Đối Đầu Bóng Đêm
Tiếng bước chân nện trên thảm lá tre sắt khô khốc vang lên mỗi lúc một gần: *Lách cách... rắc... sột soạt...* Âm thanh ấy mỏng nhưng sắc, dội vào vách đá vôi ẩm ướt của hốc đá hẹp nơi ba người đang ẩn nấp, tựa như tiếng răng cưa của tử thần đang nghiền ngẫm con mồi.
Màn sương tím độc dâng cao cuồn cuộn ngoài rìa rừng, bóp nghẹt mọi luồng ánh sáng yếu ớt của buổi chiều muộn. Không khí đặc quánh mùi mốc ẩm của bào tử nấm hoại tử phổi và mùi rỉ sét tanh tưởi từ những chiếc bẫy kẹp của gã bẫy thú Phán đang lùng sục bên ngoài.
Trong hốc đá tối, thợ săn già A Sáng run rẩy giương cây cung tre đực, mũi tên bịt sắt nhắm thẳng ra ngoài màn sương. Vết thương rách cơ ở bắp chân trái của ông vẫn chưa ngừng rỉ máu, thấm đỏ cả lớp băng vải chàm thô sơ. Bên cạnh ông, Bé Na – đứa con gái nhỏ mười hai tuổi vừa trải qua ca phẫu thuật cắt lọc mô hoại tử – đang nằm lả trên tấm chăn mỏng, hơi thở khò khè yếu ớt. Vết mổ ở bắp chân phải của bé tuy đã được rửa muối nóng sát trùng nhưng vệt máu đen loãng bám trên lá tre sắt dọc lối mòn ngoài kia chính là chiếc chỉ dẫn khứu giác hoàn hảo cho bầy chó săn của Phán.
*Gừ... gừ...*
Tiếng gầm gừ trầm đục của con Đại Hắc Cẩu – con chó săn đầu đàn khổng lồ của Phán – vang lên ngay sát rạt phía sau bụi dứa dại cách hốc đá chỉ tầm ba trượng. Khứu giác nhạy bén của loài dã thú đầm lầy đã bắt được mùi muối thô hoàng gia hòa lẫn với mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương chưa khép miệng của Bé Na.
A Sáng nghiến răng, định chống nạng đứng dậy lao ra ngoài để làm mồi nhử cho con gái trốn chạy, nhưng một bàn tay mảnh khảnh, thô ráp dính đầy nhựa cây đen đã kịp thời đè chặt lấy vai ông.
Thanh Vân lắc đầu dứt khoát. Trong bóng tối nhờ nhờ của hốc đá, đôi mắt cô sáng tinh anh đầy nhẫn nại, phản chiếu tia lân quang màu xanh lục nhạt mờ ảo phát ra từ cổ tay trái – dấu hiệu của năng lực Dung Hợp Nhựa Cây đang vận hành âm ỉ. Cô đưa ngón tay trỏ lên môi ra hiệu im lặng, rồi khẽ gõ nhẹ hai tiếng: *Cộc... cộc...* vào chuôi con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ giắt bên hông áo chàm.
Cô không thể nói, cổ họng vĩnh viễn câm lặng từ ngày nuốt hạt giống Cây Sự Sống lúc nhỏ, nhưng cử chỉ của cô mang một uy lực kiên cường khiến thợ săn già phải khựng lại. Vân khẽ chỉ tay vào bắp chân đang rỉ máu của A Sáng, rồi chỉ vào Bé Na. Cô làm ký hiệu tay: *Tôi cõng con bé chạy dụ gã đi hướng khác. Ông nấp kỹ ở đây bảo hộ lối vào.*
A Sáng trợn mắt nhìn cô, lắc đầu ái ngại. Thể lực của cô gái hái thuốc gầy gò này đã suy kiệt sau ca mổ kéo dài, chưa kể vết bỏng rộp đỏ rỉ dịch mủ trên bả vai trái của cô đang mưng mủ dưới lớp bùn ngụy trang bẩn thỉu. Mang vác thêm một đứa trẻ nặng mười lăm cân chạy trốn giữa Rừng Tre Sắt đầy bẫy kẹp là một hành động tự sát.
Nhưng Vân không để ông có thời gian do dự. Cô khom người, nhẹ nhàng luồn hai tay ra sau, nâng cơ thể yếu ớt của Bé Na lên lưng. Khi bắp đùi của bé gái tì mạnh vào bả vai trái đang rộp đỏ của Vân, một cơn đau buốt nhói như kim châm muối xát chạy dọc sống lưng, khiến cô suýt nữa thì nghẹt thở. Vân cắn chặt môi đến rớm máu, ép luồng hơi nóng đang bốc lên đỉnh đầu xuống lồng ngực. Cô dùng sợi dây mây dẻo dai thắt chặt nút cứu sinh dẹp quanh hông Bé Na, cố định cô bé vào chiếc Gùi Tre Cách Độc bọc sáp dẻo dai sau lưng.
