Bẫy Sắt Trong Sương
Màn sương tím độc dâng lên từ lòng Đầm Lầy Đệm mỗi lúc một dày đặc, len lỏi qua những kẽ tre sắt xám xịt của cánh rừng phòng hộ. Gió đêm rít qua những tán lá mỏng dính, cứng ngắc như những lưỡi dao cạo, va đập vào nhau tạo nên những tiếng lách cách khô khốc: *Keng... keng... cọc... cọc...* như tiếng xích sắt của một cỗ máy khổng lồ đang vận hành trong bóng tối.
Thanh Vân khom người nấp sau một tảng đá vôi lớn, bàn tay trái bôi đầy bùn ngụy trang thối khẽ miết nhẹ lên bả vai trái. Vết bỏng do thanh xà nhà cháy sập rơi trúng từ chiều tối nay đang rộp đỏ, rỉ ra lớp dịch nước mỏng đau rát nhức nhối dưới lớp áo chàm vá víu. Cơn đau âm ỉ dọc bắp vai khiến cô khẽ rùng mình, nhưng đôi mắt sáng tinh anh vẫn dõi chặt về phía trước đầy cảnh giác. Bên cạnh cô, thợ săn già A Sáng đang quỳ một chân trên đất ẩm, cây cung tre đực dẻo dai cầm chắc trên tay, đôi mắt chột nheo lại nhìn chăm chằm vào khoảng sương mù dày đặc hạn chế tầm nhìn dưới ba mét.
Sơn Ca – chú chim dực điểu lưỡng cư khổng lồ – đang nằm im lìm trong hốc đá vôi khuất gió phía sau, nhịp thở sâu và khò khè nhẹ do tác dụng của cỏ ngủ chưa tan hoàn toàn. Vân khẽ gỡ chiếc Gùi Tre Cách Độc sau lưng xuống, đặt nhẹ lên mặt đất phủ đầy lá tre sắt khô. Bộ khung chịu lực của chiếc gùi đã được cô gia cố tạm thời bằng những thớ Rễ Tre Thắt dẻo dai hóa sừng vừa thu hoạch, nhưng mạn sườn gùi vẫn còn loang lổ vết mủn đen do nhựa đước đỏ ăn mòn từ trận vượt cống ngầm dưới làng.
Cô lôi chiếc La Bàn Rỉ Sét – kỷ vật cũ kỹ của Trần Kỹ Sư hoàng gia – ra khỏi bọc vải chàm ở đáy gùi. Đặt la bàn phẳng trên lòng bàn tay trái, Vân khẽ gõ nhẹ ba tiếng vào mặt kính thủy tinh mờ: *Cọc... cộc... cộc...* để trục kim không bị kẹt rỉ sét.
Kim nam châm rỉ sét bắt đầu xoay nhẹ, rồi đột ngột giật mạnh liên tục, lệch hẳn về phía đông bắc khoảng mười độ. Vân nheo mắt. Sự dao động bất thường của kim la bàn không phải do địa từ đầm lầy, mà là do từ trường của một khối kim loại sắt lớn ẩn giấu rất gần.
Cô khẽ chạm vào tay áo A Sáng, đưa ngón tay trỏ chỉ về hướng kim la bàn đang chỉ, rồi vẽ một vòng tròn nhỏ trên không trung. Thợ săn già gật đầu dứt khoát, ông hiểu cử chỉ vô thanh của cô: có bẫy sắt của Phán giăng sẵn phía trước.
Vân áp dụng kỹ năng Bộ Bộ Vô Thanh, khom thấp người giữ thăng bằng trên đôi bàn chân trần bám sáp ong dẻo dai. Cô bước đi uyển chuyển, nhẹ nhàng lách qua những phiến lá tre sắt sắc lẹm mà không để lại bất kỳ tiếng động sột soạt nào trên mặt đất phủ đầy lá khô. Mỗi bước đi của cô là một sự tính toán cơ học tỉ mỉ, tránh xa các khoảng đất trống bằng phẳng không có rễ tre bò qua – nơi Phán thường ngụy trang bẫy kẹp dưới lá mục.
Đi được khoảng mười trượng, khứu giác cực nhạy của Vân khẽ co giật. Giữa mùi ẩm mốc hôi nồng của sương tím độc, cô ngửi thấy một mùi tanh tưởi lạ lùng: mùi rỉ sét của sắt nung trộn lẫn với mùi ngọt lịm hăng hắc của nhựa cây sơn đỏ đầm lầy. Đó là độc tố hoại tử mà Phán chuyên dùng để bôi lên răng bẫy kẹp.
