Nhạc nềnIrregular

Giao Dịch Đêm Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng từ chiếc đèn ống neon treo lơ lửng trên trần gác xép ngõ 42 chao đảo theo từng nhịp rung bần bật của đường ống dẫn khí thải khổng lồ chạy dọc trần hầm. Trần Tiến Đạt ngồi bất động trước chiếc bàn gỗ bám đầy linh kiện cơ khí, đôi mắt hốc hác của anh hằn lên những tia máu đỏ vì mệt mỏi và thiếu ngủ. Trên giường sắt rỉ sét phía sau, tiếng rít khẽ, đều đặn từ chiếc máy thở analog bọc chì của Trần Khánh Vy tạm thời mang lại chút yên bình mong manh cho căn phòng. Liều thuốc ức chế tạm thời của Bác sĩ Tâm chỉ có tác dụng trong vòng ba ngày. Ba ngày để kiếm đủ mười ngàn Tín dụng Lít-Oxy mua liều thuốc nano đặc trị thực sự, hoặc nhìn phổi của Vy thủy tinh hóa hoàn toàn.


Nhưng trước khi nghĩ đến mười ngàn tín dụng đó, Đạt phải giải quyết cái bóng nợ nần đang đè nặng ngay trước mắt. Trên góc bàn làm việc, lô chip phổi v1.2 phế liệu mà người bác ruột Trần Tiến Dũng ném lại từ đêm qua nằm ngổn ngang như những con bọ sắt chết. Đó là cái giá cho sự im lặng của Dũng và thím Mai về bí mật bẻ khóa lậu của anh.


"Bẻ khóa hết đống này trước sáng mai, không thì tao báo Cường thuế vụ." Lời đe dọa lạnh lùng của bác Dũng vẫn còn văng vẳng bên tai Đạt. Gã bác ruột dọn rác y sinh cho tập đoàn Aero-Vina thừa biết những con chip này tuy bị thải loại nhưng nếu được bẻ khóa cơ học thành công, chúng có thể bán lại với giá hời trên thị trường đen cho những kẻ trốn thuế khí.


Đạt thở dài, nhấc chiếc Tua vít titan cán đồng giắt bên hông lên. Ngón tay anh, nơi vết xước rỉ máu từ chiều qua đã se lại thành một vệt sẹo mỏng màu xám nhạt, khẽ miết lên phần cán đồng sần sùi. Anh không có thời gian để phẫn nộ. Anh bắt đầu làm việc.


Dưới ánh kính lúp đeo mắt rỉ sét, Đạt tỉ mỉ cạy lớp nắp bảo vệ bằng nhựa đúc của từng con chip phổi v1.2. Kỹ thuật bẻ khóa cơ học của anh không cần đến những dòng mã phức tạp của giới hacker Thượng tầng, mà dựa vào sự thấu hiểu tuyệt đối cấu trúc cơ khí y sinh được di truyền từ người cha quá cố. Bàn tay anh chuyển động nhịp nhàng, chuẩn xác đến từng micromet. Anh dùng đầu tua vít từ tính nhẹ nhàng chọc vào lẫy khóa đồng bên sườn van, xoay nhẹ một góc bốn mươi lăm độ ngược chiều kim đồng hồ. Một tiếng "tạch" cơ học cực nhỏ vang lên. Lõi lọc nhựa của tập đoàn bị tháo rời, lộ ra bộ vi xử lý áp suất thặng dư bên trong. Đạt thay thế chiếc lò xo điều áp bằng nhựa dễ hỏng của tập đoàn bằng những chiếc lò xo van đồng thau mài tay đặc chủng do chính anh chế tạo. Những chiếc lò xo đồng này có lực đàn hồi chuẩn xác đến mức tối ưu, cho phép van thở mở ra nhẹ nhàng theo đúng nhịp hít vào tự nhiên mà không cần gửi dữ liệu định danh về máy chủ Phong Thần.


Đến khi tiếng còi báo hiệu giờ đổi ca của Cảnh sát Khí quyển vang lên từ xa, Đạt đã hoàn thành xong mười con chip bẻ khóa cho bác Dũng, cùng ba bộ van điều áp cải tiến của riêng mình. Anh cẩn thận gói ba bộ van của mình vào chiếc túi vải bạt chống thấm, giấu chiếc Tua vít titan cán đồng vào thắt lưng, rồi khẽ đắp lại tấm chăn sờn cho Vy trước khi bước xuống cầu thang gác xép.


