Nhạc nềnWuxia

Tiếng Kêu Trong Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đen khổng lồ đổ sụp xuống từ gờ đá vôi cao, kéo theo một luồng gió mạnh rít qua màn sương tím mờ ảo. Thanh Vân không thể hét lên. Bản năng của một đứa trẻ câm lặng từ nhỏ chỉ cho phép cô đổ người sang bên, thực hiện một cú lăn mình dứt khoát trên vũng bùn ngập mặn sát mép nước.


*Bùm!*


Tiếng nước bắn tung tóe kèm theo tiếng đất đá lở rào rào dội vào vách đá. Sức nặng của bóng đen khổng lồ làm rung chuyển cả gờ đá ẩm ướt nơi Thanh Vân vừa đứng một giây trước. Gùi Tre Cách Độc trên lưng cô đập mạnh vào rễ đước, tiếng những nhánh ngải cứu dại tươi cọ xát vào lớp lá sen sáp nghe sột soạt dưới màn sương độc đang dâng cao ngang hông.


Thanh Vân gượng dậy, đôi bàn tay trần dính đầy bùn thối ngụy trang trộn bã đậu hũ bám chặt vào một nhánh rễ treo để giữ thăng bằng. Làn da cổ nhạy cảm của cô vẫn nổi gai ốc đỏ nhạt – sương độc đang dâng nhanh hơn, nhưng áp lực trước mắt cô lúc này không phải là triều sương, mà là một sinh vật khổng lồ đang quằn quại trong bóng tối nhờ nhờ.


Đó là một con dực điểu lưỡng cư khổng lồ, sải cánh rộng hơn bốn mét bị xếp ngược lại một cách đau đớn. Lông vũ màu xanh rêu của nó chống thấm nước nhưng lúc này lại bết dính đầy bùn đất và dịch mủ màu tím phát quang. Sinh vật không tấn công cô. Nó đang điên cuồng dùng đôi móng vuốt bọc sừng cứng cào nát đất đá xung quanh vách đá vôi, đầu gục xuống, phát ra những tiếng kêu khàn đặc, nghẹn ngào trong cổ họng.


Nhờ ánh sáng lân quang nhạt từ màn sương tím bốc lên, Thanh Vân nhìn rõ hốc mắt trái của con dực điểu. Tim cô thắt lại. Một ổ nấm ký sinh khổng lồ màu tím đậm đang bám chặt quanh hốc mắt nó, các sợi tơ nấm phát quang như những xúc tu nhỏ đang ăn sâu vào lớp da mỏng xung quanh, liên tục co thắt và rỉ ra thứ dịch mủ hoại tử bốc mùi hôi thối dữ dội. Con thú đang phát điên vì đau đớn. Nó liên tục đập mạnh đầu vào vách đá để giải tỏa cơn đau, làm máu đỏ loãng lẫn dịch tím chảy ròng ròng xuống mỏ sừng dẹt.


Con dực điểu chợt nhận ra sự hiện diện của cô gái nhỏ. Nó quay đầu, hốc mắt phải còn lành lặn trợn trừng hung dữ, mỏ sừng nhọn hoắt há hốc lộ ra chiếc lưỡi sần sùi sùi bọt mép. Nó rít lên một tiếng xé gió, vỗ mạnh đôi cánh khổng lồ định lao vào mổ nát kẻ xâm nhập.


Thanh Vân bị dồn sát vào vách đá trơn trượt. Không có vũ khí sắt, không có võ công phòng thân, cô chỉ có đôi bàn tay khéo léo và tri thức thực vật học. Trong khoảnh khắc sinh tử, Vân không chọn bỏ chạy. Cô thò tay xuống hông, rút con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ – kỷ vật gia bảo của ông nội truyền lại – đưa thẳng ra trước mặt, lưỡi dao hướng xuống đất để biểu thị sự không thù địch.


