Vết Nứt Lòng Tin
Ánh sáng đồng thau rực rỡ từ chiếc máy thở cổ điển Hồng Hà 01 vừa phản chiếu qua khe hở của tấm rèm vải sờn rách thì Đạt đã cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Bản năng của một kẻ sống dưới đáy Hồng Hà Under-Grid suốt hai mươi sáu năm qua dạy anh rằng: trong thế giới ngập tràn sương độc này, bất kỳ thứ gì phát sáng ngoài tầm kiểm soát của tập đoàn đều là chiếc vé dẫn thẳng đến nhà xác y sinh.
Anh quay ngoắt đầu lại. Qua lớp kính mờ bám đầy muội than của cửa sổ gác xép, đôi mắt ti hí, gian giảo của gã hàng xóm Thắng co rụt lại khi chạm phải ánh nhìn sắc lẹm của Đạt. Thắng giật nảy mình, loạng choạng lùi lại phía sau, tiếng bước chân loẹt quẹt của gã vội vã lẩn khuất vào bóng tối của hành lang xóm trọ.
"Khốn kiếp!"
Đạt rít lên qua màng lọc mặt nạ. Anh lao nhanh ra phía cửa sổ, đôi tay gầy guộc đẩy mạnh cánh cửa gỗ xộc xệch. Gió lạnh từ giếng thông gió số 4 ùa vào, mang theo mùi lưu huỳnh hăng hắc và bụi mịn buốt rát phả thẳng vào mặt. Nhưng hành lang bên ngoài đã trống không. Chỉ còn lại tiếng u u trầm đục của những đường ống xả thải khổng lồ chạy ngang trần hầm và tiếng rỉ giọt đều đặn của nước thải hóa chất.
Đạt quay lại gác xép, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh nhìn em gái Vy đang ngủ yên bình dưới tấm chăn sờn rách, nhịp thở của cô bé đã đều đặn hơn nhờ màng lọc nano quân sự mới lắp. Vết sẹo mỏng màu xám nhạt trên mu bàn tay phải của anh – dấu vết của dòng điện sinh học tự chữa lành kỳ lạ từ bãi rác – khẽ ngứa ran dưới áp lực tâm lý dồn nén. Anh không thể để lộ bí mật này. Cuốn nhật ký thuật toán của cha và chiếc máy thở Hồng Hà 01 bọc chì phải được giấu kín.
Với sự chuẩn xác của một thợ sửa van dạo lâu năm, Đạt nhanh chóng đẩy chiếc máy thở Hồng Hà 01 và cuốn nhật ký bọc da vào lại hốc tường bí mật bọc chì giấu sau vách tường gạch đổ nát. Anh kéo tấm tôn rỉ sét lại, cài chặt chốt sắt ngầm phía sau khe nứt gạch. Mọi thứ trở lại vẻ hoang tàn, nghèo nàn như cũ. Nhưng vết nứt lòng tin đã mở ra, và Đạt biết, sự im lặng ở Ngõ 42 này luôn có một cái giá bằng máu.
***
Cùng lúc đó, tại một góc tối cách ngõ 42 không xa, Thắng đang đứng thở dốc bên cạnh một đường ống dẫn nhiệt thải bốc hơi nghi ngút. Gã không chạy về phòng trọ của mình. Gã biết một kẻ đang thèm khát thông tin hơn bất kỳ ai để đổi lấy đặc quyền hít thở sạch.
Trần Tiến Dũng – người bác ruột của Đạt, đồng thời là nhân viên thu gom rác thải y sinh thấp cấp của Aero-Vina – đang lầm lũi phân loại những túi màng lọc nhiễm độc phế thải dưới ánh đèn neon mờ ảo của bãi tập kết. Khuôn mặt gã xám xịt, lồng ngực gù xuống do tác động của những liều thuốc tăng áp phổi rẻ tiền mà gã lạm dụng để duy trì thể lực lao động.
