Nhạc nềnWuxia

Sáp Ong Và Rừng Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nhịp rung lân quang màu xanh lục từ vách đá ẩm sau thác nước từ từ nhạt đi, trả lại khoảng tối nhờ nhờ của Hang Đá Thầy Thuốc. Thanh Vân rụt bàn tay trần dính đầy bụi đất sét lại, khẽ lật ngửa cổ tay dưới ánh lửa than bùn ấm áp. Trên làn da ngăm nhẹ vì sương gió, những mạch máu nhỏ chạy dọc theo đường gân tay vừa rồi còn phát ra thứ ánh sáng xanh rêu mờ ảo, nay đã lặn sâu vào thớ thịt, chỉ còn lại cảm giác ấm áp râm ran như có dòng nước ấm đang luân chuyển. Cô khẽ chạm tay lên lồng ngực mình. Nơi đó, hạt giống Cây Sự Sống mà cha cô – thầy thuốc Thanh Sơn – đã ép cô nuốt xuống năm mười tuổi để giữ mạng trước dịch nấm tím, vẫn đang ngủ yên, nhưng nhịp đập sinh học của nó dường như đã bắt đầu đồng điệu với hơi thở của rừng già.


Tiếng thác nước Thác Nước Tẩy Trần đổ ầm ầm bên ngoài cửa hang tạo thành một bức tường âm thanh che chở tuyệt đối cho căn hầm nhỏ. Vân quay đầu nhìn về phía chiếc võng tre treo lơ lửng giữa hai rễ tre sắt cổ thụ trên cao. Tiểu Mai đang nằm ngủ say, gương mặt nhỏ nhắn sáu tuổi đã hồng hào trở lại, nhịp thở sâu và đều đặn, không còn những tiếng rên rỉ khàn đặc vì phế quản co thắt. Cơn sốt hoại tử phổi giai đoạn đầu của con bé đã tạm thời lui bước nhờ liệu pháp rửa muối nóng bằng hơi muối thô hoàng gia mà Vân điều chế đêm qua.


Nhưng Vân biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời. Cô tiến lại gần chiếc Gùi Tre Cách Độc đặt sát vách đá. Dưới ánh lửa âm ỉ không khói của bếp than bùn, mạn sườn của chiếc gùi tre đan thủ công đã bị mủn đen một mảng lớn. Đó là dấu vết của nhựa đước đỏ axit bắn trúng trong cuộc chạy trốn qua đường cống ngầm dưới làng. Lớp sáp ong bảo vệ bên ngoài đã bị ăn mòn hoàn toàn, lộ ra những kẽ tre hở hoác. Nếu không sớm tìm được chất kết dính để quét lại, sương ẩm độc hại dâng cao mỗi đêm sẽ dễ dàng thấm qua lớp lá sen sáp, làm hỏng toàn bộ số thảo dược Ngải Đầm Lầy tươi và cuốn sổ tay thực vật học của cha cô giấu dưới đáy.


Bé Lượm – cậu bé mồ côi chín tuổi đang lúi húi quét dọn tro than bên bếp – ngước đôi mắt tròn xoe lanh lợi nhìn Vân. Vân khẽ chạm nhẹ vào vai cậu bé, rồi dùng đôi bàn tay khéo léo của mình ra hiệu. Cô chỉ tay về phía Tiểu Mai đang ngủ, rồi đặt hai ngón tay lên môi, khẽ nghiêng đầu.


Lượm lập tức hiểu ý. Cậu bé gật đầu dứt khoát, dùng khẩu hình miệng không phát ra tiếng đáp lại: "Chị Vân yên tâm, em sẽ canh chừng võng của Tiểu Mai, không để lửa than tắt đâu."


Vân mỉm cười nhẹ, ánh mắt đầy lòng biết ơn. Cô thắt chặt lại quai đeo chiếc gùi tre rách bên vai phải để tránh chạm vào vết bỏng rộp đỏ đang rỉ dịch mủ mỏng trên bả vai trái. Vết bỏng do xà nhà cháy sập trúng chiều qua vẫn âm ỉ đau nhức mỗi khi cô vận động mạnh, nhưng cô chỉ lặng lẽ mím môi chịu đựng. Giắt con Dao Gạt Nhựa Đồng Rỉ bên hông áo chàm vá nhiều mảnh, Vân lách người qua khe đá trơn trượt đầy rêu xanh, bước qua bức màn nước đổ xối xả của thác nước để dấn thân vào Đầm Lầy Đệm.


