Nhạc nềnWuxia

Thác Nước Tẩy Trần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đuốc dầu thông đỏ rực quét mạnh qua màn sương mù dày đặc, soi rõ bóng dáng Đội trưởng Sát đang dẫn đầu toán tuần binh siết chặt vòng vây thung lũng.


Thanh Vân áp sát người vào gốc đước cổ thụ, nín thở hoàn toàn. Trên lưng cô, cơ thể nhỏ nhắn của Bé Na khẽ giật nhẹ. Sợi dây mây dẻo dai của chiếc nút thắt cứu sinh đang siết chặt lấy bả vai trái của Vân. Cơn đau buốt từ vết bỏng do thanh xà nhà cháy sập trúng chiều nay đã bắt đầu rách miệng, mưng mủ và rỉ dịch nước vàng ẩm ướt dưới lớp bùn ngụy trang. Cơn sốt râm ran từ vết thương bắt đầu bốc lên đỉnh đầu, làm hai thái dương cô đập liên hồi như búa gõ. Cô không thể gào thét, không thể rên rỉ. Sự câm lặng vĩnh viễn là chiếc khóa sắt giữ chặt mọi đau đớn vào sâu trong lồng ngực gầy gò.


"Tìm kỹ quanh các gốc đước! Con ranh câm cõng con bé kia không thể chạy xa với đôi chân trần được!" Tiếng gầm gừ điên cuồng của Đội trưởng Sát dội vào vách đá. Gã chột mắt nay đã bị mù hoàn toàn mắt phải sau cú mổ tàn khốc của Sơn Ca ở bến sông, gương mặt quấn băng vải trắng dính máu loang lổ trông gớm ghiếc như một thây ma. Gã vung thanh đao sắt nặng rèn từ quặng thép đầm lầy, chém nát những nhánh dứa dại cản đường.


Bầy tuần binh cầm khiên da bọc sắt dàn thành hàng ngang, đuốc dầu thông đỏ rực của chúng tỏa ra thứ khói hăng nồng tính axit cao. Vân cảm nhận rõ vùng da cổ nhạy cảm của mình co giật liên tục. Cảm Ẩm Làn Da đang báo động: độ ẩm không khí đang tăng vọt, triều sương tím độc hại đang dâng cao ngang hông cô, cuồn cuộn như những xúc tu vô hình. Nếu bị kẹt lại thung lũng này thêm mười phút, cả cô và Bé Na sẽ bị sương độc ăn mòn phổi.


Vân khẽ chạm vào bàn tay lạnh ngắt của Bé Na, ra hiệu cho cô bé bám chặt. Cô khom người, sử dụng đôi bàn chân trần bám sáp ong dẻo dai bám chặt lấy mặt bùn nhão trơn trượt. Không tiếng động, cô lướt đi giữa những kẽ tre sắt sắc nhọn của thung lũng bằng kỹ thuật Bộ Bộ Vô Thanh. Mỗi bước chân đặt xuống thảm lá mục đều được cô phân bổ trọng lượng cơ thể hoàn hảo, lướt nhẹ như một bóng ma vô hình dưới ánh đuốc chập chờn.


Cô phải đưa Bé Na lên Thác Nước Tẩy Trần. Đó là nguồn nước ngọt tinh khiết duy nhất chưa bị nhiễm độc nấm tím của vùng đệm, cũng là nơi thợ săn già A Sáng đang chờ đợi để hội quân. Nhưng lối mòn duy nhất dẫn lên chân thác đã bị toán tuần binh của Sát phong tỏa hoàn toàn bằng những tấm khiên sắt dựng đứng.


Tiếng nước đổ ầm ầm từ khoảng cách nửa dặm vọng lại, mang theo luồng hơi nước mát lạnh làm dịu đi phần nào cơn bỏng rát trên bả vai Vân. Cô nhìn lên vách đá dựng đứng bên cạnh dòng thác. Vách đá vôi xốp ẩm rêu phong, cao hơn mười trượng, dựng đứng như một bức tường thành tự nhiên. Bình thường, không một ai dám leo lên vách đá trơn trượt này trong đêm tối, đặc biệt là khi đang cõng trên lưng một đứa trẻ mười lăm cân.


Nhưng Vân không còn lựa chọn nào khác.


