Nhạc nềnWuxia

Rừng Tre Sắt Sắc Nhọn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương vàng đục của thung lũng địa nhiệt lùi dần sau lưng Thanh Vân, nhường chỗ cho bóng tối âm u, lạnh lẽo của vùng đệm đầm lầy khi chiều tà buông xuống. Vân ngồi sụp xuống bên một hốc đá vôi ẩm ướt sát rạch nước nhỏ, lồng ngực phập phồng thở dốc sau chặng đường dài trốn chạy khỏi thung lũng Kẽ Đá Thở.


Cơn rát buốt dữ dội truyền đến từ mu bàn tay phải khiến Vân khẽ nhíu mày. Vết bỏng hơi nước nóng rực từ vụ nổ địa nhiệt chiều nay đã phồng rộp lên, rỉ ra lớp dịch nước mỏng đỏ rực. Trong khi đó, vết ong đốt cũ trên mu bàn tay trái vẫn còn sưng tấy đỏ nhức nhối, và mười đầu ngón tay cô vẫn vương lại cảm giác tê rát nhè nhẹ – tàn dư của thứ dịch nấm hoại tử khô mà cô đã chạm phải trong cối đá đen của Lão Bà Bà mù. Đôi tay hái thuốc của cô – công cụ sinh tồn duy nhất – lúc này đang run rẩy, kiệt quệ.


Vân nén đau, đưa mắt quan sát khe đá ẩm ướt dưới chân vách núi. Khứu giác nhạy bén giúp cô nhận ra mùi đất ẩm thanh khiết, hoàn toàn không có mùi mốc thối của nấm tím. Cô phát hiện một thảm rêu đá xanh ẩm ướt mọc bám chặt vào thớ đá vôi rỉ nước ngầm. Vân dùng tay trái bứt lấy một nắm rêu đá tươi, bỏ vào lòng bàn tay phải rồi vò nát. Thứ dịch rêu màu xanh lục nhạt, mát lạnh rỉ ra. Vân cẩn thận đắp thảm rêu nát lên vết bỏng hơi nước ở mu bàn tay phải, rồi thoa đều lên vết ong đốt ở tay trái và mười đầu ngón tay tê rát.


Cảm giác mát lạnh rười rượi lập tức lan tỏa, dập tắt cơn đau nhức nhối như lửa đốt. Làn da phồng rộp dịu đi rõ rệt, chất kháng khuẩn tự nhiên của rêu đá ngầm nhanh chóng làm co các nốt sưng tấy, khôi phục lại sự dẻo dai và khéo léo cho các khớp ngón tay của cô gái hái thuốc.


Khi cơn đau đã lùi bước, Vân khẽ gỡ chiếc Gùi Tre Cách Độc sau lưng xuống. Mạn sườn gùi bị nhựa đước đỏ axit ăn mòn mủn đen từ trận vượt cống ngầm dưới làng nay đã nứt rộng ra, đe dọa làm rò rỉ sương ẩm vào bên trong. Cô lôi cuốn Sổ Tay Thực Vật Của Cha bọc da cá sấu dính bùn nhẹ ra khỏi đáy gùi. Vân cẩn thận mở trang cuối, đặt mảnh bản thảo rách nát vừa nhặt được ở Kẽ Đá Thở vào đúng vị trí của nó. Những nét vẽ tay tỉ mỉ bằng mực tàu mô tả cấu trúc rễ treo Cây Sự Sống dồi dào nhựa khít khao với phần gáy rách. Cô lấy một chút sáp ong mật dẻo quánh mang theo, miết nhẹ dọc theo nếp gấp để dán chặt mảnh bản thảo vào cuốn sổ. Manh mối sinh học quý giá nhất của người cha quá cố đã được bảo toàn.


Nhưng chiếc gùi thuốc bị hư hại mạn sườn không thể bảo vệ thảo dược khô thêm một đêm nào nữa nếu triều sương dâng cao. Vân cần Rễ Tre Thắt – phần rễ hóa sừng dẻo dai, cứng cáp của loài tre sắt mọc sát vách đá khô cằn – để làm lại bộ khung chịu lực cho chiếc gùi.


