Di Vật Dưới Hốc Tường
Bóng tối của Ngõ 42 dưới đáy Phân khu 9 chưa bao giờ thực sự yên tĩnh. Nó luôn bị bóp nghẹt bởi tiếng u u trầm đục, đều đặn phát ra từ những đường ống dẫn khí thải khổng lồ chạy dọc theo trần hầm rỉ sét. Luồng sương mù xám xịt, mang theo vị chát ngăm ngăm của lưu huỳnh và bụi kim loại, lơ lửng trong không gian nghèo nàn, biến những ánh đèn neon vàng vọt đầu hẻm thành những đốm sáng nhạt nhòa, đơn độc.
Trần Tiến Đạt lách người qua khe cửa sập bằng tôn cũ nát của xóm trọ, bước từng bước nặng nề lên những bậc thang gỗ ọp ẹp dẫn lên gác xép. Bả vai trái của anh nhức nhối sau cú ngã tránh làn đạn áp lực của con robot dọn dẹp tự động ở kho rác thải y sinh, nhưng nỗi đau ấy chẳng thấm vào đâu so với sự lo lắng đang bóp nghẹt lồng ngực anh lúc này. Theo sau anh, cậu bé Bảo ‘Rác’ ôm chặt chiếc túi vải thô trước ngực, bước đi không tiếng động như một bóng ma nhỏ tuổi quen thuộc với bóng tối.
Trên chiếc giường sắt rỉ sét ở góc gác xép chật hẹp, Trần Khánh Vy nằm co rúm người dưới tấm chăn sờn rách. Gương mặt cô bé mười tám tuổi nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng. Cổ họng Vy, nơi cấy ghép cổng nối máy thở kim loại rỉ sét nhẹ, khẽ rung lên theo từng nhịp thở đứt quãng. Chiếc máy thở analog cũ kỹ bọc chì đặt cạnh giường đang rít lên những tiếng van cơ học nghẹn ngào, bất lực trước những cơn co thắt dữ dội từ lồng ngực gầy yếu của cô bé.
Ba cây kim hợp kim dẫn điện y sinh của Lão Sơn vẫn cắm sâu vào các huyệt đạo dọc theo thần kinh phế vị quanh cổ Vy, nhưng bộ nguồn sinh học mini đeo bên hông cô bé đã cạn kiệt năng lượng, chiếc đèn báo hiệu nhỏ xíu chỉ còn nhấp nháy những tia sáng đỏ yếu ớt, báo hiệu thời gian mười hai giờ ổn định nhịp thở đang trôi về những phút cuối cùng.
"Anh hai..." Vy khẽ mở mắt, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn Đạt đầy mệt mỏi. Giọng nói của cô bé yếu ớt, bị bóp méo qua màng lọc mặt nạ phòng độc.
"Anh đây, Vy. Đừng nói, ráng thở chậm lại bằng bụng," Đạt quỳ xuống cạnh giường, nhẹ nhàng vuốt tóc em gái. Bàn tay phải của anh – nơi vừa bị bỏng hóa chất ăn mòn ở bãi rác – lúc này chỉ còn lại một vệt sẹo mỏng màu xám nhạt. Sự tự chữa lành kỳ lạ dưới tác động của dòng điện sinh học tự nhiên trong cơ thể anh vẫn là một dấu hỏi lớn, nhưng lúc này, anh không có tâm trí để nghĩ về nó.
Anh đón lấy chiếc túi vải từ tay Bảo, lôi ra màng lọc nano quân sự cũ mạ chrome bạc vẫn còn nguyên vẹn lớp màng bảo vệ. Chỉ số dung lượng hiển thị bốn mươi phần trăm tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ trong bóng tối.
Đạt rút chiếc Tua vít titan cán đồng giắt bên hông ra. Dưới ánh sáng mờ của chiếc kính lúp đeo mắt rỉ sét, anh bắt đầu thao tác. Đôi bàn tay gầy guộc bám đầy dầu mỡ máy nén của anh chuyển động nhịp nhàng, chuẩn xác đến từng micromet theo đúng quy tắc van thở ba giây. Anh dùng đầu tua vít từ tính nhẹ nhàng chọc vào lẫy khóa đồng bên sườn van mặt nạ của Vy, xoay nhẹ một góc bốn mươi lăm độ ngược chiều kim đồng hồ. Một tiếng "tạch" cơ học cực nhỏ vang lên, nắp bảo vệ van bật mở.
