Nhạc nềnWuxia

Sương Độc Đêm Trăng Khuyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ở rìa Đầm Lầy Thượng Cổ không bao giờ là một màu đen thuần khiết. Nó là một thứ hỗn hợp nhờ nhờ, đặc quánh và luôn dịch chuyển, được nhuộm bởi thứ sắc tím lân quang ma mị của những làn sương độc dâng lên từ lòng đất ẩm.


Trong căn nhà gỗ rách nát nằm biệt lập ở cuối Làng Sương Tím, Thanh Vân khom người bên cạnh chiếc giường tre ọp ẹp. Tiếng gió rít qua những khe vách nứt nẻ, mang theo thứ mùi hôi nồng đặc trưng của lá mục phân hủy lâu ngày và cả vị ngọt lịm đến gai người của bào tử nấm tím. Vân không thể nói. Cổ họng cô chỉ có thể phát ra những tiếng khò khè vô nghĩa khi cô cố gắng dồn hơi. Nhưng bù lại, tự nhiên đã ban cho cô một khứu giác nhạy bén đến kỳ lạ và một làn da nhạy cảm có thể đọc được hơi thở của đầm lầy.


Trên giường, em gái nhỏ Tiểu Mai đang co rúm người dưới tấm chăn vải chàm thô vá chằng vá đụp. Gương mặt con bé gầy gò, má hóp lại, làn da nhợt nhạt dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn dầu dừa sắp cạn. Vân áp lòng bàn tay thô ráp của mình lên trán em gái. Nóng hổi. Cơn sốt dịch nấm lại bùng phát. Khi Vân khẽ gạt chiếc cổ áo vải của Tiểu Mai, tim cô thắt lại. Ở vùng da mỏng bên cổ con bé, hai đốm lốm đốm màu tím nhạt đã bắt đầu phát quang nhẹ dưới bóng tối.


Tiểu Mai đã nhiễm độc nấm tím Giai đoạn 1.


Ở ngôi làng này, dịch nấm tím không khác gì một bản án tử hình bị trì hoãn. Phán quan Cao – kẻ đứng đầu giáo phái mê tín của làng – luôn rao giảng rằng đây là sự trừng phạt của thần linh đối với những kẻ mang tội nghiệp. Những lá bùa tro giấy tẩm chì của lão chỉ mang lại sự tê liệt thần kinh tạm thời để giảm đau, trước khi đẩy nhanh tiến trình hoại tử phổi của người bệnh. Vân biết rõ điều đó. Cha cô, người thầy thuốc quá cố Thanh Sơn, trước khi chết trong đầm lầy sâu đã để lại cho cô cuốn sổ tay thực vật học độc bản. Cuốn sổ bọc da cá sấu sờn góc ấy là người thầy thầm lặng duy nhất dạy cô rằng: chỉ có Ngải Đầm Lầy mới có khả năng ức chế sự phát triển của tơ nấm trên bề mặt da, ngăn không cho chúng ăn sâu vào hệ tuần hoàn.


Nhưng Ngải Đầm Lầy chỉ là giải pháp tạm thời. Giới Hạn Của Ngải Đầm Lầy là nó không thể chữa trị một khi độc tố đã ăn sâu vào tim phổi. Vân cần phải tìm kiếm thứ nhựa nguyên chất của Cây Sự Sống khổng lồ ẩn sâu trong vùng cấm địa để cứu mạng em gái vĩnh viễn. Nhưng trước mắt, đêm nay, cô phải hái đủ ngải tươi để giữ lại mạng sống mong manh cho Tiểu Mai.


Đêm nay là đêm trăng khuyết.


Quy tắc cốt lõi của người hái thuốc vùng đệm là chỉ thu hoạch Ngải Đầm Lầy vào đêm trăng khuyết. Khi ánh trăng mờ nhạt nhất, trọng lực yếu đi, dòng nhựa kháng độc của loài thân thảo này sẽ dồn hết xuống phần rễ và các lông mịn trên lá, khiến dược tính đạt mức cao nhất, đồng thời giảm thiểu lượng độc tố phụ trong thân cây. Vân khẽ vuốt tóc em gái, làm một ký hiệu tay quen thuộc hứa rằng cô sẽ quay lại trước khi sương độc dâng cao. Tiểu Mai lờ đờ mở mắt, khẽ gật đầu, bàn tay nhỏ bé siết chặt chiếc vòng bện từ cỏ ngải khô kháng độc mà chị gái làm tặng.


Vân đứng thẳng dậy, chỉnh lại chiếc áo chàm thô nhuộm màu vỏ cây để dễ bề ngụy trang. Cô đeo lên vai chiếc Gùi Tre Cách Độc – báu vật tự chế bọc ba lớp lá sen sáp chống thấm nước để bảo vệ các mẫu thảo dược nhạy cảm không bị nhiễm bào tử độc từ không khí. Giắt bên hông là con dao gạt nhựa bằng đồng đỏ rỉ sét, kỷ vật của ông nội truyền lại. Vân hít một hơi thật sâu, nín thở lách người qua khe cửa gỗ mục, hòa mình vào màn sương tím lạnh buốt bên ngoài.