Cô đứng dậy, siết chặt quai gùi bện xơ dừa bôi sáp dẻo, dắt con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ bên hông áo chàm vá víu, rồi dấn thân vào cấm địa trước mắt: Rừng Tre Sắt.


***


Rừng Tre Sắt hiện ra như một trận đồ cơ khí khổng lồ của tự nhiên. Không giống như những cánh rừng tre xanh mướt ở đồng bằng, những thân tre sắt ở đây cao vút, xám xịt và cứng đờ như những ống sắt rỉ lâu ngày bám bụi đầm lầy. Thân tre tích tụ hàm lượng silica cực cao từ đất đá vôi, khiến lớp vỏ ngoài của chúng hóa sừng, bóng loáng và lạnh ngắt khi chạm tay vào. Mỗi khi gió đầm lầy thổi qua, các thân tre va chạm vào nhau không phát ra tiếng xào xạc của lá phổi xanh thông thường, mà là những tiếng va chạm khô khốc, lách cách như kim loại va vào nhau: *Keng... keng... cọc... cọc...*


Nguy hiểm hơn cả là những phiến lá tre. Lá tre sắt mỏng dính, cứng ngắc và sắc lẹm như những lưỡi dao cạo bằng thép rèn. Chúng mọc tua tủa từ các nhánh tre sà thấp xuống mặt đất ẩm, sẵn sàng cứa rách bất kỳ tấm da thịt hở nào bước qua.


Vân dừng lại ở rìa rừng, hít một hơi thật sâu để Thích Ứng Sương Mù điều hòa nhịp thở. Cô kéo chiếc Mặt Nạ Đất Sét Tẩm Giấm che kín mũi, đôi mắt sáng tinh anh nheo lại quan sát mê cung tre xám trước mặt. Làn da cổ nhạy cảm của cô khẽ co giật nhẹ, cảm nhận độ ẩm đang tăng dần khi bóng tối siết chặt cánh rừng.


Cô rút con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ dắt hông áo ra. Lưỡi dao bằng đồng đỏ rỉ sét phát ra mùi rỉ đồng đặc trưng khi cô khẽ gạt nhẹ phiến lá tre sắt sắc nhọn đầu tiên chắn ngang lối đi hẹp.


*Xoạt...*


Phiến lá tre trượt dọc theo lưỡi dao đồng dẻo dai, phát ra tiếng rít sắc gọn. Vân khom thấp người, áp dụng kỹ năng Bộ Bộ Vô Thanh, phân bổ trọng lượng cơ thể đều lên đôi chân trần bám sáp ong dẻo để di chuyển uyển chuyển trên mặt đất phủ đầy lá tre khô. Cô phải tuyệt đối tuân theo quy tắc Im Lặng Rừng Tre: không được bẻ gãy bất kỳ cành tre sắt khô nào dưới chân để tránh tạo ra tiếng động gãy giòn dội vào vách đá vôi xung quanh.


Bởi vì tiếng động sắc gọn ấy chính là mồi nhử kích hoạt phản xạ săn mồi của đàn dực điểu mù đang làm tổ trên các tầng tre cao. Loài chim lưỡng cư khổng lồ này hoàn toàn không có thị giác, nhưng thính giác định vị âm thanh của chúng nhạy bén đến mức có thể nghe thấy tiếng một cành tre khô gãy từ khoảng cách nửa dặm giữa tiếng gió gầm rú.


*Vút...*


Gió đầm lầy bỗng nổi lên dữ dội hơn. Những thân tre sắt đập vào nhau liên hồi phát ra âm thanh kim loại lớn: *Keng! Keng! Cọc! Cọc!*


Sự rung động dữ dội của cánh rừng làm rung chuyển những tổ chim khổng lồ treo lơ lửng trên tầng tre cao. Đàn dực điểu mù bị kích động bởi tiếng gió hú và tiếng va chạm mạnh, bắt đầu vỗ cánh phành phạch. Tiếng cánh da thú rách nát quét qua không khí rầm rập ngay sát tán tre.


