Kẻ Trộm Phế Liệu
Tia sáng đỏ từ mắt quét của robot dọn dẹp tự động từ từ rà qua đống phế liệu nơi Đạt và Bảo đang nín thở ẩn nấp. Luồng sáng hồng ngoại đa phổ sắc lẹm như một lưỡi dao plasma quét dọc theo những khối sắt rỉ, biến những góc tối tăm của Kho rác thải y sinh phóng xạ thành một vùng đỏ lòm, ma quái trên kính bảo hộ của Đạt.
Dưới đáy sâu của Phân khu 9, không khí đặc quánh mùi hoại tử của mô hữu cơ bị thải loại hòa lẫn với vị hăng hắc của hóa chất tẩy rửa công nghiệp và bụi chì rỉ sét. Tiếng tuabin xả khí thải từ Thượng tầng dội xuống vách đá ngầm phát ra những âm thanh u u tần số thấp, làm rung động nhẹ màng tang của Đạt. Mỗi hơi thở hít vào qua chiếc Mặt nạ phòng độc sinh học chắp vá đều trở nên nặng nề, rít lên những tiếng van cơ học khô khốc. Đạt có thể cảm nhận rõ rệt bả vai trái của mình vẫn nhức nhối sau cú ngã ở hầm lò chợ đen đêm trước, nhưng anh buộc phải khóa chặt cơ hoành, ép nhịp tim xuống mức tối thiểu theo kỹ thuật Thiền thở Sông Hồng để tiết kiệm lượng oxy ít ỏi còn lại.
Bên cạnh anh, Bảo 'Rác' đang run rẩy. Cậu nhóc mười hai tuổi gầy nhom cố gắng thu nhỏ cơ thể dưới bộ quần áo bảo hộ rộng thùng thình nhặt từ bãi rác. Đôi mắt to tròn của Bảo phản chiếu ánh đỏ từ chiếc camera quét của con robot bốn chân đang tiến đến gần. Con quái vật cơ khí bằng thép đen tuyền di chuyển bằng các khớp thủy lực rít lên từng tiếng "két... két" khô khốc, bốn chiếc móng vuốt hợp kim sắc nhọn nện xuống nền đất bám đầy dầu mỡ không hề phát ra tiếng động lớn. Nó là dòng dọn dẹp tự động thế hệ cũ của Aero-Vina, nhưng lớp vỏ thép của nó dày đến mức Đạt biết chiếc Tua vít titan cán đồng bên hông mình hoàn toàn vô dụng nếu cố đâm vào bộ khung chịu lực.
"Anh Đạt..." Bảo thì thầm qua màng lọc mặt nạ, giọng nói run rẩy chỉ đủ truyền qua khoảng cách vài centimet.
Đạt khẽ siết chặt vai cậu bé, ra hiệu im lặng tuyệt đối. Luồng sáng quét đỏ chỉ còn cách mũi giày bám đầy bùn đất của Đạt chưa đầy nửa mét. Đúng lúc này, một giọt nước thải y sinh chứa hóa chất ăn mòn từ đường ống xả trên trần rỉ sét đột ngột nhỏ xuống vạt áo bảo hộ của Bảo. Cậu nhóc giật mình vì cái lạnh buốt của hóa chất, đôi tay gầy gò run lên làm rơi chiếc hộp đựng linh kiện phế liệu vừa nhặt được.
*Keeng... xoảng...*
Tiếng kim loại va chạm vào khối bê tông rỉ sét vang dội giữa không gian hầm ngầm tĩnh lặng. Âm thanh ấy giống như một phát súng kích hoạt bản năng săn mồi của con robot. Chiếc đầu hình hộp của nó lập tức xoay ngoắt một góc chín mươi độ, hệ thống thấu kính quang học chuyển sang màu đỏ rực dữ dội. Tiếng tuabin động cơ bên trong con robot rít lên nghe như tiếng một bầy ong vò vẽ khổng lồ bị chọc giận.
"Chạy!" Đạt hét lên, giọng nói bị bóp méo qua màng lọc.
Anh giật mạnh tay Bảo, kéo cậu nhóc lao vút ra khỏi góc tường ngay khi một luồng khí nén áp lực cao từ khẩu súng dọn dẹp của con robot bắn thẳng vào vị trí họ vừa đứng, thổi bay đống phế liệu nhựa thành những mảnh vụn bay tung tóe. Cả hai lăn lộn trên nền đất đầy mảnh chai lọ y tế, nhanh chóng nấp sau một khối bê tông rỉ sét khổng lồ vốn là bệ móng của một máy phát điện cũ bị bỏ hoang.
