Đơn Thuốc Từ Thượng Tầng
Tiếng rít nghẹn của chiếc máy thở analog cũ kỹ bọc chì đặt dưới góc gác xép như một nhịp đập cơ khí lỗi nhịp, cố gắng bơm từng ngụm khí loãng vào lồng ngực đang co thắt của Trần Khánh Vy. Trên màn hình LED rỉ sét của bộ đo chỉ số thích nghi phổi, con số hiển thị LPI nhấp nháy sắc đỏ tàn nhẫn: F-.
"Khục... khục... hộc..."
Vy co rúm người lại dưới tấm chăn mỏng sờn rách. Đôi mắt to tròn vốn dĩ trong trẻo của cô bé giờ đây hằn lên những tia máu đỏ vì thiếu oxy, nước da nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn neon vàng vọt của phòng trọ gác xép ngõ 42. Cổng nối máy thở bằng kim loại cấy nơi cổ họng cô bé khẽ rung lên theo mỗi cơn ho, rỉ ra một vệt dịch lỏng màu hồng nhạt. Bụi silic siêu mịn từ đợt xả thải của Thượng tầng đã lách qua lớp màng lọc rách nát của chiếc mặt nạ cũ, găm thẳng vào các phế nang, thiêu rụi khả năng tự thở của cô bé mười mười tám tuổi.
Trần Tiến Đạt quỳ bên cạnh em gái, bàn tay gầy guộc bám đầy dầu mỡ máy nén khẽ vuốt nhẹ lưng cô bé. Lồng ngực anh thắt chặt lại. Nỗi sợ hãi tột cùng – nỗi ám ảnh về cái chết ngạt của cha mẹ mười năm trước trong vụ rò rỉ khí độc Hồng Hà – lại trỗi dậy, bóp nghẹt phế quản anh. Anh tháo mặt nạ phòng độc của mình ra, để lộ khuôn mặt hốc hác sạm muội than, cố giữ giọng nói rè rè qua bộ khuếch âm tự chế sao cho bình tĩnh nhất:
"Vy... ráng thở chậm lại. Hít bằng bụng... đừng dùng cơ ngực. Có anh ở đây rồi."
Bên cạnh chiếc giường sắt rỉ sét, một bóng người thanh lịch đang đứng lặng im. Đó là Bác sĩ Tâm. Ông mặc chiếc áo blouse trắng tinh tế tương phản hoàn toàn với vẻ nhếch nhác, ẩm mốc của căn gác xép bám đầy rác thải công nghệ. Gương mặt ông che kín sau chiếc mặt nạ lọc khí thông minh viền mạ chrome sáng bóng, chỉ có đôi mắt nghiêm nghị sau lớp kính bảo hộ là đang chăm chú nhìn vào bảng chẩn đoán hình ảnh phế quản ba chiều hiển thị trên máy tính bảng cầm tay.
"Phổi của con bé đang bị xơ hóa giai đoạn hai cấp tính," Bác sĩ Tâm cất giọng đều đều, lạnh lùng như một bản báo cáo thuật toán. "Các hạt bụi thạch anh nano phế thải đã bám chặt vào màng phế nang, kích hoạt phản ứng viêm hệ thống. Nếu không có thuốc ức chế đào thải đặc trị từ Thượng tầng, màng phổi của nó sẽ thủy tinh hóa hoàn toàn trong vòng chưa đầy một tuần. Khi đó, ngay cả máy thở bọc chì của cha cậu cũng không cứu được nó đâu."
Đạt ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy khẩn thiết nhìn vị bác sĩ phản tỉnh: "Bác sĩ Tâm... cháu xin ông. Ông có thuốc đó đúng không? Cháu có thể làm bất cứ việc gì để trả nợ. Sửa van, chế tạo màng lọc, thậm chí... bẻ khóa..."
Bác sĩ Tâm khẽ hừ lạnh qua màng lọc mặt nạ. Ông đặt chiếc hộp lạnh y tế nhỏ màu bạc lên chiếc bàn gỗ bám đầy linh kiện cơ khí của Đạt.