Bên ngoài, sương mù màu tím nhạt dâng lên lấp xấp ngang đầu gối, cuồn cuộn trôi qua những rặng đước cổ thụ như những dải lụa ẩm ướt. Vân bước đi không tiếng động trên bãi bùn nhão sệt nhờ kỹ năng Lướt Bùn Không Dấu. Làn da cổ nhạy cảm của cô (Cảm Ẩm Làn Da) khẽ co giật nhẹ, cảm nhận được hơi lạnh buốt của sương sớm và nồng độ bào tử nấm tím đang ở mức thấp nhờ ánh mặt trời bắt đầu le lói qua tầng tán lá mọc dày. Mục tiêu của cô sáng nay là khu rừng đước cổ thụ ở phía Tây thung lũng, nơi có những tổ ong mật khổng lồ treo mình trên tầng cây cao, nguồn cung cấp Sáp Ong Rừng Đệm tốt nhất để làm màng chống thấm sinh học.


Sau gần một giờ lội bùn, tiếng vo vo trầm thấp, đều đặn của hàng vạn cánh ong bắt đầu dội vào tai Vân qua màn sương ẩm. Cô nép mình sau một bụi dứa dại sắc nhọn, khẽ gạt những phiến lá dài để quan sát. Trên một nhánh đước cổ thụ khổng lồ, ba tổ ong mật to bằng chiếc thúng nằm vắt vẻo, rỉ ra những giọt mật vàng óng ánh dẻo quánh bốc mùi thơm ngọt hăng hắc.


Nhưng ngay khi Vân chuẩn bị quăng dây móc để leo lên, một tiếng động lạ từ phía gốc cây đước đối diện khiến cô khựng lại. Tiếng củi khô gãy giòn giã vang lên, theo sau là mùi khói dầu thông hăng nồng nặc bốc lên dữ dội.


Vân nhíu mày. Đó là Mộc – gã thợ săn thảo dược trẻ tuổi kiêu ngạo từ làng bên. Gã mặc chiếc áo vải thô nhuộm màu vỏ cây xốc xếch, tay cầm một cây sào tre dài có buộc bó rơm tẩm dầu thông đỏ đang cháy rừng rực. Đôi mắt gã tham lam nhìn chằm chằm vào tổ ong mật khổng lồ.


"Hôm nay vận may đến rồi. Mật ong đầm lầy này mang về bán cho thương hội muối hoàng gia của lão Tôn Chủ Muối chắc chắn sẽ đổi được vài hũ muối mặn lọc chì," Mộc lẩm bẩm một mình, gương mặt gã lộ rõ vẻ phấn khích ích kỷ. Gã hoàn toàn không quan tâm đến việc khói dầu thông đỏ có thể kích động đàn ong hoang dã đến mức nào.


Vân giật mình, lồng ngực khẽ thắt lại. Cô cố gắng dùng cử chỉ tay vẫy mạnh từ xa để cảnh báo Mộc dừng lại, nhưng gã thợ săn kiêu ngạo không thèm ngoảnh đầu nhìn cô gái câm rách rưới. Gã thô bạo vung cây sào lửa, thúc trực tiếp bó rơm cháy rực vào đáy tổ ong khổng lồ.


*Bùm!*


Một âm thanh vo vo kinh hoàng như tiếng sấm rền bùng phát từ lòng tổ ong vỡ. Khói dầu thông đỏ vốn mang tính axit hữu cơ cao, khi tràn vào tổ đã kích hoạt phản xạ sinh học tự vệ điên cuồng của loài ong mật đầm lầy. Hàng vạn con ong khổng lồ, mỗi con to bằng ngón tay cái với ngòi châm đen nhọn hoắt, đổ ùa ra như một đám mây đen cuồn cuộn.


