Nhạc nềnWuxia

Hang Sương Lân Quang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thanh Vân nhô đầu lên khỏi dòng nước lạnh buốt của Thác Nước Tẩy Trần. Nước lợ đầm lầy tràn vào những vết rách da sâu hoắm trên hai lòng bàn tay cô, tạo nên một cơn rát buốt tột cùng như thể có hàng vạn cây kim muối đang đâm thẳng vào xương tủy. Cô cắn chặt môi, nén chặt tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng câm lặng vĩnh viễn của mình. Trên bả vai trái, vết bỏng rộp đỏ rỉ dịch mủ do thanh xà nhà cháy sập trúng từ chiều tối nay đang âm ỉ cháy lên một cơn sốt nhẹ, khiến thái dương cô đập liên hồi liên tục.


Cô vội vàng lết người lên gờ đá vôi ẩm ướt sát chân thác. Bàn tay run rẩy bứt lấy một nắm rêu đá ngầm mát lạnh mọc bám quanh khe đá rỉ nước ngọt, vò nát rồi đắp chặt vào hai lòng bàn tay rớm máu. Chất dịch rêu xanh lục nhạt, kháng khuẩn tự nhiên nhanh chóng thấm sâu vào da thịt, tạm thời dập tắt cơn đau buốt nhói rát bỏng. Cô khẽ chạm vào chiếc túi da hoẵng bọc sáp dắt bên hông. Củ Nhân Sâm Nước quý hiếm sạch độc tố vừa thu hoạch vẫn nằm an toàn bên trong. Cô cần phải lập tức trèo ngược lên đỉnh vực để dùng củ sâm này trộn với ngải tươi, phẫu thuật khớp cánh hoại tử cho Sơn Ca đang nằm kiệt quệ phía trên.


Nhưng ngay khi cô vừa chỉnh lại quai đeo chiếc gùi tre rách nát sau lưng, tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng từ phía hang động ngầm khuất sau màn nước thác xối xả lại vang lên.


Đó là một tiếng khóc nghẹn đầy tuyệt vọng của một con người đang cận kề cái chết. Vân khựng lại. Lương tâm của một thầy thuốc không cho phép cô quay lưng trước một sinh mạng đang lụi tàn, dù cho Sơn Ca đang đợi cô trên đỉnh vực. Cô quyết định phải lách qua màn nước để kiểm tra nguồn gốc tiếng kêu cứu trước khi quay lại đỉnh vực.


Trước cửa hang động tối tăm, Thanh Vân dừng lại để chuẩn bị dụng cụ. Cô mở Sổ Tay Thực Vật Của Cha ra dưới ánh sáng lân quang mờ nhạt của màn sương nước. Trang viết cũ của cha về vùng đệm có ghi rõ một luật cấm nghiêm ngặt: Cấm Lửa Sương Lân Quang. Hang động đá vôi ngầm này là nơi tích tụ khí gas methane và lưu huỳnh rò rỉ từ các vết nứt địa chất sâu dưới lòng đất. Không khí trong hang cực kỳ dễ cháy nổ. Chỉ cần một tia lửa nhỏ từ đuốc dầu thông hay diêm tiêu cũng đủ kích hoạt một vụ nổ nhiệt khổng lồ thiêu rụi toàn bộ hang ngầm.


Vân cất cuốn sổ vào túi da hoẵng bảo vệ. Cô dập tắt hoàn toàn mẩu than củi âm ỉ cuối cùng trong ống tre chưng cất nước. Để chiếu sáng, cô gái hái thuốc áp dụng kỹ thuật sinh tồn thô sơ của cha: cô lách người vào bụi dứa dại ẩm ướt sát mép nước, dùng đôi bàn tay trần khéo léo bắt lấy mười mấy con đom đóm đầm lầy khổng lồ đang bay lờ đờ. Cô bỏ chúng vào trong một đốt tre rỗng ruột, dùng lá sen sáp mỏng bọc kín đầu ống làm màng lọc sáng. Chiếc đèn đom đóm tự chế tỏa ra một thứ ánh sáng xanh rêu mờ ảo, dịu nhẹ, hoàn toàn không sinh nhiệt, đủ để cô nhìn rõ khoảng ba mét trước mặt.


Cô nín thở, bước xuyên qua bức màn nước xối xả của thác nước để tiến vào lòng Hang Sương Lân Quang.