Đột nhiên, một tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng vang lên từ phía bụi gai dứa dại sát vách đá dựng đứng phía trước. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào của một đứa trẻ.
Tim Vân thắt lại. Cô lướt nhanh vun vút qua khe tre sắt hẹp, gạt nhẹ phiến lá sắc nhọn rủ thấp.
Dưới hố đất trũng phủ đầy lá mục, một bé gái nhỏ gầy gò đang nằm quằn quại, hai tay ôm chặt lấy bắp chân phải đang bị kẹp chặt bởi hai hàm răng cưa thép khổng lồ của chiếc bẫy kẹp rỉ sét.
Đó là Bé Na – con gái nhỏ mười hai tuổi của thợ săn A Sáng.
"Na! Con gái ta!" A Sáng nghẹn ngào thốt lên, định lao tới nhưng Vân nhanh tay giữ chặt vai ông lại. Cô lắc đầu dứt khoát, đưa ngón tay trỏ lên môi ra hiệu im lặng. Sương mù xung quanh quá dày, tiếng la hét lúc này sẽ kích hoạt phản xạ săn mồi của đàn dực điểu mù trên cao hoặc đánh động gã bẫy thú Phán rình rập tầm gần.
Vân quỳ xuống sát bên Bé Na. Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé đã tím tái, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đôi mắt to tròn lờ đờ vì đau đớn tột cùng. Bắp chân phải của bé bị hai hàm răng cưa thép rỉ sét cắn sâu vào tận xương, máu đen bết dính rỉ ra loang lổ dọc thớ thịt đã bắt đầu thâm đen, sưng tấy dữ dội. Nhựa độc hoại tử cây sơn đỏ bôi trên răng bẫy đang ăn mòn mô cơ cực nhanh, tạo ra những vệt sọc đen phát quang mờ nhạt chạy ngược lên đùi.
Chiếc bẫy kẹp răng cưa của Phán là loại bẫy chịu lực kép cực mạnh, lò xo thép rèn dầy bằng hai ngón tay cái, chỉ cần lực ép cơ học thô bạo thông thường sẽ càng làm răng cưa siết chặt và nghiền nát xương chân nạn nhân.
Vân khẽ vỗ nhẹ lên vai Bé Na để trấn an, rồi gỡ chiếc gùi cách độc xuống. Cô lấy ra một thanh Rễ Tre Thắt dẻo dai hóa sừng dài khoảng hai thước vừa thu hoạch từ rừng tre sắt. Thanh rễ tre uốn cong uốn lượn, cứng cáp như sừng hoẵng nhưng có độ đàn hồi cơ học cực cao.
Cô luồn phần đầu dẹt của thanh rễ tre thắt vào giữa hai gờ thép chịu lực của lò xo bẫy, dùng nó làm đòn bẩy. Vân tì toàn bộ trọng lượng cơ thể mảnh khảnh của mình lên đầu bên kia của thanh rễ tre, hai lòng bàn tay bám sáp ong miết chặt để tăng ma sát bám dính.
*Kít... kít... răng...*
Thân rễ tre sắt cong rạp xuống dưới sức nặng của cô nhưng không hề nứt gãy. Nhờ lực đòn bẩy tối ưu, hai hàm răng cưa thép rỉ sét từ từ bị rạch nới rộng ra khoảng hai phân. Vân nhanh tay dùng một hòn đá vôi dẹp chèn chặt vào giữa hai hàm răng bẫy để giữ khoảng cách an toàn, giải thoát bắp chân của Bé Na ra khỏi gọng kìm tử thần.
Nhưng nguy hiểm chưa qua đi. Chất độc hoại tử cây sơn đỏ đã xâm nhập sâu vào vết thương hở rách sâu của cô bé. Phần thịt quanh vết răng cưa đã mủn nát, chuyển sang màu đen xám bốc mùi hôi tanh nồng nặc. Nếu không lập tức cắt bỏ phần mô hoại tử này, độc tố sẽ ăn sâu vào mạch máu hệ tuần hoàn, gây hoại tử toàn thân và cướp đi mạng sống của Bé Na trong vòng nửa canh giờ.
Vân đưa tay ra hiệu cho A Sáng giữ chặt hai vai và chân của con gái. Cô bé Na hiểu chuyện, nước mắt chảy ròng ròng nhưng cắn chặt môi, tự giác ngậm lấy một mẩu rễ tre khô để không phát ra tiếng thét.
