Nhạc nềnWuxia

Vết Chân Sói Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bức màn nước của Thác Nước Tẩy Trần đổ xuống sầm sập, xé toạc khoảng không gian tĩnh mịch của thung lũng đá vôi bằng những luồng hơi nước trắng xóa, lạnh buốt. Thanh Vân đứng ép mình sát vào vách đá ẩm ướt phía sau dòng thác, đôi bàn tay gầy gò của cô siết chặt lấy cán gỗ bện dây mây dẻo của con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ. Kim loại đồng đỏ rỉ sét trên lưỡi dao khẽ cọ vào thớ đá, tỏa ra một mùi rỉ đồng nồng nồng quen thuộc. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội dưới lớp áo vải chàm thô vá víu. Cơn đau nhức nhối từ vết bỏng rộp đỏ trên bả vai trái cuộn lên theo từng nhịp thở, rát buốt như có hàng vạn cây kim châm nhỏ đang đâm sâu vào thớ thịt.


Nhưng nỗi đau thể xác ấy nhanh chóng bị nuốt chửng bởi một nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt tim cô.


Dưới chân Vân, ngay sát mép suối đá vôi tinh khiết, vết chân dã thú năm móng vuốt sâu hoắm vẫn đang rỉ ra thứ dịch mủ màu tím phát quang ma mị. Chất dịch lấp lánh những sợi tơ nấm siêu nhỏ tự co thắt, bò trườn trên mặt đất ẩm như những sinh vật có ý thức. Vân quỳ xuống, khẽ đưa ngón tay trỏ dính đầy bùn đất đến gần vết chân. Khứu giác nhạy bén của cô lập tức thu nhận một mùi hôi thối nồng nặc của thịt rữa hòa lẫn với mùi mốc ẩm đặc trưng của bào tử nấm tím hoại tử phổi giai đoạn cuối.


Là Sói Sương Tím.


Con dã thú này không còn là một sinh vật hoang dã bình thường. Hệ thần kinh của nó đã bị nấm ký sinh thượng cổ chiếm đoạt hoàn toàn, biến nó thành một cái xác biết đi điên cuồng, chỉ biết săn mồi theo bản năng khát máu và sự dẫn dụ của các xung động bào tử. Điều đáng sợ nhất là, vệt dịch lân quang tím phát sáng dẫn thẳng qua gờ đá trơn trượt rêu phong, hướng thẳng về phía bức màn nước – lối vào duy nhất của Hang Đá Thầy Thuốc, nơi em gái nhỏ Tiểu Mai đang nằm mê mệt trên võng tre và Bé Lượm đang một mình canh giữ bếp than.


Vân cắn chặt môi để ngăn một tiếng nấc bất lực thoát ra từ cổ họng câm lặng của mình. Cô khẽ lật mu bàn tay trái lên. Vết ong đốt từ thung lũng sáp ong sáng nay đã sưng tấy đỏ rực, nhức nhối nhịp nhàng theo nhịp tim. Máu tươi rỉ ra từ vết châm nhỏ bám trên da thịt cô, dù đã được lau sơ qua bằng bùn ẩm nhưng mùi sắt tanh nồng vẫn phảng phất trong gió ẩm. Đối với một con sói sương bị ký sinh hóa điên, mùi máu tươi ấm áp của con người không khác gì một ngọn đuốc sáng rực giữa đêm tối.


Nó đã ngửi thấy mùi của cô. Và nó đang rình rập ngay bên trong màn nước.


Vân hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn sốt nhẹ đang chực chờ bùng phát từ vết bỏng bả vai trái. Cô biết mình không có võ công, không có sức mạnh cơ bắp để đối đầu trực diện với một con quái thú biến dị nặng hơn hai tạ với bộ móng vuốt sắc như dao cạo. Mọi hành động bộc phát bạo lực lúc này đều là tự sát. Cô chỉ có tri thức thực nghiệm trong cuốn sổ tay thực vật học của người cha quá cố Thanh Sơn để lại, và sự thấu cảm sâu sắc với các quy luật sinh học của đầm lầy.