Vân lập tức đứng bất động dưới gốc một thân tre sắt lớn ẩm ướt. Cô khom thấp người, nín thở hoàn toàn bằng kỹ năng Bế Khí Ngưng Thần để hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu. Đôi mắt cô dõi theo bóng đen khổng lồ của một con dực điểu mù đang sải cánh rộng bốn mét bay lượn lờ ngay trên đỉnh đầu cô. Móng vuốt bọc sừng cứng của nó khẽ quẹt qua ngọn tre sắt, tạo ra những tiếng rít ghê rợn.


Cô biết, chỉ cần một cử động nhỏ làm gãy cành tre khô dưới chân lúc này, con dực điểu sẽ lao xuống mổ nát cơ thể cô trong chớp mắt. Tiếng va chạm tự nhiên gầm rú của rừng tre sắt lúc này chính là chiếc khiên che chở duy nhất cho tiếng thở của cô. Vân đứng im như một bức tượng đá vôi xám xịt dính đầy bùn thối ngụy trang, hòa lẫn hoàn toàn vào bóng tối của thân tre sắt cứng.


Con dực điểu mù nghiêng đầu định vị thính giác một hồi, không phát hiện ra âm thanh sắc nhọn bất thường nào ngoài tiếng va chạm tự nhiên của cánh rừng, liền vỗ cánh bay về hướng vách núi đá vôi phía xa.


***


Khi bóng đen dực điểu đã khuất hẳn sau màn sương ẩm, Vân mới thở phào nhẹ nhõm, lồng ngực khẽ phập phồng trở lại. Cô lách qua khe hẹp giữa hai thân tre sắt lớn, tiến sát về phía chân vách đá vôi dựng đứng ở trung tâm rừng tre.


Ở đó, mọc ra từ một kẽ nứt đá vôi xốp ẩm, là phần Rễ Tre Thắt mà cô đang tìm kiếm.


Phần rễ tre uốn lượn, hóa sừng dẻo dai, nổi lên những cục u xù xì bám chặt vào đá vôi như những móng vuốt rồng. Đây là vật liệu chế tạo khung chịu lực tốt nhất đầm lầy, không bị mục nát trong môi trường nước mặn hay bị ăn mòn bởi axit thực vật. Nhưng để thu hoạch được nó, Vân phải leo lên gờ đá cao hơn hai trượng.


Với vết bỏng hơi nước ở mu bàn tay phải vừa mới được bôi rêu đá làm dịu, lực bám của tay phải Vân vẫn bị giảm sút nghiêm trọng. Cô không thể leo trèo tay trần trên vách đá trơn trượt rêu lưu huỳnh này.


Vân khom người xuống sát một khóm tre sắt non mọc ven vách đá. Đôi bàn tay khéo léo của cô, giờ đã khôi phục lại sự dẻo dai nhờ rêu đá ngầm, thoăn thoắt tước mỏng lớp vỏ ngoài dẻo dai của thân tre non thành những sợi lạt tre sắt mỏng dính. Cô áp dụng kỹ thuật Thắt Bím Sợi Tre, bện chặt ba sợi tre mỏng lại với nhau bằng tay trần bôi sáp ong rừng đệm để tăng ma sát bám dây.


Chỉ trong vòng mười phút gõ cối đá thầm lặng, Vân đã bện thành công một cuộn dây leo tre sắt dẹp dài hơn một trượng, chịu được lực kéo cơ học cực lớn mà không bị nứt gãy. Cô buộc chiếc móc sừng hoẵng ba cạnh cũ của cha vào đầu dây bện, quăng mạnh lên một nhánh tre sắt cổ thụ mọc chìa ra từ vách đá cao.


*Phập!*


Móc sừng hoẵng bám chặt vào thớ gỗ cứng của tre sắt. Vân dùng tay trái bám chắc vào bím tre bện dẻo dai, tay phải hỗ trợ nhẹ nhàng để đu người leo lên vách đá dựng đứng. Sự khéo léo của đôi bàn tay bôi sáp ong giúp cô di chuyển nhanh nhẹn, vô thanh trên không trung tròng trành.


