Lửa Địa Nhiệt Kẽ Đá
Đôi bàn tay nhăn nheo của Lão Bà Bà mù run rẩy dữ dội, giọng bà lạc đi giữa bóng tối im lìm của hốc cây cổ thụ rỗng ruột. Bà không nhìn thấy, nhưng những ngón tay như rễ cây khô kia đang miết đi miết lại trên ký tự hình chiếc lá khắc chìm ở bìa sau cuốn sổ tay bọc da cá sấu. Đó là dấu ấn độc bản của Thanh Sơn – cựu ngự y hoàng gia, người bạn đồng hành đã cùng bà nếm trải trăm ngàn cay đắng giữa Đầm Lầy Thượng Cổ mười lăm năm trước.
Thanh Vân quỳ lặng yên trên tấm chiếu bện sợi dứa dại. Cô không thể lên tiếng, chỉ có lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết bỏng rộp đỏ rỉ dịch nước mỏng trên bả vai trái đang cuộn lên từng cơn đau rát buốt do quai gùi tre siết mạnh. Mu bàn tay trái bị ong châm vẫn sưng tấy đỏ rực, nhức nhối theo từng nhịp mạch đập. Thêm vào đó, mười đầu ngón tay của cô lúc này đang tê rát nhè nhẹ – cái giá của việc trực tiếp chạm vào dịch nhựa nấm hoại tử phổi khô trong cối đá đen khi thực hiện thử thách Ngửi Mốc Định Loài vừa rồi.
Lão Bà Bà mù áp cuốn sổ tay sát vào lồng ngực gầy gò của mình, hít một hơi thật sâu như muốn tìm lại mùi hương thảo dược quen thuộc của người cố nhân. Một giọt nước mắt đục ngầu ứa ra từ hốc mắt mù lòa, lăn dài trên những nếp nhăn sâu hoắm như rãnh vỏ cây.
"Thanh Sơn... Ngươi thực sự là con gái của Thanh Sơn!" Bà lão lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào rồi đột ngột trở nên sắc lạnh. "Cha ngươi là một kẻ bướng bỉnh. Ông ấy thà chịu trục xuất khỏi triều đình, thà chết trong đầm lầy sâu thẳm này chứ nhất quyết không chịu điều chế vũ khí độc từ nấm ký sinh cho hoàng gia. Nhưng ông ấy đã sai khi để lại cho ngươi cuốn sổ này. Nó là một bảo vật cứu người, nhưng cũng là chiếc thòng lọng kéo cả gia đình ngươi vào chỗ chết."
Vân khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sáng tinh anh đầy nhẫn nại nhìn bà lão. Cô đưa bàn tay phải rớm máu, khẽ gõ nhẹ ba tiếng lên mạn cối đá đen: *Cộc! Cộc! Cộc!*
Lão Bà Bà khựng lại, đôi tai nhạy bén giật giật. Bà hiểu ngôn ngữ ký hiệu vô thanh của cô gái câm. Vân đang hỏi về phương thuốc giải độc mạnh hơn cho em gái Tiểu Mai. Con bé đang thoi thóp trong Hang Đá Thầy Thuốc, nơi hệ thống tơ nấm tím bám dọc vách đá đang co thắt dữ dội, rỉ dịch mủ phát quang tím đậm báo hiệu dịch bệnh đang biến dị mạnh mẽ.
Bà lão mù thở dài, trả lại cuốn sổ tay vào tay Vân. "Ngải đầm lầy dại tươi của ngươi chỉ là thuốc mỡ ức chế ngoài da. Khi tơ nấm đã ăn sâu vào phế quản, phế nang của con bé sẽ bị co thắt và hoại tử từ bên trong. Muốn giữ mạng cho nó, ngươi phải chế tạo một rào chắn kháng nấm tuyệt đối xung quanh hang đá, không cho một hạt bào tử nào lọt vào. Và để làm được điều đó, ngươi cần Bột Quặng Lưu Huỳnh."
Bà lão chỉ bàn tay xương xẩu về hướng Đông Nam, nơi màn sương tím nhạt đang bắt đầu chuyển sang màu vàng đục ở phía chân trời. "Hãy đi đến khu vực Kẽ Đá Thở ở rìa thung lũng địa nhiệt. Nơi đó có những vết nứt địa chất liên tục phun hơi nóng lưu huỳnh. Quặng lưu huỳnh thô bám quanh các kẽ đá đó là thứ duy nhất có thể xua đuổi rết độc và ngăn chặn bào tử nấm tím phát tán. Nhưng hãy nhớ kỹ quy tắc Cấm Lửa Sương Lân Quang: tuyệt đối không được mang theo một tia lửa nào vào đó. Khí gas methane tích tụ dưới lòng đất chỉ chờ một mồi lửa để thổi bay cả thung lũng."
