Nhạc nềnIrregular

Lựa Chọn Ranh Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng khí màu xám đen mang theo mùi hạnh nhân cháy ngọt lịm – thứ mùi tử thần đã khắc sâu vào ký ức của Trần Tiến Đạt mười năm trước – đang bò lết qua những khe nứt của bức tường bê tông đổ nát. Tiếng rít xì xì từ hầm chứa khí độc lịch sử bị vỡ rúng động dọc theo đoạn ống Nhánh 9B, hòa cùng tiếng sụt lở của đất đá cổ xưa.


Đạt quỵ một chân xuống nền sắt rỉ sét, lồng ngực bên trái của anh nổ ra một cơn đau buốt đến tận óc. Thanh nẹp sườn cơ khí bọc chì do Tùng 'Thợ Sắt' hàn tặng đã bị gãy đôi sau dư chấn của vụ nổ bẫy áp suất âm tiêu diệt con Sói Sắt 01. Đầu thép sắc nhọn của thanh nẹp gãy găm thẳng vào da thịt ngực trái, mỗi nhịp thở của anh lúc này là một lần lưỡi thép nghiến sâu vào cơ ngực, rỉ máu đỏ tươi bám đầy vào lớp áo bảo hộ sờn cũ.


"Anh Đạt... Khí độc... khí độc từ hầm chứa đang tràn ra! Mùi này... giống hệt mùi năm xưa mẹ em..." Tèo 'Ống' run rẩy hét lên qua bộ lọc mặt nạ đầy hơi nước, hai tay thằng bé ôm chặt lấy thân hình nhỏ nhắn của Trần Khánh Vy đang lịm đi.


"Chui... chui vào đường ống thải phụ... mau!" Đạt khàn giọng ra lệnh, giọng nói rè rè qua màng lọc mặt nạ chắp vá bị ngắt quãng bởi một cơn ho khan dữ dội. Anh cố nén cơn đau xé lòng, dùng bàn tay phải bám đầy vết muội than và dầu máy nén để bế xốc Vy từ tay Tèo.


Vết sẹo mỏng màu xám nhạt trên mu bàn tay phải của anh khẽ giật mạnh dưới áp lực tâm lý dồn nén. Phổi anh bỏng rát, phế nang liên tục xuất huyết nhẹ khiến anh phải nuốt ngược ngụm máu tanh nồng vào trong để không làm Vy hoảng sợ.


Họ bò lết qua những đoạn ống thải Trục 09 tối tăm, ngột ngạt. Luồng khí xám độc hại phía sau như một bóng ma vô hình đuổi sát nút, gặm nhấm chút dưỡng khí loãng còn sót lại dưới lòng đất Phân khu 9. Đạt không biết mình đã đi bằng cách nào, chỉ có bản năng sinh tồn và lời thề bảo vệ Vy bằng mọi giá đã kéo lê thân xác suy kiệt của anh qua mê cung rỉ sét, hướng về phía lối thoát duy nhất: phòng khám ngầm của Lão Sơn ngõ 42.


*Cạch... rắc!*


Tấm tôn cửa sập của phòng khám ngầm đổ nát bật mở. Lão Sơn bàng hoàng nhìn Đạt bế Vy lao vào, toàn thân đẫm máu và bụi đá xám xịt. Không đợi Đạt kịp giải thích, lão già ngoài sáu mươi tuổi lập tức kéo tấm cửa sập bọc chì đóng kín lại, khóa chặt chốt xích sắt cơ học từ phía trong để cách ly hoàn toàn với luồng khí độc bên ngoài.


"Thằng ngu này! Mày đã làm cái quái gì thế hả?" Lão Sơn chửi thề, đôi mắt lão luyện sau lớp kính lúp đa tròng y khoa rỉ sét trợn trừng khi nhìn thấy vết thương rỉ máu trên ngực trái của Đạt và sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy của Vy.


