Mạch Nước Ngầm Sinh Mệnh
Sơn Ca gầm rú khàn đặc, đôi cánh khổng lồ chao đảo dữ dội rồi đổ rập xuống một gờ đá vôi trơn trượt sát mép vực thẳm.
Tiếng va đập nặng nề của thân hình dực điểu khổng lồ nặng gần ba tạ dội vào vách đá vôi ẩm ướt, kéo theo một loạt đá dăm rơi rào rào xuống dòng nước đen ngòm phía dưới thung lũng. Thanh Vân không thể thét lên, lồng ngực cô thắt chặt lại trong một cơn câm lặng buốt nhói. Bỏ qua sự rã rời của cơ bắp đùi sau cuộc leo núi sinh tồn dài dằng dặc, cô quỳ rạp xuống bờ đá trơn trượt, dùng hai đầu gối lết nhanh về phía chú chim lưỡng cư đang quằn quại.
Khớp cánh phải của Sơn Ca bị lệch ngược hoàn toàn một góc dị dạng, những thớ cơ lớn rách toác lộ ra thớ thịt đỏ lòm đang rỉ ra thứ dịch mủ màu đen hoại tử bốc mùi hôi nồng nặc. Cơn giông bão sương tím trước đó đã đẩy sâu những mảnh sắt rỉ sét từ mũi tên độc của tuần binh găm sâu vào xương cánh của nó, kích thích tơ nấm ký sinh ăn mòn tế bào với tốc độ kinh hoàng. Con dực điểu kiêu hãnh ngày nào giờ chỉ còn biết rên rỉ khàn đặc, đôi mắt mờ đục vì đau đớn, mỏ dẹt sừng hóa khẽ cọ xuống nền đá vôi như một lời cầu cứu tuyệt vọng.
Vân đưa bàn tay phải phồng rộp, rách da chảy máu sâu rát buốt của mình lên vuốt ve lớp lông vũ bết dính mủ tím quanh cổ Sơn Ca. Cơn sốt nhẹ từ vết bỏng rách miệng trên bả vai trái của chính cô đang âm ỉ cháy, khiến đầu óc cô có lúc mụ mị đi. Nhưng khứu giác nhạy bén của một cô gái hái thuốc đã giúp cô tỉnh táo. Cô ngửi thấy mùi tử khí đang bao vây lấy Sơn Ca. Nếu không sớm được sát trùng và bổ sung sinh lực, khớp cánh của nó sẽ hoại tử hoàn toàn, và chú chim sẽ chết trước khi triều sương tím dâng cao vào đêm nay.
Cô khẽ rút con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ dắt bên hông áo chàm vá víu. Khi lưỡi dao đồng đỏ mòn vẹt lộ ra dưới ánh sáng nhờ nhờ của buổi chiều muộn, mùi rỉ đồng đỏ đặc trưng tỏa ra một cách quen thuộc. Sơn Ca khẽ giật mình, đôi mắt lờ đờ của nó tập trung vào lưỡi dao. Mùi rỉ đồng này là ký ức duy nhất liên kết nó với người cha quá cố của Vân – thầy thuốc Thanh Sơn, người đã từng dùng chính con dao này để cứu mạng nó nhiều năm trước. Nhận ra hơi ấm quen thuộc, con dực điểu khổng lồ khẽ ngoan ngoãn gục đầu xuống gối Vân, nhịp thở khò khè dần chậm lại, cam chịu đón nhận sự cứu chữa.
Vân áp tai vào lồng ngực Sơn Ca, lắng nghe nhịp tim đập yếu ớt của nó. Cô biết mình không thể phẫu thuật rút mảnh tên độc và khâu lại khớp cánh cho nó ngay tại đây. Gờ đá này quá hẹp, sương độc lơ lửng dễ dàng làm nhiễm trùng vết mổ hở. Cô cần nước ngọt tinh khiết để rửa sạch dịch mủ đen, và quan trọng nhất, cô cần Nhân Sâm Nước – loài thảo dược thủy sinh quý hiếm bậc nhất vùng đệm này – để kéo dài hơi thở cho cả Sơn Ca và em gái nhỏ Tiểu Mai đang nằm thoi thóp trong Hang Đá Thầy Thuốc.
Theo ghi chép tỉ mỉ trong cuốn Sổ Tay Thực Vật Của Cha dắt trong bọc áo, Nhân Sâm Nước chỉ mọc sâu trong các hốc rễ của những cây đước cổ thụ ngập nước lợ lâu năm, ngay tại rạch nước ngầm chảy dưới chân Thác Nước Tẩy Trần. Đó là nguồn nước ngọt tinh khiết duy nhất chưa bị bào tử nấm tím xâm lấn, nhờ hệ thống lọc sinh học tự nhiên của rễ đước.