"Anh Dũng... anh Dũng!" Thắng thì thào, mắt dáo dác nhìn xung quanh.
Dũng ngẩng đầu lên, quệt vệt muội than trên trán, giọng nói rè rè qua chiếc mặt nạ nhựa mạ bạc rẻ tiền: "Cái gì mà hớt hải như ma đuổi thế? Không lo canh chừng đống bình khí lậu của mày đi à?"
"Tôi vừa thấy... tôi thấy một thứ kinh khủng trên gác xép thằng Đạt," Thắng nuốt nước bọt, giọng run lên vì phấn khích xen lẫn sợ hãi. "Một chiếc máy thở lạ lắm. Không có cổng cấy chip, không có mã số định danh của tập đoàn. Nó rực rỡ sắc đồng thau, chạy êm ru dưới hốc tường bí mật của cha nó để lại."
Đôi mắt ti hí của Dũng đột ngột lóe lên một tia sáng tàn nhẫn. Chiếc thẻ tín dụng oxy đeo bên hông gã hiện chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy năm mươi lít – hạn mức nghèo nàn sắp sửa khiến gã bị hệ thống Phong Thần tự động khóa van thở vòng ngoài. Tập đoàn Aero-Vina vừa ban bố quy định mới: bất kỳ nhân viên nào chỉ điểm được thiết bị lọc khí analog không đăng ký sẽ được thưởng ngay 500 tín dụng oxy tinh khiết và thăng cấp LPI lên mức D để được chuyển lên phân khu Thượng tầng sinh sống.
"Mày có nhìn kỹ không?" Dũng túm chặt lấy vai Thắng, móng tay găm sâu vào lớp áo bảo hộ sờn rách của gã láng giềng. "Chiếc máy thở của thằng Phong?"
"Chính xác! Cả cuốn sổ tay bọc da nữa. Thằng Đạt đang giấu nó sau tấm tôn rỉ sét," Thắng gật đầu lia lịa. "Anh báo cảnh sát đi, chia tôi một trăm tín dụng là được."
Dũng không trả lời. Gã gạt tay Thắng ra, lôi chiếc máy liên lạc nội bộ của tập đoàn ra khỏi thắt lưng. Lòng tham và nỗi sợ hãi cái chết ngạt đã nghiền nát chút tình thân họ hàng cuối cùng trong lòng gã bác ruột ích kỷ. Gã nhấn nút kết nối trực tiếp với đường dây nóng của Cảnh sát Khí quyển Phân khu 9.
"Báo cáo... tôi có thông tin mật về một 'Kẻ Trộm Khí' đang tàng trữ thiết bị analog bất hợp pháp tại Ngõ 42... Vâng, chính là Trần Tiến Đạt..."
***
Tại phòng trọ gác xép, Đạt vừa ngụy trang xong căn phòng thì một tiếng động trầm đục vang lên từ đầu ngõ 42. Đó không phải là tiếng rít u u quen thuộc của sương độc xả thải, mà là tiếng gầm rú của động cơ điện tuabin từ những chiếc xe bọc thép tuần tra của Cảnh sát Khí quyển.
*U u u... U u u...*
Tiếng còi hơi rỉ sét của Đội tự quản Ngõ 42 đột ngột vang lên liên hồi, cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng của đêm muộn. Tiếng gõ báo động đỏ bắt đầu lan rộng từ những căn nhà tôn san sát.
"Cảnh sát đột kích! Cảnh sát khí quyển càn quét! Tất cả chú ý!"
Trực giác nhạy bén của Đạt hét lên rằng mục tiêu của cuộc đột kích này chính là anh. Anh lao đến bên giường Vy, lay nhẹ vai em gái: "Vy! Vy ơi, tỉnh dậy! Chúng ta phải đi ngay!"
Vy khẽ mở mắt, gương mặt nhợt nhạt lộ vẻ hoang mang khi nghe thấy tiếng còi báo động dồn dập ngoài ngõ. "Anh hai... có chuyện gì vậy?"