Ánh sáng lân quang tím nhạt chiếu lên lưỡi dao đồng đỏ rỉ sét. Một luồng mùi rỉ đồng đỏ đặc trưng, ấm áp và hơi hăng hắc tỏa ra trong không khí ẩm ướt.


Con dực điểu khổng lồ khựng lại giữa chừng. Đôi móng vuốt sắc nhọn găm sâu vào đất bùn sát chân Thanh Vân, dừng lại chỉ cách mũi giày vải thô của cô vài phân. Nó hít hà liên tục vào không khí, mỏ sừng dẹt từ từ tiến lại gần lưỡi dao đồng rỉ. Tiếng gầm rú hung hãn của nó dịu dần, chuyển thành một tiếng rên rỉ trầm ấm, run rẩy trong lồng ngực.


Ân Tình Của Sơn Ca – manh mối từ cuốn sổ tay của cha lập tức hiện lên trong tâm trí Vân. Nhiều năm trước, cha cô – thầy thuốc Thanh Sơn – đã từng cứu sống một con dực điểu lưỡng cư bị thương ở cánh tại chính thung lũng này bằng con dao đồng gạt nhựa quen thuộc. Mùi rỉ đồng đỏ đặc trưng bám trên lưỡi dao đã đánh thức ký ức sâu kín của linh thú đầm lầy. Nó nhận ra cô là người thừa kế của ân nhân cũ.


Con dực điểu, mà cha cô từng đặt tên là Sơn Ca, từ từ hạ đầu xuống gầm đá ẩm, hướng hốc mắt trái bị nấm ký sinh tàn phá về phía Thanh Vân như một lời cầu cứu câm lặng.


Thế nhưng, từ phía bên kia thung lũng đá vôi, những luồng ánh đuốc dầu thông đỏ rực lại bắt đầu quét mạnh qua màn sương tím. Tiếng sủa dữ tợn của bầy chó săn Đại Hắc Cẩu dội vào vách đá ngày một gần hơn. Sâm – con trai Phán quan Cao, gã thanh niên tàn nhẫn đang dắt xích chó săn lùng sục mùi hương thảo dược của cô.


"Lùng sục kỹ bãi đá phía trước! Chó săn đã đánh hơi thấy mùi máu tươi!" Tiếng hét của Sâm vang lên khàn đặc, dứt khoát.


Thanh Vân đối mặt với sự dằn vặt nội tâm tột cùng. Nếu cô bỏ chạy ngay bây giờ dưới sự ngụy trang của bùn thối bôi người, cô có thể dễ dàng cắt đuôi tuần binh để mang Ngải Đầm Lầy về nhà cứu Tiểu Mai. Nhưng nếu cô bỏ đi, Sơn Ca – linh thú trung thành của cha cô – chắc chắn sẽ bị nấm ký sinh ăn mòn đại não đến chết, hoặc bị bầy chó săn của Sâm xé xác.


Nhìn vào ánh mắt rỉ máu đầy đau đớn và tin tưởng của Sơn Ca, Thanh Vân cắn chặt môi. Cô không thể đi. Cô phải cứu nó, ngay tại đây, dưới ánh trăng mờ nhạt và màn sương độc đang dâng cao.


Thanh Vân nhanh nhẹn tháo Gùi Tre Cách Độc xuống đất, mở nắp lá sen sáp. Cô lấy ra một nắm cỏ nhỏ thân dẹt, lá có lông mịn màu xám nhạt – đó là Cỏ Ngủ, loài dược liệu gây mê sinh học cực mạnh mọc dại cô thu hoạch được ở rìa rừng. Vân bỏ cỏ ngủ vào miệng, nhai nát dứt khoát. Vị đắng chát, tê dại lập tức lan tỏa làm đầu lưỡi cô mất cảm giác, nhưng cô không nuốt mà nhổ thứ dịch cỏ ngủ sền sệt đó ra lòng bàn tay trần dính bùn.


