Dấn Thân Vào Vùng Đệm
Dòng nước đen ngòm lạnh buốt của sông Biên Giới hung hãn nuốt chửng lấy hai thân ảnh gầy gò, dìm cả thế giới cũ của Thanh Vân vào một khoảng không u tối và buốt giá. Khi Vân ngoi được đầu lên khỏi mặt nước mặn sủi bọt tím lân quang, phổi cô thắt lại, lồng ngực co bóp dữ dội để hít lấy một ngụm khí ẩm ướt. Cô không thể phát ra bất kỳ tiếng gào khóc hay rên rỉ nào. Sự câm lặng vĩnh viễn bóp nghẹt mọi âm thanh trong cuống họng, chỉ còn tiếng nước sông gầm thét va vào các gờ đá vôi sắc nhọn.
Một tay Vân ôm chặt lấy Tiểu Mai trước ngực, cảm nhận rõ cơ thể nhỏ bé của em gái đang run rẩy bần bật dưới tấm chăn thô sũng nước. Tay còn lại, Vân bấu chặt những ngón tay rớm máu vào một nhánh rễ đước treo dẻo dai rủ xuống sát mặt nước bên bờ phía Nam. Sức nước cuồn cuộn của dòng lũ đầu mùa cố kéo ghì cô xuống đáy bùn sâu, nhưng Vân nghiến chặt răng, dùng chút lực tàn ở đôi chân đạp mạnh vào dòng nước xoáy để rướn người lên.
Bên kia bờ sông, những ánh đuốc dầu thông đỏ rực vẫn chao đảo điên cuồng trong màn sương mù. Tiếng gào thét khàn đặc, đầy hận thù của Đội trưởng Sát chột mắt bị Sơn Ca mổ nát mắt còn lại dội qua mặt nước sông Biên Giới, nghe méo mó và xa xăm như tiếng gầm của một con dã thú bị thương. Nhưng Vân không có thời gian để ngoảnh lại. Làn sương tím độc hại (sương tím) từ lòng đầm lầy bắt đầu dâng cao ngang hông, cuồn cuộn như những xúc tu vô hình đang săn lùng hơi ấm sinh mệnh.
Cô cõng Tiểu Mai lên lưng, thắt chặt quai đeo chiếc Gùi Tre Cách Độc trước ngực. Sợi dây mây dập nát siết mạnh vào bả vai trái đang rộp đỏ rỉ dịch nước mỏng của cô, gây ra một cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng. Vết bỏng do thanh xà nhà cháy sập trúng vai từ chiều tối nay đang bắt đầu mưng mủ dưới lớp bùn thối ngụy trang bẩn thỉu. Vân khẽ rùng mình, nén chặt cơn sốt nhẹ đang chực chờ bùng phát trong cơ thể, bắt đầu bước đi.
Đầm Lầy Đệm đón nhận họ bằng một sự im lặng chết chóc. Dưới chân Vân, lớp bùn nhão sệt sủi bọt khí độc lấp xấp bèo tấm, che giấu những vũng bùn lún sâu hoắm và lũ rắn rết độc lẩn khuất dưới rễ đước. Áp dụng kỹ năng Lướt Bùn Không Dấu, Vân khom thấp người, phân bổ trọng lượng cơ thể đều lên đôi bàn chân trần dính bùn để lướt đi uyển chuyển, hoàn toàn không để lại vết chân sâu quá nửa đốt ngón tay. Làn da cổ nhạy cảm của cô (Cảm Ẩm Làn Da) khẽ co giật liên tục, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của độ ẩm và hướng gió để tránh những luồng khí methane độc hại đang xì ra từ các hố than bùn ngầm.
"Khục... khục... Chị... Chị ơi... lạnh..."
Tiếng ho khàn đặc, yếu ớt của Tiểu Mai dội sát tai Vân. Cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi nhưng đứt quãng của em gái, lồng ngực nhỏ bé của con bé đang co thắt dữ dội. Mùi khói dầu thông đỏ hăng nồng bám trên áo chàm của Tiểu Mai từ vụ cháy nhà vẫn đang len lỏi vào phế quản, kích hoạt phản ứng co thắt phế nang của chứng hoại tử phổi giai đoạn đầu. Vân biết, nếu không tìm được nơi trú ẩn khô ráo và tiến hành liệu pháp rửa muối nóng khẩn cấp, em gái cô sẽ không thể sống sót qua đêm nay.
Trong bóng tối nhờ nhờ của màn sương lân quang, Vân lội qua một rạch nước nông ngập mặn, hướng về phía tiếng nước đổ ầm ầm từ vách núi đá vôi phía Nam. Đó là Thác Nước Tẩy Trần. Dòng nước ngọt tinh khiết chảy từ mạch ngầm núi cao đổ xuống, tạo thành một rào chắn nước tự nhiên cực mạnh.