Cơn gió đầm lầy đột ngột đổi hướng, thổi ngược luồng khói lửa của Mộc ra xa. Đàn ong mất đi màn khói khống chế, lập tức định vị nguồn nhiệt ấm từ cơ thể Mộc đang đứng dưới gốc cây.


"Á! Cứu... cứu tôi!" Mộc hét lên thảm thiết khi hàng trăm con ong lao xuống cắm ngập ngòi độc vào da cổ và mặt gã. Gã điên cuồng vung vẩy sào lửa, nhưng hành động động học thô bạo đó chỉ càng khiến đàn ong tập trung tấn công dữ dội hơn. Gã vấp ngã xuống bãi bùn lún, bỏ chạy bán sống bán chết, làm rơi chiếc gùi tre chứa mẩu sáp ong thô vừa cắt được xuống vũng bùn.


Đàn ong vỡ tổ vẫn đang bay loạn xạ khắp thung lũng sương mù, sục sạo tìm kiếm bất kỳ mục tiêu phát nhiệt nào xung quanh.


Thanh Vân không bỏ chạy. Cô biết rõ chạy trốn trong đầm lầy lún trước loài ong định vị nhiệt là tự sát. Áp dụng tri thức thực vật học của cha, cô nhanh chóng khom thấp người sát mặt bùn lạnh. Cô dùng đôi bàn tay trần cào sâu xuống dưới gốc rễ đước, bốc một nắm bùn đen ẩm ướt, lạnh buốt trộn lẫn với nước ép từ lá Ngải Đầm Lầy tươi mà cô luôn mang theo trong bọc áo.


Chất dịch ngải cứu đắng ngắt, hăng nồng kết hợp với bùn lạnh tạo thành một hỗn hợp keo dẻo dai. Vân nhanh nhẹn bôi đều hỗn hợp bùn ngải cứu này lên toàn bộ vùng da hở ở cổ, mặt, tai và đôi bàn tay phồng rộp của mình. Lớp bùn lạnh lập tức hấp thụ hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể cô, hạ thấp nhiệt độ bề mặt da xuống mức đồng điệu với môi trường đầm lầy ẩm ướt. Đồng thời, mùi tinh dầu ngải cứu hăng hắc tỏa ra đã giả lập hoàn hảo mùi hương của vỏ cây đước mục nát bị ẩm mốc, thứ mùi mà loài ong mật tự nhiên luôn tránh xa.


Cô áp sát người vào một hốc rễ đước cổ thụ, nhắm chặt mắt, nín thở hoàn toàn bằng kỹ năng Bế Khí Ngưng Thần. Cô chủ động hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu để triệt tiêu mọi nguồn nhiệt phát sinh từ lồng ngực.


*Vo... vo... vo...*


Tiếng cánh ong đập liên hồi sát sạt tai Vân, tạo ra những luồng gió nhỏ lạnh buốt thổi qua làn da cổ nhạy cảm của cô. Hai con ong mật khổng lồ bò lờ đờ trên bả vai áo chàm dính bùn của cô. Chúng dùng râu quét qua quét lại trên lớp bùn ngải cứu lạnh ngắt, nhưng khứu giác của chúng chỉ nhận diện được mùi vỏ cây ẩm mục vô hại. Sau vài giây thăm dò, hai con ong cất cánh bay đi, hòa vào đám mây đen đang đuổi theo hướng chạy trốn của Mộc.


Trong lúc nằm im bế khí, một con ong bất ngờ đáp xuống mu bàn tay trái của Vân – nơi lớp bùn ngụy trang bị mỏng do cô phải cử động tay gạt rễ cây. Con ong cắm mạnh ngòi châm nhọn hoắt vào da thịt cô.


Một cơn đau buốt nhói như lửa đốt chạy dọc từ mu bàn tay lên đến tận bả vai trái đang bị bỏng rộp của Vân. Độc tính của ong đầm lầy chứa axit formic nồng độ cao lập tức làm da thịt cô sưng tấy đỏ rực. Vân nghiến chặt răng, không để phát ra bất kỳ tiếng rên rỉ hay cử động nhỏ nào. Lồng ngực cô khẽ ấm lên, hạt giống Cây Sự Sống dường như cảm nhận được độc tố bên ngoài bèn kích hoạt một luồng kháng thể tự nhiên nhẹ, làm dịu đi cảm giác bỏng rát ở tay cô sau vài nhịp thở.