Bên trong hang động ngầm, không khí ngột ngạt và ẩm ướt tột độ. Mùi trứng thối đặc trưng của khí lưu huỳnh nồng nặc xộc thẳng vào mũi Vân, khiến phế quản cô co thắt nhẹ. Dưới ánh sáng xanh mờ ảo của chiếc đèn ống tre, cảnh tượng bên trong hang hiện ra đầy ma mị. Toàn bộ vách đá vôi dựng đứng và các cột nhũ đá nhọn hoắt rủ xuống từ trần hang đều bị bao phủ bởi những dải nấm dại lân quang màu xanh lam phát sáng rực rỡ. Những sợi tơ nấm phát quang bò trườn trên mặt đá ẩm ướt như những xúc tu nhỏ có sinh mệnh, liên tục co thắt và rỉ ra thứ dịch mủ màu tím nhạt.


Vân di chuyển cực kỳ nhẹ nhàng theo tư thế bộ bộ vô thanh, đôi bàn chân trần bám sáp ong dẻo dai đặt xuống mặt đá trơn trượt không hề phát ra tiếng sột soạt. Cô áp dụng kỹ năng Ngửi Mốc Định Loài, khịt mũi liên tục để nhận biết mùi mốc ẩm phát ra từ đất vôi. Khứu giác nhạy bén giúp cô nhận diện chính xác các ổ nấm độc đang ẩn nấp dưới lớp rêu mục, tránh giẫm phải các túi bào tử có thể phun độc tố khi chịu lực nặng.


Để giữ cho thần kinh luôn tỉnh táo trước các luồng khí gây ảo giác nhẹ của nấm lân quang, Vân khẽ đưa tay lên ngực áo, chạm vào Khối Trầm Hương Hóa Thạch đeo sát da thịt. Hơi ấm từ nhiệt độ cơ thể cô truyền vào khối nhựa cây hóa thạch, kích thích nó tỏa ra một mùi hương trầm dịu nhẹ, ấm áp. Mùi trầm hương len lỏi vào khoang mũi, trung hòa bớt độc tính thần kinh của bào tử nấm lơ lửng, giúp đầu óc cô không bị mụ mị bởi cơn sốt vai trái đang âm ỉ dâng lên.


Tiếng rên rỉ đau đớn càng lúc càng rõ hơn, dẫn Vân đi sâu vào một ngách hang hẹp phía Tây. Dưới ánh sáng lập lòe của đèn đom đóm, cô phát hiện một bóng người đang nằm quằn quại dưới đất đá đổ nát.


Đó là một cô gái trẻ, mặc chiếc váy bện bằng sợi dây leo khô đã rách nát loang lổ. Da mặt cô ta nhợt nhạt, trên cổ vẽ đầy các mạch máu giả màu tím phát quang ma mị – dấu hiệu đặc trưng của học đồ tà giáo thuộc Bộ Tộc Vỏ Cây thờ phụng nấm độc. Vân nhận ra cô ta ngay lập tức: Liễu, nữ đồ đệ độc thuật của Pháp sư Hắc Thống, kẻ từng dùng phấn hoa ảo giác xua đuổi những người hái thuốc nghèo ở vùng đệm.


Liễu đang bị một tảng nhũ đá vỡ khổng lồ nặng hơn một tạ đè nghiến lên bắp chân phải. Vết thương bị đá đè đã rách toác, máu đen hoại tử rỉ ra bết dính đầy bùn đất và bào tử nấm đỏ gây ảo giác rụng xuống từ vách đá bên trên. Liễu đã kiệt sức sau nhiều giờ gào thét cứu giúp, đôi mắt mờ đục trợn trừng điên dại, niêm mạc môi tím tái do ngộ độc khí gas lưu huỳnh trong hang sâu.


Thanh Vân đứng khựng lại sau một cột đá vôi. Một cuộc đấu tranh nội tâm khốc liệt bùng phát trong tâm trí cô gái hái thuốc câm lặng.


Liễu là kẻ thù. Cô ta là đồ đệ của Hắc Thống, kẻ đang gieo rắc dịch nấm tím tàn phá ngôi làng của cô và gián tiếp đẩy em gái Tiểu Mai vào cảnh thập tử nhất sinh. Nếu Vân bỏ mặc cô ta ở đây, Liễu chắc chắn sẽ chết vì hoại tử vết thương hoặc ngạt khí độc trong vòng vài giờ tới, và bí mật về nơi ẩn náu của Vân dưới thác nước sẽ được bảo toàn tuyệt đối. Nhưng nếu cô cứu Liễu, mụ đồ đệ tà giáo xảo quyệt này có thể sẽ phản bội cô ngay lập tức, báo cáo hành tung của cô cho tuần binh của Sâm hoặc Pháp sư Hắc Thống.


Cô nhìn xuống lòng bàn tay rớm máu của mình, rồi nhìn sang chiếc túi da hoẵng chứa Sổ Tay Thực Vật của cha. Lời dạy của cha Thanh Sơn như tiếng chuông vọng về từ ký ức: "Người thầy thuốc không chọn lựa bệnh nhân bằng thù hận, chỉ chọn lựa bằng sự sống." Sự câm lặng không thể lên tiếng giải thích, nhưng hành động của cô sẽ định nghĩa căn tính của cô.


