Nhạc nềnWuxia

Bờ Đá Vực Gai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng nước lũ sương tím ngập tràn giận dữ nuốt chửng chiếc mảng cỏ dại nhỏ bé, đưa Thanh Vân bước qua ranh giới sinh tử của Cửa Ngõ Đầm Lầy Thượng Cổ.


Khi Thanh Vân mở mắt, thứ đầu tiên cô cảm nhận được không phải là ánh sáng, mà là vị chát đắng của bùn đất xộc thẳng vào cuống họng và cái lạnh buốt xương của đá vôi ẩm ướt bám chặt lấy má trái. Cô ho khan dữ dội, lồng ngực co thắt từng cơn đau đớn. Vân không thể phát ra tiếng khóc hay tiếng rên rỉ, chỉ có những hơi thở đứt quãng, khò khè dội vào khoảng không im lìm của vực đá. Đầu óc cô quay cuồng, ký ức về trận lũ sương tím cuồn cuộn và boong thuyền hỗn loạn của Thiết Lang xoay mòng mòng như những mảnh vỡ.


Cô cố gượng dậy, nhưng cơn đau từ bả vai trái lập tức kéo cô ngã quỵ xuống gờ đá hẹp. Vết bỏng do xà nhà cháy sập trúng vai từ chiều tối qua, nay bị ngâm trong nước lũ mặn ngập mặn đầm lầy, đã rách miệng hoác, rỉ dịch nước mỏng xen lẫn mủ trắng. Đôi lòng bàn tay cô còn thảm hại hơn: những vết rách da sâu do kéo dây cứu Bé Na trước đó đã bị nước sông ăn mòn, đỏ tươi máu thịt, bám đầy cát mịn và vụn than bùn đen nhẻm. Mỗi lần khép ngón tay, một cơn rát buốt nhói lên tận óc khiến Vân run bần bật.


Nhắm chặt mắt để nén cơn sốt nhẹ đang bắt đầu âm ỉ trong huyết quản, Vân hít thở chậm lại. Nhờ cảnh giới Thích Ứng Sương Mù đã tích lũy, lá phổi của cô bắt đầu quen dần với nồng độ bào tử nấm tím thấp lơ lửng trong không khí. Làn da cổ nhạy cảm của cô khẽ co giật, cảm nhận độ ẩm lạnh buốt bốc lên từ dòng nước đen sâu thẳm cách gờ đá cô đang nằm khoảng năm trượng. Chiếc mảng cỏ dại tự chế của cô đã bị đá ngầm nghiền nát thành những cọng cỏ mục trôi sông. Cô đang đơn độc trên một gờ đá hẹp, rộng chưa đầy hai bàn chân, sát bên vách dựng đứng của Vực Đá Ký Sinh.


Vân vội vàng kiểm tra chiếc Gùi Tre Cách Độc đeo trước ngực. Tim cô thắt lại khi thấy mạn sườn gùi – nơi bị nhựa đước đỏ ăn mòn mủn tre từ cuộc chạy trốn dưới cống ngầm – nay đã bị sóng dữ đánh rách toác một mảng lớn dài hơn một gang tay. Những thớ Rễ Tre Thắt dẻo dai hóa sừng cứng cáp làm khung gùi lộ ra, trơ trọi dưới lớp sáp ong bảo vệ đã bị bong tróc hoàn toàn. Cô run rẩy luồn bàn tay rớm máu vào đáy gùi. May mắn thay, nhờ lớp khăn chàm thấm nước tro bếp kiềm bọc kỹ, cuốn Sổ Tay Thực Vật Của Cha vẫn khô ráo nguyên vẹn. Sát bên cạnh nó, tấm Bản đồ ngầm Vùng Nước Đen dính sáp dẻo mô tả rạch nước chảy ngược tránh sấu sừng vẫn nằm yên tĩnh trong túi da hoẵng rách.


Nhưng chiếc Túi Da Hoẵng Chống Nước ngọt duy nhất đã biến mất, trôi tuột theo dòng lũ dữ. Không có nước sạch, không có xuồng tre, bả vai mưng mủ và đôi tay rách nát. Vân hiểu rằng nếu cô không sớm leo lên được đỉnh vách đá này để tìm đường trở về Hang Đá Thầy Thuốc, cô sẽ chết vì kiệt sức hoặc nhiễm trùng trước khi kịp đưa thuốc mỡ về cứu em gái Tiểu Mai.


