Nhịp Đập Đầu Dây
Cánh cửa thép chịu lực khổng lồ của buồng quét áp suất tĩnh tổng sập xuống với một tiếng "xoảng" nặng nề, dội vang khắp hành lang rỉ sét của Cổng áp suất Phân khu 9. Tiếng khóa chốt cơ khí thủy lực gầm rú, khóa chặt Trần Tiến Đạt, em gái Vy, Quỳnh 'Nhịp' cùng mười người dân tị nạn nghèo khổ vào trong một không gian hình hộp vô trùng, lạnh lẽo.
Ngay lập tức, tiếng rít u u của hệ thống tuabin hút khí bắt đầu vang lên từ phía trần buồng quét. Không khí loãng dần. Áp suất khí quyển trong phòng sụt giảm đột ngột từ 1.0 atmosphere xuống mức 0.8 atmosphere chỉ trong vòng chưa đầy mười giây.
Màng nhĩ của Đạt nhói lên một tiếng "bục" khô khốc, tai anh ù đi, đầu óc thoáng chốc quay cuồng do thiếu oxy đột ngột. Dưới lớp áo bảo hộ lao động sờn cũ bám đầy dầu mỡ máy nén, vết thương bên ngực trái của anh – vết rách cơ ngực mới được vá bằng keo sinh học từ phòng khám của Lão Sơn – bắt đầu nhói lên đau buốt. Vết khâu mỏng màu hồng nhạt như bị kéo căng ra dưới áp lực âm của buồng quét, từng giọt máu ấm khẽ rỉ ra, thấm ướt một mảng mỏng lớp vải lót bên trong. Đạt cắn chặt răng, cố nén cơn đau xé lòng, bàn tay phải bám đầy muội than với vệt sẹo mỏng màu xám nhạt khẽ siết chặt lấy bờ vai run rẩy của Vy.
"Thở chậm lại, Vy. Hít sâu bằng bụng... giữ áp suất lồng ngực," Đạt khàn giọng rít qua màng lọc mặt nạ phòng độc chắp vá. Giọng nói rè rè qua bộ khuếch âm tự chế của anh vang lên đầy lo âu.
Vy nhỏ nhắn, nước da nhợt nhạt dưới ánh đèn halogen buốt lạnh của buồng quét. Lồng ngực cô bé, dù được bảo vệ bởi bộ nẹp sườn cơ khí bọc chì 0.15 Newton, vẫn bắt đầu phập phồng một cách hỗn loạn. Phế quản xơ hóa 30% của cô bé không chịu nổi sự sụt giảm áp suất đột ngột. Vy bắt đầu thở dốc, hai tay bám chặt lấy cánh tay Đạt, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn anh đầy cầu cứu.
Không chỉ có Vy, mười người tị nạn Phân khu 9 đứng chen chúc xung quanh cũng bắt đầu hoảng loạn. Họ đều là những cư dân nghèo khổ có chỉ số thích nghi phổi LPI cấp F cực thấp. Trong môi trường thiếu khí, phổi của họ bắt đầu co thắt dữ dội để cố hút lấy từng chút oxy loãng. Tiếng rít van cơ học của những chiếc mặt nạ phòng độc rẻ tiền vang lên hỗn loạn, tạo nên một tần số âm thanh chói tai.
"Hệ thống cảnh báo! Phát hiện dao động áp suất lồng ngực bất thường tại Phân khu 9-B. Kích hoạt chế độ khóa áp suất âm khẩn cấp sau sáu mươi giây nếu chỉ số LPI không đồng bộ!" Giọng nói tổng hợp vô cảm của siêu AI Phong Thần vang lên từ chiếc loa trên trần buồng quét, kèm theo đó là ánh đèn cảnh báo màu cam bắt đầu nhấp nháy liên tục.
Nếu buồng quét bị khóa áp suất âm khẩn cấp, toàn bộ không khí bên trong sẽ bị rút sạch để tiêu diệt sinh học, bóp nghẹt lồng ngực của tất cả bọn họ trong vòng chưa đầy một phút.
"Đạt! Chúng ta không thể ngụy trang kỹ thuật số được nữa!" Quỳnh 'Nhịp' bước lên một bước, giọng nói của cô gái thợ mỏ dũng cảm vang lên gấp gáp qua mặt nạ. "Hệ thống quét nâng cấp này đã chặn đứng các mã định danh giả lập LPI cấp C mà anh cài vào chip phổi của Vy rồi!"
Đạt nhìn màn hình hiển thị của chiếc máy quét cầm tay bên sườn bốt gác ngoài cửa kính. Đúng như anh lo ngại, Kỹ thuật viên trưởng Khoa từ Thượng tầng đã nâng cấp firmware khóa phổi lên phiên bản v1.3. Các đoạn mã ngụy trang kỹ thuật số phát ra từ thiết bị Xung Phổi 09 của Đạt đã bị tường lửa của Phong Thần chặn đứng hoàn toàn.