Khi tiếp cận được gờ đá chứa Rễ Tre Thắt, Vân quỳ chân giữ thăng bằng trên gờ đá hẹp trơn trượt. Cô rút con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ ra, bôi một lớp dầu dừa già lên lưỡi dao để giảm ma sát, rồi tiến hành rạch cắt phần rễ tre thắt uốn lượn bám đá.


*Kít... kít...*


Tiếng dao đồng cạo nhẹ lên thớ rễ hóa sừng cứng như thép phát ra âm thanh trầm đục. Vân phải thao tác cực kỳ cẩn trọng, giữ đúng tần số âm thanh trầm ấm để không tạo ra tiếng gãy giòn sắc nhọn dội vào vách đá vôi.


Đột ngột, một tiếng gió rít mạnh mẽ xé toạc màn sương mù từ phía trên đỉnh vách đá dội thẳng xuống. Vân giật mình ngẩng đầu lên.


Một con dực điểu mù khổng lồ khác, bị kích động bởi tiếng cạo rễ tre của dao đồng gạt nhựa, đang từ trên đỉnh vách đá lao xuống với tốc độ cực nhanh, đôi móng vuốt bọc sừng nhọn hoắt chĩa thẳng về phía bả vai trái đang bị bỏng rộp của cô gái câm.


Vân không có võ công để né tránh đòn tấn công từ không trung. Cô định dùng dây móc tre sắt cũ để quăng bám cành tre sắt tránh né, nhưng tiếng móc sừng gõ vào thân tre cứng như thép lúc này chắc chắn sẽ làm lộ vị trí chính xác của cô ngay lập tức và kích hoạt phản xạ lao đớp của cả đàn dực điểu.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ trên đỉnh vách đá vôi phía trên gờ đá của Vân, một bóng người gầy gò nhưng gân guốc bỗng vọt ra từ bụi rậm.


*Vút! Phập!*


Một mũi tên tre đực bịt đầu sắt sắc bén xé gió lao tới, đâm sượt qua cánh con dực điểu mù, găm chặt vào một thân tre sắt bên cạnh. Tiếng va chạm kim loại sắc gọn của đầu sắt găm vào tre sắt phát ra âm thanh *keng* lớn vang dội vách đá.


Con dực điểu mù bị tiếng động sắc nhọn ở hướng ngược lại đánh lừa hoàn toàn thính giác định vị. Nó quay ngoắt đầu giữa không trung, dang sải cánh rộng bốn mét lao thẳng về phía thân tre sắt có tiếng mũi tên găm, bỏ qua bóng dáng gầy gò của Vân đang nín thở sát vách đá.


Một bàn tay chai sần, thô ráp bốc mùi thuốc ngải xua côn trùng bất ngờ thò xuống từ gờ đá phía trên, nắm chặt lấy cổ tay trái của Vân.


"Lên đây! Mau lên!" Một giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang lên dứt khoát.


Đó là thợ săn già A Sáng.


Một mắt bị hỏng của ông nheo lại đầy cảnh giác dưới chiếc nón lá rách mướp, lưng đeo cây cung tre đực dẻo dai. Ông dùng lực bắp tay kéo mạnh dây da hoẵng hỗ trợ cô kéo chiếc gùi thuốc đầy rễ tre thắt vừa thu hoạch lên cao, đưa Vân lọt qua đỉnh vách đá vôi an toàn ngay trước khi đàn dực điểu mù bị kích động bởi tiếng tên nỏ kéo đến bao vây thung lũng.


***


Thanh Vân nằm áp sát người dưới lớp lá mục nát sau một tảng đá vôi lớn trên đỉnh vách đá, lồng ngực phập phồng thở dốc để lấy lại dưỡng khí. Sơn Ca – chú chim dực điểu lưỡng cư khổng lồ đang dưỡng thương ở hốc đá phía xa – khẽ nghiêng đầu nhìn cô qua màn sương mù ẩm ướt với đôi mắt sáng tinh anh đầy nhẫn nại.