"Tôi không làm từ thiện ở cái lỗ chuột Under-Grid này, Đạt. Thuốc kháng đào thải nano thế hệ mới có giá bằng cả gia tài ở Thượng tầng. Để tuồn được một liều ra ngoài, tôi đã phải đặt cược cả giấy phép hành nghề của mình." Tâm gõ ngón tay lên chiếc hộp lạnh. "Tôi biết cậu có kỹ năng bẻ khóa cơ học xuất sắc. Tôi cần cậu bẻ khóa và lập trình lại ba bộ van điều áp kỹ thuật số dòng cao áp mà tôi vừa thu thập được từ bệnh viện tập đoàn. Hãy biến chúng thành thiết bị không định danh. Đó là cái giá cho liều thuốc ức chế tạm thời này."
Đạt nhìn chiếc hộp lạnh bạc, rồi nhìn lồng ngực đang phập phồng yếu ớt của em gái. Anh không có sự lựa chọn.
"Cháu đồng ý. Cháu sẽ làm xong trong đêm nay."
Tâm gật đầu, lấy từ trong hộp ra một ống tiêm áp lực chứa dung dịch màu xanh lam nhạt. Ông cắm đầu kim vào cổng nối y tế trên cổ Vy, bóp nhẹ cò. Luồng huyết thanh mát lạnh nhanh chóng đi vào cơ thể cô bé. Tiếng ho khan dịu dần, nhịp thở của Vy bắt đầu đều đặn hơn, chỉ số LPI trên màn hình nhích nhẹ từ F- lên F.
"Đây chỉ là liều ức chế nhẹ để kéo dài thời gian," Tâm đứng dậy, thu dọn dụng cụ. "Nó chỉ có tác dụng trong vòng ba ngày. Sau ba ngày, nếu không có liều thuốc nano đặc trị thực sự, tình trạng xơ hóa sẽ bùng phát mạnh hơn gấp đôi. Cậu có ba ngày để kiếm đủ mười ngàn Tín dụng Lít-Oxy, hoặc tìm cách tự bẻ khóa hệ thống phân phối của tập đoàn để lấy thuốc. Quyết định là ở cậu."
Bác sĩ Tâm vừa bước xuống cầu thang gác xép để rời đi thì một tiếng "rầm" dữ dội vang lên từ phía dưới. Cánh cửa tôn rỉ sét của phòng trọ bị một lực mạnh đạp văng ra, đập mạnh vào vách tường sắt tạo nên âm thanh chói tai.
"Thằng Đạt! Mày trốn nợ đến bao giờ hả?"
Một giọng nói chua ngoa, chói lót qua bộ loa khuếch âm rẻ tiền vang lên. Lê Thị Mai – thím dâu của Đạt – bước vào trước. Bà ta mặc bộ đồ bộ thun lòe loẹt bám đầy vết ố dầu mỡ, khuôn mặt sắc sảo đầy vẻ tham lam ẩn sau chiếc mặt nạ lọc khí trang trí vỏ nhựa giả kim loại mạ bạc rẻ tiền. Theo sau bà ta là Trần Tiến Dũng, bác ruột của Đạt. Gã có dáng người mập lùn, mặc chiếc áo khoác đồng phục rác thải sờn rách của tập đoàn Aero-Vina, đôi mắt ti hí đảo liên tục quanh căn phòng trọ chật hẹp.
Bác sĩ Tâm khẽ né người qua một bên, cúi đầu bước nhanh ra ngoài ngõ để tránh rắc rối. Mai liếc nhìn vị bác sĩ bằng ánh mắt khinh miệt rồi xộc thẳng lên gác xép, tay cầm chiếc máy đo dung tích phổi cầm tay cũ kỹ gõ mạnh vào thành cầu thang.
"Bác Dũng, thím Mai..." Đạt đứng chắn trước giường của Vy, bàn tay anh siết chặt chiếc Tua vít titan cán đồng giắt bên hông. "Vy nó vừa qua cơn nguy kịch, xin hai người nhỏ tiếng một chút."
"Nhỏ tiếng cái gì?" Mai chống nạnh, bộ loa mặt nạ rít lên một tiếng chói tai. "Bố mẹ mày chết mười năm rồi, khoản nợ ba bình khí nén áp suất cao Hồng Hà mà cha mày mượn trước khi qua đời vẫn chưa trả được một xu lãi! Hôm nay tao đến để siết nợ. Mày không có tiền thì tao mang cái bình khí nén Hồng Hà 01 bọc chì của cha mày đi!"
