Hành Trình Vào Vùng Cấm
Căn gác xép chật hẹp của phòng khám ngầm ngõ 42 ngột ngạt đến mức tưởng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể làm bùng cháy bầu không khí đặc quánh mùi cồn sát trùng và thảo dược. Trên chiếc giường sắt rỉ sét, Trần Khánh Vy nằm co rúm, lồng ngực nhỏ nhắn co thắt dữ dội theo từng nhịp thở đứt quãng. Chiếc máy thở analog cũ kỹ bọc chì rít lên những tiếng van cơ học khàn đặc, cố gắng bơm từng ngụm khí loãng vào lá phổi đang bị tàn phá bởi khói axit rò rỉ từ đêm bão trước. Mỗi cơn ho của cô bé đều kéo theo những vệt dịch hồng nhạt tràn ra khóe môi, thấm đẫm tấm ga trải giường sờn rách.
Lão Sơn đứng bên cạnh giường, khuôn mặt già nua chằng chịt nếp nhăn đăm chiêu dưới ánh đèn neon vàng vọt. Ông đeo chiếc kính lúp đa tròng y khoa rỉ sét, bàn tay khô ráp nhưng cực kỳ ổn định đang vê nhẹ những cây kim châm cứu bằng hợp kim dẫn điện y sinh.
"Đạt, giữ chặt vai em con," Lão Sơn trầm giọng ra lệnh, giọng nói khàn khàn phát ra qua màng lọc mặt nạ cũ kỹ.
Trần Tiến Đạt tiến lại gần, bả vai trái của anh vẫn nhức nhối sau cú ngã ở hầm lò chợ đen, nhưng anh hoàn toàn phớt lờ nỗi đau của bản thân. Anh đặt hai bàn tay bám đầy dầu mỡ máy nén lên đôi vai gầy guộc, lạnh ngắt của em gái. Vy khẽ rên rỉ, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn anh đầy bất lực.
"Anh hai... em đau... lồng ngực em... như bị đá đè..."
"Anh đây, Vy. Ráng chịu đựng một chút, hít thở sâu bằng bụng như anh chỉ. Đừng dùng cơ ngực," Đạt khàn giọng vỗ về, trái tim anh như bị bóp nghẹt khi chứng kiến từng làn sương axit vô hình đang gặm nhấm sự sống của em gái.
Lão Sơn nhanh chóng châm ba cây kim hợp kim vào các huyệt đạo dọc theo thần kinh phế vị quanh cổ Vy. Khi ông gạt nhẹ công tắc trên bộ nguồn sinh học mini đeo bên hông, một dòng điện xung cực nhỏ, dịu nhẹ truyền qua thân kim, kích thích trực tiếp vào hệ thần kinh phổi để điều hòa nhịp thở. Lồng ngực Vy khẽ giật nảy lên, tiếng rít van cơ học của máy thở dịu dần, và nhịp co thắt cơ hoành bắt đầu chậm lại theo tần số điện sinh học.
Lão Sơn tháo kính lúp ra, thở dài một tiếng dài đầy u uất. Ông quay sang nhìn Đạt, ánh mắt nghiêm nghị ẩn chứa sự bất lực sâu sắc:
"Ta chỉ có thể dùng châm cứu điện sinh học để ổn định nhịp thở tạm thời cho con bé trong vòng mười hai giờ. Phổi của Vy đã bị tràn dịch màng phổi nhẹ sau đêm bão sương axit. Nếu không có bộ lọc nano quân sự mới để thay thế cho màng lọc cũ đã bị axit ăn mòn rách nát, quá trình thủy tinh hóa phổi sẽ bùng phát không thể đảo ngược. Con bé sẽ nghẹt thở vĩnh viễn."
Đạt siết chặt hai nắm tay, khớp xương kêu răng rắc. Anh thọc tay vào túi áo bảo hộ lao động sờn cũ, chạm vào xấp thẻ nhựa lạnh ngắt. Ba ngàn Tín dụng Lít-Oxy. Đó là tất cả những gì anh có sau khi bán mạng bẻ khóa lậu ở chợ đen.
"Con không còn tiền, thưa Thầy," Đạt cúi đầu, giọng nói nghẹn ngào dưới lớp mặt nạ xước xát. "Ba ngàn tín dụng không đủ mua một góc màng lọc nano thông thường ở chợ đen của Trùm Khánh, nói gì đến bộ lọc quân sự cao cấp của tập đoàn."
Trong lúc không gian rơi vào sự im lặng tuyệt vọng, cánh cửa sập bằng tôn rỉ sét của phòng khám ngầm khẽ động đậy. Một bóng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn như sóc chui vào. Đó là cậu bé Bảo 'Rác'. Cậu nhóc mồ côi mười hai tuổi gầy nhom, khuôn mặt lem nhem muội than nhưng đôi mắt sáng ngời đầy lém lỉnh.
"Anh Đạt! Em biết chỗ có màng lọc quân sự! Hoàn toàn miễn phí, chỉ cần anh dám liều mạng!" Bảo nói nhỏ, giọng thì thào đầy bí mật.