Đầm Lầy Đệm vào đêm trăng khuyết tĩnh lặng đến đáng sợ. Nước ngập mặn nông sấp xỉ mắt cá chân, xộc lên mùi bùn thối mục nát. Vân di chuyển bằng kỹ năng Bộ Bộ Vô Thanh, khom thấp người, phân bổ trọng lượng cơ thể đều lên đôi chân để không tạo ra bất kỳ tiếng sột soạt nào trên mặt bùn lỏng. Mỗi bước đi của cô là một sự tính toán cơ học tỉ mỉ: cô chỉ đặt chân lên những bệ rễ đước cổ thụ dẻo dai hoặc những khoảng đất sét xám cứng, tuyệt đối tránh xa các vũng bèo tấm phẳng lặng – nơi ẩn giấu của những Vũng Bùn Nuốt Người có lực hút cát lún cực mạnh.


Đi được khoảng hai cây số vào sâu vùng đệm, làn da cổ nhạy cảm của Vân bỗng nổi gai ốc đỏ nhạt. Lông tơ dựng đứng.


Kỹ năng Cảm Ẩm Làn Da đang cảnh báo cô. Nồng độ bào tử nấm tím trong không khí đang tăng lên đột ngột, độ ẩm tăng cao báo hiệu một triều sương độc dâng lên sớm hơn thường lệ. Vân nhanh chóng rút chiếc Mặt Nạ Đất Sét Tẩm Giấm đeo lên mặt, buộc chặt dây bện xơ dừa sau gáy. Mùi giấm ngải cứu nồng nặc xộc vào mũi, trung hòa lập tức những hạt bào tử siêu nhỏ lơ lửng.


Cô phải nhanh lên.


Nhờ khứu giác nhạy bén, Vân ngửi thấy một mùi hương thanh khiết, hơi hăng hắc bốc lên từ phía thung lũng đá vôi ngập nước phía trước. Đúng là mùi của Ngải Đầm Lầy hoang dã. Vân lách qua bụi dứa dại gai góc, tiến sát vào một gờ đá ẩm. Dưới ánh trăng mờ ảo, một vạt cây thân thảo màu xanh rêu nhạt, lá phủ đầy lông mịn màu bạc hiện ra. Vân quỳ xuống bùn lạnh, tay phải cầm con dao gạt đồng rỉ rạch nhẹ một đường hình chữ V dưới gốc cây để kiểm tra nhựa. Nhựa cây rỉ ra có màu trắng sữa, tỏa mùi thơm nhẹ. Đúng là ngải cứu dại thuần chủng, không bị biến dị phát quang.


Vân khéo léo dùng ngón tay chai sần bới đất sét ẩm quanh gốc, gạt bỏ lớp rễ phụ và cắt lấy phần rễ chính dồi dào tinh dầu. Đôi bàn tay cô nhanh thoăn thoắt nhưng cực kỳ nhẹ nhàng để không làm dập nát các lông mịn chứa tinh dầu kháng nấm trên lá. Từng nhánh ngải cứu tươi được xếp gọn gàng vào chiếc Gùi Tre Cách Độc, đậy kín nắp lá sen sáp để cách ly hoàn toàn với sương ẩm bên ngoài.


Một nhánh. Hai nhánh. Năm nhánh...


Đột ngột, một tiếng động lạ từ phía rừng phòng hộ dội đến.


*Rắc!*


Đó là tiếng một cành tre sắt khô bị bẻ gãy dứt khoát. Tiếng động sắc nhọn dội vào vách đá vôi tạo ra một tần số âm thanh lạc điệu giữa đầm lầy tĩnh lặng. Vân khựng lại, toàn thân cứng đờ. Cô lập tức khom người áp sát vào hốc đá vôi ẩm ướt, nín thở hoàn toàn bằng kỹ năng Bế Khí Ngưng Thần. Nhịp tim cô chủ động hạ xuống mức tối thiểu, chỉ còn khoảng bốn mươi nhịp mỗi phút để triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể.


Từ màn sương tím dày đặc phía xa, những luồng ánh sáng đỏ rực rỡ quét qua quét lại. Ánh đuốc dầu thông.


"Lục soát kỹ khu vực này cho ta!" Một giọng nói khàn đặc, tàn nhẫn vang lên. Đó là Đội trưởng Sát – thủ lĩnh Đội Tuần Tra Bản Xứ của Phán quan Cao. "Có kẻ báo cáo nhìn thấy bóng người lén lút lẻn ra rìa đầm lầy đêm nay. Phán quan đã lệnh, bất kỳ ai hái thuốc lậu ngoài hệ thống kiểm soát của giáo hội đều phải bị bắt sống để thiêu sống tế thần nấm!"


Tiếng xích sắt lanh lảnh va chạm nhau, kèm theo tiếng khịt mũi nặng nề, dơ bẩn của một con thú săn mồi khổng lồ.


