Bóng Ma Sói Sắt
Mùi cồn sát trùng rẻ tiền trộn lẫn với hương ngải cứu khô ngột ngạt không thể che giấu được mùi máu tươi đang rỉ ra từ cánh tay hoại tử của Tùng. Dưới ánh sáng vàng vọt, chao đảo của chiếc đèn halogen treo lơ lửng trên trần gạch nứt nẻ của phòng khám lậu ngõ 42, Lão Sơn đang mồ hôi nhễ nhại. Đôi mắt lão đeo chiếc kính lúp đa tròng y khoa rỉ sét, phản chiếu lưỡi cưa xương cơ học đang rít lên những tiếng ghê rợn.
"Giữ chặt nó, Đạt! Đừng để nó co giật, lệch một li là lưỡi cưa cắt vào động mạch chủ đấy!" Lão Sơn khàn giọng ra lệnh, giọng nói rè rè qua màng lọc mặt nạ cũ kỹ bám đầy muội than.
Trần Tiến Đạt nghiến chặt răng, dùng cả hai tay đè chặt lấy bả vai lực lưỡng của Tùng "Thợ Sắt". Bả vai trái của chính Đạt vẫn đang rách da rỉ máu sau cuộc đào thoát nghẹt thở từ pháo đài khí nén, mỗi lần dùng lực là một cơn đau buốt nhói găm thẳng vào hệ thần kinh. Bộ khung nẹp xương sườn cơ khí bọc chì trên ngực anh bị móp méo một phần thanh nẹp do dính mũi kim áp lực của sát thủ Kim Khí trước đó, giờ đây ép chặt vào lồng ngực khiến nhịp thở của anh trở nên khò khè, khó nhọc.
Trên chiếc bàn mổ bằng thép hoen rỉ, cánh tay trái của Tùng đã đen kịt hoàn toàn từ khuỷu tay trở xuống. Độc tố bọt khí nitơ từ mũi kim áp lực của gã sát thủ đã phá hủy hoàn toàn hệ thống mao mạch, biến những thớ cơ bắp cuồn cuộn của người thợ cơ khí dạo thành một khối thịt chết thối rữa, bốc lên thứ mùi hăng hắc kinh hoàng. Tùng đã được Lão Sơn tiêm thuốc tê lậu, nhưng cơn chấn động sinh học quá lớn vẫn khiến thân hình hộ pháp của gã thỉnh thoảng co giật mạnh, miệng rên rỉ vô thức qua bộ lọc khí rách nát.
*Rầm... rầm... rít...*
Tiếng lưỡi cưa cơ học nghiến vào xương cánh tay Tùng phát ra những âm thanh rùng rợn. Đạt nhắm mắt lại, nén cơn buồn nôn. Anh cảm nhận rõ ràng máu nóng của bạn thân bắn tung tóe qua lớp găng tay bảo hộ lao động sờn cũ, thấm đẫm vào vệt sẹo mỏng màu xám nhạt trên mu bàn tay phải của anh — vệt sẹo kỳ lạ vừa tự se lại một cách thần kỳ sau khi bị bỏng hóa chất ở bãi rác y sinh cách đây không lâu.
"Xong rồi!" Lão Sơn thở hắt ra, nhanh tay vứt khúc xương hoại tử đen kịt vào chiếc xô sắt dưới chân. Tiếng *xoảng* khô khốc vang lên như một dấu chấm hết cho một phần cơ thể của người anh em sinh tử.
Lão Sơn lập tức cầm lấy tuýp keo dán áp suất sinh học khẩn cấp mà Đạt vừa mang về, bóp mạnh chất keo xám đục phủ kín lên mặt cắt mỏm cụt của Tùng. Chất keo nhanh chóng đông cứng khi tiếp xúc với dịch cơ thể, vá kín các mạch máu đang phun trào và ngăn không cho bọt khí nitơ tiếp tục rò rỉ ngược lên tim. Nhịp tim của Tùng trên chiếc máy đo analog cũ kỹ bắt đầu chậm lại, ổn định ở mức yếu ớt.