Cô quay sang nhìn thợ săn già A Sáng, khẽ cúi đầu tỏ lòng biết ơn sâu sắc. Vân đưa hai tay trần dính đầy dịch rêu đá xanh ra làm các ký hiệu tay vô thanh để hỏi thăm sức khỏe của ông và lý do ông dấn thân vào cấm địa nguy hiểm này.


A Sáng giắt cây cung tre sau lưng, khẽ rít một hơi thuốc tẩu từ rễ tre già tỏa khói ngải xua bớt muỗi độc đầm lầy. Ông nhìn Vân bằng ánh mắt hiền từ nhưng đượm buồn của một người bạn vong niên của cha cô.


"Ta đang theo dấu vết một con sói biến dị sương tím bị ký sinh hóa điên đang lảng vãng gần lối mòn dẫn về hang đá của ngươi." A Sáng thì thầm, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe giữa tiếng tre sắt va chạm ngoài kia. "Nhưng cánh rừng này không còn an toàn nữa rồi, con gái của Thanh Sơn ạ."


Ông khẽ gõ nhẹ tẩu thuốc vào tảng đá vôi để dập lửa than, phong thái trầm tính và thực tế của một thợ săn bốn mươi năm kinh nghiệm đi rừng biên viễn lộ rõ vẻ lo lắng.


"Ngươi thu hoạch được Rễ Tre Thắt để gia cố gùi thuốc là tốt." A Sáng nhìn chiếc gùi tre cách độc lót lá sen sáp bọc sáp ong của Vân đã được xếp đầy những thớ rễ tre hóa sừng cứng cáp. "Nhưng đường quay trở về Hang Đá Thầy Thuốc cứu em gái ngươi... đã bị phong tỏa hoàn toàn rồi."


Vân giật mình, đôi mắt sáng tinh anh co rụt lại đầy lo âu. Cô khẽ đưa tay trái gõ nhẹ ba tiếng lên cán dao đồng rỉ giắt hông áo: *Cộc! Cộc! Cộc!* để hỏi chân tướng.


A Sáng không trả lời ngay. Ông khom người xuống, dùng mũi dao đi rừng gạt nhẹ lớp lá tre sắt khô phủ đầy trên mặt đất ẩm ngay trước mũi chân Thanh Vân.


Dưới lớp lá mục nát bốc mùi hoại tử ẩm ướt, lộ ra kết cấu cơ học lạnh ngắt của một chiếc bẫy kẹp răng cưa bằng thép rỉ sét tai quái. Chiếc bẫy kẹp răng cưa bằng thép rèn chịu lực cực cao này được giấu kín kẽ đến mức kinh hoàng dưới lớp ngụy trang tự nhiên, các răng cưa nhọn hoắt của nó được bôi một lớp dịch nhựa màu đỏ nâu sền sệt bốc mùi hôi nồng nặc.


Đó là nhựa độc hoại tử của cây sơn đỏ đầm lầy – thứ chất độc có tính axit ăn mòn mô cơ và gây hoại tử máu cực nhanh khi tiếp xúc trực tiếp với vết thương rách da hở.


"Chiếc bẫy kẹp răng cưa thép của gã bẫy thú Phán." A Sáng rít qua kẽ răng, giọng đầy căm hận và ghê tởm. "Gã tiều phu tàn nhẫn này đã nhận tiền vàng của Phán quan Cao và Tôn Chủ Muối để rải hàng trăm chiếc bẫy kẹp tẩm độc hoại tử thế này dọc theo tất cả các lối đi mòn an toàn dẫn về hang đá của ngươi. Gã muốn bẫy nát chân Sơn Ca, cướp gùi thuốc và bắt sống ngươi dâng nộp cho tà giáo."


Màn sương tím độc dâng cao ngoài rìa rừng bắt đầu len lỏi qua các kẽ tre sắt sắc nhọn, quấn quýt quanh chiếc bẫy kẹp thép rỉ sét như một lời cảnh báo lạnh gáy của bóng tối đang siết chặt lấy lối về.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!