"Cảnh sát đến. Chúng ta bị chỉ điểm rồi," Đạt nói nhanh, tay giật lấy chiếc túi vải thô chứa bộ dụng cụ cơ khí bẻ khóa và chiếc Tua vít titan cán đồng giắt chặt bên hông. Anh nhìn sang chiếc máy nén khí analog khổng lồ của cha đặt ở góc phòng – thiết bị chắp vá giúp anh nạp khí nén cho Vy hàng ngày. Anh cố sức kéo sợi xích sắt đang khóa chặt chiếc máy vào sàn gỗ, nhưng bả vai trái bị thương từ trận chiến ở bãi rác đột ngột nhói lên đau buốt.
Chiếc máy quá nặng, sợi xích sắt rỉ sét lại bị khóa chặt bằng ổ khóa từ trường của tập đoàn. Đạt cắn răng, dùng tua vít titan cố sức cạy lẫy khóa cơ học nhưng bảng điều khiển số hóa bên cạnh liên tục chớp đỏ báo lỗi. Tiếng giày bọc thép nện rầm rập trên mặt đường sắt rỉ ngoài phố đã tiến sát đến chân cầu thang nhà trọ.
"Không kịp rồi..." Đạt nghẹn ngào đưa ra quyết định tàn nhẫn. Anh buộc phải bỏ lại chiếc máy nén khí vô giá của cha để bảo toàn mạng sống cho Vy. Anh quấn vội chiếc chăn ẩm quanh mặt nạ phòng độc của Vy để bảo vệ phế quản yếu ớt của cô bé khỏi khói axit rò rỉ, rồi bế xốc em gái lên tay.
Bên ngoài, Ngõ 42 đã biến thành một bãi chiến trường hỗn loạn. Trung úy Hoàng – gã trợ lý đắc lực của Lê Mạnh với khuôn mặt đầy sát khí ẩn sau lớp kính mặt nạ tuần tra màu đỏ – dẫn đầu một toán lính bọc thép hạng nặng xông vào con ngõ hẹp. Tay hắn lăm lăm chiếc dùi cui điện áp suất cao đang rít lên những tia lửa điện xanh loét.
"Tránh ra! Tất cả cư dân lùi lại! Tránh đường cho lực lượng thực thi pháp luật!" Hoàng quát lớn qua bộ loa khuếch âm công suất lớn, tiếng gầm rú của hắn át cả tiếng tuabin khí thải.
Nhưng cư dân nghèo ngõ 42 không lùi lại. Họ đã chịu đựng quá đủ sự áp bức của những kẻ khóa van khí thở hàng tuần. Và trên hết, họ biết Đạt là người duy nhất sửa van thở miễn phí, mang lại hơi thở sống sót cho con em họ.
Đội trưởng Thọ – cựu thợ mỏ lớn tuổi với lồng ngực rộng dẻo dai – bước ra đứng chặn ngay chân cầu thang gỗ dẫn lên gác xép của Đạt. Ông giơ chiếc còi đồng thau lên, giọng nói vang dội qua bộ loa mặt nạ rách nát:
"Trung úy Hoàng! Ông không có lệnh lục soát hợp pháp của Ủy ban Khí quyển! Đây là khu vực tự quản của cư dân Ngõ 42! Các ông không được tự ý xông vào nhà dân nghèo!"
"Lệnh lục soát?" Hoàng cười lạnh, tiếng cười méo mó qua màng lọc kim loại. "Tại Hồng Hà Under-Grid này, luật pháp của tập đoàn Aero-Vina chính là lệnh lục soát tối cao! Tránh ra, lão già phổi rỉ kia, nếu không muốn ta khóa van thở vĩnh viễn!"
Hoàng vung chiếc dùi cui điện định gạt ông Thọ sang một bên, nhưng Đội trưởng Thọ vẫn đứng im như một bức tượng đá cổ. Ông Thọ dùng hơi thở sâu bằng cơ hoành, hét lớn vào bộ loa mặt nạ:
"Báo động đỏ Ngõ 42! Đồng lòng giữ hơi thở!"