Anh nhanh chóng tháo bỏ màng lọc cũ đã bị sương axit ăn mòn rách nát, để lộ chất dịch nhầy màu vàng nhạt có mùi hạnh nhân cháy bám chặt trên gờ nhựa. Đạt nhíu mày, dùng một miếng gạc tẩm dung dịch rửa phổi bạc hà lau sạch chất dịch độc hại đó, rồi cẩn thận lắp màng lọc nano quân quân sự mới vào. Anh bôi một lớp keo dán áp suất sinh học quanh các khớp nối để đảm bảo độ kín tuyệt đối, không cho bất kỳ làn sương độc nào có thể rò rỉ vào trong.
Khi chiếc van cơ học được siết chặt trở lại, tiếng rít nghẹn ngào của máy thở lập tức biến mất, thay vào đó là tiếng van cơ học thở ra hít vào đều đặn, êm ái: *xoẹt... xoẹt...*
Lồng ngực của Vy khẽ giãn nở, nhịp thở co thắt dữ dội dần dịu xuống. Sắc môi tím tái của cô bé từ từ hồng hào trở lại dưới lớp kính mặt nạ được lau chùi sạch sẽ. Cô bé thở ra một hơi dài nhẹ nhõm rồi chìm vào giấc ngủ yên bình, không còn những cơn ho khan xé lòng hành hạ.
"Nó ổn rồi, anh Đạt," Bảo ‘Rác’ đứng bên cạnh khẽ reo lên, đôi mắt sáng lên sự kính phục dành cho người anh cả của ngõ hẻm.
"Ừ, cảm ơn mày, Bảo. Không có mày giúp ở bãi rác, tao đã không cứu được nó," Đạt vỗ vai cậu bé, ánh mắt đầy lòng biết ơn. "Giờ mày về nghỉ đi. Nhớ canh chừng đầu ngõ, có biến động gì từ bọn cảnh sát khí quyển thì báo cho tao ngay."
Bảo gật đầu, nhanh nhẹn chui qua lối cửa sập gác xép rồi biến mất vào bóng tối của con ngõ nghèo.
Còn lại một mình trên gác xép, Đạt nhìn quanh căn phòng trọ rách nát bám đầy bụi bẩn công nghiệp. Anh biết Giám sát viên Cường thuế vụ và bọn cảnh sát khí quyển vẫn đang rình rập ngoài kia, đặc biệt là sau khi anh bẻ khóa van tổng để cứu cư dân ngõ 42. Để tránh bị nghi ngờ và ngụy trang cho những hoạt động bẻ khóa lậu, Đạt bắt đầu dọn dẹp gác xép. Anh xếp gọn những bình khí nén rỉ sét, những cuộn dây đồng cũ và các bảng mạch điện tử phế liệu vào một góc, phủ lên đó một tấm bạt nilon rách nát để che mắt những cuộc lục soát đột xuất.
Trong lúc dịch chuyển một hòm sắt phế liệu nặng nề chứa đầy xỉ hàn ở sát vách tường gạch ẩm mốc phía sau gác xép, bả vai trái bị thương của Đạt đột ngột nhói lên một cơn đau buốt. Lực đẩy bất ngờ khiến anh mất thăng bằng, cả bả vai đập mạnh vào vách tường tôn rỉ sét phía sau.
*Rầm... rắc...*
Tiếng kim loại móp méo vang lên, nhưng kèm theo đó là một tiếng động rỗng tuếch kỳ lạ phía sau lớp tường gạch cũ. Đạt nhíu mày, đưa tay sờ soạng lên tấm tôn rỉ sét lỏng lẻo vừa bị bệ vai anh va phải. Tấm tôn này không được đóng đinh chặt vào xà gồ như những chỗ khác, mà chỉ được gá tạm bằng một chốt sắt ngầm nằm khuất sau khe nứt gạch.
