Nhạc nềnIrregular

Chui Vào Đường Thải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng thép lạnh rít lên ghê người ngay trên đỉnh đầu. Những chiếc móng vuốt hợp kim của Sói Sắt 01 đang cào cấu điên cuồng vào tấm tôn rỉ sét của nắp cửa sập, tạo ra những âm thanh ken két nhức óc. Qua những khe hở hẹp, luồng ánh sáng quét đa phổ màu đỏ máu của nó rọi xuống như những lưỡi dao laser, lia quét liên tục qua khoảng không tối tăm của hầm chứa than.


"Đi mau! Không còn thời gian nữa!" Lão Sơn khàn giọng thì thầm, bàn tay gầy gò gân guốc của ông đẩy mạnh vào bả vai Đạt.


Trong bóng tối chật hẹp, Đạt nhìn sư phụ mình, rồi nhìn sang Tùng 'Thợ Sắt' đang nằm bất tỉnh nhân sự trên lớp than vụn. Mỏm cụt cánh tay trái của Tùng đã được vá kín bằng keo dán áp suất sinh học, nhưng gương mặt gã vẫn tái nhợt vì mất máu. Tùng quá yếu, cơ thể hộ pháp của gã không thể chịu đựng được việc bò trườn trong những đường ống thải chật hẹp. Lão Sơn sẽ ở lại để bảo vệ Tùng trong căn hầm bí mật được che chắn kỹ lưỡng này. Đó là lựa chọn duy nhất.


"Nhóc Tèo, dẫn đường!" Đạt nghiến răng ra lệnh, đôi tay gầy guộc nhưng săn chắc ôm chặt lấy thân hình nhỏ nhắn của Vy vào lòng.


Từ góc tối nhất của hầm than, một bóng người nhỏ thó, gầy nhom như một con chuột cống lách ra. Đó là Tèo 'Ống'. Thằng nhóc mười hai tuổi bọc mình trong bộ đồ thun đen ôm sát bám đầy muội than, đầu đội chiếc đèn pin tự chế phát ra luồng ánh sáng đỏ mờ nhạt để tránh gây chú ý. Tèo không nói một lời, chỉ gật đầu rồi nhanh nhẹn chui tọt vào một đường ống sắt rỉ sét đường kính chưa đầy nửa mét, nằm khuất sau đống than cũ.


Đạt bế Vy, khom người lách vào theo. Ngay khi gót chân anh vừa khuất sau miệng ống, Lão Sơn đã kéo một tấm sắt dày bọc chì che kín lối vào, cô lập hoàn toàn họ với thế giới bên trên.


Cảm giác ngột ngạt và nóng bức lập tức ập đến như một cái tát trời giáng. Đây là Đường ống thoát khí thải 'Trục 09' — huyết mạch xả thải nhiệt độ cao chạy dọc dưới lòng đất Phân khu 9, dẫn thẳng từ các nhà máy lọc khí của Thượng tầng xuống đáy ổ chuột. Nhiệt độ không khí bên trong ống lúc này đã chạm ngưỡng 48 độ C. Hơi nóng hầm hập mang theo mùi hăng hắc của nhựa cháy, lưu huỳnh và dầu máy công nghiệp đậm đặc phả thẳng vào mặt Đạt, khiến phế quản vốn bị bỏng nhiệt nhẹ của anh bỏng rát như bị cào xé.


"Anh Đạt, bám sát em. Đoạn này ống dốc, cẩn thận trượt chân xuống hố ga thải hóa chất," tiếng Tèo 'Ống' vọng lại, nhỏ rít và rè rè qua màng lọc mặt nạ.


Đạt dùng một tay ôm chặt Vy, tay kia bám vào những mối hàn rỉ sét trên vách ống để giữ thăng bằng. Vy nằm im lìm trong lòng anh, hơi thở khò khè yếu ớt rít lên từng nhịp qua chiếc máy thở bọc chì cũ kỹ. Bộ màng lọc nano quân sự mới lắp chỉ hoạt động với 40% hiệu suất, đang phải căng mình lọc bỏ những hạt bụi silic và hóa chất độc hại trong luồng khí thải nóng bỏng này. Mỗi nhịp thở của Vy là một lần trái tim Đạt thắt lại. Anh phải đưa em gái thoát khỏi đây, bằng mọi giá.