Bầu không khí bên ngoài Ngõ 42 ngột ngạt và đặc quánh sương mù công nghiệp xám xịt. Đạt kéo cao cổ áo bảo hộ lao động sờn cũ bám đầy vết ố dầu mỡ, ép sát người vào những vách tường tôn rỉ sét để di chuyển xuống lòng đất. Đích đến của anh là Chợ đen Phân khu 9 – mê cung ngầm của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật của tập đoàn.


Lách qua một khe nứt hẹp giữa hai đường ống dẫn nước thải đen ngòm, Đạt bước vào khu chợ đen. Nơi đây không có ánh sáng mặt trời, chỉ có hàng trăm bóng đèn neon đỏ nhạt và xanh lục nhấp nháy, hắt thứ ánh sáng quái dị lên những gương mặt hốc hác đeo mặt nạ lọc khí cơ học thô sơ. Mùi lưu huỳnh, ozone và dầu máy nén nồng nặc trong không khí. Những tiếng rao bán lén lút vang lên rè rè qua màng lọc mặt nạ: "N nạp khí sạch đây!", "M màng lọc nano Thượng tầng thải loại mới về!", "B bình khí nén giá rẻ!".


Đạt đi thẳng đến tầng hầm của một quán ăn đổ nát nằm sâu trong góc chợ, nơi đặt Trạm sạc oxy ngầm của Hùng 'Bơm'. Tiếng gầm rú trầm đục, rung bần bật của những tuabin khí thải loại cải tiến vang lên từ dưới hầm than.


Hùng 'Bơm' đang ngồi trên một chiếc ghế nhựa rỉ sét, thân hình bụng phệ bọc trong chiếc áo khoác da sờn rách bám đầy dầu mỡ máy nén. Gã ngậm chiếc điếu cày bằng ống đồng nhưng không châm lửa, chỉ thỉnh thoảng đưa lên mũi ngửi mùi thuốc lào tắt để thỏa mãn cơn thèm.


"Đến rồi à, thằng ranh?" Hùng 'Bơm' cất giọng rè rè đặc trưng qua bộ loa mặt nạ rách nát khi thấy Đạt bước vào. "Hàng của tao đâu?"


Đạt không nói một lời, đặt chiếc túi vải bạt chứa ba bộ van điều áp cải tiến lên chiếc bàn gỗ loang lổ vết dầu. Hùng 'Bơm' nhấc một bộ van lên, nheo đôi mắt ti hí dưới chiếc trán hói bóng lưỡng để kiểm tra. Gã dùng ngón tay mập mạp ấn nhẹ vào lò xo đồng thau mài micromet bên trong van.


"Đàn hồi cực chuẩn. Lực nén không lệch một pascal nào," Hùng 'Bơm' gật gù đầy tán thưởng, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc. "Tay nghề của mày vẫn đỉnh như lão Phong ngày xưa. Lũ thợ độ ở chợ đen này chỉ biết dùng keo nhựa chắp vá, dùng được ba ngày là kẹt van gây xẹp phổi người ta. Chỉ có van đồng mài tay của mày là chịu được áp lực cao ổn định."


Hùng 'Bơm' mở chiếc ngăn kéo sắt rỉ sét, lấy ra một xấp thẻ tín dụng oxy nhỏ màu xám và đẩy về phía Đạt: "Ba ngàn Tín dụng Lít-Oxy. Đúng giá như đã thỏa thuận."


Đạt cầm lấy xấp thẻ, cảm nhận cái lạnh buốt của lớp nhựa tổng hợp. Ba ngàn tín dụng. Vẫn còn thiếu bảy ngàn nữa mới đủ mua liều thuốc nano đặc trị cho Vy. Thời gian của anh chỉ còn lại chưa đầy ba ngày.


"Cảm ơn chú Hùng," Đạt khàn giọng nói qua màng lọc mặt nạ, cất xấp thẻ vào túi trong của áo bảo hộ.


"Mày cầm tiền rồi thì đi lối cửa sau đi," Hùng 'Bơm' khẽ gõ chiếc điếu cày xuống bàn, hạ thấp giọng cảnh báo. "Dạo này Trùm Khánh đang cho đàn em lùng sục khắp chợ đen. Gã điên tiết vì mày sửa van thở giá rẻ cho dân nghèo ngõ 42, làm rách chén cơm cho vay nặng lãi và siết nợ bình khí của gã. Cẩn thận cái mạng đấy."


Đạt gật đầu, kéo thấp mũ áo bảo hộ rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Nhưng anh không chọn lối đi chính mà lách vào một đường ống thông gió bỏ hoang để tránh các camera giám sát của cảnh sát khí quyển. Đường ống tối tăm, ẩm ướt và chật hẹp, chỉ có tiếng nước thải nhỏ giọt tọc tọc từ trên trần đá xuống.


