Kẻ Săn Lậu Và Bão Sương
Tiếng xích sắt kéo giật ròng rọc cơ khí vang lên khô khốc, kéo tuột cả tấm lưới sắt gai nhọn hoắt trùm kín Thanh Vân lên mạn thuyền gỗ lớn của bọn săn lậu Sói Xám.
Sức nặng của tấm lưới sắt rỉ sét, bện chặt cùng những chiếc móc gai sắc nhọn, siết mạnh vào bả vai trái đang mưng mủ của Vân, khiến cô khẽ rùng mình nhưng tuyệt nhiên không phát ra một tiếng động nhỏ. Đôi lòng bàn tay rách da, đỏ tươi máu thịt do trận kéo dây thừng cứu Bé Na đêm qua, nay bị nước mặn đầm lầy thấm vào, rát buốt như bị hàng vạn lưỡi dao nhỏ cứa liên tục. Vân cắn chặt môi, cảm nhận vị mặn chát của máu rỉ ra trong khoang miệng. Cô khom người, hai chân trần bám chặt lấy sàn gỗ trơn trượt của chiếc thuyền lớn, cố gắng giữ thăng bằng khi tấm lưới bị kéo bổng lên không trung.
*Rầm!*
Tấm lưới sắt cùng con sấu sừng khổng lồ đang quẫy đạp điên cuồng bị quăng mạnh xuống boong thuyền gỗ. Con quái thú bò sát dài hơn năm mét rống lên một tiếng trầm đục, bộ vảy sừng cứng như đá hộc của nó đập mạnh vào sàn tàu, làm bắn tung tóe những vệt bùn đen bốc mùi hôi thối. Ngay lập tức, bốn gã thợ săn lực lưỡng mặc áo khoác da sói xám, tay cầm những cây lao tre bịt đầu sắt nhọn hoắt, lao vào ghì chặt bốn chân của con thú xuống sàn. Tiếng cơ khí rít lên khi bọn chúng dùng xích sắt quấn chặt hàm răng nhọn hoắt rỉ dãi của con quái vật.
Từ phía cabin thuyền, một bóng người cao lớn, bước đi dứt khoát trên đôi ủng da cá sấu đầm lầy, từ từ tiến lại gần. Gã đội chiếc mũ rộng vành che nửa khuôn mặt bụi bặm, hông đeo một con dao đi rừng lớn có chuôi bọc da rắn loang lổ. Đó chính là Thiết Lang, gã thủ lĩnh kiêu ngạo của Đội Săn Lậu Sói Xám.
Thiết Lang dừng lại trước tấm lưới sắt, dùng mũi ủng gạt nhẹ mạn sườn chiếc Gùi Tre Cách Độc đang đeo trước ngực Vân. Đôi mắt sắc sảo của gã nheo lại khi nhìn thấy lớp sáp ong rừng đệm quét dày bọc ngoài gùi đã bị cháy xém nhẹ ở mạn hông, lộ ra kết cấu Rễ Tre Thắt dẻo dai hóa sừng chịu nước cực tốt.
Gã cúi người, dùng lưỡi đao sắt sắc lạnh gạt nhẹ tấm lưới gai ra khỏi người Vân, rồi gí thẳng mũi đao vào sát cổ họng mảnh khảnh của cô gái hái thuốc câm. Làn da cổ nhạy cảm của Vân khẽ co giật, cô cảm nhận rõ cái lạnh buốt của lưỡi thép rỉ và mùi dầu mỡ cơ khí hăng nồng bám trên lưỡi dao.
"Một con ranh câm hái thuốc lậu?" Thiết Lang rít qua kẽ răng, giọng gã trầm khàn đầy vẻ tự phụ. "Nhưng cái gùi này... và cả những vết sáp quét chống thấm này nữa. Ngươi không phải dân hái thuốc thường. Nói! Con dực điểu khổng lồ Sơn Ca đang trốn ở đâu?"
Vân im lặng, đôi mắt sáng tinh anh đầy nhẫn nại nhìn thẳng vào mắt Thiết Lang, hoàn toàn không lộ ra một tia sợ hãi. Cô khẽ lắc đầu, hai tay buông thõng, ra hiệu bằng cử chỉ vụng về rằng mình không hiểu gã đang nói gì.
"Đừng giả vờ với ta!" Thiết Lang cười gằn, mũi đao ấn mạnh thêm một chút, rạch một đường mảnh sượt nhẹ trên má trái của Vân, khiến một vệt máu đỏ tươi từ từ rỉ ra dọc theo làn da ngăm gió bụi. "Bầy chó săn của ta đã ngửi thấy mùi máu dực điểu bám trên áo ngươi từ thung lũng tre sắt. Lũ Sói Xám của ta đã giăng bẫy nỏ sắt liên hoàn tầm cao quanh đầm nước này ròng rã nửa tháng qua chỉ để lột da lấy sừng của nó. Ngươi có chiếc còi tre gọi nó, đúng không? Thổi nó ngay, dụ con chim bay xuống đây, nếu không ta sẽ chặt đứt gân chân ngươi rồi quăng xuống cho lũ sấu sừng dưới đầm!"
