Nhạc nềnIrregular

Máu Trên Thép Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Họng súng đen ngóm của gã sát thủ mỏ chim khổng lồ giơ lên trong không gian vô trùng của Pháo đài khí nén Aero-Vina. Ánh đèn neon trắng buốt rọi thẳng vào lớp vỏ thép lạnh lẽo của khẩu súng bắn kim tiêm áp lực cao, phản chiếu những tia sáng lạnh lùng lên chiếc mặt nạ mỏ chim mạ chrome đen bóng của hắn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi lồng ngực của Trần Tiến Đạt đang co thắt dữ dội vì thiếu oxy, tiếng rít áp lực từ họng súng bỗng vang lên.


*Phập!*


Một tiếng rít xé gió rùng rợn. Mũi kim tiêm bọc titan sáng loáng mang theo bọt khí nitơ độc hại găm thẳng vào lồng ngực của Đạt. Nhưng thay vì tiếng da thịt bị xé rách, một âm thanh kim loại va chạm khô khốc vang lên giữa bốt van điều áp.


*Keng!*


Lực va đập cực mạnh của mũi kim áp lực cao hất văng Đạt lùi lại phía sau ba bước. Anh ngã rầm xuống sàn thép vô trùng, lồng ngực ê ẩm đau nhói. May mắn thay, mũi kim độc đã găm trúng vào thanh nẹp thép của bộ khung nẹp xương sườn cơ khí bọc chì mà Tùng 'Thợ Sắt' đã tỉ mỉ hàn tặng anh. Lớp thép lò xo nhẹ dẻo dai bọc chì đã hấp thụ toàn bộ động năng của mũi kim, giữ cho mũi kim bọc titan chỉ kịp đâm sượt qua lớp áo bảo hộ sờn cũ bám đầy dầu mỡ, để lại một vết xước sâu hoắm trên thanh nẹp thép.


"Đạt!" Tùng gầm lên qua màng lọc mặt nạ, định lao tới nhưng Đạt đã kịp giơ tay ngăn lại.


"Đứng yên đó, Tùng! Đừng thở dốc!" Đạt khàn giọng hét lên. Qua lớp kính mặt nạ xước xát, anh nhìn thấy gã sát thủ Kim Khí đang lạnh lùng điều chỉnh lại báng súng để bắn phát thứ hai. Phổi của Đạt lúc này đang rát buốt, chỉ số LPI cấp F khiến anh không thể duy trì vận động mạnh quá lâu trong bầu không khí vô trùng có áp suất cao của pháo đài.


*Phập! Phập!*


Hai mũi kim tiếp theo xé gió lao tới. Đạt nén đau, lăn mình hai vòng trên nền nhà vô trùng trơn trượt. Một mũi kim găm sượt qua bả vai trái vốn đang rách da rỉ máu của anh, mũi còn lại cắm phập vào vách thép của cửa kho khí nén, xì ra một làn khói nitơ lạnh buốt làm đóng băng một mảng thép rỉ.


Biết rõ khẩu súng bắn kim tiêm áp lực cao có tốc độ nạp đạn cực nhanh, Đạt không thể tiếp tục né tránh thụ động. Anh thọc tay vào túi hông bảo hộ, rút ra chiếc bình xịt khí nén quá tải tự chế từ vỏ bình xịt sơn cũ. Bằng một động tác dứt khoát, anh nhấn mạnh van xịt hướng thẳng về phía chiếc mặt nạ mỏ chim của sát thủ ở cự ly chưa đầy hai mét.


*Xoẹt!*


Một làn sương xám đặc quánh chứa đầy bột thủy tinh mịn silic và khí nén áp lực cao bùng nổ, bao phủ toàn bộ khoảng không gian trước mặt sát thủ. Bột thủy tinh mịn bám chặt vào lớp kính lọc quang học đa phổ trên chiếc mặt nạ mỏ chim của gã, cào xước và làm mờ hoàn toàn tầm nhìn hồng ngoại của hắn. Gã sát thủ khẽ rít lên một tiếng qua bộ lọc khí quân sự, bước chân di chuyển không tiếng động bỗng trở nên lảo đảo.


Nhưng là một sát thủ chuyên nghiệp được rèn luyện cực hạn, hắn lập tức phản xạ bằng thính giác nhạy bén. Nghe tiếng rít van cơ học từ lồng ngực Đạt, gã sát thủ áp sát với tốc độ kinh hoàng. Trên tay hắn lóe lên luồng ánh sáng xanh loét của chiếc dao mổ laser cận chiến.


