cô quyền được hét lên để giải tỏa áp lực khí độc đang cuồn cuộn tràn vào phế nang.
Trước mắt cô, thế giới lân quang xanh lam của Hang Sương Lân Quang đột ngột xoay chuyển dữ dội. Những dải tơ nấm bò trườn trên vách đá vôi bỗng chốc hóa thành những con rết khổng lồ rỉ máu, quằn quại bò về phía cô.
Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ bổ nhào xuống hệ thần kinh, kéo Vân vào một vùng ảo ảnh kinh hoàng. Cô nhìn thấy ngôi nhà gỗ nhỏ của hai chị em ở cuối làng Sương Tím đang bùng cháy dữ dội trong đêm tối muộn. Giữa biển lửa đỏ rực, bóng dáng cao gầy, khắc khổ của người cha quá cố – thầy thuốc Thanh Sơn – hiện ra với gương mặt loang lổ máu đen và tơ nấm tím hoại tử. Ông dang đôi bàn tay chai sần dính đầy nhựa thực vật về phía cô, cất tiếng gọi khàn đặc, oán trách dội vào tâm trí cô gái nhỏ:
"Vân... Tại sao con không cứu được ta? Tại sao con lại để Tiểu Mai chết hoại tử phổi? Con có cuốn sổ tay của ta... nhưng con chỉ là một đứa trẻ câm bất lực!"
*Không! Cha ơi! Không phải như thế!*
Tiếng hét câm lặng dồn nén trong huyết quản Thanh Vân nghẹn lại nơi cuống họng. Nước mắt cô trào ra, nóng hổi, hòa cùng lớp bùn thối ngụy trang đang khô khốc trên đôi má gầy gò. Cơn ác mộng tàn tạ của quá khứ siết chặt lấy tâm trí Vân, dồn cô vào chân tường đá vôi lạnh buốt. Đôi lòng bàn tay bị rách da chảy máu sâu do dồn sức đè thanh đòn bẩy tre trước đó giờ đây cào cấu vào đá nhám, đau đớn buốt nhói rát bỏng như bị hàng vạn cây kim độc đâm thấu. Vết bỏng rách miệng trên bả vai trái mưng mủ mủ trắng bắt đầu co giật, đẩy cơn sốt nhẹ bùng lên thành một luồng nhiệt thiêu đốt não bộ. Vân lờ đờ khuỵu gối xuống đất ẩm, chiếc đèn ống tre chứa đom đóm đầm lầy tuột khỏi tay, lăn lóc trên mặt đất rêu phong, tỏa ánh sáng xanh rêu yếu ớt chao đảo.
Ngay trong khoảnh khắc ý thức của Thanh Vân chuẩn bị sụp đổ hoàn toàn dưới làn sương độc đỏ rực, một luồng sinh khí kỳ diệu bỗng bùng phát từ sâu trong lồng ngực cô.
Hạt Giống Trong Lồng Ngực – hạt giống Cây Sự Sống mà cha cô đã ép cô nuốt xuống để giữ mạng năm xưa – đột ngột thức tỉnh. Một luồng nhiệt lượng ấm áp, nhu hòa như dòng nước suối mùa xuân chảy tràn từ lồng ngực, nhanh chóng lan tỏa khắp các mạch máu, chạy dọc theo đường gân cổ lên đến đại não. Vân khẽ rùng mình. Trên đôi cổ tay mảnh khảnh và vùng da cổ nhợt nhạt của cô, các mạch vân lân quang màu xanh rêu mờ nhạt tự động phát sáng rực rỡ dưới lớp bùn bẩn.
Kháng Độc Sơ Cấp được kích hoạt.