Con robot bốn chân không hề chậm trễ. Các khớp thủy lực của nó co duỗi với tốc độ kinh hoàng, lao thẳng về phía khối bê tông. Ánh sáng quét đa phổ hồng ngoại của nó rọi thẳng vào vách đá phía sau họ, rà quét tìm kiếm bức xạ nhiệt cơ thể người. Đạt nhìn xuống màn hình hiển thị áp suất trên Bộ khung nẹp xương sườn cơ khí của mình, kim chỉ nam đang dao động mạnh do nhịp thở của anh tăng nhanh vì vận động đột ngột.
Anh biết rõ thuật toán của con robot này: nó không chỉ quét chuyển động vật lý, mà cảm biến đa phổ của nó được lập trình để ưu tiên truy đuổi các nguồn nhiệt có dao động áp suất tuần hoàn trùng khớp với nhịp thở của sinh vật sống. Nếu cứ trốn ở đây, chỉ trong vòng ba mươi giây nữa, camera nhiệt của nó sẽ nhìn xuyên qua các kẽ hở của khối bê tông để khóa mục tiêu vào lồng ngực của họ.
Phải tạo ra một bẫy nhiệt để đánh lạc hướng cảm biến của nó.
Đạt thọc tay vào túi hông, lấy ra khối Pin sinh học nhiệt lượng cơ thể – khối pin dẻo dán ngoài da tự sạc bằng thân nhiệt mà anh mượn từ Chi 'Xung' để dự phòng cho máy thở của Vy. Khối pin lúc này vẫn còn ấm nóng, tỏa ra nhiệt lượng ổn định khoảng ba mươi bảy độ C nhờ hấp thụ thân nhiệt của Đạt suốt chuyến đi.
Anh nhìn quanh và phát hiện ra một chiếc bình khí nén rỉ sét cũ nát nằm nửa chìm nửa nổi trong đống rác thải y sinh bên cạnh khối bê tông. Đó là một chiếc bình rỗng, van cơ học đã bị rỉ sét nhưng vẫn còn giữ lại một lượng khí thặng dư nhỏ bên trong.
"Bảo, giữ chặt lấy cái này," Đạt ấn chiếc túi chứa màng lọc nano quân sự vừa tìm được vào tay Bảo. "Khi tao phát tín hiệu, mày phải chạy thẳng ra đường ống thoát nước thải phía sau. Đừng quay đầu lại."
"Nhưng còn anh..." Bảo lo lắng.
"Tao sẽ cắt đuôi nó. Đi!" Đạt ra lệnh bằng giọng nói đanh thép không chấp nhận sự bàn cãi.
Đạt rướn người sát đất, bò nhanh về phía chiếc bình khí cũ. Con robot dọn dẹp lúc này đã tiến sát đến vách bên kia của khối bê tông, tiếng móng sắt của nó cào sột soạt trên mặt đá nghe buốt lạnh cả sống lưng. Đạt dùng Tua vít titan cán đồng khéo léo chọc mạnh vào lẫy van đồng của bình khí cũ, xoay nhẹ một góc mười lăm độ ngược chiều kim đồng hồ. Van khí bị kẹt rít lên một tiếng xì xì rất nhỏ, giải phóng một luồng khí ấm áp rò rỉ ra ngoài.
Ngay lập tức, Đạt quấn chặt khối pin sinh học ấm nóng quanh cổ bình khí, sử dụng băng keo cách điện dán chặt lại. Sự kết hợp giữa nhiệt lượng ổn định từ pin sinh học và luồng khí ấm rò rỉ theo nhịp từ chiếc bình rỉ sét đã tạo ra một dấu vết sinh học hoàn hảo, giả lập chính xác bức xạ nhiệt và áp suất nhịp thở của một người đang hoảng loạn nín thở.
Đạt dùng hết sức lực của bả vai trái đang đau nhức, ném mạnh chiếc bình khí quấn pin sinh học ra hướng ngược lại, rơi thẳng vào đống màng lọc phổi nhiễm độc xám xịt ở góc bên kia bãi rác.
*Bộp...*
Chiếc bình khí va chạm vào đống màng lọc, luồng khí ấm tiếp tục rò rỉ tạo ra một vùng nhiệt độ ba mươi bảy độ dao động đều đặn.
Cảm biến hồng ngoại của con robot dọn dẹp lập tức bị thu hút bởi nguồn nhiệt mới xuất hiện. Đầu của nó xoay về hướng đống màng lọc, hệ thống thấu kính quét đa phổ nhận diện nguồn nhiệt có dao động áp suất giống nhịp thở người. Không một chút do dự, con robot quay ngoắt thân mình, các khớp thủy lực bùng nổ lực đẩy lao vút về phía chiếc bình khí cũ, bỏ qua khối bê tông nơi Đạt đang ẩn nấp.
"Chạy đi Bảo!" Đạt thì thầm.