Cô lướt ra khỏi hốc đá nhẹ nhàng như một bóng ma nhờ kỹ năng Bộ Bộ Vô Thanh. Đôi bàn chân trần bám sáp ong của cô đặt xuống thảm lá tre sắt khô không hề phát ra một tiếng động sột soạt nào.
"Mùi máu... Mùi muối hoàng gia! Thằng Đại Hắc, hướng đó!"
Tiếng nói khàn đặc, tàn nhẫn của Phán vang lên từ phía bụi dứa dại bên phải. Ngay lập tức, một tiếng gió rít sắc lẹm xé toạc màn sương tím.
*Phập!*
Mũi tên tẩm nhựa độc cây sơn đỏ của Phán cắm ngập vào thân cây đước cổ thụ ngay sát sạt gáy Thanh Vân, dịch nhựa độc màu đỏ nâu rỉ ra ăn mòn lớp vỏ gỗ xèo xèo. Vân không ngoảnh đầu lại, cô khom thấp người giữ thăng bằng, bám chặt hai tay vào bắp đùi Bé Na rồi thực hiện một cú trượt dài trên sườn dốc bùn nhão.
Cô áp dụng kỹ thuật Trượt Bùn Một Chân, sử dụng một tấm ván gỗ mỏng bọc sáp ong lướt nhanh vun vút trên mặt bùn lỏng đầm lầy u tối. Sức nặng của Bé Na trên lưng tạo ra một gia tốc cơ học cực lớn, đẩy chiếc mảng trượt lao đi nhanh chóng qua các khe hẹp của tre sắt.
"Sủa đi! Đuổi theo con ranh câm đó! Nó đang cõng đứa nhỏ!" Phán gào lên điên cuồng khi nhìn thấy bóng áo chàm lướt đi trong sương mù. Tiếng xích sắt lách cách chao đảo dữ dội khi bầy chó săn Đại Hắc Cẩu lao lên đuổi sát nút sau lưng cô.
Khoảng cách giữa Vân và bầy chó săn đang thu hẹp lại từng trượng một. Mùi hôi thối dữ dội của bầy dã thú khát máu đã phả sát sạt sau gáy cô. Vân biết rõ, nếu cứ tiếp tục chạy thẳng, thể lực suy kiệt của cô sẽ không thể chống chọi nổi với tốc độ của bầy chó săn đầm lầy. Cô cần phải triệt tiêu hoàn toàn dấu vết khứu giác của cả hai.
Trong lúc trượt nhanh qua một gốc đước cổ thụ rủ rễ treo chằng chịt, Vân khẽ đưa tay phải vào bọc áo chàm, lôi ra một lọ tre nhỏ chứa Phấn Hoa Ngụy Trang – thứ bột phấn mịn thu hoạch từ kén bướm đêm khổng lồ ký sinh trên rễ đước. Cô nhanh tay đổ một lượng phấn hoa ngọt lịm hăng hắc lên cổ và trán Bé Na, bôi đều lên những thớ vải băng bọc sáp để che giấu hoàn toàn mùi mồ hôi nóng sợ hãi và mùi máu rỉ ra từ vết thương của bé.
Nhưng bầy chó săn đã đuổi quá gần, mùi hương ngụy trang tầm gần chưa kịp phát tán bão hòa không khí để cắt đứt vệt truy đuổi của con Đại Hắc Cẩu đầu đàn.
Vân nheo mắt nhìn về phía trước. Dưới thung lũng đá vôi ngập nước là một khoảng đất bằng phẳng, trông bề ngoài khô ráo và phủ đầy lá tre sắt mục nát vô hại. Nhưng khứu giác nhạy bén của cô đã ngửi thấy một mùi hăng hắc đặc trưng của bùn lỏng sủi bọt khí methane địa nhiệt rò rỉ từ lòng đất trũng.
Đó là Vũng Bùn Nuốt Người – bẫy cát lún tự nhiên nguy hiểm nhất vùng đệm.
Loại bùn này là một chất lưu phi Newton cực kỳ xảo quyệt. Khi tĩnh lặng, nó đông cứng như đất sét nén, nhưng chỉ cần chịu một áp lực cơ học hoặc xung lực lớn đột ngột, cấu trúc liên kết hạt cát mịn sẽ lập tức sụp đổ, hóa lỏng hoàn toàn và hút chặt mọi vật nặng xuống đáy sâu không thể tự thoát.
Vân tính toán hướng gió bão sương tím đang thổi mạnh từ hướng tây nam. Cô khựng mảng trượt lại ngay sát mép vũng bùn lún, nép sát cơ thể gầy gò vào gốc đước treo rủ rễ dẻo dai. Cô áp dụng kỹ thuật Ngâm Mình Giữ Nhịp, dìm nửa thân người dưới dòng nước mặn buốt lạnh của rạch nước sát mép bùn để triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể tránh cung tên bắn lén của Phán.