*Xoẹt!*


Đường cắt laser sắc lẹm xé toạc màn sương bột thủy tinh. Đạt cố gắng nghiêng người né tránh, nhưng lưỡi dao laser nhiệt độ cao đã cắt đứt phăng sợi dây cáp bẻ khóa ngực cổng đồng bọc carbon đang nối từ thiết bị Xung Phổi 09 vào cổng ngực của anh. Những tia lửa điện bắn ra tung tóe từ đầu cáp bị đứt, màn hình của Xung Phổi 09 chớp tắt liên tục rồi tối đen, báo hiệu pin sinh học vốn chỉ còn 15% đã bị chập mạch hoàn toàn.


"Chết đi, thằng trộm khí!" Gã sát thủ lạnh lùng vung dao mổ laser nhắm thẳng vào cổ họng Đạt.


"Mơ đi con chó của tập đoàn!"


Một tiếng gầm vang dội như sấm đánh cắt ngang lời gã sát thủ. Tùng 'Thợ Sắt' lao đến như một chiếc xe bọc thép phế liệu. Gã thợ cơ khí to béo dùng một tay giữ chặt lấy bả vai của sát thủ, tay còn lại giơ cao chiếc máy hàn hồ quang mini sử dụng pin tảo sinh học tự chế. Tùng miết mạnh điện cực vào đường ống dẫn khí bằng thép bên cạnh, tạo ra một luồng điện hồ quang xanh loét, chói lòa cả bốt van.


*Xoẹt... Xoẹt... Ầm!*


Tùng phóng trực tiếp luồng điện hồ quang cực mạnh vào tấm giáp ngực hấp thụ ánh sáng của sát thủ. Dòng điện cao áp chạy dọc qua các sợi kim loại dẫn điện trên trang phục của gã sát thủ, khiến toàn thân hắn co giật dữ dội dưới lớp mặt nạ mỏ chim. Gã sát thủ bị luồng điện đẩy lùi lại vài bước, chiếc dao mổ laser trên tay rơi keng xuống đất.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc bị giật điện tê liệt, gã sát thủ vẫn kịp thời bóp cò khẩu súng kim tiêm áp lực cao đang cầm ở tay kia.


*Phập!*


Mũi kim tiêm chứa đầy bọt khí nitơ độc hại găm thẳng vào cẳng tay trái của Tùng 'Thợ Sắt'.


"A...aaa!" Tùng thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, chiếc máy hàn hồ quang rơi khỏi tay gã, nện xuống sàn phát ra những tia lửa điện cuối cùng rồi tắt ngấm.


Đạt kinh hoàng nhìn xuống cánh tay trái của bạn thân. Mũi kim bọc titan đã cắm sâu vào mạch máu cẳng tay Tùng. Bọt khí nitơ áp lực cao bắt đầu len lỏi vào hệ tuần hoàn, nhanh chóng làm tắc nghẽn các mạch máu nuôi dưỡng cơ cánh tay. Chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, làn da khỏe mạnh rám nắng của Tùng bắt đầu phồng rộp lên, những vệt máu đen kịt nổi rõ dưới da, và toàn bộ cánh tay trái của gã co rút lại, chuyển dần sang màu xanh tím bầm đầy ghê rợn.


Cơn đau đớn tột cùng khiến Tùng quỳ sụp xuống sàn thép, lồng ngực gã phập phồng điên cuồng qua màng lọc mặt nạ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


Nhìn thấy bạn thân bị tàn phá thể xác ngay trước mắt, một luồng adrenaline nóng bỏng bùng lên trong huyết quản Đạt, thổi bùng nỗi ám ảnh về cái chết ngạt của cha mẹ năm xưa thành sự căm phẫn tột độ. Anh biết mình không được phép gục ngã lúc này. Anh phải cứu Tùng.


Qua chiếc Kính quét quang phổ đa sắc cũ đang đeo trên mắt, Đạt nhìn chằm chằm vào gã sát thủ đang lảo đảo đứng dậy sau cú giật điện. Anh nhận ra hệ thống mặt nạ phòng độc quân sự của gã là khép kín hoàn toàn, không sợ sương bột thủy tinh, nhưng hệ thống van điều áp đeo lưng của gã lại sử dụng ren đồng thau cổ điển để kết nối với bình dưỡng khí áp lực cao.