Vân gật đầu dứt khoát. Cô cất cuốn sổ tay vào đáy Gùi Tre Cách Độc, lấy một ít sáp ong mật dẻo quánh quét lại mạn sườn gùi bị mủn tre để gia cố chống ẩm. Để làm dịu vết ong đốt sưng tấy trên tay trái và đầu ngón tay tê rát, cô lén hái một nắm rêu đá xanh ẩm mọc sát chân cối đá của Lão Bà Bà, vò nát rồi đắp lên da. Cảm giác mát lạnh tức thì làm dịu đi cơn đau nhức, giúp đôi tay cô khôi phục lại sự khéo léo cần thiết.
Cô đeo gùi lên vai, nén chặt cơn đau buốt từ vết bỏng vai trái, lách người ra khỏi hốc cây cổ thụ rỗng ruột. Mục tiêu tiếp theo: Kẽ Đá Thở.
***
Thung lũng địa nhiệt hiện ra trước mắt Thanh Vân như một vết thương lở loét của đất mẹ.
Bầu không khí ở đây ngột ngạt đến mức khó thở, đặc quánh mùi trứng thối nồng nặc của khí hydro sulfide (H2S). Mặt đất trũng thấp sủi bọt bong bóng xám xịt, liên tục phát ra những tiếng *ục... ục...* trầm đục từ những hố bùn sôi sùng sục. Sương mù ở đây không có màu tím của nấm độc, mà là một màu vàng nhạt, nóng rực và ẩm ướt, bốc lên từ những vết nứt địa chất chạy dọc ngang trên vách đá vôi xám xịt. Đó chính là các Kẽ Đá Thở.
Vân khẽ rùng mình. Làn da cổ nhạy cảm của cô lập tức co giật nhẹ, nổi gai ốc đỏ nhạt. Kỹ năng Thích Ứng Sương Mù giúp phổi cô nhanh chóng điều hòa nhịp thở, quen dần với nồng độ lưu huỳnh thấp trong không khí. Cô đeo chiếc Mặt Nạ Đất Sét Tẩm Giấm lên mặt. Chiếc mặt nạ tự chế bằng đất sét xốp ẩm tẩm giấm ngải cứu này hoạt động như một bộ lọc sinh học tuyệt vời. Tính axit nhẹ của giấm ngải sẽ trung hòa dòng khí lưu huỳnh nóng vốn mang tính kiềm nhẹ khi kết hợp với hơi nước, bảo vệ phế quản cô khỏi bị bỏng rát.
Cô khom thấp người, di chuyển uyển chuyển bằng kỹ năng Bộ Bộ Vô Thanh trên những gờ đá vôi trơn trượt. Vân rút con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ dắt hông ra. Lưỡi dao bằng đồng đỏ rỉ sét phản chiếu ánh sáng mờ đục của thung lũng sương vàng. Cô tiến lại gần một kẽ đá đang rỉ ra những luồng hơi nước nóng xì xì, nơi những tinh thể lưu huỳnh màu vàng nhạt, óng ánh như mật ong đông cứng đang bám dày đặc quanh miệng vết nứt.
Dùng lưỡi dao đồng rạch nhẹ quanh chân tinh thể để tránh làm vỡ vụn, Vân khéo léo gạt những mảng Bột Quặng Lưu Huỳnh thô vào một ống tre rỗng bọc sáp bảo quản. Cơn sốt nhẹ từ vết bỏng vai trái khiến trán cô lấm tấm mồ hôi, nhưng Vân vẫn kiên nhẫn thực hiện từng thao tác dứt khoát. Cô cần thu thập ít nhất ba ống tre đầy quặng lưu huỳnh để bảo vệ Tiểu Mai.
*Xì... xì...*
Đột ngột, một tiếng phun khí mạnh mẽ vang lên từ phía bên kia rặng đước cằn cỗi sát vách đá. Vân giật mình, lập tức áp tai vào vỏ một cây đước khô gần đó để nghe ngóng. Thính Giác Vỏ Cây nhạy bén giúp cô nhận ra tiếng bước chân nặng nề, dồn dập dẫm lên các mảnh đá vôi vụn, kèm theo tiếng phun xịt cơ học lách cách.