Trái tim Đạt đập nhanh hơn một nhịp. Anh rút chiếc Tua vít titan cán đồng, khéo léo gạt chốt sắt ngầm sang bên phải rồi dùng lực cạy nhẹ tấm tôn rỉ sét ra.
Một khoảng trống tối tăm, vuông vức lộ ra sau bức tường gạch đổ nát. Đó là một hốc tường bí mật nhà Đạt, được lót bằng những tấm chì dày bọc kín xung quanh. Lớp chì bám đầy bụi than mỏ đen kịt nhưng vẫn giữ nguyên cấu trúc phẳng phiu, có tác dụng chống nhiễu từ trường và cách ly hoàn toàn mọi sóng vô tuyến không dây từ bên ngoài.
Đạt run rẩy đưa tay vào trong hốc tối, chạm vào một vật thể kim loại nặng nề bám đầy bụi. Anh dùng hết sức lực kéo vật đó ra ngoài ánh sáng neon vàng vọt của gác xép. Đó là một chiếc rương gỗ cổ điển bọc chì nặng khoảng mười lăm ký, nắp rương được khóa bằng một ổ khóa cơ học ba vòng xoay bằng đồng thau rỉ xanh.
Nhìn thấy ký hiệu hình cánh phổi nhỏ được khắc chìm trên nắp rương, Đạt bàng hoàng nhận ra nét chữ quen thuộc của người cha quá cố – Trần Tiến Phong. Đây chính là di vật mà cha anh đã bí mật cất giấu trước khi tử nạn trong vụ rò rỉ khí độc Hồng Hà mười năm trước.
Sử dụng kỹ năng mài giũa van cơ học và sự nhạy cảm của đôi tay thợ bẻ khóa, Đạt xoay nhẹ ba vòng khóa đồng theo nhịp mật mã cơ học mà cha anh từng dạy khi còn nhỏ.
*Cạch... cạch... tạch.*
Ổ khóa đồng bật mở. Đạt nhấc nắp rương lên. Một mùi hương cổ xưa của giấy mục nát, dầu máy cũ và mùi hăng hắc của than mỏ xộc thẳng vào mũi anh.
Nằm gọn gàng bên trong chiếc rương là một thiết bị cơ học kỳ lạ: chiếc máy thở analog Bình khí nén Hồng Hà 01. Thiết bị hoàn toàn không chứa bất kỳ cổng kết nối số hóa hay vi xử lý bán dẫn nào, toàn bộ cấu trúc đều được đúc bằng hợp kim thép bọc chì và đồng thau sáng bóng. Đạt thử xoay nhẹ núm điều áp bằng đồng; van cơ học lập tức hoạt động, phát ra tiếng rít êm ái, sạch sẽ không hề có một tiếng động điện tử nào. Anh nhận ra ngay giá trị vô giá của nó: chiếc máy thở này hoạt động hoàn toàn bằng cơ học analog, nghĩa là siêu AI Phong Thần của tập đoàn không bao giờ có thể định vị hay can thiệp từ xa vào nhịp thở của người sử dụng nó.
Bên cạnh chiếc máy thở là một ổ cứng bọc chì nhỏ. Đạt tò mò cầm ổ cứng lên, cắm vào cổng kết nối của chiếc máy tính cũ nát bám đầy dầu mỡ trên bàn làm việc của mình. Nhưng ngay khi ổ cứng vừa kết nối, màn hình máy tính lập tức nhấp nháy đỏ rực kèm theo dòng chữ cảnh báo lạnh lùng: "Giao thức kết nối bị từ chối: Thiết bị thiếu mã định danh kỹ thuật số của Tập đoàn Aero-Vina. Truy cập bị khóa."
Đạt thở dài đầy bất lực. Sự độc quyền thông tin của tập đoàn đã khóa chặt mọi lối vào số hóa. Anh buộc phải thao tác hoàn toàn thủ công bằng cơ học analog để tìm kiếm câu trả lời.
Anh quay lại chiếc rương và nhấc vật phẩm cuối cùng nằm dưới đáy lên: một cuốn sổ tay bọc da rách nát bám đầy vết ố thời gian – Nhật ký thuật toán Trần Tiến Phong.