"Không dùng mã số được... thì chúng ta dùng cơ học analog," Đạt nghiến răng quyết định.
Anh giật mạnh chiếc túi vải bảo hộ bên hông, rút ra những sợi dây cáp bẻ khóa ngực cổng đồng bọc carbon cách điện. Đây là những sợi dây cáp thô sơ, không chứa bất kỳ linh kiện số hóa nào nên hoàn toàn vô hình trước các cuộc dò quét mã độc của AI Phong Thần.
"Quỳnh, giúp anh bắt nhịp thở tập thể cho mọi người! Bảo họ nắm chặt tay nhau, kết nối các đầu dò đồng vào cổng kiểm tra của mặt nạ!" Đạt ra lệnh nhanh gọn.
Quỳnh 'Nhịp' lập tức hành động. Với uy tín của một nữ thợ mỏ dạn dày kinh nghiệm, cô nhanh chóng trấn an đám đông đang hoảng loạn: "Mọi người nghe tôi! Đừng thở dốc nữa! Nắm chặt tay nhau thành một vòng tròn, áp các đầu dò đồng của Đạt vào van thở! Muốn sống sót vượt biên thì phải thở cùng một nhịp với Đạt!"
Mười người dân nghèo, trong cơn tuyệt vọng trước cái chết ngạt cận kề, lập tức làm theo. Họ nắm chặt lấy tay nhau, những bàn tay thô ráp, run rẩy bám đầy bụi than mỏ kết nối chặt chẽ. Đạt nhanh nhẹn chạy dọc vòng tròn, dùng chiếc Tua vít titan cán đồng cạy nhẹ nắp bảo vệ van thở của từng người, cắm các đầu cáp bẻ khóa cổng đồng kết nối trực tiếp vào hệ thống cơ hoành của họ.
Sợi cáp cuối cùng được cắm vào cổng ngực của Vy. Giờ đây, toàn bộ mười hai con người trong buồng quét đã được liên kết vật lý với nhau thông qua mạng lưới cáp đồng khép kín, dẫn thẳng về thiết bị Xung Phổi 09 giắt bên hông Đạt. Dung lượng pin sinh học của thiết bị hiện tại còn 80%, phát ra những tiếng tích tắc cơ học *tích tắc... tích tắc* đều đặn và cô độc.
Đạt nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Anh bắt đầu vận dụng kỹ thuật *Hơi Thở Sông Hồng (Sơ cấp)* học từ Lão Sơn. Anh điều hòa nhịp tim của mình giảm xuống mức 55 nhịp/phút, nhịp thở duy trì đều đặn ở tần số 6 lần/phút. Anh tự biến lồng ngực của mình thành một chiếc "máy đếm nhịp sinh học" chủ (master clock) cho toàn bộ nhóm người.
"Thuật toán đồng bộ đa điểm analog... kích hoạt!" Đạt nhấn nút cơ học trên Xung Phổi 09.
Một dòng điện xung cực ngắn, dịu nhẹ bắt đầu truyền dọc theo các sợi cáp đồng bọc carbon. Dòng điện sinh học này kích thích trực tiếp vào dây thần kinh phế vị và cơ hoành của mười hai con người.
Vy rùng mình một cái. Dưới tác động của xung điện, lồng ngực cô bé bắt đầu giãn nở nhịp nhàng, hít vào thở ra khớp hoàn hảo với nhịp thở của Đạt. Tiếp theo là Quỳnh 'Nhịp', rồi đến mười người dân tị nạn.
*Xoẹt... xoẹt... xoẹt...*
Tiếng van thở của mười hai chiếc mặt nạ phòng độc bắt đầu rít lên cùng một tần số nhịp nhàng, đồng điệu đến kinh ngạc. Lồng ngực của cả nhóm cùng nâng lên đặt xuống như một thực thể sinh học khổng lồ duy nhất hít thở giữa buồng chân không loãng áp suất. Sự đồng bộ tuyệt đối này bắt đầu làm loãng dữ liệu rà quét của các cảm biến áp suất tĩnh gắn trên tường.
Nhưng đúng lúc tần số đồng bộ vừa đạt mức 90%, một biến cố nguy hiểm ập đến. Nam – một thanh niên tị nạn có tiền sử bệnh tim nghèo khổ ở cuối hàng – bất ngờ trợn trừng mắt. Sự sụt giảm áp suất xuống mức cực hạn khiến tim gã đập nhanh dồn dập, cơ hoành co thắt dữ dội ngoài tầm kiểm soát của xung điện kích thích.
"Không... tôi không thở được! Áp suất đè nặng quá!" Nam hoảng loạn gào lên, định giật phắt sợi cáp đồng ra khỏi ngực.