Cô ngẩng đầu nhìn lên vách đá dựng đứng của Vực Đá Ký Sinh. Vách đá vôi trắng xám cao hơn mười lăm mét, bị phong hóa tạo thành những kẽ nứt sắc nhọn. Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là độ cao, mà là một thảm thực vật kỳ dị phủ kín vách đá. Đó là những sợi dây leo màu đỏ nâu nhạt, to bằng ngón tay cái, mọc chằng chịt như một mạng lưới mạch máu khổng lồ bám trên đá. Trên thân dây leo mọc đầy những chiếc gai nhọn hoắt, rỉ ra những giọt dịch lỏng màu đỏ sậm bốc mùi tanh tưởi.


Đây là loài Dây Leo Gai Hút Máu cổ xưa. Theo ghi chép trong sổ tay của cha, loài thực vật ký sinh này hoàn toàn không có thị giác hay thính giác, nhưng chúng sở hữu các tế bào cảm biến nhiệt độ cực kỳ nhạy bén trên đầu gai. Khi một sinh vật ấm áp đến gần, chúng sẽ lập tức hướng về phía nguồn nhiệt, quấn chặt lấy da thịt và đâm sâu gai nhọn để hút máu cho đến khi con mồi khô kiệt.


Vân nhìn những đầu gai nhọn đang khẽ động đậy, hướng nhẹ về phía cô như những cái vòi rồng nhỏ đang đánh hơi nguồn nhiệt ấm nóng từ cơ thể người sống. Nhiệt độ cơ thể cô càng tăng do cơn sốt nhẹ, các đầu gai càng co thắt dữ dội, rướn dài ra một cách ma mị. Leo lên bằng tay trần lúc này không khác gì tự nộp mình làm chất dinh dưỡng cho lũ gai độc.


Cô cần phải hạ thân nhiệt bề mặt da xuống mức tối thiểu để đánh lừa cảm biến nhiệt của chúng. Vân nhìn quanh gờ đá hẹp. Trong một kẽ đá ẩm ướt khuất gió dưới chân thác nước nhỏ chảy rỉ, cô phát hiện những khóm bạc hà dại màu xanh thẫm, lá nhỏ và dày, tỏa ra mùi thơm cay nồng mát lạnh. Đây là loài bạc hà lạnh vùng đệm, chứa lượng tinh dầu làm lạnh cực cao.


Vân nghiến răng bứt lấy một nắm lớn lá bạc hà dại, bỏ vào lòng bàn tay phải đang phồng rộp rớm máu rồi vò nát. Thứ dịch nước màu xanh lục nhạt, mát lạnh rỉ ra. Vân cắn chặt môi, dùng đôi bàn tay run rẩy thoa đều dịch bạc hà lên toàn bộ vùng da hở: từ cổ cổ họng, hai cánh tay, lòng bàn tay cho đến bả vai trái đang mưng mủ.


*Xè... xè...*


Cảm giác lạnh buốt tột độ của tinh dầu bạc hà thấm vào các vết rách da và vết bỏng mưng mủ tạo ra một cơn đau đớn khủng khiếp. Nó không phải là cái nóng rát của lửa, mà là cái lạnh thấu xương tủy, buốt nhói như hàng vạn cây kim băng bằng đá đâm sâu vào thịt da hở. Vân run rẩy dữ dội, đôi mắt sáng tinh anh trợn trừng, lồng ngực phập phồng nghẹt thở. Nhưng cô không được phép gào lên, cũng không thể phát ra tiếng động. Cô chỉ có thể cắn chặt vạt áo chàm vá víu, chịu đựng cơn đau buốt tột cùng cho đến khi làn da toàn thân chuyển sang trạng thái tê dại, lạnh ngắt như một xác chết.


Khi nhiệt độ bề mặt da đã giảm xuống mức thấp nhất, Vân chuẩn bị công cụ leo núi. Cuộn Dây Móc Tre Thép của cô đã bị mất chiếc móc sừng hoẵng ba cạnh gia bảo dưới sông suối chảy xiết. Chỉ còn lại sợi dây bện từ xơ tre sắt dài khoảng mười trượng. Không có móc bám, cô buộc phải dùng kỹ thuật Thắt Nút Cứu Sinh dẹp bện một đầu dây thành một vòng thòng lọng chịu lực, rồi nhét một viên đá vôi nhọn, nặng vào trong để làm vật chêm chêm đá (chêm nêm cơ học) vào các kẽ đá vôi mục nát trên cao.


Cuộc leo núi sinh tồn bắt đầu.


Vân áp sát cơ thể lạnh ngắt của mình vào vách đá vôi ẩm ướt. Cô di chuyển cực kỳ chậm rãi, sử dụng mười đầu ngón tay tê rát bám chặt vào các thớ đá vôi nhọn. Nhờ lớp dịch bạc hà lạnh bao bọc, các đầu gai của dây leo ký sinh sát sạt bên cạnh cô chỉ khẽ lay động nhẹ rồi bất động, lầm tưởng cô là một tảng đá vôi lạnh lẽo vô hại của vách vực.