Vân thở hắt ra một hơi quyết đoán. Cô quyết định cứu người.


Cô tiếp cận Liễu một cách vô thanh. Liễu khẽ động đậy mi mắt, nhìn thấy bóng người mặc áo chàm thô vá víu đang tiến lại gần thì trợn mắt kinh hoàng, miệng lắp bắp không thành tiếng do cổ họng đã khô khốc vì khói lưu huỳnh. Vân ra hiệu bằng tay bảo cô ta nằm im.


Để nâng tảng nhũ đá nặng hơn một tạ mà không có sức mạnh cơ bắp, Vân phải sử dụng nguyên lý đòn bẩy vật lý thô sơ. Cô dùng chiếc răng nanh dực điểu hóa thạch sắc nhọn mới nhặt được ở nghĩa địa thú để nạo vét lớp đất sét mềm dưới chân tảng nhũ đá, tạo ra một kẽ hở hẹp. Sau đó, cô lôi từ trong gùi ra một thanh rễ tre thắt dẻo dai hóa sừng cứng cáp vừa thu hoạch ở rừng tre sắt.


Vân chêm một tảng đá vôi nhỏ làm điểm tựa sát mép nhũ đá, rồi luồn thanh rễ tre thắt vào kẽ hở làm đòn bẩy chịu lực. Cô quấn chặt găng tay vải bọc sáp ong vào hai bàn tay rách da để tăng ma sát, rồi tì toàn bộ trọng lượng cơ thể mảnh khảnh của mình lên đầu thanh tre.


"Ư..."


Một tiếng rên rỉ câm lặng nghẹn ngào trong lồng ngực Vân. Cơn đau rát buốt dữ dội bùng lên từ hai lòng bàn tay rách da, máu tươi rỉ ra thấm đỏ cả lớp vải bọc sáp ong. Vết bỏng bả vai trái co thắt mạnh dưới áp lực đè nặng, khiến cô hoa mắt chóng mặt. Nhưng cô vẫn nghiến chặt răng chịu đựng, dồn hết sức lực cổ tay để nhấn thanh tre xuống.


*Rắc... rắc...*


Thanh rễ tre thắt dẻo dai uốn cong một góc lớn dưới lực cơ học khổng lồ nhưng không hề nứt gãy nhờ kết cấu hóa sừng silica cứng như thép. Tảng nhũ đá vỡ từ từ được nhấc bổng lên khỏi bắp chân của Liễu khoảng nửa gang tay.


Vân dùng chân gạt mạnh một khúc gỗ mục vào dưới tảng đá để cố định khoảng trống, rồi nhanh tay nắm lấy vai áo Liễu, dùng hết sức bình sinh kéo thân thể gầy gò của mụ đồ đệ tà giáo ra khỏi bẫy đá đổ nát. Tảng nhũ đá sập xuống khúc gỗ mục phát ra một tiếng *uỳnh* khô khốc, bụi đá vôi bay mù mịt.


Liễu thoát chết, nằm vật ra đất thở dốc, bắp chân phải hoại tử run rẩy liên hồi. Vân quỳ xuống bên cạnh, định mở túi thuốc lấy ngải tươi đắp sát trùng cho cô ta.


Nhưng ngay khi Vân vừa cúi người, đôi mắt của Liễu đột ngột lóe lên một tia sáng tàn độc, cuồng tín. Nhận ra chiếc áo chàm vá víu của cô gái hái thuốc câm làng Sương Tím và chiếc gùi tre cách độc chứa cuốn sổ tay thực vật của Thanh Sơn đeo trước ngực cô, lòng tham và sự cuồng tín của mụ đồ đệ tà giáo lập tức trỗi dậy. Mụ cho rằng Vân đột nhập vào đây để cướp đoạt bào tử nấm đỏ của bộ tộc.


Không một chút do dự hay biết ơn mạng sống vừa được cứu, Liễu dùng hết sức tàn vung bàn tay trái đeo đầy vòng hạt độc lên. Mụ giật phắt chiếc túi da chứa đầy bột phấn bào tử nấm đỏ gây ảo giác treo bên hông, dứt khoát bóp nát chiếc túi ngay trước mặt Thanh Vân.


*Bùm!*


Một làn sương bột mịn màu đỏ rực, tỏa ra mùi hương ngọt lịm hăng nồng của nấm đỏ ảo giác bùng phát dữ dội, thổi thẳng vào khuôn mặt không kịp phòng bị của cô gái hái thuốc câm lặng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!