Trần Tiến Dũng bước lên gác, mắt gã lập tức khóa chặt vào chiếc máy thở analog cũ kỹ bọc chì đặt ở góc phòng. Gã nở nụ cười gian giảo: "Đạt à, bác cũng không muốn dồn cháu vào đường cùng. Nhưng dạo này chỉ số LPI của bác đang bị tụt xuống cấp D. Bác cần thăng cấp chỉ số để được lên tầng trên làm việc. Cái bình khí nén Hồng Hà 01 của cha cháu làm bằng hợp kim thép bọc chì cổ điển, mang ra chợ đen Phân khu 9 bán ít nhất cũng được một ngàn Tín dụng Lít-Oxy. Cháu đưa cho bác, coi như xóa nợ."
"Không được!" Đạt gầm lên, giọng nói khàn đặc vì phẫn nộ. "Đó là di vật duy nhất của cha cháu để lại! Chiếc máy thở bọc chì đó là thứ duy nhất giữ mạng cho Vy khi hệ thống điện lưới của tập đoàn bị cắt. Hai người không được chạm vào nó!"
"Mày dám quát tao à?" Mai bước tới, chĩa thẳng chiếc máy đo dung tích phổi vào mặt Đạt. "Mày chỉ là một thằng sửa van dạo rách rưới ở cái xó ngõ 42 này! Tao chỉ cần bấm một nút gọi cho giám sát thuế vụ Aero-Vina, báo cáo rằng mày đang vận hành một tiệm sửa van lậu không giấy phép và tàng trữ thiết bị bẻ khóa, cảnh sát khí quyển sẽ đến xích cổ mày ngay lập tức! Lúc đó, cả mày và con em gái dặt dẹo kia đều sẽ bị khóa van phổi, quăng xác ra bãi rác y sinh!"
Đạt nén giận, lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp áo bảo hộ sờn cũ. Vết xước trên tay phải từ ca bẻ khóa cứu bà cụ Thân chiều nay vẫn còn rỉ máu nhẹ, xót buốt. Anh nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Vy đang thoi thóp trên giường, rồi nhìn vẻ mặt tàn nhẫn, hăm dọa của thím dâu. Luật pháp của tập đoàn Aero-Vina luôn đứng về phía những kẻ có tiền và quyền lực. Chỉ cần Mai báo cảnh sát, anh sẽ mất tất cả, và Vy chắc chắn sẽ chết.
Anh hạ giọng, cố nén sự nhục nhã vào sâu trong lòng: "Bác Dũng... Vy nó đang cần máy thở này để duy trì sự sống. Xin bác nghĩ đến tình nghĩa gia đình, nghĩ đến người cha quá cố của cháu đã từng giúp đỡ bác khi còn ở tập đoàn. Cho cháu khất nợ thêm ba ngày. Cháu hứa sẽ kiếm đủ tiền trả cho hai người."
"Tình nghĩa gia đình không đổi ra Lít-Oxy để thở được, cháu trai ạ," Dũng cười khẩy, bước lại gần chiếc bàn gỗ làm việc của Đạt. Gã dọn rác y sinh cho tập đoàn nên cực kỳ nhạy cảm với mùi linh kiện điện tử và dầu máy nén đặc trưng.
Đột nhiên, ánh mắt gã khóa chặt vào đống đồ đạc hỗn độn trên bàn.
Ở đó, bên cạnh chiếc tua vít titan cán đồng, có vài bảng mạch chip phổi v1.2 đã bị cạy nắp bảo vệ, những sợi cáp đồng bọc carbon cách điện nằm ngổn ngang, và đặc biệt là ba chiếc lò xo van đồng thau mài tay đặc chủng lấp lánh dưới ánh đèn neon.
Ánh mắt Trần Tiến Dũng lóe lên sự tham lam nguy hiểm. Gã cầm một mảnh lò xo đồng lên, soi dưới ánh đèn, rồi quay sang nhìn Đạt với nụ cười đầy ẩn ý:
"Ồ... xem chúng ta có gì ở đây này. Lò xo đồng thau mài micromet đặc chủng... và chip phổi v1.2 đã bị can thiệp phần cứng. Đạt ơi là Đạt, hóa ra cháu không chỉ sửa van thở dạo, mà còn là một 'Kẻ Trộm Khí' chuyên bẻ khóa chip phổi lậu đúng không?"
Lồng ngực Đạt lạnh toát. Anh nhận ra mình đã sơ suất không dọn dẹp bàn làm việc trước khi họ xông vào. Bí mật chí mạng của anh đã bị gã bác ruột xảo quyệt nắm thóp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!