Có người đang tiến vào thung lũng địa nhiệt.
Vân nhanh chóng lùi lại, nấp sau một tảng đá vôi lớn phủ đầy rêu lưu huỳnh vàng nhạt. Qua kẽ đá hẹp, cô nhìn thấy một dáng người quen thuộc bước ra từ màn sương vàng đục.
Đó là Cúc – nữ hái thuốc kiêu ngạo của Nghiệp đoàn mỏ hoàng gia.
Mụ mặc một bộ trang phục da bó sát màu đen tuyền, chất liệu da dày và cứng đến mức thô kệch để chống thấm axit và hóa chất. Tay mụ đeo găng cao su dẻo, lưng đeo một chiếc bình xịt hóa chất bằng đồng sáng loáng, hông giắt đầy những lọ thủy tinh chứa dung dịch tẩy độc công nghiệp màu xanh lam. Gương mặt Cúc che kín sau chiếc mặt nạ lọc khí bằng sắt bọc màng da mỏng, đôi mắt sắc sảo, kiêu kỳ lộ rõ vẻ khinh miệt khi nhìn quanh thung lũng tự nhiên hoang dã.
Cúc tiến lại gần một kẽ đá thở lớn chứa đầy quặng lưu huỳnh tinh khiết. Nhìn thấy những mảng nấm tím biến dị đang bám loang lổ trên bề mặt đá vôi xung quanh quặng, mụ khịt mũi một tiếng đầy khinh bỉ qua màng lọc sắt.
"Lũ dân nghèo ngu muội chỉ biết dùng ngải cứu dại để gãi ngứa cho nấm độc." Giọng Cúc nghẹt nghẹt sau mặt nạ sắt, vang lên đầy kiêu ngạo. "Để xem hóa chất tẩy độc công nghiệp của Nghiệp đoàn mỏ hoàng gia quét sạch lũ ký sinh này trong chớp mắt như thế nào."
Cúc vặn van chiếc bình đồng đeo lưng. Tiếng động cơ cơ khí thô sơ rít lên lách cách. Mụ chĩa vòi phun thẳng vào miệng kẽ đá thở, chuẩn bị phun dung dịch axit hữu cơ tẩy rửa đậm đặc để diệt nấm và tẩy sạch quặng lưu huỳnh.
Tim Thanh Vân nảy lên một nhịp kinh hoàng.
Cô biết rõ cấu trúc địa chất của Kẽ Đá Thở. Bên dưới miệng vết nứt đá vôi kia là một túi khí gas methane tự nhiên tích tụ từ xác thực vật phân hủy hàng trăm năm dưới lòng đất trũng. Dung dịch axit tẩy rửa đậm đặc của Nghiệp đoàn mỏ chứa hàm lượng chất oxy hóa cực mạnh, khi phun trực tiếp vào quặng sắt pyrite (FeS2) bám đầy quanh miệng kẽ đá sẽ tạo ra phản ứng tỏa nhiệt cực lớn. Nhiệt độ tăng vọt đột ngột trong không gian kín của kẽ đá sẽ đốt cháy túi khí methane ngầm ngay lập tức!
Đó là hành vi vi phạm nghiêm trọng quy luật Cấm Lửa Sương Lân Quang và địa nhiệt tự nhiên.
Vân không thể lên tiếng gọi. Cô vội vàng bước ra khỏi tảng đá ẩn nấp, xua mạnh hai tay trần dính bùn đen về phía Cúc. Cô chỉ tay liên tục vào túi khí gas sủi bọt dưới chân kẽ đá, rồi làm ký hiệu tay cắt ngang cổ họng để cảnh báo nguy hiểm chí mạng.
Cúc quay ngoắt lại. Nhìn thấy cô gái hái thuốc câm rách rưới trong bộ áo chàm vá víu, mụ cười phá lên đầy chế giễu.
"Hóa ra là con ranh câm của nhà Thanh Sơn." Cúc hếch cằm, tay vẫn giữ chặt vòi phun hóa chất. "Ngươi định dùng những trò múa tay của kẻ tàn tật để dạy bảo ta sao? Cút đi trước khi ta phun thứ axit này làm thối rữa cả cái gùi rách của ngươi!"
Không một chút do dự, Cúc bóp cò vòi phun.