Lão nhanh chóng đè Đạt nằm xuống chiếc bàn mổ rỉ sét, tay cầm kéo y tế cắt phăng lớp áo bảo hộ bám đầy dầu mỡ. Dưới ánh đèn halogen vàng vọt, vết thương ngực trái của Đạt lộ ra ghê rợn: thanh nẹp sườn bằng thép lò xo gãy gập, đầu nhọn găm sâu vào da thịt gần vùng tim, xung quanh thịt đã tím tái và rỉ máu liên tục.


"Nằm yên! Khóa chặt van thở đeo lưng lại!" Lão Sơn ra lệnh, tay phải lão nhấc chiếc dao mổ laser cầm tay cũ kỹ, tay trái chuẩn bị sẵn tuýp keo dán áp suất sinh học.


Đạt nghiến răng chịu đựng, hai tay bám chặt vào mép bàn sắt. Tiếng lưỡi dao laser xèo xèo đốt cháy các thớ cơ rách nát vang lên chói tai, mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên hòa cùng mùi cồn sát trùng nồng nặc. Lão Sơn chuẩn xác dùng kìm kẹp rút phắt thanh nẹp thép gãy ra ngoài. Một dòng máu tươi bắn vọt lên, nhưng lão đã nhanh tay bơm phủ một lớp keo dán áp suất sinh học dầy cộp lên vết thương. Chất keo gặp dịch cơ thể lập tức đông cứng lại trong vòng năm giây, vá kín vết rách cơ và ngăn rò rỉ khí phế quản ngoài da.


Đạt thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực run rẩy dịu bớt cơn co thắt. Nhưng anh không màng đến vết thương của mình, lập tức gượng dậy chỉ tay về phía Vy đang nằm trên chiếc giường sắt bên cạnh:


"Thầy... cứu Vy... máy thở của em ấy bị rò rỉ... phế quản em ấy..."


Lão Sơn thở dài, xoay người cắm các dây đo sinh học từ chiếc máy quét dung tích phổi cổ điển vào cổng ngực của Vy. Màn hình hiển thị CRT cũ kỹ nhấp nháy những đường hình sin yếu ớt, báo hiệu chỉ số LPI của cô bé đang tụt dốc thê thảm.


"Phế quản của con bé bị tổn thương xơ hóa thêm 30% rồi," Lão Sơn trầm giọng, khuôn mặt già nua chằng chịt nếp nhăn trở nên tối sầm. "Màng lọc nano quân sự mới lắp chỉ còn hoạt động ở mức 40% hiệu suất, hoàn toàn bị nghẹt bởi muội than và khói nóng từ ống thải Trục 09. Con bé đang bị suy hô hấp cấp tính. Nếu không có thuốc đặc trị nano từ Thượng tầng, lá phổi tự nhiên của nó sẽ bị thủy tinh hóa hoàn toàn trong vòng ba ngày tới."


Đạt siết chặt nắm tay phải bám đầy vết sẹo mỏng, lòng căm thù tột cùng tập đoàn Aero-Vina bùng lên như lửa đốt. Anh khàn giọng kể lại sự việc:


"Thầy... bẫy áp suất âm đã tiêu diệt Sói Sắt, nhưng vụ nổ đã làm nứt vỡ lớp bê tông niêm phong hầm chứa cổ dưới Nhánh 9B. Luồng khí độc màu xám đen mùi hạnh nhân cháy đang rò rỉ ra ngoài với tốc độ rất nhanh."


*Xoảng!*


Chiếc kẹp y tế trong tay Lão Sơn rơi xuống sàn sắt hoen rỉ. Gương mặt lão già bỗng trở nên trắng bệch, đôi mắt rỉ sét giãn to ra trong nỗi kinh hoàng tột độ. Lão lắp bắp:


"Mùi... mùi hạnh nhân cháy ngọt lịm? Đó... đó chính là khí độc Sarin-Vina đột biến từ vụ xả độc thử nghiệm mười năm trước! Tập đoàn đã chôn giấu hàng vạn tấn khí độc đó dưới đáy Phân khu 9 để phi tang bằng chứng diệt chủng của chúng!"


