Đột Kích Pháo Đài Khí
Bóng tối dưới đáy đường ống thải của Pháo đài khí nén Aero-Vina đặc quánh và lạnh lẽo, mang theo thứ mùi hăng hắc của hóa chất tẩy rửa công nghiệp trộn lẫn với vị rỉ sét của những thanh dầm thép cũ. Trần Tiến Đạt khẽ tựa lưng vào vách ống ẩm ướt, lồng ngực gầy guộc của anh phập phồng nhịp nhàng dưới bộ khung nẹp xương sườn cơ khí do Tùng 'Thợ Sắt' chế tạo. Bộ khung thép lò xo nhẹ ôm chặt lấy lồng ngực Đạt, khẽ rít lên mỗi khi anh hít vào thở ra, giúp anh chống chọi lại áp lực không khí đang tăng dần khi tiến sâu vào vùng vô trùng của tập đoàn.
Bên cạnh anh, Tùng 'Thợ Sắt' đang nín thở, đôi vai vạm vỡ bọc trong chiếc tạp dề da dày cộm khẽ run lên vì căng thẳng. Hai cánh tay của Tùng vẫn lành lặn, cuồn cuộn cơ bắp bám đầy vết bỏng xỉ hàn, một tay giữ chặt chiếc túi bạt đựng dụng cụ cơ khí gia cố, tay kia bám chặt vào lưới sắt rỉ sét phía trước.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Những tiếng nổ vang dội từ phía cổng chính của pháo đài đột ngột xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm ngầm. Tiếng súng áp lực cao rít lên chói tai, kèm theo tiếng còi báo động rú vang liên hồi từ phía xa. Đó là tín hiệu nghi binh của Hương 'Khói' và đội du kích 'Hơi Thở Tự Do'. Họ đã nổ súng tấn công trực diện vào cổng ngoài, thành công thu hút sự chú ý của Đội trưởng phản ứng nhanh Đạt và lực lượng đặc nhiệm bọc thép bủa vây về phía đó.
"Hương bắt đầu rồi," Tùng ghé sát tai Đạt thì thầm qua màng lọc mặt nạ, giọng nói rè rè cơ học đầy lo lắng. "Đặc nhiệm phản ứng nhanh đã rút đi. Chúng ta chỉ có đúng mười phút trước khi chúng nhận ra đây là đòn nghi binh."
Đạt khẽ gật đầu. Đôi mắt anh sau lớp kính mặt nạ xước xát lóe lên vẻ kiên định lạnh lùng. Anh đưa tay phải lên, miết nhẹ vệt sẹo mỏng màu xám nhạt trên mu bàn tay – dấu vết của dòng điện sinh học tự chữa lành kỳ lạ từ bãi rác thải y sinh, nơi anh đã suýt bỏ mạng. Ngón tay trỏ của anh vẫn còn hơi nhói buốt từ vết xước rỉ máu trong ca bẻ khóa van tổng Ngõ 42, nhưng anh phớt lờ cơn đau. Anh rút chiếc Tua vít titan cán đồng – món quà vô giá của Thầy Bình – giắt chặt bên hông, rồi ra hiệu cho Tùng tiến lên.
Đạt dùng đầu từ tính mạnh của tua vít titan khéo léo chọc vào lẫy cơ học của lưới sắt rỉ sét chặn đường ống thải. Với quy tắc van thở ba giây học từ lão nghệ nhân Tư 'Van', anh xoay nhẹ cán đồng một góc bốn mươi lăm độ.
*Tạch.*
Khớp khóa cơ học rỉ sét rệu rã bật mở không hề phát ra tiếng động lớn. Đạt và Tùng nhanh chóng lách người qua khe hẹp, bước chân nhẹ nhàng không tiếng động tiến vào bốt van điều áp vòng ngoài của pháo đài. Bầu không khí tại đây đột ngột thay đổi, trở nên vô trùng tuyệt đối, khô khốc và ngột ngạt đến mức phế quản của Đạt khẽ co thắt nhẹ dưới áp lực của luồng khí nén tinh khiết.
Trước mắt họ là cánh cửa thép khổng lồ của kho lưu trữ oxy tinh khiết Aero-Vina, sừng sững như một bức tường thành bất khả xâm phạm. Trên vách thép, bảng điều khiển điện tử bảo mật v1.3 đang nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ, bao quanh bởi một mạng lưới vô hình những tia laser cảm biến quét đa phổ.
Đạt lập tức kéo chiếc Kính quét quang phổ đa sắc cũ trên trán xuống mắt, gạt nhẹ công tắc bên sườn kính. Màn hình hiển thị của kính chớp tắt liên tục rồi chuyển sang chế độ hồng ngoại. Ngay lập tức, mạng lưới laser bảo vệ vô hình hiện lên rực rỡ trước mắt anh với những đường kẻ xanh đỏ đan chéo dày đặc như mạng nhện quanh bảng mạch điều khiển.
"Mẹ kiếp, khóa laser dày thế này thì làm sao tiếp cận?" Tùng nghiến răng, giơ chiếc búa tạ cơ khí nặng nề lên. "Để tao nện vỡ cái hộp điều áp này ra cho nhanh!"
"Dừng lại, Tùng!" Đạt nhanh tay giữ chặt cánh tay của bạn thân. "Hệ thống khóa cửa kho này liên kết trực tiếp với cảm biến áp suất phòng. Chỉ cần một va đập cơ học nhỏ làm thay đổi áp lực bốt van, Phong Thần sẽ lập tức kích hoạt chế độ tự hủy, xả toàn bộ khí độc gây tê liệt hô hấp vào đây. Chúng ta sẽ chết ngạt trước khi chạm vào được bình khí."