Cô lách qua bụi tre sắt cuối cùng, tiến sát vào chân vách đá vôi khuất sau màn hơi nước mờ ảo của thác nước. Dưới chân thác, dòng suối đá vôi chảy xiết, bọt tung trắng xóa. Vân gỡ cuộn Dây Móc Tre Thép sau lưng xuống. Cuộn dây bện từ ba sợi vỏ tre sắt tước mỏng, dẹp và dẻo dai, đầu buộc một chiếc móc ba cạnh chế tác từ sừng hoẵng đầm lầy – kỷ vật gia bảo duy nhất của cha cô còn nguyên vẹn.


Cô quấn chặt găng tay vải thô đã quét sáp ong mật xung quanh hai lòng bàn tay đang phồng rộp rớm máu để tăng ma sát. Vân lấy đà, quăng mạnh chiếc móc sừng hoẵng lên một kẽ nứt đá vôi ở độ cao ba trượng.


*Phập!*


Móc sừng hoẵng cắm sâu vào kẽ đá ẩm mục. Vân giật mạnh sợi dây hai lần để thử độ chịu lực. Sợi tre sắt bện dẹp căng ra, chịu được sức nặng cơ thể cô hoàn hảo. Cô bắt đầu bám chân vào vách đá trơn trượt để leo lên.


Tuy nhiên, sợi tre sắt ướt nước thác lạnh buốt trở nên trơn tuột. Khi Vân cố rướn người lên trượng đầu tiên, đôi bàn tay trần dính nước suối bị trượt mạnh trên thớ tre.


*Xoẹt!*


Lòng bàn tay cô bị ma sát cứa rách một đường sâu, máu tươi rỉ ra thấm đỏ cả lớp vải bọc sáp. Sức nặng của Bé Na ghì mạnh xuống bả vai trái đang mưng mủ, gây ra một cơn đau buốt tột cùng khiến Vân suýt nữa buông tay rơi xuống dòng suối đá vôi bên dưới. Cô cắn chặt môi đến rớm máu, ép luồng hơi nóng đang bốc lên đỉnh đầu xuống. Cô đã sai lầm khi không quét sáp ong lên sợi tre trước khi leo dưới dòng nước thác ướt mặn.


Không đầu hàng, Vân tuột xuống chân vách đá. Cô nhanh tay lôi hũ sáp ong mật thô dẻo quánh từ trong gùi thuốc ra, thoa đều một lớp dày lên toàn bộ chiều dài sợi tre bện dẹp và hai lòng bàn tay rớm máu của mình. Chất sáp ong dẻo dai gặp nước lạnh lập tức đông cứng lại, tạo thành một lớp màng chống thấm nước và tăng độ bám ma sát cơ học tối đa.


Cô quăng móc sừng hoẵng lên một lần nữa. Lần này, chiếc móc cắm chặt vào một thớ đá vôi phủ đầy rêu xanh ẩm ướt. Vân bám chặt đôi bàn tay bọc sáp ong vào sợi dây dẹp, dùng lực hai chân đạp mạnh vào vách đá trơn trượt để rướn người leo lên. Lớp sáp ong phát huy tác dụng hoàn hảo, giúp cô bám chắc vào thớ dây ẩm ướt không hề bị trượt một phân nào.


"Đội trưởng! Có tiếng xích sắt va chạm phía sau màn nước thác!"


Tiếng hét của một tên tuần binh bên dưới dội lên. Đèn pha hơi nước từ thuyền tuần tra của Sâm quét mạnh qua dòng nước đổ, rọi thẳng vào vách đá vôi dựng đứng nơi Thanh Vân đang đu mình lơ lửng ở độ cao năm trượng.


"Bắn! Là con ranh câm! Đừng để nó leo lên đỉnh thác!" Đội trưởng Sát gào lên điên cuồng. Gã chỉ huy toán tuần binh giương những cây cung sắt lực mạnh, bắn liên hoàn những mũi tên bịt sắt rào rào lên vách đá vôi.


*Vút! Vút! Vút!*


Hàng chục mũi tên sắt nhọn xé toạc màn sương mù lao thẳng về phía bóng áo chàm gầy gò của Vân. Một mũi tên bịt sắt sượt qua mạn sườn chiếc Gùi Tre Cách Độc, cắm ngập vào thớ đá vôi ngay sát sạt hông cô, bắn ra những tia lửa điện đỏ rực giữa đêm tối.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Vân giữ bình tĩnh tột độ. Cô không hoảng loạn leo nhanh, bởi cô biết đá vôi sau thác nước bị phong hóa xốp ẩm, nếu dùng lực giật cơ học quá mạnh sẽ làm vỡ vụn kẽ đá bám móc sừng hoẵng. Cô khéo léo đu người lách sang bên hông dòng thác đổ mạnh.