*Xoẹt... Xoẹt...*
Một luồng dung dịch axit hữu cơ màu xanh lam, bốc khói nghi ngút phun thẳng vào lòng kẽ đá thở lớn. Axit mạnh lập tức phân hủy lớp rêu nấm tím, rít lên những tiếng xèo xèo ghê rợn.
Nhưng ngay giây tiếp theo, thảm họa sinh học bùng phát.
Dòng axit chảy tràn xuống sâu, tiếp xúc với quặng sắt pyrite bám dày đặc trong kẽ nứt. Phản ứng hóa học tỏa nhiệt diễn ra với tốc độ chóng mặt. Mặt đất vôi dưới chân họ đột ngột nóng ran lên. Một tiếng rít chói tai, sắc nhọn như tiếng kim loại bị xé rách vang lên từ sâu trong lòng đất.
*Ầm... Ầm...*
Túi khí methane ngầm bị kích hoạt bởi nhiệt lượng cực cao, bùng cháy dữ dội dưới lòng đất kín. Áp suất khí gas tăng vọt đột ngột, biến kẽ đá thở thành một họng súng khổng lồ.
"Cái gì thế này?!" Cúc hoảng hốt kêu lên, bước chân lùi lại nhưng bộ giáp da bó sát chống hóa chất quá cứng nhắc đã hạn chế hoàn toàn khớp gối của mụ, khiến mụ vấp phải một rễ đước khô và ngã nhào sát mép vết nứt đang rung chuyển.
*BÙM!*
Một vụ nổ nhiệt khí gas kinh hoàng nổ tung.
Mặt đất đá vôi nứt toác ra làm nhiều mảnh. Một cột hơi nước nóng rực, trộn lẫn với lưu huỳnh vàng đục và dịch axit xanh lam phun trào dữ dội lên không trung, cao hơn mười mét. Luồng hơi nóng bốc mùi trứng thối nồng nặc thổi bay mọi thứ xung quanh. Sức ép của vụ nổ hất văng chiếc bình đồng đeo lưng của Cúc, lưỡi lửa methane xanh lè bùng lên từ kẽ đá nứt.
Cúc hét lên một tiếng thảm thiết. Mụ bị kẹt chặt chân phải dưới một mảng đá vôi lớn vừa bị sụt lún đổ sập xuống. Cột hơi nước nóng bỏng rực đang phun trào sát sạt bên cạnh, chỉ cần một luồng hơi trực tiếp quét qua, mụ sẽ bị luộc chín toàn thân trong bộ giáp da chống thấm.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thanh Vân không hề bỏ chạy.
Cô áp dụng quy tắc Bế Khí Ngưng Thần, nín thở hoàn toàn để phổi không hít phải luồng khí sulfur dioxide đang bốc cháy hừng hực. Vân lao mình lướt nhẹ trên mặt bùn nóng bằng kỹ năng Lướt Bùn Không Dấu, tiếp cận cơ thể đang quằn quại của Cúc trong gang tấc.
Cô cố gắng dùng hai tay trần đẩy mảng đá vôi đang đè lên chân Cúc, nhưng áp suất hơi nước nóng từ kẽ đá phun ra quá mạnh, luồng hơi rực lửa quét trúng mu bàn tay phải của Vân, tạo ra một vết bỏng rát buốt đỏ rực. Cô cắn chặt răng, biết rằng không thể dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo để giải quyết lúc này.
Nhìn thấy bộ giáp da chống hóa chất của Cúc bị quấn chặt vào các dây mây dẻo bám quanh đá vôi, Vân lập tức rút con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ bên hông ra. Lưỡi dao bằng đồng đỏ rỉ sét dẻo dai lách nhanh vào kẽ hở giữa giáp da và chân Cúc. Vân dùng lực cổ tay cắt rạch dứt khoát, rạch đứt quai giáp da cứng nhắc của mụ, giải phóng chân Cúc khỏi bộ giáp bị kẹt.
Cô dùng tay trái bám chặt vào một nhánh rễ đước treo dẻo dai để lấy điểm tựa chịu lực kéo, tay phải nắm lấy vai áo Cúc, dùng hết sức bình sinh kéo mạnh mụ lách qua một khe đá hẹp khuất gió ngay trước khi cột hơi nước nóng thứ hai phun trào chôn vùi vị trí cũ.