Vân đặt nhẹ đầu Sơn Ca xuống gờ đá khuất gió, khẽ ra hiệu bằng tay bảo nó nằm im chờ đợi. Cô tháo chiếc Gùi Tre Cách Độc đã bị đá cào rách nát hoàn toàn mạn hông ra, lén giấu nó vào một hốc đá khô ráo cạnh đó, chỉ mang theo bọc da hoẵng đựng cuốn sổ tay, con dao gạt đồng rỉ và hệ thống ba ống sậy nhỏ bện sáp dùng làm Ống Tre Chưng Cất Nước ngưng tụ.
Cô lách người qua rặng tre sắt sắc nhọn trên đỉnh vực, hướng thẳng về phía tiếng gầm rầm rập của Thác Nước Tẩy Trần. Dòng thác đổ mạnh từ đỉnh núi đá vôi xuống vùng trũng đầm lầy, tạo nên một màn sương nước trắng xóa, che giấu một rạch nước sâu đen ngòm bên dưới. Nước suối ở đây lạnh buốt, chảy xiết qua những tảng đá ngầm phủ đầy rêu xanh trơn trượt.
Vân quỳ bên mép suối, bôi một ít dịch rêu đá ngầm lên đôi lòng bàn tay rách da để giảm bớt cơn đau rát buốt khi tiếp xúc với nước mặn. Cô hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ năng Bế Khí Ngưng Thần để hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu, rồi dứt khoát lao mình xuống dòng nước đen sâu thẳm dưới chân thác.
*Ùm!*
Dòng nước lạnh buốt lập tức ôm trọn lấy cơ thể mảnh khảnh của cô gái câm. Cái lạnh thấu xương tủy xộc thẳng vào vết bỏng mưng mủ trên bả vai trái, tạo ra một cơn đau nhói buốt tận óc khiến Vân suýt nữa thì sặc nước. Cô cắn chặt môi, nén chặt tiếng nấc nghẹn trong cổ họng, dùng lực hai chân đạp mạnh để lặn sâu xuống đáy suối.
Dưới độ sâu hơn hai trượng, ánh sáng mặt trời chiều muộn hoàn toàn bị dập tắt, chỉ còn lại một màu đen ngòm nhờ nhờ. Vân không thể nhìn rõ bằng mắt thường, nhưng cô có một vũ khí sinh học khác. Cô áp hai lòng bàn tay trần rớm máu của mình vào một thân rễ đước cổ thụ khổng lồ đang cắm sâu xuống đáy bùn lợ.
Ngay lập tức, năng lực Dung Hợp Nhựa Cây (Sơ Kỳ) được kích hoạt. Các mạch máu ở cổ tay Vân xuất hiện những mạch vân phát quang màu xanh lục nhạt chạy dọc theo đường gân tay, tỏa ra ánh sáng sinh học mờ ảo dưới nước sâu. Qua sự tiếp xúc trực tiếp của làn da nhạy cảm, xúc giác cực nhạy của cô cảm nhận được nhịp rung nhẹ, ấm áp của một dòng chảy nước ngọt ngầm đang len lỏi qua các kẽ đá vôi sâu dưới lòng đất, cắt ngang dòng nước lợ lạnh ngắt của đầm lầy.
Cô bơi lách qua mê cung rễ đước chằng chịt, bám theo mạch vân ấm áp đó. Nước ngầm ngọt chảy ra từ một hốc tối nằm sâu dưới gốc của một cây đước cổ thụ hơn trăm năm tuổi. Vân luồn người vào hốc tối, dùng tay mò mẫm trong lớp bùn mịn ngập nước mặn.
*Phập!*
Ngón tay cô chạm vào một kết cấu thân thảo dẻo dai, xơ ráp bám chặt vào thớ vỏ cây đước mục. Là Nhân Sâm Nước! Vân mừng rỡ khẽ run lên. Thân củ của nó to bằng ngón tay cái, mọc rải rác những sợi rễ mỏng dính đầy bùn mịn.
*Tactic 1: Thử nghiệm thất bại*
Thanh Vân định dùng sợi dây tre sắt bện quấn quanh thân củ để giật mạnh từ xa, nhằm tiết kiệm lượng oxy đang cạn dần trong phổi. Tuy nhiên, khi cô vừa siết nhẹ dây, xúc giác nhạy bén lập tức cảnh báo cô: lực kéo cơ học thô bạo từ sợi dây tre sắt sẽ làm đứt lìa những sợi rễ sâm dẻo dai, làm rò rỉ hết phần nhựa sâm nguyên chất chứa hoạt chất kích thích tim cực quý vào dòng nước lợ xung quanh. Điều đó sẽ phá hủy hoàn toàn dược tính của củ sâm. Vân buộc phải từ bỏ ý định, thu dây lại và tiếp tục dùng tay trần mò mẫm sâu vào hốc bùn tối tăm.
Đúng lúc cô chuẩn bị dùng dao đồng đỏ rạch bùn, một bóng đen khổng lồ, dài hơn ba trượng từ từ trượt ra từ một kẽ đá ngầm lớn sát bên cạnh hốc rễ đước.