Đạt ngước mắt lên, ánh sáng hy vọng lóe lên trong bóng tối: "Ở đâu?"
Bảo 'Rác' lôi từ trong ngực áo ra một tấm bản đồ da rách nát, bám đầy vết ố dầu mỡ. Cậu trải tấm bản đồ lên mặt bàn gỗ đầy dụng cụ cơ khí, ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào một khu vực ngầm bị đánh dấu bằng ký hiệu đầu lâu đỏ và ba vòng tròn đồng tâm:
"Kho rác thải y sinh phóng xạ của tập đoàn Aero-Vina. Nó nằm sâu dưới đáy Phân khu 9, ngay bên dưới hệ thống đường ống xả thải y tế của bệnh viện Thượng tầng. Ở đó chứa hàng vạn tấn phế liệu y sinh bị thải loại, trong đó có cả những bộ lọc nano quân sự cũ bị vứt bỏ từ các giáp tuần tra của cảnh sát khí quyển. Nhiều bộ lọc vẫn còn hoạt động tốt đến bốn mươi phần trăm dung lượng!"
Lão Sơn nghe đến đó liền biến sắc, ông nghiêm giọng cảnh báo:
"Đạt, con không thể đến đó! Đó là vùng cấm ngầm cực kỳ nguy hiểm. Nơi đó đầy rẫy hóa chất ăn mòn phổi và chất phóng xạ y sinh nhẹ. Hơn thế nữa, tập đoàn trang bị hệ thống robot dọn dẹp tự động tuần tra liên tục. Bất kỳ ai xâm nhập trái phép đều bị thanh lọc tiêu diệt ngay tại chỗ!"
Đạt nhìn sang Vy đang nằm thoi thóp trên giường bệnh, rồi nhìn xuống tấm bản đồ da của Bảo. Nỗi ám ảnh về cái chết ngạt của cha mẹ mười năm trước trong vụ rò rỉ khí độc Hồng Hà lại dội về, bóp nghẹt phế quản anh. Anh không thể để Vy chịu chung số phận. Sự căm phẫn trước sự độc quyền hơi thở của tập đoàn biến thành sự quyết đoán lạnh lùng trong mắt anh.
"Nếu con không đi, Vy sẽ chết trong mười hai giờ tới. Con không còn lựa chọn nào khác," Đạt kiên định nói.
Anh quay sang nhìn Bảo 'Rác', đặt tay lên vai cậu bé:
"Bảo, dẫn đường cho tao. Tao cần mày chỉ lối luồn lách qua các đường ống thải. Đổi lại, tao hứa sẽ dạy cho mày toàn bộ kỹ thuật bẻ khóa van thở và mài lò xo đồng thau sau khi phi vụ này trót lọt."
Đôi mắt Bảo sáng lên niềm phấn khích tột độ. Cậu bé gật đầu lia lịa: "Thỏa thuận thế nhé anh Đạt! Em sẽ dẫn anh đi lối an toàn nhất!"
Đạt nhanh chóng bắt tay vào chuẩn bị trang thiết bị bảo mệnh. Anh kiểm tra lại chiếc Mặt nạ phòng độc sinh học chắp vá của mình, thay thế tấm màng lọc thô bằng một mẩu màng lọc nano thủy tinh tái chế chịu axit tốt từ đêm qua. Tiếp đó, anh đeo Bộ khung nẹp xương sườn cơ khí ôm sát lồng ngực bên ngoài bộ đồ bảo hộ lao động. Khung thép lò xo do Tùng 'Thợ Sắt' hàn tặng khẽ co giãn nhịp nhàng theo nhịp thở của anh, sẵn sàng hỗ trợ cơ hoành giãn nở nếu áp suất môi trường thay đổi đột ngột trong hầm tối.
Giắt chiếc Tua vít titan cán đồng vào hông, Đạt cúi xuống hôn nhẹ lên trán em gái:
"Vy, đợi anh về. Anh sẽ mang hơi thở sạch về cho em."
Vy khẽ mấp máy môi, đôi bàn tay gầy gò của cô bé khẽ siết lấy góc áo bảo hộ của anh như không muốn rời xa, nhưng Đạt đã dứt khoát quay người bước đi, cùng Bảo 'Rác' trầm mình vào bóng tối của hệ thống đường ống ngầm dẫn xuống đáy phân khu.
Bầu không khí càng xuống sâu càng trở nên nóng bức và ngột ngạt. Mùi hăng hắc của hóa chất tẩy rửa và rác thải hữu cơ phân hủy xộc vào phế quản, khiến Đạt phải liên tục điều hòa nhịp thở theo kỹ thuật Thiền thở Sông Hồng để tiết kiệm lượng oxy ít ỏi trong bình chứa analog đeo sau lưng. Bảo 'Rác' di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn, cậu bé luồn lách qua các khe hẹp của đường ống rỉ sét như một con chuột cống thực thụ, liên tục cảnh báo Đạt tránh những đoạn ống thoát nước thải hóa chất nóng bỏng.