Hệ miễn dịch đặc biệt được nuôi dưỡng bởi năng lực sinh học của hạt giống thần kỳ bắt đầu sản sinh lượng lớn kháng thể tự nhiên, trung hòa hoàn toàn độc tố nấm đỏ đang tàn phá hệ thần kinh trung ương của cô. Cơn đau đầu dữ dội dịu đi rõ rệt. Những con rết máu và bóng ma của người cha biến mất, trả lại không gian hang đá vôi ẩm ướt nguyên bản dưới ánh sáng xanh lam mờ ảo. Đầu óc Vân tỉnh táo trở lại trong chớp mắt, nhịp thở cô dần ổn định dù không khí vẫn nồng nặc mùi bào tử.
Nhận thức được hiểm họa ngạt khí lưu huỳnh và bào tử nấm đỏ còn lơ lửng, Thanh Vân nhanh tay luồn ngón tay rớm máu vào chiếc Gùi Tre Cách Độc rách nắp đeo trước ngực. Cô rút chiếc Mặt Nạ Đất Sét Tẩm Giấm tự chế ra. Khung mặt nạ dệt bằng sợi tre sắt dẻo dai bọc lớp đất sét lọc xốp mịn, vốn dĩ đã được cô thấm ướt bằng giấm ngải cứu tươi từ trước. Vân áp chặt mặt nạ lên khuôn mặt gầy gò, buộc chặt dây vải chàm ra sau gáy.
*Hít vào...*
Luồng khí đi qua màng lọc đất sét xốp ẩm mang theo vị chua hăng nồng của giấm ngải cứu, lập tức trung hòa và kết tủa toàn bộ bụi bào tử nấm đỏ siêu nhỏ trước khi chúng kịp lọt vào phế quản cô. Đất sét lọc xám mịn hấp phụ hoàn toàn khí độc methane và lưu huỳnh nồng nặc, trả lại cho Vân luồng dưỡng khí mát lành, bảo vệ an toàn tuyệt đối cho hệ hô hấp đang bị tổn thương nhẹ.
Qua lớp kính sừng chống sương mờ đục, Thanh Vân nhìn thấy Liễu đang lết thân thể gầy gò của mụ trên đất ẩm. Bắp chân phải của Liễu bị đá đè nát vẫn rỉ ra dòng máu đen hoại tử xộc mùi hôi nồng, nhưng đôi mắt mụ lại trợn trừng đỏ sọc, lấp lánh sự cuồng tín điên dại. Liễu kinh ngạc tột độ khi thấy Thanh Vân không hề ngã xuống hay phát điên vì bột nấm đỏ. Ánh mắt tàn độc của mụ đồ đệ tà giáo lập tức đổ dồn vào chiếc gùi thuốc bọc sáp dẻo đeo trước ngực Vân – nơi mép cuốn Sổ Tay Thực Vật bọc da cá sấu sờn góc đang lộ ra một nửa.
"Ngươi... Ngươi không trúng độc?" Liễu rít lên qua kẽ răng hô vẩu, giọng khàn đặc đầy oán hận. "Kháng thể của Cây Sự Sống! Đúng là ngươi đang giữ cuốn sổ của Thanh Sơn! Giao nó ra đây! Pháp sư Hắc Thống sẽ dùng da thịt ngươi để nuôi dưỡng Thần Nấm!"
Liễu điên cuồng vung thanh dao găm bằng sắt rỉ bám đầy mủ nấm tím, lao tới hòng chém đứt quai gùi thuốc của Vân. Bắp chân bị dập nát khiến chuyển động của mụ trở nên khập khiễng, lệch góc đau đớn, nhưng uy lực từ lòng căm hận cuồng tín vẫn khiến mũi dao đâm thẳng về phía ngực cô gái câm.
Thanh Vân không hề có võ công để chống đỡ đòn tấn công trực diện bạo lực này. Cô khom thấp người, áp dụng kỹ năng Bộ Bộ Vô Thanh di chuyển uyển chuyển lùi nhanh về phía sau, né tránh quỹ đạo đâm của mũi dao găm sắt trong gang tấc. Đôi bàn chân trần bám sáp ong dẻo dai đặt xuống mặt đá trơn trượt không phát ra một tiếng động nhỏ, giúp cô giữ thăng bằng hoàn hảo trong không gian hẹp đầy đá nhọn đổ nát.