Cô nhẹ nhàng tiến lại gần Sơn Ca, dùng tay trái vuốt ve lớp lông vũ màu rêu dẻo dai dưới ức nó để xoa dịu nhịp tim đang đập loạn. Tay phải cô đắp phần dịch cỏ ngủ nhai nát lên vùng da xung quanh hốc mắt trái bị hoại tử của dực điểu.


Dịch cỏ ngủ ngấm nhanh qua các vết rách hở, làm tê liệt hệ thần kinh vận động của ổ nấm ký sinh và gây tê cục bộ cho vùng da thịt của Sơn Ca. Con thú khổng lồ khẽ run rẩy, mí mắt phải sụp xuống, nhịp thở dần trở nên chậm rãi và sâu hơn. Nó đã rơi vào trạng thái gây mê tạm thời.


Thanh Vân quỳ xuống bùn lạnh, rút từ trong bọc áo ra Bộ Dao Bạc Dẻo – bộ dao phẫu thuật nhỏ bằng bạc dẻo dai cô luôn giữ gìn cẩn thận. Dưới ánh sáng mờ ảo của sương lân quang tím, cô bắt đầu thực hiện ca phẫu thuật ngoại khoa cực kỳ tinh tế.


Lưỡi dao bạc dẻo bén ngọt lướt nhẹ nhàng, cắt bỏ từng mảng tơ nấm hoại tử màu tím thâm đen đang bám chặt quanh nhãn cầu của Sơn Ca. Mùi hôi thối của mủ nấm bốc lên nồng nặc làm mắt Vân cay xè, nhưng đôi bàn tay cô không hề run rẩy. Cô phải vô cùng khéo léo để không làm đứt mạch máu chủ bên trong hốc mắt dực điểu.


*Phựt!*


Một sợi tơ nấm lớn bị cắt đứt, dịch mủ tím phun ra làm bỏng nhẹ mu bàn tay trần của Vân. Sơn Ca giật nảy người do phản xạ đau đớn cơ học, đôi cánh khổng lồ quất mạnh vào vách đá vôi làm đất đá rơi rào rào, suýt chút nữa đã đè bẹp cô gái nhỏ vào vách đá trơn tuột. Thanh Vân nín thở, nhanh chóng đưa tay vỗ về vùng lông cổ mềm mại của nó, dùng nhịp thở điềm tĩnh của mình để làm dịu cơn hoảng loạn của linh thú.


Khi mảng nấm ký sinh cuối cùng được bóc tách hoàn toàn khỏi hốc mắt, Thanh Vân nhanh tay lấy ra bộ chỉ Khâu Chỉ Xơ Dừa – những sợi xơ dừa dại mảnh dẻ đã được cô luộc kỹ qua nước muối thô hoàng gia từ trước để kháng khuẩn. Cô xỏ sợi chỉ xơ dừa qua cây kim bạc dẻo, bắt đầu khâu kín những vết rách da sâu quanh hốc mắt cho Sơn Ca.


Từng mũi khâu tỉ mỉ, chuẩn xác được thực hiện dưới màn sương độc dâng cao ngang ngực. Sợi xơ dừa dai có tính kháng axit tự nhiên, ngăn không cho dịch nấm ăn mòn vết khâu trong môi trường ẩm ướt đầm lầy.


Mũi khâu cuối cùng được thắt nút dứt khoát. Vết thương của Sơn Ca đã được khâu kín, dịch mủ đen ngừng rỉ ra, nhịp thở của dực điểu hoàn toàn ổn định.


Thanh Vân thở phào nhẹ nhõm, lau vội mồ hôi pha lẫn bùn đất trên trán. Nhưng niềm vui thoát hiểm chưa kịp thành hình thì một tiếng động lớn vang lên sát sạt bụi dứa dại phía sau.


*Gâu! Gâu! Gâu!*


Tiếng sủa dữ dội, vang dội của con chó săn Đại Hắc Cẩu xé toạc màn sương tím, ngay phía sau lùm cây dứa dại sát gờ đá nơi Thanh Vân đang quỳ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!