Lách qua một bụi dứa dại sắc nhọn cứa rách thêm vài đường trên gấu áo chàm, Vân tìm thấy một hang đá vôi nhỏ khuất gió nằm ẩn ngay sau bức màn nước đổ của thác. Đây chính là Hang Đá Thầy Thuốc – căn cứ bí mật mà cha cô, thầy thuốc Thanh Sơn, từng ghi chép mơ hồ trong cuốn sổ tay thực vật học cổ truyền.
Bò qua khe đá trơn trượt đầy rêu xanh, Vân đặt Tiểu Mai nằm lên một gờ đá phẳng, khô ráo ở góc hang sâu. Tiếng thác nước đổ ầm ầm bên ngoài che giấu hoàn toàn mọi âm thanh bên trong hang, đồng thời dòng nước ngọt xối xả cũng gột rửa sạch vệt mùi mồ hôi và dịch máu hở của họ, cắt đứt hoàn toàn khả năng truy vết của bầy Đại Hắc Cẩu săn mùi của tuần binh.
Tuy nhiên, hang đá không hoàn toàn an toàn. Vân phát hiện ở vách hang phía trong có những kẽ nứt địa chất nhỏ đang rò rỉ làn sương tím độc nhạt bốc lên từ lòng đất đầm lầy. Tiểu Mai bắt đầu co giật nhẹ, những sợi tơ nấm lân quang trên cổ con bé co thắt mạnh hơn.
Chiến thuật sinh tồn khẩn cấp bắt đầu kích hoạt trong đầu cô gái hái thuốc câm lặng. Vân không thể đốt đuốc hay dùng lửa thông thường vì khói dầu thông sẽ làm phổi Tiểu Mai hoại tử ngay lập tức, và khói đen bốc ra ngoài thác nước sẽ làm lộ vị trí ẩn náu.
Cô tháo chiếc Gùi Tre Cách Độc xuống, đôi bàn tay phồng rộp rớm máu do đào bới bùn đất và bám rễ đước suốt đêm run rẩy mở nắp gùi lót lá sen sáp. Cô lôi ra mẩu bùa giấy tẩm chì chưa cháy hết (Bùa Chú Nhiễm Chì) nhặt được dưới gầm đàn tế miếu cổ, vuốt phẳng rồi cẩn thận giấu sâu vào đáy gùi thuốc. Đây là vật chứng vô giá vạch trần tội ác tà giáo đầu độc giếng nước của Phán quan Cao mà cô phải giữ mạng để trao cho Lưu Thầy Thuốc sau này.
Tiếp đó, Vân lấy hũ bột quặng lưu huỳnh màu vàng nhạt và lao ra ngoài rìa thác nước ngầm. Dưới rạch nước ngọt, cô dùng đôi tay trần cào sâu xuống lớp bùn mặt để xúc lấy một lượng Đất Sét Lọc Sét xám mịn, dẻo quánh bám quanh các rễ đước cổ thụ. Lớp đất sét này giàu carbon hoạt tính tự nhiên nhờ cơ chế lọc sinh học của rễ đước (Bộ Lọc Của Rễ Đước).
Quay trở lại hang, Vân trộn Đất Sét Lọc Sét với bột quặng lưu huỳnh thô, nhào nặn thành một chất keo dẻo quánh bốc mùi hăng hắc. Cô dùng chất keo đất sét lưu huỳnh này trát kín toàn bộ các kẽ nứt đá đang rò rỉ sương độc trong hang. Lưu huỳnh gặp đất sét ẩm tạo ra một màng lọc hóa học tự nhiên, hấp phụ và trung hòa hoàn toàn các bào tử nấm tím siêu nhỏ đang len lỏi vào hang. Làn sương độc bị chặn đứng bên ngoài vách đá, giữ cho không khí trong hang dần trở nên khô ráo và tinh khiết.
*Thất bại lần một bùng phát.* Để sưởi ấm cho Tiểu Mai đang run rẩy vì lạnh, Vân lượm lặt vài cành thông khô rụng ở hốc hang để nhóm lửa. Nhưng ngay khi ngọn lửa vừa bén, khói thông đen kịt mang theo tính axit hăng nồng tỏa ra lập tức khiến Tiểu Mai ho sặc sụa, lồng ngực con bé co thắt dữ dội đến mức rỉ máu tím ở khóe môi. Vân kinh hoàng, lập tức vốc một nắm bùn ướt dập tắt hoàn toàn đống lửa thông. Cô hiểu rằng mình không thể dùng củi thông rác. Cô lôi từ trong gùi ra những bánh Than Bùn Khô đen nhánh, ép chặt giàu hữu cơ. Cô nhóm lại lửa bằng than bùn khô. Ngọn lửa than bùn cháy âm ỉ, tỏa nhiệt lượng cao nhưng hoàn toàn không sinh khói đen, giữ cho bầu không khí trong hang ấm áp và tuyệt đối bí mật.
Bây giờ là lúc điều chế thuốc giải khẩn cấp bằng Kỹ Thuật Chưng Cất Đất Sét.