Lão Sơn nắm chặt lấy vai Đạt, giọng nói run rẩy nhưng đầy u uất:


"Đạt, nghe ta nói đây. Tập đoàn Aero-Vina sẽ không bao giờ để sự thật này lọt ra ngoài. Một khi hệ thống Phong Thần phát hiện ra biến động nồng độ khí độc rò rỉ, Phó tổng giám đốc Trịnh Xuân và Quản lý Phan Nam sẽ lập tức kích hoạt 'chiến dịch sương lưu huỳnh' – chúng sẽ xả thải hóa chất cực độc xuống toàn bộ Phân khu 9 dưới danh nghĩa 'khử trùng tai nạn công nghiệp' để tiêu diệt toàn bộ cư dân ổ chuột, xóa sạch mọi dấu vết và nhân chứng! Chúng ta không còn thời gian để ẩn náu dưới lòng đất nữa!"


"Chiến dịch sương lưu huỳnh... chúng muốn giết sạch tất cả chúng ta sao?" Tèo 'Ống' đứng bên cạnh rụt cổ, đôi mắt ngập tràn sợ hãi.


"Đúng thế," Lão Sơn kiên quyết nhìn Đạt. "Mày phải đưa Vy vượt biên lên Thượng tầng ngay lập tức! Chỉ có môi trường vô trùng tuyệt đối trên đó mới cứu được lá phổi xơ hóa của con bé, và chỉ có trên đó mày mới tìm được thuốc đặc trị nano cứu mạng nó. Nhưng rào cản lớn nhất... chính là Cổng áp suất Phân khu 9."


Đạt mím chặt môi. Anh biết rất rõ về Cổng áp suất Phân khu 9 – ranh giới an ninh tàn nhẫn được canh giữ nghiêm ngặt bởi Bảo an trưởng Hùng và Trung úy Hoàng. Trạm gác đó được trang bị hệ thống cảm biến áp suất tĩnh cực kỳ nhạy bén của Phong Thần. Bất kỳ ai đi qua cổng đều phải chịu một đợt sụt áp suất thử nghiệm để đo dung tích phổi.


"Vy với chỉ số LPI cấp F- hiện tại không thể chịu nổi đợt sụt áp đó," Đạt trầm ngâm nói qua bộ lọc mặt nạ. "Chỉ cần bước vào buồng quét, lồng ngực yếu ớt của em ấy sẽ bị xẹp phổi ngay lập tức. Và cảm biến áp suất của Phong Thần sẽ phát hiện ra sự thay đổi thể tích lồng ngực bất thường, kích hoạt rào chắn laser bóp nghẹt tiêu diệt tại chỗ."


Lão Sơn lầm lũi đi về phía góc phòng khám, dùng chân gạt một tấm ván gỗ mục nát lên, để lộ ra chiếc rương gỗ cổ điển bọc chì chống nhiễu mà bà cụ Mười mù đã cẩn thận bảo quản suốt mười năm qua. Lão mở nắp rương, lấy ra một tập tài liệu giấy ố vàng bám đầy bụi đồng thau.


"Cha mày – Trần Tiến Phong – trước khi bị tập đoàn thủ tiêu đã nghiên cứu ra giải pháp cho việc này," Lão Sơn đặt tập tài liệu trước mặt Đạt. "Đây là Bản thiết kế bộ lọc khí analog tự do. Ông ấy không chỉ thiết kế bộ lọc, mà còn thiết kế một hệ thống nẹp sườn cơ học chống áp suất âm dựa trên nguyên lý đàn hồi của lò xo đồng thau."


Đạt run rẩy mở tập bản vẽ ra. Dưới ánh sáng vàng vọt của đèn halogen, những nét vẽ kỹ thuật ba chiều bằng tay chính xác đến từng micromet của người cha quá cố hiện lên rõ nét. Anh lập tức ngộ ra nguyên lý chiến thuật: bộ nẹp sườn cơ học sử dụng các lò xo đồng thau có lực đàn hồi chuẩn xác 0.15 Newton sẽ ôm chặt lấy lồng ngực Vy, đóng vai trò như một bộ khung xương ngoài chịu lực lực nén, ngăn không cho lồng ngực cô bé bị xẹp xuống khi đi qua buồng sụt áp của cổng an ninh.