*Rầm! Coong!*


Một tiếng động lớn dội lại từ phía sau, làm rung chuyển cả đoạn ống sắt rỉ. Đạt giật mình quay đầu lại. Qua lớp kính mặt nạ xước xát, anh nhìn thấy luồng ánh sáng đỏ rực đa phổ của Sói Sắt 01 đã xuất hiện ở lối vào đường ống. Con quái thú cơ khí sinh học bốn chân đã tìm ra đường xuống. Nó đang co cụm cơ thể bằng thép đen tuyền, dùng những chiếc móng vuốt hợp kim sắc bén cắm chặt vào vách ống rỉ sét, bắt đầu trườn đuổi theo họ.


"Nó đến rồi! Nhanh lên, nhóc Tèo!" Đạt khàn giọng thúc giục, bả vai trái bị rách da của anh lại rỉ máu, thấm đẫm lớp áo bảo hộ lao động sờn cũ.


Tèo 'Ống' hoảng loạn. Tiếng móng vuốt kim loại rít lên ken két sát nút phía sau khiến thằng bé mất bình tĩnh. Trong cơn hoảng sợ, Tèo rút phắt chiếc còi đồng nhỏ tự chế giắt bên hông ra. "Em sẽ làm nhiễu cảm biến của nó!"


"Đừng! Tèo, dừng lại!" Đạt hét lên, nhưng đã quá muộn.


Tèo ngậm còi, dùng hết sức bình sinh thổi mạnh. Một luồng sóng siêu âm tần số cao phát ra. Nhưng thằng bé đã quên mất một quy luật vật lý chí mạng: trong không gian cực kỳ hẹp, kín và có vách ngăn bằng thép cứng như Trục 09, sóng âm không thể phát tán. Luồng sóng siêu âm dội ngược liên tục vào vách ống, tạo ra những tiếng rít cộng hưởng chói tai, nhức óc.


Sóng âm dội ngược không những không làm nhiễu được Sói Sắt 01, mà ngược lại, tiếng động vang dội đã cung cấp cho bộ cảm biến acoustic của con quái thú một tọa độ định vị cực kỳ chính xác. Con robot gầm lên một tiếng tuabin chói tai, các khớp thủy lực co giãn mạnh mẽ, giúp nó lao vọt về phía trước với tốc độ kinh hoàng.


"Chết tiệt!" Đạt nghiến răng. Đầu óc anh quay cuồng vì tiếng rít cộng hưởng. Sói Sắt 01 chỉ còn cách họ chưa đầy mười lăm mét. Ánh sáng đỏ đa phổ đã rọi sát gót chân anh.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Đạt ép mình phải giữ cái đầu lạnh của một kỹ sư. Anh nhìn lên những đường ống phụ chằng chịt trên trần ống. Kính quét quang phổ đa sắc cũ trên mắt anh hiển thị một luồng nhiệt lượng khổng lồ đang tích tụ phía trước.


"Tèo! Van xả 9B phía trước sắp xả định kỳ đúng không?" Đạt hét lớn qua loa mặt nạ.


"Đúng... đúng thế! Chỉ còn khoảng ba mươi giây nữa! Nhiệt độ ở đó lên tới 60 độ C, chúng ta sẽ bị luộc chín mất!" Tèo khóc không ra tiếng.


"Không, đó là cơ hội duy nhất của chúng ta. Lợi dụng luồng khí thải nóng!" Đạt quyết định đặt cược mạng sống. Anh biết Sói Sắt 01 săn mồi dựa trên thuật toán nhận diện bức xạ nhiệt cơ thể người (37 độ C) nổi bật giữa môi trường. Nếu môi trường xung quanh nóng hơn cơ thể, cảm biến tầm nhiệt của nó sẽ bị bão hòa vĩnh viễn.


"Tèo, khóa chặt van thở! Kích hoạt Hơi Thở Sông Hồng!" Đạt ra lệnh.