Liễu đâm hụt, mất đà khuỵu gối xuống bãi bùn ẩm, bắp chân phải va chạm đá nhọn rách cơ khiến mụ rú lên một tiếng đau đớn dữ dội. Nhưng sự cuồng điên đã che mờ lý trí, mụ lập tức xoay người vung dao chém ngang một đường tàn nhẫn.
Trong khoảnh khắc lùi bước, khứu giác nhạy bén của Thanh Vân ngửi thấy một mùi chua hăng nồng đặc trưng bốc lên từ vách hang đá vôi sát mạn sườn phải cô. Nhìn qua lớp kính sừng, cô phát hiện một nhánh rễ đước treo khổng lồ, dồi dào nhựa dẻo đang đâm xuyên qua vách đá ngầm ẩm ướt. Từ vết nứt vỏ rễ treo cổ thụ, dòng Nhựa Đước Đỏ có tính axit hữu cơ ăn mòn da thịt cực cao đang rỉ ra chậm rãi, sủi bọt khí độc nhẹ.
Thanh Vân tính toán chiến thuật trong chớp mắt. Cô không thể dùng sức mạnh cơ bắp để tước dao của Liễu, nhưng cô có thể dùng độc tính tự nhiên của đầm lầy để vô hiệu hóa vũ khí của đối thủ.
Cô khẽ rút con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ giắt bên hông áo chàm. Lưỡi dao bằng đồng đỏ rỉ sét của cô không bị ăn mòn bởi axit thực vật như sắt thép thông thường. Vân quăng mình né tránh một cú đâm khác của Liễu, đồng thời dùng dao đồng rạch mạnh một đường hình chữ V sâu hoắm vào vỏ rễ treo chứa nhựa đước đỏ.
*Xoẹt!*
Áp suất sinh học bên trong thớ gỗ rễ treo cổ thụ cực lớn, lập tức đẩy dòng Nhựa Đước Đỏ đậm đặc phun ra thành một luồng dịch lỏng màu đỏ sẫm như máu tươi, hướng thẳng về phía Liễu đang lao tới.
Liễu không hề phòng bị, vung dao găm sắt định chém đứt tay Vân. Luồng nhựa đước đỏ axit phun trúng lưỡi dao găm và bàn tay trái đeo vòng hạt độc của mụ.
*Xèo... Xèo...*
Tiếng axit hữu cơ ăn mòn kim loại vang lên ghê rợn kèm theo làn khói trắng bốc mùi khét lẹt. Thanh dao găm sắt rỉ của Liễu lập tức bị nhựa đước đỏ ăn mòn hoại tử nhanh chóng, lưỡi dao sủi bọt đen rỉ sét rụng rời từng mảng lớn, mất hoàn toàn khả năng sát thương cận chiến. Nhựa axit bám vào da thịt bàn tay Liễu, gây bỏng hóa chất nặng nề rát bỏng.
"Á... A... Tay tôi! Nhựa độc!"
Liễu hét lên thảm thiết, buông rơi chuôi dao găm đã bị ăn mòn hoại tử hoàn toàn xuống bùn nhão. Mụ ôm lấy bàn tay trái đang phồng rộp, rỉ dịch mủ đỏ rực đau đớn tột cùng.
Thanh Vân đứng im lặng sau rào chắn rễ đước, đôi mắt nhẫn nại quan sát đối thủ qua kính sừng bảo vệ. Cô không thừa cơ tấn công bạo lực, chỉ đứng thủ thế phòng ngự, tay cầm chắc dao đồng rỉ dập dập để ngăn mụ tiến gần gùi thuốc.