"Nhưng còn hệ thống cảm biến áp suất tĩnh của Phong Thần?" Đạt hỏi, đôi mắt xước xát dán chặt vào bản vẽ. "Nẹp sườn giữ cho phổi không xẹp, nhưng Phong Thần vẫn sẽ quét ra nhịp thở yếu ớt, đứt quãng của em ấy."


"Mày phải dùng thiết bị bẻ khóa Xung Phổi 09 để đồng bộ nhịp thở của Vy khớp hoàn hảo với nhịp thở của mày," Lão Sơn chỉ vào thiết bị bẻ khóa đang nằm chập mạch trên bàn. "Mày phải cắm cáp kết nối ngực cổng đồng bọc carbon vào chip phổi v1.2 của Vy, phát xung điện từ ghi đè dữ liệu áp suất thời gian thực truyền về máy chủ tập đoàn. Khi hai anh em mày cùng hít vào thở ra đồng bộ theo một tần số chung, hệ thống quét tĩnh sẽ ghi nhận chỉ số LPI của một cá thể khỏe mạnh bình thường (LPI cấp C) và tự động mở cổng."


Đạt nhìn xuống thiết bị Xung Phổi 09 bên hông mình. Vỏ nhựa của nó đã bị nóng chảy nhẹ sau ca ép tim kích điện sinh học 12V ở Nhánh 9B, các bo mạch kỹ thuật số bên trong hoàn toàn bị thiêu rụi, pin sinh học cạn kiệt về mức 0%.


"Bo mạch số hóa đã cháy sạch rồi," Đạt nói, giọng lo lắng. "Cảnh sát khí quyển đang quét phổ RF tầm ngắn rất gắt gao ngoài ngõ. Nếu con sửa chữa bằng linh kiện số, Phong Thần sẽ phát hiện ra sóng lậu ngay lập tức."


"Vậy thì bẻ khóa bằng cơ học analog khép kín," Đạt tự trả lời mình, đôi mắt anh lóe lên tia sáng quyết đoán của một kỹ sư bảo trì lão luyện. Anh nhấc chiếc Tua vít titan cán đồng lên. "Con sẽ bypass hoàn toàn bộ vi xử lý kỹ thuật số của Xung Phổi 09. Con sẽ dùng một rơ-le điện từ cổ điển và hệ thống bánh răng lò xo đồng thau để tạo ra một bộ dao động nhịp thở cơ học tuần hoàn khép kín. Không sóng vô tuyến, không kết nối internet số hóa. Phong Thần sẽ không thể định vị được tần số bẻ khóa của con."


Suốt năm giờ đồng hồ tiếp theo, phòng khám ngầm của Lão Sơn ngập trong tiếng mài giũa kim loại nhỏ rít và khói hàn thiếc hăng hắc. Đạt làm việc điên cuồng bất chấp vết thương rỉ máu trên ngực trái đang được vá bằng keo sinh học. Anh dùng tua vít titan tháo dỡ các bánh răng đồng thau nhỏ xíu từ chiếc máy thở cũ của cha, mài giũa tỉ mỉ từng chi tiết dưới kính hiển vi quang học của Lão Sơn để đạt độ chính xác micromet.


Anh quấn lại cuộn cảm từ trường bằng sợi đồng bọc carbon cách điện, nối trực tiếp vào một khối pin dẻo tự sạc bằng thân nhiệt dán ngoài da. Chiếc Xung Phổi 09 rách nát giờ đây được tái sinh dưới hình dạng một chiếc hộp cơ khí chắp vá, phát ra những tiếng "tích... tách... tích... tách" cơ học đều đặn như nhịp đập của một quả tim đồng thau.