Gã thô bạo giật phắt chiếc còi tre tần số cao rỗng ruột đang giắt trước ngực Vân, quăng mạnh xuống sàn tàu rồi dùng đế ủng da cá sấu giẫm nát vụn thành những mảnh tre vụn. Vân nhìn những mảnh tre kỷ niệm bị nát vụn, lồng ngực khẽ thắt lại. Chiếc còi tre gọi Sơn Ca từ khoảng cách xa đã mất. Nhưng cô vẫn còn một quân bài tẩy.
Bão sương tím từ lòng đầm lầy sâu thẳm bắt đầu tràn vào boong thuyền dồn dập. Những luồng gió lốc mạnh mang theo làn hơi ẩm lạnh buốt và hàng triệu bào tử nấm tím lơ lửng phát sáng lân quang ma mị bốc lên từ mặt nước đen ngòm. Khứu giác nhạy bén của Vân lập tức cảm nhận được độ ẩm không khí tăng vọt kèm theo mùi mốc hăng hắc của Lũ Sương Tím Tràn Vùng Đệm. Hướng gió đang thổi mạnh từ mạn sườn thuyền phía Tây sang phía boong tàu phía Đông, nơi Thiết Lang và toán thợ săn đang đứng ngắm nỏ.
Cô khẽ dịch chuyển đôi bàn chân trần, cảm nhận thớ gỗ boong thuyền ẩm ướt. Vân đưa tay vào túi áo vải chàm, lôi ra chiếc sáo tre tiêu âm thô sơ còn lại. Cô đưa sáo lên môi, mắt nhìn thẳng vào Thiết Lang, khẽ gật đầu giả vờ phục tùng.
"Khôn hồn đấy!" Thiết Lang cười lớn, gã quay sang ra lệnh cho toán thợ săn cầm nỏ sắt lớn: "Tất cả chuẩn bị nỏ liên hoàn! Khi con quái điểu hạ cánh, bắn thẳng vào khớp cánh của nó!"
Vân nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp tim đang đập nhanh do cơn sốt nhẹ từ vết bỏng vai trái. Đôi lòng bàn tay rách da rớm máu của cô ép chặt vào các lỗ bấm trên sáo tre, cảm giác rát buốt nhói lên tận óc, nhưng Vân vẫn giữ cho đôi tay tuyệt đối không run rẩy. Cô bắt đầu thổi.
*Vút... Vút...*
Âm thanh phát ra từ cây sáo tre không phải là tiếng sáo thông thường, mà là một điệu nhạc trầm ấm, có tần số dao động cực thấp, mô phỏng hoàn hảo tiếng kêu làm dịu của dực điểu mẹ khi gọi con lánh nạn. Điệu sáo Cộng Hưởng Tần Số lướt nhẹ qua màn sương tím, làm rung động các lá tre sắt xung quanh mạn thuyền, tạo ra một luồng sóng âm tiêu âm triệt tiêu hoàn toàn tiếng hú hoảng loạn của gió bão đầm lầy.
Từ trên tầng mây sương tím dày đặc, một bóng đen khổng lồ với sải cánh rộng bốn mét từ từ hiện ra. Đó là Sơn Ca. Chú chim khổng lồ nghe tiếng sáo gọi, đang lao xuống. Nhưng nhờ điệu sáo tiêu âm chứa tần số cảnh báo ngầm của Vân, Sơn Ca không hạ cánh trực tiếp xuống boong tàu. Nó dang rộng đôi cánh lông vũ màu xanh rêu chống thấm nước, thực hiện các động tác nhào lộn góc khuất cực kỳ điêu luyện giữa các kén sương lân quang mờ ảo, né tránh hoàn toàn tầm ngắm của những mũi tên sắt bịt đầu gai nhọn hoắt.
"Bắn! Mau bắn cho ta!" Thiết Lang gào lên, gã tức tối khi thấy con dực điểu liên tục lượn vòng trên cao mà không chịu sà xuống boong tàu.
Toán thợ săn lúng túng điều chỉnh góc bắn của nỏ sắt liên hoàn tầm cao, tiếng cơ khí ròng rọc kêu lạch cạch khô khốc. Sự chú ý của toàn bộ băng nhóm săn lậu hoàn toàn bị hút về phía bầu trời sương mù.