Như một hiệu lệnh đã được chờ đợi từ lâu, hàng chục cư dân nghèo từ các dãy nhà tôn xung quanh lao ra. Họ không cầm vũ khí nóng, nhưng trên tay mỗi người là một chiếc bình khí nén rỗng rỉ sét.
*Boong! Boong! Boong! Boong!*
Tiếng kim loại va chạm vang dội xé toạc không gian ngột ngạt của con ngõ. Tiếng đập bình khí rỗng vang lên liên hồi, tạo ra một làn sóng âm thanh cộng hưởng tần số thấp cực mạnh chạy dọc theo các đường ống dẫn khí. Làn sóng âm thanh này không chỉ làm nhiễu loạn hệ thống thông tin liên lạc vô tuyến của cảnh sát, mà còn tạo ra một vùng chênh lệch áp suất không khí giả lập, làm mù hoàn toàn các cảm biến tầm nhiệt và camera đa phổ quét dưới da của bọn lính tuần tra.
"Mẹ kiếp! Bọn phản loạn này!" Hoàng chửi thề khi màn hình hiển thị trên mặt nạ của hắn bị nhiễu loạn bởi những vệt sáng đỏ nhấp nháy liên tục. "Bắt hết chúng nó cho ta! Dùng dùi cui áp lực dẹp đường!"
Bọn lính cảnh sát lao vào, vung dùi cui điện áp suất tấn công bạo lực. Những tia lửa điện chớp tắt rực sáng bóng tối, tiếng kêu la thảm thiết của dân nghèo vang lên khi họ bị dùi cui điện quật ngã. Nhưng hàng rào người vẫn kiên cường khép chặt, những tiếng đập bình khí vẫn vang lên không ngừng nghỉ dưới sự chỉ huy của Đội trưởng Thọ để kéo dài từng giây phút quý giá cho anh em Đạt.
Trên gác xép, Đạt nghe thấy tiếng bạo lực dồn dập bên dưới cầu thang. Anh biết ông Thọ và cư dân ngõ đang hy sinh thân mình để bảo vệ anh. Anh bế chặt Vy trong tay, nhìn ra phía cửa sổ विंडो kính rách nát dẫn ra mái tôn phía sau nhà trọ.
"Vy, bám chặt lấy anh!" Đạt thì thầm.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ phòng trọ bị một lực đạp cực mạnh phá tung. *Rầm!*
Trung úy Hoàng vạm vỡ, bộ giáp bọc thép bám đầy bụi đường xông vào phòng. Ánh mắt tàn bạo của hắn qua lớp kính mặt nạ đỏ rực khóa chặt vào bóng dáng Đạt đang đứng bên cửa sổ gác xép.
"Trần Tiến Đạt! Đứng im! Mày đã bị truy nã đỏ vì tội trộm cắp và bẻ khóa thiết bị khí quyển!" Hoàng gầm lên, chĩa thẳng khẩu súng trường bắn đạn áp lực cao về phía anh.
Đạt không chần chừ một giây. Anh vác Vy lao thẳng ra ngoài cửa sổ, dùng bả vai phải bọc trong bộ khung nẹp sườn cơ khí đâm sầm vào khung kính rách nát.
*Xoảng!*
Mảnh kính vỡ vụn bắn tung tóe. Đạt và Vy trượt dài trên mái tôn rỉ sét dốc đứng phía sau nhà trọ. Tiếng kim loại ma sát rít lên chói tai dưới sức nặng của hai cơ thể. Bả vai trái bị thương của Đạt cọ xát vào cạnh tôn sắc nhọn, để lại một vệt máu tươi loang lổ trên lớp áo bảo hộ sờn cũ bám đầy dầu mỡ.
"Bắn! Tiêu diệt chúng nó cho ta!" Tiếng Hoàng gầm rú vang lên từ phía cửa sổ phòng trọ.