Anh nhắm mắt, hít một hơi nông từ bình oxy của Vy, rồi bắt đầu vận dụng kỹ thuật Thiền thở Sông Hồng (Trung cấp). Anh chủ động kiểm soát hệ thần kinh phế vị, ép nhịp tim sụt giảm xuống dưới 50 nhịp/phút. Nhịp thở của anh chậm lại, kéo dài ra, chỉ còn đúng 4 lần trong một phút. Cơ thể Đạt bắt đầu rơi vào trạng thái ngủ đông lâm sàng tạm thời, nhiệt lượng tỏa ra ngoài da giảm xuống mức tối thiểu.


*Rắc... rắc... XÌIIIIII!*


Cánh van điều áp khổng lồ của Nhánh 9B ngay trên đầu họ đột ngột mở toang. Một luồng hơi nước và khí thải siêu nhiệt độ lên tới 60 độ C phun ra cuồn cuộn, lấp đầy toàn bộ không gian đường ống Trục 09 bằng một màn sương trắng xóa, nóng bỏng.


Hơi nóng cực hạn ập vào. Đạt cảm thấy da thịt dưới lớp áo bảo hộ như bị thiêu đốt. Phổi anh bỏng rát dữ dội khi hít phải một lượng nhỏ khí nóng rò rỉ qua màng lọc mặt nạ cũ rách. Anh đau đớn đến mức muốn ngất đi, nhưng lý trí kiên định buộc anh phải hành động.


Đạt dùng toàn bộ thân mình che chắn hoàn toàn cho Vy, ôm chặt cô bé vào lòng. Anh áp sát lồng ngực và tấm lưng bọc bộ khung nẹp sườn cơ khí móp méo của mình vào vách ống sắt rỉ sét ẩm ướt — nơi những vũng nước ngưng tụ lạnh lẽo hiếm hoi còn sót lại dưới đáy ống. Sự chênh lệch nhiệt độ cực hạn giữa vách ống ẩm và luồng khí nóng 60 độ C tạo ra một vùng nhiệt độ trung hòa xung quanh cơ thể anh, làm nhòe hoàn toàn bức xạ nhiệt của hai anh em trên màn hình hồng ngoại.


Sói Sắt 01 lao đến ngay giữa màn sương siêu nhiệt. Con quái thú đột ngột khựng lại. Luồng hơi nước 60 độ C bốc nghi ngút đã làm bão hòa hoàn toàn bộ cảm biến tầm nhiệt đa phổ của nó. Trên màn hình quét hiển thị liên kết với Phong Thần, toàn bộ không gian Trục 09 chỉ là một màu đỏ rực của khí thải siêu nhiệt. Mục tiêu mang bức xạ nhiệt 37 độ C của Đạt đã hoàn toàn biến mất, hòa lẫn vào nhiệt lượng của đường ống.


Con quái thú xoay tròn cái đầu thép đen tuyền, các cảm biến áp suất rít lên những tiếng u u hoang mang. Nó bước đi lảo đảo, những chiếc móng vuốt hợp kim quệt nhẹ vào vách ống rỉ sét ngay sát cạnh vai Đạt, nhưng không thể phát hiện ra anh.


Đạt nín thở tuyệt đối, tim đập chậm đến mức gần như đứng im. Anh nhìn con quái thú qua màn sương nóng, cầu nguyện cho nó sẽ bỏ qua và di chuyển tiếp.


Nhưng số phận đã không mỉm cười với họ.


Chiếc máy thở analog bọc chì của Vy, dưới tác động của nhiệt độ cao đột ngột từ luồng khí thải Nhánh 9B, bắt đầu có dấu hiệu quá tải áp suất cơ học. Một mối nối cao su cũ kỹ trên đường ống dẫn oxy của cô bé bị nứt nhẹ.


*Xì... xì...*


Một vệt nước ngưng tụ kèm theo luồng khí oxy tinh khiết rò rỉ ra, tạo ra những tiếng rít nhỏ nhưng cực kỳ sắc bén giữa không gian tĩnh lặng của đường ống.


Tiếng rít cơ học lập tức kích hoạt cảm biến áp suất siêu nhạy của Sói Sắt 01. Đầu con quái thú giật mạnh một góc chín mươi độ. Đôi mắt quét đa phổ màu đỏ máu của nó đột ngột sáng rực lên trong màn sương trắng, khóa chặt vào góc tối nơi Đạt đang ẩn nấp. Tiếng móng vuốt kim loại của nó rít lên rùng rợn trên nền sắt gỉ, hướng thẳng về phía anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!