*Rắc...*


Khi Vân leo lên đến độ cao năm trượng, một mảng đá vôi xốp ẩm dưới chân phải bất ngờ bị vỡ vụn dưới sức nặng của cô. Toàn thân Vân hụt hẫng rơi tự do. Trong chớp mắt, cô chỉ kịp dùng tay trái bám chặt lấy một gờ đá nhọn nhô ra bên vách núi.


Cú giật mạnh cơ học khiến toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn lên cánh tay trái. Vết bỏng rộp đỏ rách miệng trên bả vai trái bị kéo căng, máu đỏ tươi lập tức rỉ ra, hòa lẫn với dịch mủ mưng mủ bốc hơi ấm ấm nóng hổi.


Nguy hiểm chí mạng bùng phát. Đầu gai của những sợi dây leo ký sinh xung quanh lập tức cảm nhận được nguồn nhiệt ấm nóng từ dòng máu tươi rỉ ra. Chúng co thắt dữ dội, uốn lượn như những con rắn độc, lao thẳng về phía bả vai trái của Vân.


Trong ranh giới sinh tử, Vân không hề hoảng loạn. Cô áp dụng ngay kỹ năng Bế Khí Ngưng Thần, nín thở hoàn toàn và hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu để làm chậm dòng chảy của máu và giảm thiểu sự phát tán nhiệt lượng cơ thể. Đồng thời, cô dùng bàn tay phải dứt khoát giật mạnh đầu sợi dây tre sắt bện, quăng vòng thòng lọng chêm đá vào một kẽ đá vôi chịu lực trên cao, rồi dùng lực cổ tay kéo người đu bám mạnh sang hướng ngược lại.


*Phập! Phập! Phập!*


Những đầu gai nhọn hoắt đâm hụt vào khoảng không vách đá nơi Vân vừa bám, găm thẳng vào đá vôi xốp làm bắn ra những giọt dịch đỏ sậm hoại tử ăn mòn nhẹ thớ đá. Vân đu người treo lơ lửng trên không trung, bám chặt vào sợi dây tre sắt dẻo dai bôi sáp ong tạo ma sát bám chắc chắn. Đôi lòng bàn tay rách da của cô bị sợi tre siết mạnh, máu tươi chảy dài dọc theo thớ dây bện, rát buốt tột đỉnh, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng vô thanh.


Sử dụng lực cơ bắp đùi dẻo dai bám sát vách đá, Vân tiếp tục rướn người leo lên. Từng tấc đá vôi thô ráp đi qua là một lần da thịt cô bị cào rách nhẹ, nhưng ý chí sinh tồn cứu em gái đã lấn át hoàn toàn nỗi đau vật lý. Cô lách người qua những vùng gai dày đặc, di chuyển uyển chuyển như một bóng ma vô thanh trong sương mù tím nhạt.


Sau gần một canh giờ đấu tranh cơ học nghẹt thở, bàn tay rớm máu của Thanh Vân cuối cùng cũng bám chặt được vào gờ đá bằng phẳng trên đỉnh vách đá. Cô dùng hết sức lực cuối cùng nhoài người leo lên, rồi nằm vật ra mặt đất phủ đầy lá tre sắt khô khốc, thở dốc liên tục.


Lớp dịch bạc hà trên người cô đã bị mồ hôi và máu trôi sạch, bả vai trái đau nhức nhối như bị kim châm lửa đốt. Chiếc Gùi Tre Cách Độc cũ đeo trước ngực cô nay đã bị gai đá cào rách nát hoàn toàn mạn hông, không còn khả năng bảo vệ dược liệu cách độc nữa. Cô buộc phải sớm tìm cách chế tạo một chiếc gùi mới bằng rễ tre thắt thu hoạch dọc đường.


Vân gượng dậy, ôm chặt lấy lồng ngực đang phát sáng vân lân quang xanh lục nhạt mờ ảo ổn định. Cô ngước đôi mắt sáng tinh anh đầy nhẫn nại nhìn lên bầu trời sương mù mờ đục phía trên Đầm Lầy Đệm.


Từ giữa màn sương tím lơ lửng lân quang, một bóng đen khổng lồ quen thuộc bỗng xuất hiện, bay lờ đờ và chao đảo bất thường giữa những luồng gió lốc còn sót lại của cơn bão. Đó chính là Sơn Ca. Nhưng khi bóng đen tiến lại gần hơn, tim Vân thắt lại khi nhận ra đôi cánh lông vũ màu xanh rêu dũng mãnh của chú dực điểu dường như đã bị thương nặng nề hơn, một bên khớp cánh bị xếp lệch một góc đau đớn, liên tục rỉ ra những giọt dịch đen hoại tử rơi xuống vách đá bên dưới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!