*Đoàng! Đoàng!*
Những luồng đạn áp lực cao xé gió lao tới. Tiếng nổ rít kinh hoàng của dòng khí nén áp lực lớn xé toạc mái tôn ngay sát gót chân Đạt. Một luồng đạn áp lực sượt qua hông Đạt, lực chấn động cực mạnh hất văng anh và Vy rơi tự do từ mép mái tôn xuống bãi phế liệu rỉ sét sâu bên dưới đường hầm.
Đạt cắn chặt răng nén cơn đau buốt ở phổi lồng ngực, dùng toàn bộ thân mình làm đệm đỡ để Vy không bị va đập trực tiếp vào đống sắt vụn. Cả hai lăn mấy vòng trên nền đất ẩm ướt bám đầy dầu máy thải.
Phía sau họ, căn phòng trọ gác xép – nơi trú ẩn duy nhất chứa đựng những ký ức gia đình ấm áp còn sót lại – đã bị những luồng đạn áp lực cao phá hủy hoàn toàn. Những tấm tôn rách nát sụp đổ, khói bụi công nghiệp mù mịt bốc lên bao phủ đống đổ nát hoang tàn.
Đạt lết dậy, lồng ngực co thắt dữ dội do chấn thương phế quản tái phát dưới tác động của vụ nổ áp suất. Anh ho khan sặc sụa, vệt máu tươi màu hồng nhạt rỉ ra từ khóe môi bám chặt vào màng lọc mặt nạ chắp vá. Nhưng anh không được phép gục ngã lúc này. Anh bế xốc Vy lên, lách nhanh vào bóng tối của mạng lưới đường ống thải ngầm chạy dọc dưới chân cầu Ngõ 42.
Phía sau anh, tiếng còi hơi báo động dần lịm đi, thay vào đó là tiếng xiềng xích sắt rít lên khô khốc. Đội trưởng Thọ đã bị Trung úy Hoàng dùng súng bắn lưới điện khống chế bắt giữ, lồng ngực ông bị khóa chặt bằng vòng cổ kiểm soát áp suất sinh học của cảnh sát.
Đạt chạy thục mạng trong bóng tối nghèo nàn của những đường cống ngầm hôi thối, nước thải hóa chất ngập đến mắt cá chân ăn mòn đôi giày rách của anh. Vy trong tay anh khẽ rên rỉ, hơi thở cô bé yếu ớt nhưng đều đặn nhờ màng lọc nano mới hoạt động tốt.
Anh lách qua những khúc quanh ngoằn ngoèo, men theo đường dẫn khí cũ của cha để tiến về phía lối ra trục đường chính dẫn xuống Vùng Chết lòng đất – nơi duy nhất có thể giúp họ ẩn náu an toàn lúc này.
Nhưng ngay khi Đạt lết đến đầu hẻm ngầm dẫn ra đại lộ Under-Grid, anh đột ngột khựng lại. Toàn thân anh đông cứng như tượng đá giữa luồng khí lạnh buốt.
Đứng sừng sững dưới ánh đèn halogen chập chờn của trục đường chính là Đại úy Lê Mạnh – Chỉ huy trưởng Cảnh sát Khí quyển Phân khu 9. Bộ giáp titan màu xanh thẫm của hắn phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, tay hắn cầm khẩu súng trường áp lực cao 'Lôi Thần 09' rực rỡ sắc thép.
Và ngay bên cạnh chân hắn, một thực thể cơ khí sinh học bốn chân khổng lồ đang đứng im lặng trong bóng tối. Sói Sắt 01 – con quái thú robot săn mồi sinh học tàn bạo nhất của tập đoàn – khẽ rít lên tiếng tuabin không tiếng động, chiếc đầu bằng thép đen tuyền của nó từ từ xoay tròn, rọi luồng ánh sáng quét đa phổ màu đỏ rực từ camera hồng ngoại thẳng vào lồng ngực của Đạt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!