Đạt lật mở những trang giấy ố vàng đầu tiên. Những nét vẽ sơ đồ mạch điện phức tạp, những công thức toán học hô hấp sinh học và bản vẽ kỹ thuật chi tiết của hệ thống van điều áp cổng an ninh hiện ra dưới nét bút mực đen nắn nót của cha anh. Từng dòng chữ ghi chép về cơ chế bẻ khóa chip phổi v1.2, nguyên lý hoạt động của màng lọc nano tự do không cần định danh tập đoàn và phương pháp Thiền thở Sông Hồng được cha viết cực kỳ tỉ mỉ.
Nhìn những nét chữ quen thuộc, nỗi đau mất mát cha mẹ mười năm trước đột ngột ùa về trong tâm trí Đạt như một cơn sóng dữ. Hình ảnh người mẹ dịu dàng co thắt lồng ngực bất lực trong làn sương độc và gương mặt khắc khổ của người cha gục ngã bên đường ống vỡ hiện lên rõ rệt.
Cơn đau thắt ngực đột ngột bóp nghẹt phế quản Đạt, khiến anh lên cơn co thắt ngực nhẹ, đầu óc quay cuồng vì thiếu oxy. Đạt nhắm chặt mắt, cố gắng áp dụng phương pháp Thiền thở Sông Hồng, hít sâu bằng bụng và nín thở giữ áp suất ổn định trong lồng ngực để xoa dịu cơn đau phế vị.
Khi cơn đau dần qua đi, Đạt gạt nước mắt, tiếp tục lật đến những trang cuối cùng của cuốn nhật ký để tìm kiếm lời giải thích cho vụ tai nạn năm xưa.
Nhưng ngay khi lật mở trang cuối cùng, bàn tay Đạt đột ngột khựng lại. Toàn thân anh đông cứng, đôi mắt mở to bàng hoàng trước những dòng chữ được viết vội vã bằng mực đỏ rực, nét chữ run rẩy như được viết trong những giây phút sinh tử cuối cùng của người cha:
*"Gửi Đạt và Vy... Nếu các con đọc được những dòng này, nghĩa là ta đã không còn nữa. Sự thật về vụ rò rỉ khí độc Hồng Hà năm xưa không phải do sự cố kỹ thuật ngẫu nhiên của đường ống dẫn khí. Tập đoàn Aero-Vina đã cố tình xả thải thử nghiệm lâm sàng loại khí độc này xuống đáy phân khu để kiểm tra giới hạn chịu đựng của chip phổi định danh thế hệ đầu tiên trên cơ thể cư dân nghèo khổ. Chúng đang biến lồng ngực của chúng ta thành những vật thí nghiệm có thuế..."*
Đạt bàng hoàng đọc đi đọc lại những dòng chữ mực đỏ như những vệt máu khô khốc găm thẳng vào tâm trí anh. Sự thật lịch sử bị chôn giấu suốt mười năm qua hóa ra lại là một tội ác diệt chủng có hệ thống, một cuộc thử nghiệm y sinh tàn bạo của tập đoàn khổng lồ mà anh vẫn đang lầm lũi làm việc để đóng thuế hơi thở hàng ngày.
Một luồng gió lạnh từ giếng thông gió thổi qua khe cửa sổ gác xép, làm lung lay chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng, tạo ra những bóng đen chao đảo trên vách tường tôn rỉ sét. Đạt nắm chặt cuốn nhật ký trong tay, lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới bộ khung nẹp sườn cơ khí, tiếng van thở rít lên một âm thanh buốt lạnh giữa đêm tối ngột ngạt của Hồng Hà Under-Grid.
Đột nhiên, một tiếng sột soạt nhỏ vang lên ngoài cửa sổ kính bám đầy bụi than của gác xép. Đạt cảnh giác quay ngoắt đầu lại.
Qua khe hở của tấm rèm vải sờn rách, anh bàng hoàng nhìn thấy một bóng đen gầy gò đang rình rập, đôi mắt gian giảo của gã hàng xóm Thắng đang dán chặt vào ánh sáng phát ra từ chiếc máy thở analog Hồng Hà 01 rực rỡ sắc đồng thau dưới hốc tường bí mật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!