Đạt buông lỏng hai tay, lảo đảo lùi lại một bước. Phổi anh rát buốt như bị thiêu đốt. Chỉ số LPI cấp F của một cư dân ổ chuột khiến lồng ngực anh thắt chặt lại vì thiếu oxy sau ca phẫu thuật căng thẳng. Anh lết từng bước chân nặng nề về phía chiếc giường sắt ở góc tối phòng khám, nơi em gái Vy đang nằm dưỡng bệnh.
Vy vẫn đang hôn mê nhẹ, gương mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn mờ. Cổ họng cô bé, nơi cấy ghép cổng nối máy thở kim loại rỉ sét nhẹ, khẽ rung lên theo từng nhịp thở yếu ớt. Đạt cẩn thận mở chiếc túi vải của Bảo 'Rác', lấy ra bộ màng lọc nano quân sự mới cướp được từ pháo đài Aero-Vina. Bộ màng lọc vẫn còn hoạt động tốt với 40% hiệu suất lọc bụi mịn silic.
Bằng những ngón tay run rẩy nhưng chuẩn xác của một thợ sửa van dạo, Đạt tháo nắp bảo vệ chiếc máy thở bọc chì cũ kỹ của cha, nhẹ nhàng chèn bộ màng lọc mới vào ống thở của Vy. Anh kết nối bình oxy tinh khiết 95% vừa giành giật được từ tay sát thủ vào hệ thống van cơ học.
*Xoẹt... rít...*
Tiếng van cơ học rít lên một luồng khí mát lành, tinh khiết. Chỉ sau vài giây hít thở luồng oxy tinh khiết cao cấp, sắc mặt nhợt nhạt của Vy bắt đầu hồng hào trở lại, lồng ngực gầy yếu ngừng co thắt dữ dội và nhịp thở trở nên đều đặn, êm ái. Nhìn nụ cười bình yên trong giấc ngủ của em gái, Đạt khẽ thở phào, cảm giác mệt mỏi rã rời như muốn đánh sụp ý thức của anh.
Lão Sơn tháo găng tay bám đầy máu, bước lại gần giường bệnh. Lão nhìn chăm chú vào vệt sẹo mỏng màu xám nhạt trên tay phải Đạt, rồi lại nhìn vào gương mặt hốc hác của anh. Đôi mắt lão luyện sau lớp kính đa tròng rỉ sét ánh lên một vẻ nghi ngại sâu sắc.
"Đạt, vết bỏng hóa chất ở bãi rác của mày... tại sao lại lành nhanh như vậy?" Lão Sơn trầm giọng hỏi, âm thanh rè rè qua màng lọc mặt nạ đầy vẻ nghiêm nghị.
Đạt khẽ rụt tay lại, lầm lì không đáp. Anh không muốn tiết lộ về dòng điện sinh học kỳ lạ tự phát ra từ cơ thể mình, thứ dị năng tự chữa lành mà chính anh cũng chưa thể lý giải.
Lão Sơn thở dài, không gặng hỏi thêm. Lão bước tới tủ thuốc, rút ra một chiếc hộp sắt cũ chứa đầy các ống kim châm cứu dẫn điện y sinh. Lão ngồi xuống chiếc ghế mây ọp ẹp, ánh mắt u uất nhìn vào khoảng không tối tăm của phòng khám ngầm.
"Mày rất giống cha mày, Đạt ạ. Kiên định, bướng bỉnh và luôn mang cái đầu lạnh của một kỹ sư cơ khí chính xác," Lão Sơn nói, giọng trầm xuống như đang khơi gợi lại những ký ức đau buồn từ mười năm trước. "Nhưng cha mày đã chết vì tin vào sự nhân từ của tập đoàn. Tao không muốn thấy mày và con Vy đi vào vết xe đổ đó."