Vân lôi Bộ Dao Bạc Dẻo đựng trong bao vải chàm ra. Cô lấy ba bánh Than Bùn Khô không khói xếp nhanh dưới lòng một ống tre chưng cất nước rỗng, dùng đá lửa đánh nhẹ để nhóm lên một ngọn lửa âm ỉ khuất ánh sáng. Cô hơ nhanh lưỡi dao mổ mỏng bằng bạc dẻo trên ngọn lửa nóng để sát trùng, rồi bôi một lớp dầu dừa già lên lưỡi dao để tránh bị dính dịch mủ hoại tử.
Đôi bàn tay rớm máu của Vân cực kỳ điềm tĩnh và khéo léo. Cô dùng ngón tay trỏ trái ấn nhẹ quanh vết rách sâu để xác định ranh giới giữa phần thịt đen hoại tử và phần thịt đỏ lành lặn.
*Xoạt...*
Lưỡi dao bạc dẻo lướt đi dứt khoát, mỏng và ngọt sắc. Vân thực hiện các đường cắt phẫu thuật ngoại khoa tinh tế, tách bỏ hoàn toàn từng mảng mô cơ bị hoại tử thâm đen rỉ máu độc bám quanh xương chân Bé Na. Cô bé Na run bần bật, hai bàn tay gầy gò bấu chặt vào đất ẩm, mồ hôi hòa lẫn nước mắt chảy ròng ròng nhưng kiên cường chịu đựng vô thanh.
Sau khi cắt lọc sạch mảng thịt hoại tử, vết thương lộ ra thớ thịt đỏ tươi rỉ máu đỏ hồng. Vân nhanh chóng dập tắt lửa than bùn. Cô lấy một ống tre chưng cất chứa nước ngọt tinh khiết lấy từ Thác Nước Tẩy Trần đun sôi khẩn cấp. Cô đổ khoảng hai thìa Muối Thô Hoàng Gia xám xịt từ túi da vào ống nước nóng, lắc đều để tạo thành một dung dịch muối nóng ưu trương cực mạnh.
Áp dụng phương pháp Rửa Muối Nóng, Vân đổ trực tiếp dòng nước muối nóng bốc hơi nghi ngút lên vết thương hở rách sâu của Bé Na.
*Xèo...*
Cơn đau buốt muối tột cực khiến Bé Na co rúm người, đôi mắt trợn trừng, suýt nữa cắn nát mẩu rễ tre trong miệng. Nhưng dòng nước muối nóng ưu trương đã phát huy tác dụng sinh học hoàn hảo: nó hút sạch dịch độc hoại tử còn sót lại ra ngoài, làm teo rụt nhanh tế bào nấm tím ký sinh bám sâu và sát trùng vết thương hở trong môi trường ẩm ướt đầm lầy một cách triệt để.
Máu đen loãng chảy ra ngoài, nhường chỗ cho máu đỏ tươi bắt đầu đông lại tự nhiên. Vân dùng tăm bông xơ dừa tẩm giấm ngải cứu lau sạch vết thương, rồi bện nhanh một dải vải chàm sạch bọc sáp ong mật để băng bó chặt bắp chân cho bé.
Khi nút thắt cứu sinh dẹp cuối cùng được khâu cố định bằng chỉ xơ dừa hoàn thành, Vân khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô lau mồ hôi trên trán, nhanh chóng thu dọn Bộ Dao Bạc Dẻo và ống tre chưng cất sém cháy bỏ vào Gùi Tre Cách Độc. Bé Na đã lả đi vì kiệt sức nhưng hơi thở dần ổn định trở lại, vết thương không còn rỉ dịch đen hoại tử.
Nhưng đúng lúc Vân vừa đóng nắp gùi tre cách độc lót lá sen sáp lại, một tiếng động sắc gọn bỗng xé toạc bầu không khí tĩnh lặng, u ám của rừng tre sắt.
*Rắc! Clắc...*
Tiếng một cành tre sắt khô bị giẫm gãy giòn giã dội vào vách đá vôi ngay phía sau lùm cây dứa dại sát gờ đá.
Tiếng bước chân nặng nề, kéo lê sột soạt trên bùn ẩm bốc mùi rỉ sắt đang tiến lại gần từng bước một trong màn sương mù dày đặc.
Gã bẫy thú tàn nhẫn Phán đang bám sát vệt máu tươi rỉ ra dọc lối mòn sương mù, hướng thẳng về phía hốc đá nơi ba người đang ẩn nấp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!