Đại Hắc Cẩu.


Đó là con chó săn đầu đàn hung tợn của Đội trưởng Sát, được huấn luyện đặc biệt bằng máu và thảo dược khô để đánh hơi mùi Ngải Đầm Lầy từ khoảng cách xa. Vân cảm nhận được mặt đất ẩm ướt dưới chân khẽ rung nhẹ. Con chó săn đang tiến lại gần.


Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Mùi ngải cứu tươi bám trên đôi tay trần và vạt áo chàm của Vân là một ngọn hải đăng khứu giác đối với con thú dữ kia. Hướng gió lúc này lại bất ngờ đổi chiều do triều sương dâng, thổi thẳng từ phía cô về hướng con chó săn. Nếu đứng yên, cô chắc chắn sẽ bị phát hiện.


Vân không hoảng loạn. Tri thức đi rừng thực tế dạy cô rằng không được chạy trốn bằng bạo lực trước bầy chó săn mùi. Cô khom người, luồn tay xuống bãi bùn lỏng sệt dưới chân hốc đá, xúc một vốc bùn đen giàu hữu cơ chứa đầy xác thực vật thối rữa trộn lẫn bã đậu hũ lên men mà cô luôn mang theo trong bọc áo ngụy trang. Vân thoa nhanh lớp bùn thối ẩm ướt đó lên hai quai gùi tre, phủ kín hai bàn tay trần và vạt áo chàm dính nhựa.


Luật Bôi Bùn Thối giúp triệt tiêu hoàn toàn mùi mồ hôi nóng và mùi thảo dược hở.


Con chó săn Đại Hắc Cẩu khịt mũi dữ dội, xích sắt căng ra khi nó dừng lại cách bụi cây dứa dại nơi Vân đang ẩn nấp đúng ba mét. Đôi mắt đỏ sọc của con thú quét qua màn sương mù tím nhạt. Nó khịt khịt mũi liên tục vào không khí, nhưng mùi hôi nồng đặc trưng của bùn đầm lầy mục nát và bã đậu lên men đã hoàn toàn bão hòa niêm mạc mũi nhạy cảm của nó, che giấu đi mùi ngải cứu tươi bên dưới.


"Sao thế, Đại Hắc? Có mùi gì không?" Một tên tuần binh cầm đao bám theo sau, gằn giọng hỏi.


Con chó săn hoang mang sủa khẽ một tiếng, quay vòng tròn rồi ngửi hướng khác. Đúng lúc đó, một tiếng động mạnh vang lên từ phía lạch nước sâu phía Nam – một con cá sấu sừng quẫy đuôi đớp mồi tạo ra tiếng nước xao động mạnh.


"Phía bên kia! Có tiếng động!" Tên tuần binh hét lớn, kéo giật xích con chó săn chạy thẳng về phía lạch nước. Tiếng bước chân nặng nề và ánh đuốc dầu thông đỏ rực lùi dần vào màn sương dày đặc.


Thanh Vân thở phào nhẹ nhõm dưới lớp mặt nạ đất sét ẩm. Lồng ngực cô phập phồng, mồ hôi lạnh vã ra hòa lẫn vào lớp bùn ngụy trang trên mặt. Cô đã thoát chết trong gang tấc nhờ sự điềm tĩnh và am hiểu khứu giác động vật.


Nhưng triều sương tím độc đã bắt đầu dâng cao ngang hông. Những sợi sương lân quang tím cuồn cuộn dâng lên từ lòng đầm lầy, tỏa ra thứ khí độc gây bỏng rát da thịt nếu tiếp xúc trực tiếp lâu ngày. Đôi bàn tay của Vân đã chằng chịt những vết sẹo cũ, nay lại bị gai đước cứa thêm vài đường rớm máu đỏ nhạt khi cô vội vã lẩn trốn (cái giá tích lũy của hành trình hái thuốc đơn độc). Cô biết mình không còn nhiều thời gian. Lối về làng thông thường qua bốt gác rìa rừng chắc chắn đã bị phong tỏa chặt chẽ bởi đội tuần tra của Đội trưởng Sát.


Vân quay trở lại vạt đá ẩm, nhanh tay hái nốt ba nhánh Ngải Đầm Lầy cuối cùng. Đôi bàn tay khéo léo của cô lướt nhẹ trên phiến lá phủ lông bạc, cẩn thận gạt bỏ lớp sâu đất bám rễ rồi đóng chặt nắp Gùi Tre Cách Độc. Gùi thuốc đã đầy. Số thảo dược này đủ để chưng cất thuốc mỡ giữ mạng cho Tiểu Mai trong vòng một tuần.


Khi Thanh Vân vừa hái xong nắm ngải cứu cuối cùng và đứng thẳng dậy để tìm đường tắt vượt qua bãi bùn lún, một tiếng rít xé gió kinh hoàng bỗng vang lên từ phía rìa đầm lầy sâu, kèm theo một bóng đen khổng lồ lao thẳng về phía cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!