Lợi dụng giây phút sơ hở ngàn vàng đó, Thanh Vân hành động dứt khoát. Tay trái cô vẫn giữ sáo tre thổi liên tục để điều hướng Sơn Ca, tay phải cô lén lách vào vết rách bên sườn chiếc Gùi Tre Cách Độc. Vết rách sườn gùi bị phiêu tiêu sát thủ găm đầy từ trận chiến trước nay đã làm lộ ra một góc túi bột Ngải Đầm Lầy dại khô mà cô đã chắt chiu thu hoạch đêm trăng khuyết.
Vân dùng mười đầu ngón tay tê rát rạch mạnh túi da chứa bột ngải cứu dại tươi đã trộn sáp dẻo. Tinh chất ngải cứu dại vùng đệm có tính gây mê sinh học cực mạnh khi bão hòa vào không khí ẩm. Cô xoa đều bột ngải cứu dẻo dính vào lòng bàn tay rách da của mình, chờ đợi một cơn gió lốc tiếp theo của bão sương tím.
*Gió lên!*
Một luồng gió lốc mạnh của cơn bão sương tím bất ngờ quật mạnh vào mạn thuyền phía Tây, cuốn theo một lượng lớn hơi nước mặn lạnh buốt tràn qua boong tàu. Vân lập tức ngừng thổi sáo, cô đưa đôi bàn tay dính đầy bột ngải cứu dại mịn lên trước miệng, dùng toàn bộ sức lực của phổi thổi mạnh một hơi thật dài.
*Phù!*
Lớp bột phấn ngải cứu dại mịn màng, mang theo mùi hương hăng hắc ngọt lịm đặc trưng, lập tức nương theo luồng gió bão thổi mạnh ngược hướng gió, tán phát nhanh chóng và bão hòa hoàn toàn vào không khí trên boong thuyền gỗ lớn. Làn khói ngải cứu mịn như sương mù màu xanh rêu nhạt cuốn thẳng về phía Thiết Lang và toán thợ săn Sói Xám.
"Mùi gì thế này..." Một gã thợ săn cầm nỏ khịt mũi, gã chưa kịp dứt câu thì đôi mắt đã trợn trừng hoảng hốt.
Chất gây mê sinh học nồng độ cao bám vào niêm mạc đường hô hấp của bọn chúng, lập tức phong tỏa hệ thần kinh vận động và gây liệt cơ hô hấp tạm thời. Gã thợ săn buông thõng chiếc nỏ sắt nặng mười lăm cân xuống sàn, hai chân bủn rủn rồi quỵ rạp xuống sàn gỗ, ngủ say như chết.
Thiết Lang kinh hoàng nhận ra mưu kế độc dược của cô gái câm. Gã gầm lên một tiếng điên cuồng, vung thanh kiếm ngắn tẩm độc hoại tử lao thẳng về phía Vân: "Con ranh câm! Ta sẽ băm vằm ngươi..."
Nhưng gã mới bước được hai bước, độc tố gây mê từ ngải đầm lầy đã ăn sâu vào phế quản. Thanh kiếm ngắn trong tay Thiết Lang rơi keng xuống sàn gỗ, đôi mắt gã mờ đi, toàn thân lảo đảo rồi đổ rầm xuống boong tàu ngay cạnh con sấu sừng đang bị trói chặt, bất tỉnh nhân sự.
Toàn bộ boong thuyền gỗ lớn im lìm, chỉ còn tiếng động cơ hơi nước nổ xình xịch đều đặn và tiếng xích sắt va chạm khua lách cách.
Vân không lãng phí một giây nào. Cô lao đến giật lấy chiếc Gùi Tre Cách Độc còn nguyên vẹn di vật sổ tay của cha, rồi nhanh nhẹn chạy ra phía đuôi thuyền. Tại đây, cô phát hiện một chiếc mảng cỏ dại nhỏ dẹt được bọn săn lậu buộc tạm vào mạn thuyền bằng một sợi dây thừng dứa dại.
Cô nhảy phắt xuống chiếc mảng cỏ dại, dùng dao gạt đồng rỉ chặt đứt sợi dây thừng neo bè. Nhưng biến cố tàn khốc của tự nhiên một lần nữa dồn cô vào đường cùng.
Cơn lũ sương tím dâng cao cuồn cuộn từ lòng đầm lầy sâu thẳm bất ngờ bùng phát dữ dội. Một bức tường nước mặn màu tím đậm đặc, cao hơn ba mét, mang theo hàng vạn rác thực vật và rễ cây đước mục nát, từ thượng nguồn đổ ập xuống rạch nước sâu. Luồng nước xoáy khổng lồ xé toạc mọi vật cản, cuốn phăng chiếc mảng cỏ dại nhỏ bé của Thanh Vân ra khỏi mạn thuyền gỗ lớn.
Chiếc mảng cỏ dại tròng trành dữ dội, bị dòng nước lũ cuốn đi vun vút với gia tốc kinh hoàng, lao thẳng về phía cổng rễ treo khổng lồ đầy u tối của Cửa Ngõ Đầm Lầy Thượng Cổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!