Đạt quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn sư phụ: "Thầy biết những gì về cái chết của cha mẹ con?"
Lão Sơn im lặng một lát, bàn tay gầy gò vuốt ve chiếc hộp sắt bám đầy bụi dầu. "Mười năm trước, tao từng là Trưởng phòng nghiên cứu y sinh của Aero-Vina. Tao là kẻ đã trực tiếp giám sát dự án thử nghiệm lâm sàng dòng chip phổi thế hệ đầu tiên. Vụ rò rỉ khí độc Hồng Hà năm đó... không phải là tai nạn kỹ thuật như tập đoàn tuyên bố trên truyền thông bẩn Thượng tầng."
Đạt nín thở, lồng ngực thắt chặt lại. "Ý thầy là sao?"
"Đó là một đợt xả thải thử nghiệm có chủ đích," Lão Sơn khàn giọng, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ và hối hận. "Chúng muốn kiểm tra giới hạn chịu đựng của chip phổi định danh trên cơ thể cư dân nghèo Phân khu 9. Cha mẹ mày, những kỹ sư hàng đầu thời đó, đã phát hiện ra sự thật và muốn công bố bản thiết kế bộ lọc khí analog tự do để cứu dân. Vì vậy, chúng đã thủ tiêu họ ngay trong làn sương độc đó. Tao đã từ chức, trốn xuống đây vận hành phòng khám lậu này để chuộc lại một phần tội lỗi..."
Lời tiết lộ của Lão Sơn như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Đạt. Nỗi đau mất mát bấy lâu nay biến thành ngọn lửa căm thù tột cùng cuộn trào trong huyết quản anh. Tập đoàn Aero-Vina không chỉ đánh thuế hơi thở của họ, chúng đã đầu độc cha mẹ anh, biến hàng triệu người nghèo thành những con chuột thí nghiệm y sinh vô cảm.
Đúng lúc này, chiếc bộ đàm vô tuyến analog tần số ngắn đặt trên bàn làm việc bỗng phát ra những tiếng rè rè chói tai, cắt ngang bầu không khí u tối của phòng khám.
*Rè rè... Phát hiện đối tượng Trần Tiến Đạt... Kẻ trộm khí nguy hiểm... Lệnh truy nã đỏ toàn Phân khu 9...*
Giọng nói lạnh lùng, uy quyền của Đại úy Lê Mạnh vang lên qua tần số vô tuyến cảnh sát bị rò rỉ: "Tất cả các đội tuần tra chú ý. Đối tượng Đạt đã bẻ khóa hệ thống điều áp pháo đài khí nén và gây thương tích cho nhân sự tập đoàn. Bất kỳ ai che giấu hoặc hỗ trợ đối tượng sẽ bị khóa van khí thở khẩn cấp vĩnh viễn. Triển khai Sói Sắt 01 tiến hành lùng sục Ngõ 42 ngay lập tức!"
Sắc mặt Lão Sơn đại biến. Lão lập tức đứng bật dậy. "Lê Mạnh đã ban bố lệnh truy nã đỏ! Chúng đang điều động Sói Sắt 01. Thằng điên đó hoạt động dựa trên thuật toán săn mồi sinh học của Phong Thần, cảm biến áp suất của nó có thể phát hiện ra một nhịp thở lệch tần số trong vòng bán kính năm mươi mét!"
"Chúng ta phải trốn đi đâu?" Đạt khẩn cấp hỏi, tay anh giắt chặt chiếc Tua vít titan cán đồng bên hông.
"Không kịp nữa rồi! Tiếng tuabin của nó đã ở đầu ngõ!" Lão Sơn chỉ tay xuống sàn nhà gạch nứt nẻ. "Chui xuống hầm chứa than dưới giường của Vy! Mau lên!"