Cô lách người qua khe đá, bước nhẹ nhàng không tiếng động bằng kỹ năng Lướt Bùn Không Dấu. Đôi bàn chân trần dính bùn đen của cô bám chặt vào các kẽ đá vôi trơn trượt rêu phong, phân bổ trọng lượng cơ thể đều đặn để không tạo ra bất kỳ tiếng động nhỏ nào dội vào vách hang. Khi tiến sát đến gờ đá hẹp sát bên hông dòng thác, Vân khẽ ghé mắt nhìn qua làn hơi nước mờ ảo vào bên trong hang ngầm.


Trong bóng tối nhờ nhờ của lòng hang đá vôi, một bóng đen khổng lồ đang đi lại lầm lũi. Con Sói Sương Tím cao gần một mét rưỡi, chiều dài từ đầu đến đuôi phải hơn hai mét. Lông của nó đã rụng sạch từng mảng lớn, lộ ra làn da xám xịt, sần sùi mọc đầy những sợi tơ nấm phát quang màu tím đậm bò chằng chịt như mạch máu nổi. Đôi mắt nó rỉ máu đỏ ngầu, không có con ngươi, chỉ có một màn sương tím mờ đục bao phủ. Hai chiếc răng nanh dài sùi bọt mép chứa đầy dịch đờm nấm độc liên tục nhỏ xuống nền đá, phát ra những tiếng xì xèo ăn mòn nhẹ.


Con thú đang hít hà điên cuồng. Cái mũi đen nhợt nhạt của nó hếch lên hướng về phía lối vào thác nước, khè khè ra những luồng hơi thở nóng hổi, đứt quãng. Nó đang rà quét mùi máu tươi rỉ ra từ vết ong đốt trên tay Vân.


Bé Lượm và Tiểu Mai đang ở sâu bên trong hốc đá phía sau, được ngăn cách bởi một vách đá hẹp. Nếu con sói tiến thêm vài bước nữa, mùi bếp than bùn khô không khói và hơi ấm của Tiểu Mai chắc chắn sẽ làm lộ vị trí ẩn náu của cả nhóm.


Vân không thể do dự nữa. Cô phải dụ con dã thú này ra xa cửa hang bằng mọi giá.


Cô lặng lẽ lùi lại một bước, mắt không rời khỏi bóng đen của con sói. Vân áp sát lưng vào vách đá vôi lạnh buốt phía sau dòng thác nước xối xả. Cô tháo chiếc Gùi Tre Cách Độc nặng trĩu sáp ong thô đặt nhẹ nhàng xuống một hốc đá khô ráo khuất gió, chỉ giữ lại con dao đồng gạt nhựa bên hông và chiếc sáo tre tiêu âm dắt sau lưng áo chàm.


Áp dụng thủ đoạn Ngâm Mình Giữ Nhịp, Vân từ từ hạ mình xuống dòng suối nước mặn lạnh buốt dưới chân thác. Nước suối mùa này chảy từ mạch ngầm núi đá vôi xuống, lạnh đến thấu xương tủy. Khi dòng nước buốt giá ngập ngang hông, rồi dần dần dâng lên đến ngực, Vân khẽ rùng mình, toàn thân run rẩy dữ dội. Cơn sốt râm ran từ vết bỏng bả vai trái va chạm với cái lạnh của dòng nước tạo ra một cảm giác co thắt đau đớn tột cùng ở lồng ngực.


Nhưng cô cắn chặt răng, cố chịu đựng. Cô lút sâu người xuống dưới mặt nước, chỉ để lộ phần mũi và mắt sát mép nước râm mát dưới bóng rủ của rễ đước cổ thụ. Vân ngậm chặt một đầu ống sậy rỗng ruột nhỏ nhặt bên bờ suối, dùng nó làm ống thở tạm thời dưới nước lạnh.