Cô lôi túi Phấn Hoa Ngụy Trang quý hiếm dự phòng cuối cùng ra khỏi gùi thuốc. Không một chút do dự, Vân dùng lực cổ tay ném mạnh chiếc túi phấn hoa về phía bụi gai tre sắt ở hướng ngược chiều gió thổi phía bên kia vũng bùn lún.
*Bùm!*
Túi da mỏng vỡ ra giữa không trung, giải phóng hàng triệu hạt phấn hoa bướm đêm mịn màng. Sức gió của cơn bão sương tím lập tức tán phát làn sương bột hăng ngọt ngọt lịm bão hòa hoàn toàn không khí thung lũng, tạo ra một vệt mùi giả cực mạnh kéo dài sang hướng đối diện.
Con Đại Hắc Cẩu đang hăm hở lao tới bỗng khựng lại một nhịp. Luồng phấn hoa nồng nặc bùng phát đột ngột tràn vào niêm mạc mũi nhạy bén của nó, triệt tiêu hoàn toàn vệt mùi máu yếu ớt bọc sáp của Bé Na. Con quái thú đen tuyền hắt hơi liên tục, đầu óc hoang mang tột độ do khứu giác bị bão hòa bởi mùi bướm đêm đầm lầy – loài thiên địch mà chúng được huấn luyện phải tránh xa.
"Sủa đi! Thằng Đại Hắc, sao lại dừng lại? Con ranh câm ở hướng đó!" Phán gầm lên hằn học, vung roi da quất mạnh vào lưng con chó săn để ép nó lao lên.
Bị quất đau và kích thích bởi làn sương phấn hoa ngụy trang ly tán, con Đại Hắc Cẩu phát điên, kéo giật sợi xích sắt lôi tuột Phán chạy băng băng về phía thung lũng đá vôi – hướng thẳng vào vũng bùn phẳng lặng phủ đầy lá mục.
Phán bị kéo lê mất thăng bằng, hai chân gã giẫm mạnh với gia tốc lớn xuống khoảng đất trông có vẻ khô ráo.
*Sụp... uỳnh...*
Ngay khi trọng lượng nặng nề của Phán và lực kéo điên cuồng của bầy chó săn đè mạnh lên mặt đất, cơ chế sụt lún cơ học của Vũng Bùn Nuốt Người lập tức được kích hoạt. Lớp đất sét mỏng phía trên nứt toác, hóa lỏng thành một bể bùn xám sệt, lỏng bỏng sủi bọt khí độc methane liên tục.
"Cứu... Cứu ta! Bùn lún!" Phán hét lên kinh hoàng khi cả hai chân gã lập tức bị hút chặt chìm sâu xuống bùn lạnh đến tận bắp đùi.
Gã càng giãy giụa điên cuồng, lực ma sát nhớt của bùn lỏng càng tăng lên, siết chặt lấy thắt lưng gã và dìm gã xuống nhanh hơn. Bầy chó săn của gã cũng bị bùn sệt nuốt chửng, gầm rú hoảng loạn dưới dòng nước bùn sủi bọt khí độc. Phán cố gắng giương cung nhắm bắn về phía gốc đước nơi Vân đang nấp, nhưng bàn tay gã đã dính đầy bùn nhão trơn tuột, dây cung tre đực bị sũng nước mặn rã nát hoàn toàn không thể chịu lực căng.
Vân im lặng đứng dưới nước lạnh, đôi mắt trầm mặc nhìn gã bẫy thú tàn nhẫn đang từ từ chìm sâu xuống vũng bùn lún hoang dã. Cô không hề dùng đến bạo lực đao kiếm, chính sự tham lam cuồng nộ và sự ngu muội của đối thủ đã đẩy gã vào chiếc bẫy tự nhiên của đầm lầy.
Tuy nhiên, tiếng la hét giãy giụa tột vọng và tiếng chó sủa điên cuồng của Phán đã dội vang khắp thung lũng đá vôi, xé toạc màn sương tím tĩnh lặng của đêm tối.
Từ phía bến nước sông Biên Giới xa xa, một tiếng tù và bằng sừng thú rít lên một hồi dài, trầm ấm và hách dịch: *U u u...*
*Cọc... cạch... xích...*
Tiếng xích sắt va chạm và tiếng bước chân dồn dập của một lực lượng tuần binh lớn trang bị khiên sắt bỗng vang lên từ phía lối ra thung lũng.
Ánh đuốc dầu thông đỏ rực quét mạnh qua màn sương mù dày đặc, soi rõ bóng dáng một gã đàn ông trung niên cao lớn lực lưỡng, mặt đầy sẹo đao và hốc mắt phải bị rách nát chảy máu hoại tử đã được băng kín bằng vải đen.
Đội trưởng Sát chột mắt đã dẫn đầu toán tuần binh bản xứ bủa vây chặt lối thoát duy nhất của thung lũng tre sắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!