Vân kiên nhẫn đợi thêm năm phút cho đến khi tiếng vo vo của đàn ong lùi xa hẳn vào rừng sâu. Cô ngoi lên khỏi bãi bùn, khẽ gạt lớp bùn ngụy trang trên mắt.


Lách nhẹ qua bụi dứa dại sắc nhọn, Vân tiến lại gần nơi chiếc gùi tre của Mộc bị bỏ lại. Gã thợ săn tham lam đã chạy mất dạng, chỉ còn chiếc gùi nằm lật úp dưới vũng bùn lún. Vân cúi xuống, nhặt lấy khối Sáp Ong Rừng Đệm thô to bằng nắm tay rụng ra từ gùi của gã. Khối sáp màu vàng sẫm, dẻo quánh, tỏa ra mùi mật ong hăng nồng và chứa đầy chất kháng khuẩn tự nhiên – nguyên liệu hoàn hảo để cô quét lại chiếc gùi tre rách của mình.


Cô cẩn thận bỏ khối sáp ong vào chiếc Gùi Tre Cách Độc đeo sau lưng, đậy kín nắp lá sen sáp lại dứt khoát vô thanh. Bãi ong hoang dã trên cao đã bị ngọn lửa dầu thông của Mộc tàn phá nặng nề, khói đen vẫn còn âm ỉ bốc lên từ những mảng tổ vỡ nát. Vân khẽ thở dài đầy xót xa trước sự tàn phá vô tri của con người đối với hệ sinh thái đầm lầy.


Cô quay người, bắt đầu di chuyển nhanh trở lại hướng Thác Nước Tẩy Trần để kịp thời nấu chảy sáp ong gia cố dụng cụ trước khi triều sương tối dâng cao. Mu bàn tay trái bị ong đốt đã sưng húp lên một mảng đỏ rực, đau nhức nhối nhịp nhàng theo nhịp tim đập, nhưng đôi mắt Vân vẫn sáng tinh anh đầy kiên định.


Tuy nhiên, khi Vân vừa tiến sát đến bờ suối đá vôi dẫn vào chân thác nước, làn da cổ nhạy cảm của cô bỗng nổi gai ốc dữ dội. Một mùi hôi thối nồng nặc của dịch nấm hoại tử và mùi máu tươi bốc lên theo luồng gió ẩm thổi ngược từ thung lũng đá.


Vân khựng lại, nép mình sát vào một gốc đước lớn. Dưới bãi bùn nhão sát mép nước suối ngọt tinh khiết, cô kinh hoàng nhìn thấy một vết chân thú khổng lồ sâu hoắm, có năm móng vuốt sắc nhọn bấu sâu vào lòng đất.


Cô tiến lại gần, quỳ sụp xuống để quan sát. Bên trong lòng vết chân thú khổng lồ, một vệt chất dịch màu tím lân quang đậm đặc đang rỉ ra, tự co thắt co rút liên tục dưới bóng tối của các phiến lá dứa dại. Chất dịch tím phát sáng mờ ảo ma mị, bốc lên mùi hôi thối của nấm ký sinh thượng cổ giai đoạn cuối.


Đó là vết chân của một con Sói Sương Tím – sinh vật hoang dã khổng lồ đã bị nấm ký sinh ăn mòn hoàn toàn hệ thần kinh trung ương, biến thành dã thú điên cuồng khát máu.


Vân lần theo hướng các vết chân thú mới toanh rỉ dịch tím. Tim cô như ngừng đập khi nhận ra vệt dịch lân quang tím phát sáng dẫn thẳng qua các gờ đá trơn trượt rêu phong, hướng thẳng về phía bức màn nước của Thác Nước Tẩy Trần – nơi Hang Đá Thầy Thuốc ẩn giấu, nơi Tiểu Mai và Bé Lượm đang không hề hay biết hiểm họa sát sườn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!