Phía bên kia bàn làm việc, Lão Sơn cũng hoàn thành việc gia công bộ khung nẹp xương sườn cơ khí bằng thép lò xo nhẹ bọc chì cho Vy. Lão lắp đặt bộ nẹp ôm sát lồng ngực nhỏ nhắn của cô bé, siết chặt các khớp lò xo bằng cờ-lê lực đúng mức đàn hồi 0.15 Newton.


*Khục... khục...*


Vy khẽ mở mắt, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn Đạt qua lớp kính mặt nạ phòng độc cũ kỹ bám đầy muội than. Sắc mặt cô bé nhợt nhạt, cổ họng cấy ghép cổng nối máy thở khẽ rung lên đau đớn.


"Anh... anh hai... em đau... lồng ngực em... cứng quá..." Vy thì thầm, giọng nói yếu ớt, đứt quãng.


Đạt quỳ xuống bên giường bệnh, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của em gái. Vết sẹo mỏng trên tay phải anh ấm áp truyền nhiệt lượng sang cho cô bé. Anh cố giữ giọng nói của mình thật điềm tĩnh và ấm áp qua bộ loa mặt nạ rè rè:


"Vy... nghe anh nói. Ngoài ngõ đang có sương độc tràn về. Phòng khám của Lão Sơn sắp không còn an toàn nữa. Anh phải đưa em lên Thượng tầng ngay đêm nay để tìm thuốc đặc trị cho em. Bộ khung này sẽ bảo vệ phổi của em khi đi qua cổng áp suất. Em có tin anh không?"


Vy nhìn vào ánh mắt kiên định, đầy thấu cảm của anh trai, rồi nhìn xuống vết thương băng bó rỉ máu bên ngực trái của Đạt. Cô bé mỉm cười yếu ớt, siết nhẹ tay anh:


"Em tin anh... Anh hai ở đâu... em ở đó..."


Lão Sơn đứng bên cạnh, trầm ngâm nhìn hai anh em. Lão biết phi vụ vượt biên lậu này là một canh bạc sinh tử cực kỳ mạo hiểm. Nếu bẻ khóa thất bại, lồng ngực của cả hai sẽ bị nghiền nát bởi hệ thống khóa áp suất âm khẩn cấp của cổng an ninh, và Đạt sẽ biến thành kẻ đào tẩu bị truy nã đỏ vĩnh viễn toàn phân khu.


"Đến giờ rồi," Lão Sơn nói, giọng lão luyện trầm u uất. "Sương lưu huỳnh sắp tràn xuống ngõ 42. Đội tuần tra của Bảo an trưởng Hùng đang tăng cường gác chốt cổng an ninh áp suất Phân khu 9 phía trước. Mày phải kết nối đồng bộ ngay lập tức."


Đạt hít một hơi thật sâu bầu không khí nồng mùi bạc hà của phòng khám lậu. Anh nhấc sợi dây cáp bẻ khóa ngực cổng đồng bọc carbon cách điện từ chiếc Xung Phổi 09 chắp vá lên, luồn đầu cáp qua khe hở của lớp áo bảo hộ của Vy, hướng thẳng về phía cổng nối kim loại rỉ sét trên cổ họng và lồng ngực của cô bé.


*Cạch!*


Đầu cáp bẻ khóa cắm chặt vào cổng nối ngực của Vy. Một dòng điện xung cơ học cực ngắn phát ra từ chiếc hộp Xung Phổi 09, truyền dẫn trực tiếp vào chip phổi v1.2 cấy trong phế quản của cô bé.


Lồng ngực của Vy bỗng giật mạnh một cái. Dưới tác động của xung kích thích cơ học khép kín, cơ hoành của cô bé bắt đầu co thắt nhịp nhàng, hít vào và thở ra theo đúng chu kỳ "tích... tách... tích... tách" của chiếc hộp bẻ khóa đeo bên hông Đạt. Nhịp thở của hai anh em bắt đầu đồng điệu hoàn hảo, hòa làm một tần số sinh học duy nhất giữa bóng tối ngột ngạt của căn hầm ngầm, sẵn sàng bước vào ca vượt biên đầy giông bão trước họng súng của lính gác cổng an ninh áp suất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!