Dòng nước lạnh xối mạnh từ trên cao xuống đã nhanh chóng xua tan và hòa loãng hoàn toàn mùi máu tươi từ vết ong đốt ở tay cô, triệt tiêu dấu vết khứu giác nhạy bén của con sói. Đồng thời, việc ngâm toàn bộ cơ thể dưới nước lạnh giúp hạ thấp nhiệt độ bề mặt da của Vân xuống mức đồng điệu hoàn toàn với nhiệt độ của đá vôi và nước suối đầm lầy. Cô áp dụng kỹ năng Bế Khí Ngưng Thần, chủ động nín thở sâu dưới nước và tập trung tinh thần để hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu – chỉ còn khoảng bốn mươi nhịp mỗi phút.


Sự bức xạ nhiệt cơ thể cô biến mất hoàn toàn. Đối với con sói sương tím vốn định vị con mồi dựa trên cảm biến nhiệt độ và mùi khứu giác ấm nóng, Thanh Vân lúc này đã hoàn toàn vô hình, hòa lẫn vào một tảng đá vôi lạnh lẽo dưới dòng suối.


Con sói sương tím khựng lại. Nó gầm gừ một tiếng khàn đặc trong cổ họng, cái đầu khổng lồ lắc lư điên cuồng từ bên này sang bên kia. Mùi máu tươi ấm áp vừa rồi còn nồng nặc ngoài cửa thác bỗng nhiên biến mất không dấu vết. Nó điên cuồng dùng đôi móng vuốt bọc sừng cứng cào bới các hốc đá ẩm xung quanh lối vào hang ngầm, tạo ra những tiếng sột soạt khô khốc rợn người. Những sợi tơ nấm phát quang trên người nó co thắt liên tục, kích thích con thú di chuyển lồng lộn quanh mép nước suối.


Nó đang mất phương hướng, nhưng nó vẫn chưa chịu rời đi. Nó bắt đầu tiến sâu hơn vào bên trong hang ngầm, hướng về phía vách đá hẹp nơi Tiểu Mai đang ngủ.


Nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc.


Thanh Vân dưới làn nước lạnh buốt nhìn thấy bóng con sói đang quay lưng lại và tiến vào sâu trong hang. Cô biết mình phải kích hoạt bài tẩy cuối cùng để dẫn dụ nó đi hướng khác.


Cô từ từ đưa tay ra sau lưng, rút chiếc sáo tre tiêu âm nhỏ khoét từ thân tre non rỗng ruột ra khỏi bọc áo chàm. Đôi bàn tay cô lúc này đã tê dại vì lạnh, vết ong đốt ở mu bàn tay trái sưng vù làm các ngón tay co duỗi cực kỳ khó khăn và đau nhức. Nhưng bằng một sự nhẫn nại phi thường, Vân nâng sáo lên sát môi, ngậm ống thở sậy bằng khóe miệng còn lại.


Cô không thổi một điệu nhạc thông thường. Một điệu nhạc lớn sẽ lập tức làm lộ vị trí chính xác của cô dưới dòng suối.


Áp dụng kỹ thuật Thổi Sáo Tiêu Âm, Vân điều hòa luồng hơi thở yếu ớt, chậm rãi từ lồng ngực truyền vào các đốt tre rỗng. Cô bấm nhẹ các ngón tay lên lỗ sáo, tạo ra một luồng sóng âm có tần số cực thấp, trầm ấm và lan tỏa mờ nhạt trong không khí. Âm thanh phát ra không phải là tiếng sáo réo rắt, mà là một tiếng hú trầm đục, kéo dài rì rầm, mô phỏng hoàn hảo tiếng gió bão thổi rít qua các kẽ đá vôi rỗng ruột của thung lũng địa nhiệt.


Tần số âm thanh trầm này có một đặc tính sinh học đặc biệt: nó dội vào vách hang đá vôi ẩm ướt, tạo ra hiện tượng cộng hưởng âm thanh làm nhiễu loạn hoàn toàn thính giác định vị của loài thú biến dị. Đối với con sói sương tím vốn có hệ thần kinh bị nấm ký sinh tàn phá nhạy cảm với các rung động âm thanh sắc nhọn, tiếng hú trầm đục này giống như một luồng gió mạnh đang thổi ngược từ phía thung lũng đá ngoài thác nước.