"Nam, đứng yên! Đừng giật dây!" Quỳnh 'Nhịp' hét lên, lao tới giữ chặt lấy hai vai Nam, cố gắng dùng nhịp thở dẻo dai của mình để *bắt nhịp thở tập thể* cho gã. Nhưng nhịp tim của Nam đã vượt ngưỡng 120, lồng ngực gã co thắt hỗn loạn, đe dọa phá vỡ hoàn toàn tần số đồng bộ chung của cả nhóm.
Trên màn hình hệ thống, chỉ số áp suất tổng bắt đầu dao động mạnh. Đèn cảnh báo Phong Thần chuyển sang màu đỏ rực rỡ, tiếng còi báo động bắt đầu rú vang.
Đạt biết mình không còn lựa chọn nào khác. Anh phải dùng đến thủ đoạn y sinh nguy hiểm nhất: 'Ép tim phát xung sinh học' để cưỡng bức nhịp thở của Nam.
Đạt gầm lên một tiếng đứt quãng qua màng lọc mặt nạ, dùng tay phải đấm mạnh một cú vào ngực trái của chính mình, ngay sát vết mổ mới vá keo sinh học. Cú đấm cực mạnh kích thích trực tiếp vào cơ tim Đạt, khiến tim anh co thắt đột ngột, phát ra một dòng điện sinh học tự nhiên cực mạnh công suất cao truyền thẳng qua cánh tay phải vào thiết bị Xung Phổi 09.
Vết thương ngực trái của Đạt bục ra đau đớn, máu tươi tuôn chảy ướt đẫm áo bảo hộ. Mắt trái anh xuất huyết võng mạc nhẹ, tầm nhìn nhuốm một màu đỏ ngầu buốt rát. Nhưng dòng điện sinh học 12V tự nhiên từ tim anh đã tiếp thêm năng lượng cực hạn cho Xung Phổi 09. Thiết bị phát ra một luồng xung điện từ mạnh mẽ, truyền qua dây cáp đồng ghim thẳng vào cơ hoành của Nam.
*Hự!*
Nam trợn mắt nấc lên một tiếng, lồng ngực gã bị cưỡng bức co thắt mạnh một cái, rồi lập tức dịu lại, bắt đầu giãn nở nhịp nhàng theo đúng tần số *Hơi Thở Sông Hồng* của Đạt. Quỳnh 'Nhịp' nhanh chóng áp sát, điều hòa nhịp thở của cô đồng điệu để giữ vững nhịp thở cho gã.
Tần số đồng bộ của cả nhóm khôi phục hoàn hảo ở mức 100%. Mười hai lồng ngực cùng hít vào thở ra đồng điệu như một cơ thể duy nhất.
Trên màn hình giám sát của bốt gác, chỉ số áp suất tĩnh của buồng quét bất ngờ đứng im phăng phắc, hiển thị một đường hình sin hoàn hảo của LPI cấp C ổn định. Máy chủ Phong Thần ghi nhận dao động áp suất đồng đều của một toán công nhân mỏ khỏe mạnh, tiếng còi báo động ngưng bặt. Ánh đèn buồng quét chuyển sang màu xanh lá cây nhấp nháy, báo hiệu cửa sập phía Thượng tầng chuẩn bị mở ra để đón họ.
Đạt quỵ gối xuống sàn thép lạnh lẽo, hơi thở khò khè đau đớn, máu từ ngực trái vẫn không ngừng rỉ ra bám đầy cán chiếc Tua vít titan cán đồng. Vy khóc nấc lên, cố ôm lấy anh trai.
"Chúng ta... làm được rồi..." Đạt thì thầm, nụ cười yếu ớt ẩn sau mặt nạ.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Đột ngột, ánh đèn xanh lá cây trên trần buồng quét tắt ngấm, thay thế bằng một luồng ánh sáng xanh lam buốt lạnh, ma quái phát ra từ các góc tường. Tiếng tuabin hút khí ngưng bặt, nhưng một tiếng rít tần số cao bắt đầu vang dội, khiến toàn bộ các khớp nối kim loại của buồng quét rung lên bần bật.
Hệ thống an ninh của cổng không mở cửa sập. Thay vào đó, nó tự động chuyển sang chế độ quét đa phổ của mạng lưới giám sát Phong Thần – phiên bản nâng cấp tối tân v1.3 do Kỹ thuật viên trưởng Khoa từ Thượng tầng vừa kích hoạt từ xa.
Luồng ánh sáng đa phổ xanh lam quét sâu dưới da bắt đầu rọi thẳng xuống, rà quét dọc theo cơ thể của Vy và nhóm người tị nạn, hiển thị rõ ràng hình ảnh hệ tuần hoàn máu và mạng lưới sợi cáp đồng bọc carbon ẩn dưới lớp vải bạt mỏng manh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!