Khi Đạt vừa bước ra khỏi lối thoát của đường ống thông gió, chuẩn bị rẽ vào một ngách hẻm dẫn về Ngõ 42, ba bóng đen đột ngột bước ra từ bóng tối, khóa chặt lối thoát hiểm duy nhất của anh.


Kẻ dẫn đầu là một gã vạm vỡ mặc chiếc áo khoác da báo lòe loẹt, cổ đeo sợi xích vàng lớn lấp lánh dưới ánh đèn neon đỏ nhạt của ngõ cụt. Chiếc mặt nạ lọc khí của gã được nạm những viên đá quý nhân tạo phát sáng xanh lét đầy hợm hĩnh. Đó chính là Trùm nợ Khánh.


"Thằng ranh Đạt 'Cơ Khí'," Trùm Khánh bước lên một bước, bàn tay gã lăm lăm chiếc dùi cui điện áp suất cao đang xẹt những tia lửa điện xanh loét. "Mày nghĩ mày trốn được tao sao? Mày sửa van thở cho lũ chuột cống ngõ 42 với giá vài cắc bạc, làm rách chén cơm siết nợ của tao. Hôm nay, tao sẽ tháo sạch chip phổi của mày để trừ nợ."


Hai tên đàn em của Khánh bước lên, tay cầm những đoạn gậy sắt rỉ sét gõ nhịp điệu tàn nhẫn xuống nền xi măng ẩm ướt.


Đạt lùi lại một bước, lưng anh chạm vào vách tường đá lạnh ngắt của hầm lò bỏ hoang. Đầu óc anh hoạt động hết công suất để phân tích tình hình. Lối thoát phía sau đã bị khóa chặt. Đối phương có ba người, trang bị vũ khí áp lực và dùi cui điện tầm ngắn. Thể trạng của Đạt đang mệt mỏi sau một đêm thức trắng, anh không thể đối đầu trực diện bằng bạo lực.


Ánh mắt Đạt quét nhanh lên phía trên. Cách đầu anh khoảng ba mét là một đường ống dẫn khí thải cũ rỉ sét chạy ngang vách đá, bên cạnh có một chiếc xà gồ rỉ làm bệ đỡ. Nếu leo lên được đó, anh có thể chui vào đường ống thoát hiểm.


Đạt lấy đà nhảy vọt lên, hai tay bám chặt vào thanh xà gồ rỉ sét. Nhưng kết cấu kim loại mục nát do sương axit lâu năm không chịu nổi trọng lượng của anh. Một tiếng *rắc* chói tai vang lên. Thanh xà gồ gãy đôi, hất văng Đạt ngã mạnh xuống nền xi măng ẩm ướt. Cú ngã đau đớn khiến bả vai trái của anh tê dại, lồng ngực co thắt dữ dội vì chấn động.


"Ha ha! Thằng ranh rách rưới đòi làm khỉ leo trèo à?" Trùm Khánh cười lớn đầy hách dịch qua bộ loa mặt nạ nạm đá quý. "Bắt lấy nó cho tao!"


Hai tên đàn em lao đến, gậy sắt vung lên nhắm thẳng vào đầu Đạt.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Đạt không hề hoảng loạn. Anh nhanh chóng thò tay vào túi hông, rút ra chiếc "Bình xịt khí nén quá tải" – thiết bị tự chế từ vỏ bình xịt sơn cũ nạp đầy hỗn hợp bột thủy tinh siêu mịn thạch anh và khí nén áp lực cao. Anh bóp mạnh van xịt hướng thẳng về phía mặt của hai tên đàn em đang lao tới.


*Xoẹt... Phùuuu!*


Một màn sương bột thủy tinh trắng xóa, cực mịn phun ra dữ dội dưới áp lực nén lớn, bao phủ hoàn toàn khuôn mặt của hai tên đối thủ ở cự ly chưa đầy một mét. Bột thủy tinh thạch anh siêu mịn ngay lập tức găm chặt vào các kẽ hở của màng lọc nhựa rẻ tiền trên mặt nạ của chúng, làm tắc nghẽn hoàn toàn đường nạp khí.


"Khục... khục... hộc... cứu... cứu tao!"


Hai tên đàn em ngã quỵ xuống đất, lồng ngực co giật dữ dội vì ngạt thở cấp tính. Chúng ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng qua màng kính mặt nạ bị mờ tịt bởi lớp bụi trắng. Chúng cố gắng giật mặt nạ ra nhưng không khí ô nhiễm của chợ đen tràn vào phế quản càng khiến chúng ho dữ dội hơn, ngã lăn lộn trên đất.