Vân dùng đất sét lọc xốp nặn thành một chiếc nồi đất nhỏ và ba ống gốm xốp rỗng ruột. Cô lắp ráp ba đốt tre sắt rỗng bôi sáp ong dẻo để làm ống chưng cất ngưng tụ hơi nước. Cô đổ nước đầm lầy bẩn vào nồi đất nung, đặt trên bếp lửa than bùn khô. Khi nước sôi, hơi nước bốc lên đi qua ống gốm xốp và ngưng tụ dọc theo đốt tre sắt rỗng, nhỏ từng giọt nước ngọt tinh khiết, sạch hoàn toàn bào tử nấm vào chiếc túi da hoẵng chống nước.
Cô dùng nước cất tinh khiết này bỏ vào nồi đất sạch, thả phần rễ Ngải Đầm Lầy tươi dồi dào tinh dầu lông bạc mới thu hoạch vào đun sôi cách thủy. Mùi ngải cứu thơm ngát, hăng nồng ấm áp tỏa ra khắp hang đá vôi.
Vân lôi túi Muối Thô Hoàng Gia quý hiếm ra, bốc một nắm muối xám xịt thả vào bát nước thuốc ngải cứu nóng hổi. Cô bế Tiểu Mai lên lòng, dùng một mảnh vải chàm sạch thấm nước muối ngải cứu nóng ấm để xoa nhẹ và rửa sạch vùng bả vai, lưng và lồng ngực đang nổi vân tím phát quang của em gái.
*Rửa Muối Nóng.* Hơi nước muối nóng ấm bốc lên xông thẳng vào phế quản Tiểu Mai, kết hợp với tính chất ưu trương của muối thô hút sạch các dịch mủ hoại tử nấm bám sâu trong phế nang ra ngoài qua đường đờm dãi. Tiểu Mai rên rỉ, nôn ra một búng dịch đờm màu tím đen bết dính tơ nấm đã chết. Vân lau sạch khóe môi cho em, rồi cẩn thận đút từng thìa nước thuốc ngải cứu ấm áp vào miệng con bé.
Dược tính kháng nấm mạnh mẽ của ngải đầm lầy tươi kết hợp với sinh lực phục hồi từ nước cất sạch giúp cắt đứt hoàn toàn cơn co thắt phế quản của Tiểu Mai. Nhịp thở của bé gái sáu tuổi dần trở nên đều đặn, sâu và êm ái. Vân áp lòng bàn tay lên trán em. Cơn sốt cao rực lửa đã bắt đầu lui dần, làn da nhợt nhạt của Tiểu Mai hồng hào trở lại dưới ánh lửa than bùn ấm áp.
Vân thở phào nhẹ nhõm, toàn thân cô rã rời như vừa trải qua một trận chiến sinh tử. Đôi bàn tay cô phồng rộp, rớm máu rát bỏng do nhào nặn đất sét nóng nung gốm liên tục suốt đêm. Cô dựa lưng vào vách đá vôi ẩm ướt của hang động, mắt lim dim nhìn em gái đang ngủ say sưa an toàn.
Để giữ an toàn cho Tiểu Mai khỏi hơi ẩm lạnh sát đất cát, Vân dùng sợi tre sắt bện ba dẹp chịu lực bôi sáp ong để đan nhanh một chiếc võng treo lơ lửng giữa hai nhánh rễ tre sắt cổ thụ trên cao, đặt Tiểu Mai nằm ấm áp trên võng.
Khi cơn sốt của Tiểu Mai hoàn toàn dứt hẳn, Thanh Vân đứng dậy, bước lại gần vách đá ẩm sau thác nước để kiểm tra các mối trát đất sét lưu huỳnh. Cô áp lòng bàn tay trần dính đầy sáp ong và nhựa cây của mình lên bề mặt đá vôi ẩm ướt.
*Uỳnh... uỳnh...*
Một nhịp rung động lân quang màu xanh rêu mờ nhạt bỗng từ sâu trong thớ đá vôi truyền thẳng vào lòng bàn tay trần của cô. Nhịp rung nhẹ nhàng, ấm áp và có tần số trùng khớp hoàn hảo với nhịp đập của hạt giống Cây Sự Sống đang ký sinh ẩn sâu trong lồng ngực cô (Dung Hợp Nhựa Cây (Sơ Kỳ)). Các mạch máu ở cổ tay Vân bỗng xuất hiện những mạch vân phát quang màu xanh lục nhạt chạy dọc theo đường gân tay, tỏa sáng mờ ảo trong bóng tối của hang đá.
Vân nín thở, đôi mắt sáng tinh anh mở to đầy kinh ngạc. Cô gạt bỏ lớp rêu đá ẩm ướt phủ đầy trên vách đá vôi ngay tại điểm lòng bàn tay vừa chạm vào.
Dưới ánh sáng lân quang phát ra từ cổ tay mình, Vân nhìn thấy một ký hiệu hình chiếc lá quen thuộc của cha cô – thầy thuốc Thanh Sơn – được khắc sâu, dứt khoát vào thớ đá vôi từ nhiều năm trước (Dấu Chân Khắc Đá). Ký hiệu chiếc lá chỉ thẳng về hướng một lối đi ngầm tối đen sâu thẳm dẫn thẳng vào lòng Đầm Lầy Đệm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!