Đạt nhanh chóng bế thốc Vy đang hôn mê nhẹ xuống, cùng Lão Sơn dìu thân hình hộ pháp của Tùng đang bất tỉnh vào hầm chứa than chật hẹp dưới nền đất. Căn hầm tối tăm, ngột ngạt và bám đầy bụi than đen kịt. Đạt vừa khép cánh cửa sập bằng tôn rỉ sét phía trên lại, thì tiếng động kinh hoàng ngoài ngõ đã dội thẳng vào màng nhĩ họ.
*Két... két... rầm...*
Tiếng móng vuốt kim loại sắc nhọn nện xuống nền đất đá khô khốc phát ra những âm thanh rùng rợn. Đó là tiếng bước chân của Sói Sắt 01 — thực thể cơ khí sinh học bốn chân của cảnh sát khí quyển. Nó di chuyển bằng các khớp thủy lực không tiếng động lớn, nhưng trọng lượng thép đen tuyền của nó vẫn khiến vách tường phòng khám ngầm rung lên bần bật.
Đạt áp sát tai vào khe hở của cửa sập, nín thở hoàn toàn. Qua chiếc Kính quét quang phổ đa sắc cũ đang đeo trên mắt, anh nhìn xuyên qua khe hở tôn rỉ sét. Một luồng ánh sáng quét đa phổ màu đỏ rực từ camera hồng ngoại trên đầu con quái thú bắt đầu lọt qua khe cửa sập, rọi thẳng vào không gian phòng khám ngầm.
*Tít... tít... tít...*
Tiếng cảm biến áp suất trên đầu Sói Sắt 01 xoay tròn liên tục, phát ra những âm thanh dò quét tần số cao chói tai. Nó đang kết nối trực tiếp với Mạng lưới giám sát đa phổ Phong Thần, phân tích từng dao động không khí nhỏ nhất để tìm kiếm nhịp thở của kẻ đào tẩu.
Đúng lúc này, Vy ở bên cạnh Đạt khẽ cựa quậy. Do hít phải bụi than đen ngột ngạt trong hầm kín, phế quản yếu ớt của cô bé bắt đầu co thắt dữ dội. Một cơn ho khan xé lòng chuẩn bị bùng phát từ lồng ngực Vy.
Nếu cô bé ho lên lúc này, cảm biến áp suất của Sói Sắt 01 sẽ lập tức khóa mục tiêu, rào chắn laser bóp nghẹt sẽ kích hoạt và cả đội sẽ bị nghiền nát dưới móng vuốt thép.
Lão Sơn phản xạ cực nhanh. Lão rút phắt chiếc khăn vải tẩm dung dịch rửa phổi bạc hà nồng đậm từ túi áo ra, áp chặt lên miệng và mũi của Vy. Hương bạc hà lạnh buốt lập tức làm giãn phế quản của cô bé, đè nén cơn ho co thắt ngực trong gang tấc. Tuy nhiên, việc nhịn ho trong môi trường thiếu khí khiến gương mặt Vy đỏ gay, chỉ số LPI sụt giảm nhẹ, lồng ngực cô bé run lên bần bật.
Đạt ôm chặt lấy em gái vào lòng. Anh biết mình phải hành động để bảo vệ cả đội. Thiết bị Xung Phổi 09 bên hông anh đã bị hỏng cáp kết nối ngực và cạn sạch pin sinh học, hoàn toàn vô dụng. Anh không thể dùng bẫy nhiệt từ pin sinh học vì không gian hầm chứa than quá chật hẹp, luồng nhiệt tỏa ra từ pin nóng sẽ phản tác dụng, lập tức làm lộ vị trí ẩn nấp trước camera đa phổ quét dưới da của quái thú.