Con sói sương tím đột ngột dừng bước chân cào đá. Nó quay ngoắt cái đầu khổng lồ lại, đôi tai rách nát co giật liên tục để xác định hướng của luồng sóng âm trầm ấm đang rung động nhẹ các phiến lá dứa dại xung quanh.


Tiếng sáo tiêu âm của Vân tiếp tục biến đổi nhịp điệu, rì rầm như tiếng gió rít dội từ vách núi phía Tây xa xăm. Sự nhiễu loạn tần số âm thanh làm con sói tin rằng có một sinh vật khác hoặc một luồng khí độc đang tràn đến từ phía rừng đước ngoài thác nước.


Nó gầm lên một tiếng khàn đặc đầy đờm mủ, lao mình phóng ra khỏi cửa hang ngầm. Thân hình khổng lồ bọc tơ nấm tím lướt nhanh qua màn nước xối xả của thác nước, nhảy phắt qua suối đá vôi để lao thẳng về phía bụi tre sắt ở thung lũng phía Tây – theo hướng luồng sóng âm giả lập mà Vân vừa dẫn dụ.


Tiếng chân dã thú chạy xa dần, mất hút sau những rặng đước cổ thụ sương mù bao phủ.


Thanh Vân lúc này mới ngoi đầu lên khỏi mặt nước lạnh buốt. Cô nhả chiếc ống thở sậy ra, bám chặt đôi bàn tay rớm máu vào gờ đá trơn trượt để kéo cơ thể run rẩy dữ dội lên bờ. Toàn thân cô ướt sũng, lạnh buốt đến mức răng va vào nhau lập cập, da mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Vết bỏng bả vai trái đau buốt nhói lên từng cơn do tiếp xúc với nước mặn lạnh, còn vết ong đốt ở tay trái sưng húp đỏ rực.


Nhưng cô không quan tâm đến bản thân. Vân vội vã bò đến hốc đá nhặt lại chiếc Gùi Tre Cách Độc, rồi lách nhanh qua màn nước thác trở vào bên trong Hang Đá Thầy Thuốc.


Trong hang ngầm, Bé Lượm đang cầm chiếc chổi tre đứng chắn trước võng của Tiểu Mai, gương mặt cậu bé mồ côi chín tuổi tái mét vì sợ hãi nhưng đôi mắt vẫn đầy vẻ kiên cường bảo vệ. Khi nhìn thấy Vân bước vào an toàn, Lượm thở phào nhẹ nhõm, vội chạy lại đỡ lấy gùi thuốc nặng trên vai cô.


Vân khẽ gật đầu ra hiệu an ủi cậu bé, rồi đi nhanh đến bên võng tre xem xét tình hình của Tiểu Mai. Em gái nhỏ vẫn đang ngủ say, nhịp thở đều đặn không bị ảnh hưởng bởi cuộc đụng độ thầm lặng vừa rồi. Vân nhẹ nhõm thở phào, đưa bàn tay run rẩy bôi một ít sáp ong rừng đệm thô lên vết ong đốt ở tay mình để làm dịu cơn đau rát.


Tuy nhiên, niềm vui thoát hiểm ngắn ngủi nhanh chóng dập tắt khi Vân quay đầu nhìn về phía vách đá hang động ngầm.


Dưới ánh sáng mờ ảo của bếp than bùn khô, cô kinh hoàng phát hiện toàn bộ hệ thống lớp tơ nấm ký sinh lân quang màu tím bám dọc theo các kẽ đá vôi của hang động đang co thắt dữ dội. Những sợi tơ nấm mỏng như sợi tóc tự co rút liên tục, rỉ ra thứ dịch mủ tím phát sáng rực rỡ một cách bất thường, như thể có một dòng năng lượng sinh học khổng lồ đang chảy xiết dưới lòng đất sâu.


Bức màn sương tím bám ngoài đá bắt đầu sủi bọt khí độc nồng nặc, báo hiệu một đợt biến động sinh học lớn từ lòng đất sâu của Đầm Lầy Thượng Cổ đang rò rỉ mạnh mẽ ra vùng đệm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!