"Thằng khốn!" Trùm Khánh gầm lên đầy giận dữ khi thấy đàn em bị hạ gục dễ dàng. Gã vung chiếc dùi cui điện áp suất cao lao thẳng về phía Đạt.


Đạt nén cơn đau ở bả vai, bật dậy và chạy bán sống bán chết vào sâu trong mê cung hầm lò mỏ bỏ hoang phía sau chợ đen. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của Trùm Khánh đuổi sát nút phía sau, tiếng dùi cui điện xẹt điện *tạch tạch* rùng rợn vang vọng dọc theo các vách đá tối tăm.


Đạt chạy qua những ngách hầm ẩm mốc, hơi thở anh bắt đầu trở nên dồn dập và bỏng rát dưới lớp mặt nạ xước xát. Chỉ số LPI cấp F của anh khiến cơ thể nhanh chóng mệt mỏi khi phải chạy nước rút dưới áp lực cao.


Đột nhiên, một tiếng *ẦM* dữ dội làm rung chuyển toàn bộ đường hầm đá. Kết cấu địa chất yếu kết hợp với sự thay đổi áp suất đột ngột từ các nhà máy Thượng tầng xả thải đã khiến một đường ống dẫn khí thải tổng khổng lồ chạy ngang trần hầm bị nứt toác.


Một luồng khí xám đen, nóng bỏng phun ra cuồn cuộn từ vết nứt ống thải, nhanh chóng tràn ngập toàn bộ ngách hầm hẹp. Đó là khí carbon dioxide (CO2) nồng độ cực cao trộn lẫn với các tạp chất hóa chất công nghiệp chưa qua lọc.


"Á... khục... hộc..."


Trùm Khánh đang đuổi phía sau bỗng khựng lại. Chiếc mặt nạ nạm đá quý sang trọng của gã thực chất chỉ là vỏ nhựa đúc rẻ tiền trang trí cho oai, hoàn toàn không có màng lọc nano quân sự để chống chịu được nồng độ CO2 cực hạn lên đến hơn 10%. Gã bắt đầu ho sặc sụa, lồng ngực co thắt dữ dội, hai tay ôm lấy cổ họng cào cấu trong tuyệt vọng. Gã loạng choạng quay đầu, cố gắng lết thân hình vạm vỡ chạy ngược lại phía lối ra để tìm đường sống, bỏ lại chiếc dùi cui điện rơi rớt trên đất.


Nhưng Đạt đã bị dồn vào ngách hầm cụt phía trong. Luồng khí CO2 xám đen, nóng bỏng đang cuồn cuộn tràn tới, bao vây lấy anh từ mọi ngả. Không có đường lui.


Đạt vô tình hít phải một ngụm khí ban đầu trước khi kịp khóa van mặt nạ. Cảm giác bỏng rát dữ dội như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ găm thẳng vào phế quản tràn xuống đáy phổi. Anh khuỵu gối xuống nền đá lạnh, ho khan sặc sụa. Vị máu tanh nồng dâng lên cổ họng – dấu hiệu của việc xuất huyết phế nang nhẹ do ngạt khí độc.


Trong bóng tối nghẹt thở, Đạt biết mình chỉ còn chưa đầy ba mươi giây trước khi mất ý thức hoàn toàn và chết ngạt như cha mẹ mình năm xưa.


Anh ép mình phải bình tĩnh. Nỗi sợ hãi cái chết ngạt không làm anh gục ngã, mà kích hoạt bản năng sinh tồn cực hạn của một kỹ sư y sinh. Anh biết CO2 nặng hơn không khí nên sẽ chìm xuống đáy hầm trước khi nguội đi, nhưng luồng khí thải nóng đang bốc lên cao tạo ra một vùng đối lưu áp suất hỗn loạn.


Đạt bò sát mặt đất, tìm đến một hốc đá nhỏ khuất gió bên vách hầm – nơi có một khe nứt địa chất nhỏ rò rỉ một luồng gió loãng tự nhiên. Anh ngồi khoanh chân, lưng tựa vào đá lạnh, hai tay đặt nhẹ lên đùi. Anh nhắm mắt lại, khóa chặt van cơ học của chiếc mặt nạ chắp vá để cách ly hoàn toàn với bầu không khí độc hại bên ngoài.


Anh bắt đầu kích hoạt **Thiền thở Sông Hồng (Hơi Thở Sông Hồng - Sơ cấp)**.