Trong cơn hoảng loạn tột độ và đau đớn thể xác, Liễu mất hoàn toàn lý trí tỉnh táo. Mụ lùi lại, va chạm mạnh vào cụm nấm tán đỏ phát quang đang kỳ phát tán bào tử trên vách hang. Sự rung động cơ học mạnh mẽ khiến hàng triệu bào tử nấm đỏ ảo giác còn sót lại rụng xuống rào rào, bao phủ toàn bộ cơ thể gầy gò của mụ đồ đệ tà giáo.
Liễu không có mặt nạ bảo hộ đất sét, cũng không sở hữu kháng thể hạt giống kỳ diệu trong ngực. Mụ hít thở dồn dập trong cơn đau bỏng axit, vô tình hít sâu toàn bộ lượng bào tử đậm đặc vào phổi.
Độc thuật ảo giác nấm đỏ của chính mụ bộc phát phản phệ dữ dội lên hệ thần kinh trung ương. Đôi mắt Liễu trợn ngược lên, phát ra ánh sáng tím nhạt điên dại. Mụ gào thét thảm thiết, nhìn thấy những bóng ma quái thú đầm lầy đang lao vào cắn xé da thịt mình. Mụ tự cào rách da mặt rớm máu đen hoại tử, điên cuồng lết thân thể tàn phế chạy trốn sâu vào lòng hang ngầm u tối phía Tây để tránh né ảo ảnh tử thần.
Tiếng gào rú điên loạn của Liễu nhỏ dần rồi tắt hẳn trong những ngách hang sâu thẳm không lối thoát.
Trên bãi bùn ẩm ướt nơi Liễu vừa nằm quằn quại, một vật phẩm nhỏ bị rơi lại từ thắt lưng của mụ. Thanh Vân bước nhẹ nhàng tiến lại gần, cúi người nhặt vật phẩm đó lên.
Đó là một kén bào tử nấm tím biến dị nguyên bản, bọc trong lớp vỏ cây đước dẻo dai khô ráo, liên tục phát ra luồng ánh sáng lân quang màu tím đậm rực rỡ và ấm nóng nhẹ. Kén nấm rỉ ra thứ dịch mủ đậm đặc xộc mùi hôi hoại tử phổi. Đây chính là hạt giống nấm biến dị nguyên bản mà Pháp sư Hắc Thống giao cho Liễu để gieo rắc dịch bệnh ở vùng đệm.
Vân cẩn thận dùng một phiến lá sen sáp bọc kín kén nấm tím phát quang để cách ly hoàn toàn độc tố phát tán, rồi cất kỹ vào ngăn đáy của chiếc Gùi Tre Cách Độc. Đây là vật chứng sinh học vô giá để cô nghiên cứu cơ chế biến dị của nấm độc.
Cơn sốt nhẹ từ vết bỏng rộp đỏ bả vai trái bỗng dội lên một đợt run rẩy lạnh buốt. Hạt giống Cây Sự Sống trong lồng ngực Vân dần chìm vào trạng thái ngủ yên sau khi tiêu hao lượng lớn năng lực tự vệ trung hòa độc tố, khiến toàn thân cô rã rời, mỏi nhừ khớp gối. Cô hiểu rằng mình cần phải lập tức rời khỏi Hang Sương Lân Quang để trở về Hang Đá Thầy Thuốc sau thác nước, dùng Nhân Sâm Nước cứu chữa cho em gái Tiểu Mai và Sơn Ca đang chờ đợi.
Thanh Vân quay người di chuyển vô thanh lách qua màn nước xối xả của thác nước để bước ra ngoài trời tối muộn.
Nhưng ngay khi chân cô vừa chạm vào bãi đá vôi ẩm ướt ngoài cửa hang, một tiếng còi hơi nước hách dịch vang lên chói tai dội qua rạch nước ngầm vùng đệm, kèm theo ánh đèn pha bọc thép quét mạnh rực rỡ qua các tán rễ đước cổ thụ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!