"Anh Đạt, đi lối cửa chính của kho rác là tự sát," Bảo thì thầm qua loa mặt nạ khi hai người dừng lại ở một ngã ba đường ống tối tăm. "Ở đó có bốt bảo an bọc thép gác hai mươi tư trên bảy, lính gác được trang bị súng bắn lưới điện và chó săn robot. Chúng ta phải đi lối đường ống xả thải y sinh rách nát ở phía sau."
Đạt gật đầu, bám sát theo Bảo. Sau hơn một giờ luồn lách dưới lòng đất, họ tiếp cận khu vực vòng ngoài của Kho rác thải y sinh phóng xạ.
Tập rào chắn bảo vệ hiện ra trước mắt họ không phải là những bức tường bê tông thông thường, mà là một hàng rào điện từ trường khổng lồ phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, kêu o o liên tục trong bóng tối. Những luồng xung điện quét đa phổ chạy dọc theo các sợi cáp thép, sẵn sàng phát tín hiệu báo động về máy chủ Phong Thần nếu có bất kỳ vật thể nào chạm vào.
"Hàng rào điện từ này liên kết trực tiếp với hệ thống an ninh của tập đoàn," Đạt nhận định dưới kính bảo hộ. "Nếu chúng ta cắt trực tiếp, dòng điện sụt áp sẽ kích hoạt rào chắn laser bóp nghẹt ngay lập tức."
Bảo 'Rác' lo lắng nhìn Đạt: "Vậy làm sao qua được anh? Ca trực của nhân viên vệ sinh bãi rác chỉ còn mười lăm phút nữa là đổi ca. Đó là lúc tuabin xả khí thải của kho rác hoạt động mạnh nhất, tiếng rít của nó sẽ che giấu tiếng động cơ học của chúng ta."
Đạt bình tĩnh tháo chiếc ba lô dụng cụ sau lưng. Anh lấy ra một sợi dây cáp đồng bọc carbon cách điện chịu áp lực cao – một linh kiện bẻ khóa tự chế. Anh dùng Tua vít titan cán đồng cẩn thận tháo nắp bảo vệ của một hộp đấu nối điện áp thấp cạnh đường ống dẫn nước thải.
"Tao sẽ dùng cáp đồng bọc carbon này để nối đất trực tiếp hàng rào điện từ," Đạt giải thích nhỏ nhẹ, thao tác tay của anh nhanh nhẹn và chuẩn xác đến mức kinh ngạc. "Dòng điện quét của hàng rào sẽ bị dẫn thẳng xuống dòng kênh nước thải hóa chất bên dưới, triệt tiêu dòng điện quét đa phổ mà không làm sụt giảm áp số điện tổng của hệ thống bảo an."
Đạt kẹp một đầu cáp vào sợi dây thép gai của hàng rào, đầu còn lại anh thả sâu xuống dòng nước thải đen ngòm đang cuồn cuộn chảy dưới chân cầu sắt rỉ.
*Xẹt... xẹt...*
Những tia lửa điện màu xanh lam nhạt bùng lên tại điểm tiếp xúc rồi tắt ngấm. Ánh sáng xanh lam của hàng rào điện từ tại phân đoạn đó mờ hẳn đi, tạo ra một kẽ hở an toàn rộng khoảng một mét vuông.
"Cắt lưới ngay, Bảo!" Đạt ra lệnh.
Bảo 'Rác' nhanh chóng rút chiếc kìm cộng lực tự chế, lợi dụng tiếng rít gầm rú kinh hoàng của tuabin xả khí thải vừa kích hoạt từ phía kho rác để cắt đứt các sợi dây thép gai rỉ sét. Tiếng kim loại đứt gãy hoàn toàn bị lấn át bởi tiếng ồn công nghiệp khổng lồ.
Đạt bế Bảo lách qua kẽ hở của hàng rào điện từ trường, rồi tự mình trườn qua vách thép rỉ sét để lọt vào vùng ngoài của Kho rác thải y sinh phóng xạ thành công.
Trước mắt họ là một bãi chiến trường khổng lồ của rác thải công nghệ và y tế. Những đống màng lọc phổi nhiễm độc xám xịt xếp cao như núi, những thùng chứa hóa chất rò rỉ bốc khói nghi ngút và những linh kiện cơ khí sinh học phát sáng lân quang xanh lục mờ ảo trong bóng tối lạnh lẽo. Bầu không khí ngập tràn mùi độc hại ăn mòn phế quản, khiến bộ lọc mặt nạ chắp vá của Đạt rít lên những tiếng lọc cơ học nặng nề.
Nhưng họ chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì từ sâu trong những đống phế liệu y sinh tối tăm phía trước, một tiếng rít cơ học khô khốc, chói tai đột ngột vang lên.
*Két... ríttt...*
Đó là tiếng xích sắt và khớp nối thủy lực chuyển động trong bóng tối. Một luồng ánh sáng quét đa phổ màu đỏ rực từ camera hồng ngoại của robot dọn dẹp tự động bốn chân bắt đầu xuất hiện từ khúc quanh, rà quét liên tục dọc theo các lối đi rác thải hướng thẳng về phía hàng rào điện từ nơi Đạt và Bảo đang đứng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!