*Hít vào... một, hai, ba, bốn.* Đạt hít sâu bằng cơ bụng, tận dụng luồng gió loãng rò rỉ từ khe đá để kéo một lượng oxy ít ỏi vào phế quản. Cơ hoành của anh nở rộng tối đa, lồng ngực giữ bất động hoàn toàn để tránh tiêu hao năng lượng cơ bắp.


*Nín thở... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.* Anh khóa chặt van phổi cơ học, giữ áp suất nội phổi ổn định ở mức cao. Việc nín thở giữ áp suất giúp các phế nang bị tổn thương của anh có thêm thời gian để hấp thu triệt để từng phân tử oxy mỏng manh còn sót lại trong máu, ngăn ngừa tình trạng xẹp phổi cấp tính.


*Thở ra... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.* Đạt từ từ xả khí ra qua kẽ răng, tạo ra một tiếng rít *xoẹt... xoẹt* cực nhỏ, đều đặn. Việc thở ra nông và chậm qua kẽ răng giúp duy trì một áp suất dương liên tục trong đường hô hấp, bảo vệ màng phế quản không bị sụp đổ dưới áp lực âm của môi trường thiếu khí.


Nhịp tim của Đạt bắt đầu chậm lại, giảm dần từ một trăm mười nhịp xuống còn năm mươi nhịp mỗi phút. Cơ thể anh rơi vào trạng thái ngủ đông lâm sàng tạm thời, giảm thiểu tối đa lượng tiêu thụ oxy của các cơ quan tế bào. Toàn thân anh trở nên lạnh ngắt, bất động như một bức tượng đá hòa lẫn vào bóng tối của hầm mỏ bỏ hoang. Cơn đau bỏng rát trong lồng ngực bị ý chí kiên định của anh đẩy lùi vào khoảng lặng vô thức.


Mười phút nghẹt thở trôi qua như một thế kỷ dưới lòng đất.


Luồng khí CO2 độc hại nóng bỏng từ đường ống vỡ từ từ được hút đi theo hệ thống giếng thông gió phụ của khu mỏ. Bầu không khí trong ngách hầm lò bắt đầu loãng dần và nguội đi.


Đạt mở mắt ra, lồng ngực anh khẽ phập phồng. Anh cúi đầu, ho ra một vệt dịch lỏng lẫn máu đen sậm xuống nền đá, nhưng phế quản đã dịu lại, nhịp thở dần khôi phục trạng thái tự nhiên. Anh đã sống sót vượt qua vùng chết chóc nhờ kỹ thuật thiền thở dẻo dai của người cha truyền lại.


Anh dùng tay vịn vào vách đá, lết thân hình mệt mỏi đứng dậy để tìm đường thoát ra ngoài. Nhưng khi bước qua đống đổ nát của đường ống dẫn khí thải bị vỡ, Đạt bỗng khựng lại.


Anh tháo nhẹ một bên van lọc mặt nạ, hít một hơi thật khẽ qua kẽ răng để giám định chất khí còn sót lại trong không khí hầm mỏ.


Khứu giác nhạy bén của anh lập tức bắt được một mùi vị bất thường.


Nó không chỉ có mùi khét của carbon hay mùi lưu huỳnh nồng nặc của khí thải công nghiệp thông thường. Ẩn sâu trong làn khói xám đen rò rỉ từ đường ống dẫn khí tổng của tập đoàn là một mùi ngọt lịm, nồng đậm và cloying giống như mùi quả hạnh nhân cháy trộn lẫn với vị kim loại rỉ sét.


Mùi vị đó bám chặt vào đầu lưỡi Đạt, tạo ra một cảm giác tê rần rùng rợn.


Đầu óc Đạt chấn động dữ dội. Ký ức kinh hoàng của mười năm trước đột ngột dội về như một cơn bão áp suất bóp nghẹt lồng ngực anh. Đêm xảy ra vụ tai nạn rò rỉ khí độc Hồng Hà năm xưa – đêm mà cha mẹ anh gục chết ngạt trên sàn nhà trọ ẩm ướt với lồng ngực xẹp lép – bầu không khí cũng tràn ngập thứ mùi ngọt lịm, cloying y hệt như thế này.


Đạt nhìn chằm chằm vào vết nứt rỉ sét của đường ống dẫn khí tổng khổng lồ đang rò rỉ những làn khói xám đen vô hình vào lòng đất.


Đây không phải là khí thải công nghiệp thông thường. Thứ hóa chất độc hại đã giết chết cha mẹ anh mười năm trước không phải do sự cố kỹ thuật ngẫu nhiên, mà nó vẫn đang âm thầm chảy trong huyết mạch đường ống của tập đoàn Aero-Vina ngay dưới chân họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!