Đó là Lão Quy – chú rùa đá khổng lồ cổ xưa, hộ vệ tự nhiên của rạch nước ngọt này. Thân hình khổng lồ nặng hơn hai tạ của nó di chuyển chậm chạp, nhưng mai rùa mọc đầy loài rêu đá đen kháng độc rục rịch tạo ra những luồng sóng nước ngầm cực mạnh dưới đáy sâu.
*Tactic 2: Đối cục và khắc chế*
Sự cựa mình của Lão Quy làm khuấy động lớp trầm tích bùn mịn dưới đáy suối, cuốn phăng cát bùn đen xộc thẳng vào mắt Thanh Vân, bôi đen hoàn toàn tầm nhìn của cô dưới nước sâu. Vân bị mù tạm thời dưới dòng nước tối tăm. Luồng sóng nước mạnh do Lão Quy tạo ra suýt nữa đã đẩy bật cô ra khỏi hốc rễ đước.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Vân không hề hoảng loạn giãy giụa. Cô biết rùa đá cổ xưa định vị mọi vật xung quanh bằng cách cảm nhận các sóng rung động tần số cao từ nhịp tim và chuyển động của sinh vật sống. Vân lập tức áp dụng triệt để kỹ năng Bế Khí Ngưng Thần, chủ động hạ nhịp tim xuống mức cực hạn – chỉ còn khoảng ba mươi nhịp mỗi phút, đưa cơ thể vào trạng thái giả chết lạnh ngắt của một tảng đá vôi vô hại.
Đồng thời, cô không dùng mắt mà dùng hoàn toàn xúc giác từ lòng bàn tay đang phát quang vân lục nhạt để định vị củ sâm. Đôi bàn tay rớm máu của cô rờ rẫm dọc theo thớ vỏ cây đước trơn trượt, cảm nhận nhịp rung ấm áp của nhựa cây để tìm lại vị trí chính xác của củ Nhân Sâm Nước.
Cô đưa con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ bằng tay phải, nhẹ nhàng lách lưỡi dao đồng mỏng vào dưới gốc rễ sâm. Vân di chuyển cực kỳ chậm rãi, vô thanh vô tức. Lưỡi dao cẩn thận cắt tỉa từng sợi rễ phụ bám đá một cách chuẩn xác, dứt khoát mà không làm dập nát hay trầy xước phần thân củ chính.
Lão Quy khổng lồ khẽ nghếch cái đầu sần sùi bọc sừng của nó về phía hốc đước, khịt ra những bong bóng khí lớn. Nhưng nhịp tim cực thấp và chuyển động vô thanh của Vân đã đánh lừa hoàn toàn giác quan của con linh thú cổ xưa. Lão Quy lờ đờ xoay người, bơi lách qua rặng rễ đước khác, không hề phát hiện ra sự hiện diện của cô gái hái thuốc câm lặng.
*Phập!*
Nhát cắt cuối cùng hoàn thành. Củ Nhân Sâm Nước nguyên vẹn, sạch sẽ chất độc nấm tím được Vân nhổ bật ra khỏi hốc bùn tối. Cô lập tức nhét củ sâm quý vào túi da hoẵng bọc sáp kín kẽ bên hông.
Lúc này, lồng ngực Vân đã đau nhói như có ngọn lửa đốt, phổi cô co thắt dữ dội vì đã nín thở quá giới hạn ba phút dưới dòng nước lợ lạnh buốt. Đầu óc cô bắt đầu choáng váng, những đốm lân quang màu tím ma mị chực chờ hiện ra trước mắt.
Vân dùng hết sức lực cuối cùng, đạp mạnh chân vào gốc đước cổ thụ, nương theo dòng chảy ngược của mạch nước ngầm ấm áp để nhoài người hướng thẳng lên mặt nước.
*ào!*
Thanh Vân nhô đầu lên khỏi mặt nước suối sát chân Thác Nước Tẩy Trần. Cô bám chặt tay vào một tảng đá vôi trơn trượt, há miệng thở dốc một cách câm lặng. Từng ngụm không khí trong lành tràn vào lá phổi bỏng rát, khiến cô run lên bần bật vì lạnh và kiệt sức. Lòng bàn tay rách da của cô bị nước lợ ăn mòn đỏ hỏn, rát buốt tột cùng, nhưng khi chạm vào bọc da hoẵng căng phồng chứa củ Nhân Sâm Nước nguyên vẹn bên hông, đôi mắt sáng tinh anh của cô gái câm khẽ cong lên một vệt nhẹ nhõm.
Cô đã giành giật được sinh mệnh cho Sơn Ca từ đáy nước sâu.
*The Hook:*
Tuy nhiên, khi Vân vừa cố gắng rướn người bò lên gờ đá suối để vắt ráo nước trên vạt áo chàm, một âm thanh lạ bỗng lọt vào tai cô qua tiếng nước thác đổ ầm ầm.
Đó là một tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng và đau đớn tột cùng, phát ra từ một hang động ngầm khuất sau làn nước thác xối xả ngay bên cạnh – nơi những dải nấm dại lân quang màu xanh lam đang phát sáng ma mị một cách bất thường trong bóng tối u uất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!