*Xì... xì...*
Luồng hơi nóng thổi bay chiếc ống tre chưng cất nước ngọt mang theo bên hông Vân, làm ống tre bị sém cháy đen kịt và nứt đôi.
Nhưng cả hai đã thoát khỏi tầm phun trào trực tiếp của địa nhiệt trong gang tấc. Vân cõng Cúc bò rạp người dưới làn khói độc vàng đục. Nhờ chiếc Mặt Nạ Đất Sét Tẩm Giấm ẩm ướt lọc sạch dòng khí nóng, Vân giữ vững sự tỉnh táo, dẫn dắt Cúc đang ho sặc sụa vượt qua làn sương lưu huỳnh dày đặc để tiến về phía gờ đá an toàn ở rìa thung lũng.
***
Khi khói bụi và hơi nước từ vụ nổ địa nhiệt bắt đầu tan bớt theo gió đầm lầy, thung lũng Kẽ Đá Thở dần im ắng trở lại, chỉ còn những tiếng xì xào nhỏ rỉ ra từ vết nứt đã bị đá sập lấp kín.
Thanh Vân đặt Cúc nằm tựa lưng vào một vách đá vôi khô ráo. Cô gái câm quỳ sụp xuống đất, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi trộn lẫn bùn lưu huỳnh chảy ròng ròng trên mặt. Mu bàn tay phải của cô bị bỏng hơi nước nhẹ, đỏ rộp lên đau nhức nhối. Chiếc gùi tre cách độc sau lưng dính đầy muội than đen, và toàn bộ số quặng lưu huỳnh thô cô vừa thu hoạch được đã bị chôn vùi hoàn toàn dưới đống đổ nát của vụ nổ.
Cúc run rẩy gỡ chiếc mặt nạ sắt móp méo ra khỏi mặt, ho rũ rượi, bọt mép rỉ ra do hít phải một lượng nhỏ khí gas. Khi nhìn xuống bộ giáp da chống thấm đắt tiền bị rạch nát bét và chiếc bình đồng hóa chất bị móp méo nằm xa xa, đôi mắt mụ bùng lên một ngọn lửa căm ghét tột độ.
Mụ không hề có một lời cảm ơn. Cúc nhìn Thanh Vân bằng ánh mắt đầy thù hận, rít lên qua kẽ răng: "Con ranh câm... Ngươi đã làm hỏng bộ giáp da của ta! Ngươi có biết thứ hóa chất tẩy độc này đáng giá bao nhiêu tiền vàng của Nghiệp đoàn không? Ngươi cố tình làm nổ kẽ đá để cướp quặng của ta đúng không?!"
Vân không thèm nhìn Cúc. Sự vô ơn và kiêu ngạo của đối thủ không làm cô bận tâm. Cô đứng dậy, đôi mắt sáng tinh anh chăm chú nhìn vào khoảng đất nứt toác ngay dưới chân kẽ đá vừa bị vụ nổ thổi bay.
Ở đó, vụ nổ địa nhiệt đã xé rách một mảng đá vôi phong hóa cổ xưa, lộ ra một hốc đá ngầm nhỏ hẹp dưới lòng đất trũng.
Nằm kẹt giữa những rễ cây đước cổ thụ bị cháy sém, có một mảnh bản thảo bằng giấy bản cổ xưa, đã bị rách nát một phần nhưng vẫn giữ được những nét vẽ tay tỉ mỉ bằng mực tàu đen kịt.
Vân quỳ xuống, dùng đầu ngón tay tê rát khẽ khàng gạt bỏ lớp tro bụi lưu huỳnh bám trên mảnh giấy. Khi nhìn thấy những nét vẽ tay quen thuộc mô tả chi tiết cấu trúc rễ treo khổng lồ và dòng chảy tuần hoàn của nhựa Cây Sự Sống, tim cô gái câm như ngừng đập.
Đây chính là mảnh bản thảo vẽ tay rách nát của người cha quá cố Thanh Sơn – phần tri thức bị mất của cuốn sổ tay thực vật học mà cô luôn tìm kiếm. Mảnh giấy mô tả một cấu trúc sinh học sâu thẳm dưới lòng đất: mạch nhựa nóng trung tâm dẫn thẳng lên thân Cây Sự Sống.
Cô khẽ vuốt ve nét mực đã sờn, lồng ngực bỗng ấm áp lạ thường giữa thung lũng lưu huỳnh lạnh lẽo. Manh mối về con đường cứu Tiểu Mai cuối cùng đã hiện ra rõ nét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!