*Điểm yếu cơ học!*


Đạt siết chặt chiếc Tua vít titan cán đồng – món quà của Thầy Bình – trong bàn tay phải bám đầy máu tươi từ vết xước cũ. Anh dồn toàn bộ thể lực còn lại, sử dụng kỹ thuật Thiền thở Sông Hồng để nín thở hoàn toàn, triệt tiêu mọi dao động lồng ngực, rồi lao vút về phía sau lưng gã sát thủ như một bóng ma.


Gã sát thủ vừa kịp định thần thì Đạt đã áp sát. Anh vung tay, chọc mạnh đầu tua vít titan siêu cứng vào đúng khe hở giữa van điều áp bằng đồng thau và bình khí đeo lưng của hắn. Bằng một động tác xoắn chéo cực mạnh với mô-men lực chuẩn xác học từ lão nghệ nhân Tư 'Van', Đạt nghiến răng bẻ mạnh.


*Rắc!*


Ren đồng thau mỏng manh bị lực xoắn cực mạnh của tua vít titan xé rách vỡ vụn. Hệ thống van điều áp đeo lưng của sát thủ bị phá hủy hoàn toàn. Luồng khí nén oxy và nitơ áp suất cực cao bên trong bình chứa lập tức phát nổ xả áp dồn dập.


*BÙM!*


Một tiếng nổ rít kinh hoàng vang lên xé toạc không gian vô trùng. Phản lực của luồng khí nén thoát ra từ vết rách van thổi bay gã sát thủ Kim Khí, hất văng thân hình gầy gò của hắn dọc theo hành lang tối tăm của pháo đài. Hắn đập mạnh người vào vách thép rỉ sét phía xa, bất tỉnh nhân sự trong làn sương trắng xóa của khí nén thoát ra.


Đạt bị dư chấn của vụ nổ hất ngã xuống sàn, lồng ngực ê ẩm, nhưng anh lập tức gượng dậy, lết về phía Tùng 'Thợ Sắt'.


"Tùng! Giữ chặt lấy cánh tay!" Đạt hét lên, tay run rẩy rút tuýp Keo dán áp suất sinh học khẩn cấp từ túi bảo hộ ra. Anh bóp mạnh chất keo màu xám đục, phủ kín lên vết rách rỉ máu đen ở cẳng tay trái của Tùng hòng ngăn chặn bọt khí nitơ tiếp tục tràn vào mạch máu.


Nhưng chất keo sinh học chỉ có thể vá vết thương ngoài da. Bên dưới lớp biểu bì, bọt khí nitơ đã phá hủy hoàn toàn hệ thống mao mạch. Cánh tay trái của Tùng từ khuỷu tay trở xuống đã mất đi hoàn toàn cảm giác, chuyển sang màu đen kịt hoại tử như một khúc gỗ cháy xém, tỏa ra thứ mùi hăng hắc rùng rợn của các tế bào chết.


"Đạt... không kịp rồi..." Tùng nghiến răng chịu đựng cơn đau xé lòng, giọng nói qua loa mặt nạ yếu ớt rệu rã. "Cánh tay của tao... tao không cảm nhận được nó nữa..."


Tiếng còi báo động của pháo đài Aero-Vina ngoài hành lang càng lúc càng rú vang dồn dập. Đạt nghe thấy tiếng bước chân rầm rập bọc thép của đặc nhiệm phản ứng nhanh đang khép chặt vòng vây bốt van. Anh không thể lấy được những bình oxy tinh khiết sáng loáng trong kho nữa. Anh phải đưa Tùng thoát khỏi đây ngay lập tức.


Đạt dùng hết sức bình sinh, choàng cánh tay phải còn lành lặn của Tùng qua vai mình, cố gắng kéo thân hình hộ pháp của bạn thân lết từng bước chân nặng nề ra phía cửa xả thải ngầm của đường ống Trục 09.


Nhìn cánh tay trái hoại tử đen kịt, co quắp rủ xuống của Tùng, trái tim Đạt thắt lại đau đớn. Vết thương tàn phế của bạn thân là cái giá quá đắt mà anh phải gánh chịu trong đêm nay. Anh vừa bế Tùng lách qua lưới sắt rỉ sét để nhảy xuống dòng nước thải đen ngòm bên dưới, vừa kinh hoàng nhìn những vệt đen hoại tử đang lan nhanh dần lên phía bắp tay của Tùng, ăn mòn từng mạch máu sống sót cuối cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!