*Vũ khí duy nhất lúc này là sinh học.*
Đạt nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ thuật Thiền thở Sông Hồng mà anh đã khổ luyện suốt nhiều năm. Anh hít một hơi thật khẽ, khóa chặt van phổi cơ học của mặt nạ chắp vá, giữ cho lồng ngực hoàn toàn bất động. Nhịp tim của anh giảm xuống dưới năm mươi nhịp một phút, nhịp thở giảm xuống mức tối thiểu cực hạn — bốn lần một phút. Anh biến cơ thể mình và Vy thành hai vật thể chết hoàn toàn vô nhiệt, vô áp trước máy quét.
Phía trên đầu họ, tiếng móng vuốt của Sói Sắt 01 đột ngột dừng lại ngay trên nắp cửa sập bằng tôn rỉ sét.
*Sột soạt... sột soạt...*
Tiếng móng vuốt kim loại cào nhẹ vào lớp tôn rỉ vang lên chói tai, rợn người. Con quái thú đứng im bất động trong vòng ba mươi giây nghẹt thở. Cảm biến áp suất trên đầu nó liên tục xoay tròn 360 độ, phát ra luồng ánh sáng quét đa phổ đỏ rực rọi xuyên qua khe hở cửa sập, quét sát qua lớp áo bảo hộ lao động sờn cũ bám đầy bụi than của Đạt.
Lồng ngực Đạt căng chặt như muốn nổ tung dưới áp lực thiếu oxy cực hạn. Phổi anh bỏng rát dữ dội, vệt máu tươi cũ từ phế quản bị tổn thương bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm màng lọc mặt nạ chắp vá. Nhưng anh vẫn nghiến chặt răng, giữ cho cơ thể không một sợi cơ nào rung động, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào luồng sáng đỏ rực đang rà quét sát nút.
Vy trong vòng tay anh đã lịm đi vì ngạt thở nhẹ, nhưng cô bé vẫn kiên cường giữ im lặng tuyệt đối theo nhịp ôm của anh trai.
Sau ba mươi giây dò quét không ghi nhận bất kỳ dao động áp suất hay nhiệt lượng sinh học bất thường nào dưới nền đất, thuật toán vô cảm của Phong Thần nhận diện đây chỉ là một hầm chứa than rỗng nhiệt độ thấp. Tiếng tuabin của Sói Sắt 01 rít lên một tiếng nhỏ, rẽ hướng di chuyển về phía lối ra ngõ 42.
Luồng ánh sáng đỏ rực từ từ biến mất khỏi khe hở cửa sập, nhường chỗ cho bóng tối tĩnh lặng của hầm ngầm.
Đạt khẽ thở hắt ra một hơi dài qua kẽ răng, lồng ngực co thắt dữ dội để hít vào luồng khí loãng bám đầy bụi than. Anh biết họ vừa bước qua ranh giới của cái chết chỉ trong gang tấc. Nhưng vị trí phòng khám lậu của Lão Sơn đã hoàn toàn bị lộ dấu vết nhiệt lượng vòng ngoài. Đại úy Lê Mạnh sẽ sớm ra lệnh cho đặc nhiệm bọc thép lật tung từng căn nhà ở Ngõ 42 để tìm kiếm anh.
"Chúng ta không thể ở lại đây nữa," Lão Sơn khàn giọng nói trong bóng tối hầm ngầm, đôi mắt lão lộ rõ vẻ quyết đoán lạnh lùng. "Mày phải đưa Vy và Tùng đào thoát khẩn cấp xuống hệ thống đường ống thải Trục 09 trước khi Lê Mạnh khóa chặt toàn bộ phân khu."
Đạt siết chặt bàn tay phải bám đầy bụi than, vệt sẹo mỏng trên tay khẽ ngứa ran như một lời nhắc nhở về di sản kháng xơ hóa di truyền thiêng liêng của cha mẹ. Anh nhìn em gái Vy đang nằm yếu ớt trong lòng và người bạn Tùng đang tàn phế mất đi cánh tay trái bên cạnh, ánh mắt anh lóe lên vẻ kiên định bất khuất của một kẻ đào tẩu quyết không đầu hàng số phận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!