Màn nước xối xả của Thác Nước Tẩy Trần đổ mạnh từ độ cao mười trượng xuống, tạo thành một bức tường nước dày đặc và luồng hơi sương mờ ảo bao phủ toàn bộ cơ thể cô. Luồng nước đổ mạnh trực tiếp dội thẳng vào đầu gùi tre cách độc, tạo ra một áp lực cơ học cực lớn đè nặng lên lưng Vân. Cô phải áp dụng kỹ thuật Thắt Nút Cứu Sinh dẹp, phân bổ đều lực kéo nặng của Bé Na sang hai bên hông để tránh làm rách miệng vết bỏng bả vai trái.


Chính dòng nước thác xối xả này đã trở thành chiếc lá chắn tự nhiên cứu mạng cô. Những mũi tên gỗ nhẹ của tuần binh bắn lên từ dưới chân thác khi đi vào luồng nước đổ mạnh bị áp lực nước xối xả dội thẳng xuống làm lệch hoàn toàn quỹ đạo bay, rơi rụng lả tả xuống dòng suối đá vôi bên dưới. Luồng hơi sương mờ mịt của thác nước cũng che khuất hoàn toàn tầm nhìn ngoại vi của bầy tuần binh cầm đuốc.


*Phập! Phập!*


Thêm hai mũi tên sắt nặng rậm rạp cắm ngập vào vách đá ngay sát đầu Vân, nhưng cô đã leo lên được độ cao tám trượng, sát sạt rìa đá gồ ghề của đỉnh thác.


Đột ngột, một tiếng động khô khốc vang lên ngay phía trên đầu Vân: *Rắc... rắc...*


Thớ đá vôi xốp ẩm giữ chiếc móc sừng hoẵng ba cạnh không chịu nổi sức nặng liên tục của hai người dưới áp lực nước thác đổ mạnh bắt đầu nứt toác ra. Những mảnh đá dăm rơi rụng lả tả xuống mặt Vân, làm xước nhẹ gò má cô rớm máu.


Chiếc móc sừng hoẵng gia bảo của cha cô bắt đầu bị trượt dần ra khỏi kẽ nứt đá mục.


Đúng lúc đó, từ trên rìa đỉnh thác nước, một bóng người gầy gò nhưng gân guốc bỗng nhoài người ra ngoài màn nước xối xả. Thợ săn già A Sáng xuất hiện, gương mặt sạm đen loang lổ vết sẹo co giật liên tục vì lo lắng. Ông giương cây cung tre đực dẻo dai, bắn liên hoàn ba mũi tên bịt sắt xuống chân thác.


*Phập! Phập! Phập!*


Ba mũi tên của thợ săn già bắn trúng vào những tấm khiên da bọc sắt của tuần binh bên dưới, lực bắn mạnh mẽ khiến hai tên tuần binh đi đầu bị ngã ngửa ra sau, tạo ra một sự hỗn loạn tạm thời dưới chân thác. Sát gào thét chỉ huy tuần binh nâng khiên che chắn, buộc chúng phải dừng bắn tên nỏ lên vách đá.


"Vân! Nắm lấy tay ta!" A Sáng hét lên, một tay bám chặt vào rễ cây tre sắt cổ thụ trên đỉnh thác, tay còn lại nhoài xuống hết cỡ hướng về phía cô.


Thanh Vân dùng lực chân cuối cùng đạp mạnh vào vách đá vôi trơn trượt, đu người vọt lên khỏi màn nước xối xả. Cô buông sợi dây tre sắt bện, vươn cánh tay phải dính đầy máu và sáp ong mật ra bám chặt lấy bàn tay gân guốc của thợ săn già.


*Rắc!*


Ngay khi A Sáng kéo mạnh Vân lên, thớ đá vôi dưới chân thác hoàn toàn vỡ vụn. Chiếc móc sừng hoẵng ba cạnh gia bảo bị tuột hẳn ra, rơi thẳng xuống dòng suối chảy xiết bên dưới cùng sợi dây bện dẹp. Vân đã vĩnh viễn mất đi chiếc móc sừng hoẵng kỷ vật của cha, lòng bàn tay cô bị phồng rộp chảy máu sâu rát buốt tột cùng.