Cả hai lập tức nhỏm dậy, chạy nước rút về phía đường ống thoát nước thải y sinh rách nát ở cuối bãi rác. Bảo 'Rác' nhanh nhẹn chui tọt vào trong ống dẫn nhỏ hẹp trước. Đạt bám theo phía sau, tay bám vào gờ sắt rỉ sét của họng ống để kéo người lên.
Nhưng ngay khi Đạt vừa rướn người vào trong ống, một luồng nước thải hóa chất màu vàng nhạt rò rỉ từ đường ống xả thải y tế của bệnh viện Thượng tầng trên trần đột ngột phun mạnh xuống do áp lực xả định kỳ. Dòng dịch nhầy nóng bỏng, hôi thối dội thẳng vào bàn tay phải đang bám trên gờ sắt của Đạt.
"Á..." Đạt nén một tiếng rên rỉ đau đớn dữ dội.
Chất hóa chất ăn mòn cực độc bám vào da thịt, tạo ra một vết bỏng hóa chất cháy sém, khói trắng bốc lên kèm theo mùi hăng hắc ngọt lịm giống mùi quả hạnh nhân cháy – thứ mùi đặc trưng của độc tố phá hủy màng lọc mà anh đã phát hiện ở các tập trước. Cơn đau rát buốt thấu xương tủy khiến cánh tay Đạt run rẩy, suýt chút nữa làm anh rơi xuống bãi rác bên dưới. Nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, dùng tay trái còn lại kéo toàn bộ cơ thể chui vào trong đường ống tối tăm, kéo sập tấm lưới sắt bảo vệ lại.
Bên ngoài bãi rác, tiếng nổ áp lực từ khẩu súng dọn dẹp của robot vang lên dữ dội khi nó phát hiện ra mình bị lừa bởi chiếc bình khí cũ rỗng tuếch, nhưng Đạt và Bảo đã nằm sâu trong đường ống thải tối tăm, trườn nhanh qua các ngõ ngách rỉ sét để tẩu thoát an toàn.
Nửa giờ sau, tại một khúc quanh khô ráo của đường ống ngầm cách xa kho rác, Đạt và Bảo dừng lại thở dốc. Bảo 'Rác' run rẩy mở túi vải, lôi ra ba bộ lọc nano quân sự cũ mạ chrome bạc vẫn còn nguyên vẹn lớp màng polymer bảo vệ.
"Chúng ta làm được rồi anh Đạt! Màng lọc quân sự này còn mới lắm, chỉ số dung lượng hiển thị vẫn đạt bốn mươi phần trăm! Con Vy cứu được rồi!" Bảo reo lên khe khẽ, đôi mắt sáng lấp lánh trong bóng tối.
Đạt khẽ gật đầu, lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới bộ khung nẹp sườn cơ khí. Cơn đau từ vết bỏng hóa chất ở bàn tay phải lúc này mới thực sự bùng phát dữ dội. Anh tháo găng tay bảo hộ rách nát ra dưới ánh sáng lân quang xanh mờ nhạt của đường ống ngầm.
Vết bỏng hóa chất kéo dài từ mu bàn tay xuống các ngón tay, da thịt bị ăn mòn loét đỏ, rỉ dịch nhầy màu vàng nhạt. Đạt nhăn mặt, chuẩn bị lấy tuýp keo dán áp suất sinh học ra để vá vết thương tránh nhiễm trùng.
Nhưng ngay khi anh vừa chạm vào vết thương, một dị biến kỳ lạ xảy ra.
Đạt bàng hoàng nhìn xuống bàn tay mình. Dưới làn da bị tổn thương sâu, những mạch máu nhỏ li ti bỗng phát ra những xung điện sinh học tự nhiên màu xanh lam nhạt, chạy dọc theo các sợi thần kinh phế vị. Dòng điện sinh học mỏng manh ấy dao động nhịp nhàng theo đúng tần số nhịp thở thiền định của anh.
Trước sự chứng kiến kinh ngạc của Đạt, những tế bào da thịt bị ăn mòn bởi hóa chất không hề bị loét đỏ hay hoại tử thêm. Ngược lại, dưới tác động của dòng điện sinh học tự nhiên phát ra từ chính cơ thể anh, các phế nang da và mô cơ bắt đầu se lại với tốc độ kinh hoàng. Lớp da sạm muội than nhanh chóng mọc mới, kéo da non bao phủ lấy vết bỏng cháy sém chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, chỉ để lại một vệt sẹo mỏng màu xám nhạt vô hại.
Đạt nhìn chằm chằm vào bàn tay phải hoàn toàn lành lặn của mình, trái tim anh đập thình thịch dữ dội dưới lồng ngực cơ khí. Đây không phải là sự tự phục hồi của một cơ thể sinh học bình thường.
Anh nhận ra da thịt mình không bị loét đỏ mà nhanh chóng se lại dưới tác động của một dòng điện sinh học tự nhiên phát ra từ cơ thể.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!