Nhưng cô đã lọt qua đỉnh Thác Nước Tẩy Trần an toàn.


A Sáng kéo cô và Bé Na nằm rạp xuống bãi rêu đá ẩm ướt trên đỉnh thác, khuất sau những bụi tre sắt dày đặc. Dưới chân thác, tiếng gào thét hằn học của Đội trưởng Sát và tiếng động cơ hơi nước của thuyền tuần tra vẫn vang lên điên cuồng, nhưng dòng nước thác xối xả và vách đá vôi dựng đứng đã ngăn cách hoàn toàn truy binh phía sau.


Thợ săn già ôm chặt lấy đứa con gái nhỏ Bé Na vào lòng ngực gầy guốc của mình. Nhìn thấy bắp chân phải của Na đã được phẫu thuật cắt bỏ mô hoại tử sạch tơ nấm và bọc sáp bảo vệ kín kẽ, những giọt nước mắt đục ngầu ứa ra từ hốc mắt chột của ông lão khắc khổ. Ông lão khóc không thành tiếng, bả vai gầy run lên bần bật dưới cơn mưa sương ẩm.


Ông quay sang nhìn Thanh Vân đang ngồi kiệt quệ sát vách đá. Cô gái hái thuốc câm lặng đang dùng những thớ rêu đá xanh mát lạnh đắp lên vết bỏng bả vai trái đang rách miệng rỉ mủ của mình để làm dịu cơn sốt nhẹ. Đôi bàn tay rớm máu của cô vẫn run rẩy vì kiệt sức cơ bắp đùi, nhưng đôi mắt cô vẫn sáng tinh anh đầy nhẫn nại, không một lời than vãn.


A Sáng dập đầu sụp xuống trước mặt Vân theo luật lệ cổ của thợ săn vùng đệm. Ông làm ký hiệu tay tôn kính nhất: *Cô đã cứu mạng con gái ta. Nợ mạng sống này, gia tộc thợ săn của ta sẽ dùng máu để đền đáp.*


Vân khẽ lắc đầu, đưa đôi tay bọc rêu đá lên đỡ ông lão đứng dậy. Cô chỉ tay về phía chiếc gùi thuốc bọc sáp dẻo dai của mình, rồi chỉ về phía rừng sâu, ra hiệu họ cần phải sớm di chuyển trước khi Sâm dắt chó săn vượt sông bao vây đỉnh thác.


A Sáng gật đầu dứt khoát. Ông lén lút đưa mắt nhìn xung quanh để đảm bảo không có tai mắt nào rình rập, rồi thò tay vào bọc áo da hoẵng cũ nát của mình. Ông lôi ra một chiếc túi da hoẵng nhỏ dẻo dai, chống thấm nước cực tốt, được khâu kín bằng chỉ xơ dừa bọc sáp ong.


Ông lão đặt chiếc túi da hoẵng vào lòng bàn tay rớm máu của Thanh Vân, khẽ rỉ tai cô bằng giọng run rẩy đầy thành kính:


"Đây là di vật của cha ngươi, Thanh Sơn, để lại cho gia tộc ta cất giữ trước khi ông ấy dấn thân vào vùng nước đen sâu thẳm. Chứa tấm bản đồ ngầm sông nước Vùng Nước Đen bí truyền của gia tộc thợ săn... Nó chỉ ra lối đi ngầm duy nhất vượt qua Đầm Sấu Sừng mà không bị loài thủy quái bọc vảy sừng khổng lồ phát hiện."


Thanh Vân khẽ siết chặt chiếc túi da hoẵng dẻo dai vào lồng ngực đang ấm lên nhè nhẹ. Dưới ánh sáng lân quang mờ ảo của màn sương tím dâng cao ngoài rìa rừng, cô cảm nhận rõ nhịp rung động sinh học kỳ diệu truyền từ thớ da hoẵng qua làn da nhạy cảm của mình. Manh mối cốt lõi để tiến sâu vào Đầm Lầy Thượng Cổ cứu em gái Tiểu Mai cuối cùng đã nằm trong tay cô.


Nhưng ngay khi Vân vừa cất giấu tấm bản đồ vào đáy gùi thuốc, một tiếng gầm gừ trầm ấm, rung động dữ dội cả mặt nước suối đá vôi bỗng vang lên từ phía lòng đầm lầy sâu thẳm phía trước, báo hiệu lãnh địa chết chóc của loài bò sát khổng lồ đang thức tỉnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!