Tùng nuốt nước bọt, từ từ hạ chiếc búa xuống, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán làm vệt muội than lem nhem thêm một mảng. "Vậy phải làm thế nào?"
Đạt không trả lời. Anh quỳ xuống trước bảng mạch điều khiển, rút thiết bị bẻ khóa lõi Xung Phổi 09 giắt bên hông ra. Đèn báo pin sinh học trên thân thiết bị nhấp nháy sắc đỏ yếu ớt, chỉ còn vỏn vẹn 15% năng lượng sau những ca bẻ khóa liên tục trước đó. Anh không thể bẻ khóa không dây tầm xa vì sóng RF sẽ bị radar của đặc nhiệm định vị ngay lập tức, và pin cũng không đủ công suất.
Anh luồn sợi dây cáp bẻ khóa ngực cổng đồng bọc carbon cách điện từ Xung Phổi 09, khéo léo lách qua các khe hở của mạng lưới laser quét đa phổ, cắm trực tiếp vào cổng nạp dữ liệu của bảng điều khiển điện tử.
"Giữ áp suất lồng ngực ổn định, Tùng. Đừng thở dốc," Đạt khàn giọng dặn dò khi ngón tay anh thao tác gõ lệnh trên bàn phím ảo của thiết bị bẻ khóa.
Anh kích hoạt Xung Phổi 09 phát ra dòng xung điện cực ngắn để ghi đè dữ liệu áp suất của chip phổi Phong Thần vòng ngoài, đóng băng tạm thời hệ thống định vị của trạm gác.
*Tạch... Tạch... Tạch...*
Những tiếng xung điện từ rít lên khe khẽ. Màn hình bảo mật của cửa kho chớp tắt liên tục, ánh sáng đỏ dần chuyển sang màu xanh lá đứng yên. Đạt thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị kích hoạt lệnh mở cửa. Nhưng đúng lúc đó, màn hình bỗng đột ngột đỏ rực trở lại, hiển thị dòng chữ cảnh báo lạnh lùng:
*"Lỗi bảo mật v1.3. Phát hiện can thiệp xung điện lạ. Kích hoạt chế độ vá lỗi tự động vĩnh viễn trong 60 giây."*
"Chết tiệt!" Đạt nghiến răng. Kỹ thuật viên trưởng Khoa của tập đoàn đã nâng cấp hệ thống vá lỗi tự động từ xa. Thuật toán kỹ thuật số của Xung Phổi 09 đã bị chặn đứng hoàn toàn bởi lớp bảo mật mới.
Thời gian đếm ngược trên bảng điện tử bắt đầu nhảy số: *59... 58... 57...*
"Đạt! Nó đang báo động ngầm!" Tùng lo lắng gầm lên qua mặt nạ. "Đặc nhiệm phản ứng nhanh sẽ quay lại đây ngay lập tức!"
Trong khoảnh khắc sinh tử, Đạt buộc phải đưa ra quyết định liều lĩnh. Anh nhận ra không thể dùng phần mềm bẻ khóa kỹ thuật số được nữa; anh phải bypass hệ thống bằng phương pháp cơ học thủ công giống như người cha quá cố từng làm năm xưa.
Đạt dùng chiếc Tua vít titan cán đồng chọc mạnh vào lẫy đồng bên sườn hộp điều áp tổng, gạt mạnh góc bốn mươi lăm độ ngược chiều kim đồng hồ để bật tung nắp bảo vệ bằng nhựa đúc. Bên trong hộp điều áp hiện ra những sợi dây đồng thau siêu nhỏ liên kết với lò xo điều áp cơ học.
Bàn tay Đạt run rẩy nhẹ do áp lực điện từ rò rỉ từ bộ khung nẹp sườn bọc chì, nhưng anh ép mình phải giữ cái đầu lạnh cực hạn. Anh dùng đầu tua vít titan mài sắc, tỉ mỉ mài ren đồng của lò xo điều áp để thay đổi lực đàn hồi cơ học về mức chuẩn xác 0.15 Newton.
*Két... két...*
Tiếng kim loại mài vào nhau chói tai vang lên trong không gian vô trùng tĩnh lặng. Thời gian đếm ngược trên màn hình chỉ còn mười giây. Ngón tay phải bị xước của Đạt rỉ máu tươi, thấm qua lớp băng vải bám vào cán đồng của tua vít, nhưng anh vẫn không dừng lại. Anh mài giũa với độ chính xác đến từng micromet, bỏ qua mọi đau đớn thể xác.
*3... 2... 1...*
*Cạch.*
Lò xo đồng thau mài micromet khớp hoàn hảo vào vị trí điều áp. Hệ thống bảo mật v1.3 bị đánh lừa bởi lực đàn hồi cơ học analog hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của thuật toán Phong Thần.
*Xoẹt... Xoẹt... Xoẹt...*
Tiếng rít cơ học khổng lồ vang lên dồn dập khi hệ thống tuabin làm mát giải phóng luồng khí áp suất ấm. Cánh cửa thép khổng lồ của Pháo đài khí nén Aero-Vina từ từ nâng lên, xả ra một làn sương vô trùng lạnh buốt phả thẳng vào mặt Đạt.
Bên trong kho lưu trữ, hàng ngàn bình khí nén Oxy lậu tinh khiết 95% sáng loáng dưới ánh đèn neon trắng buốt hiện ra trước mắt họ, xếp chồng lên nhau như những hàng lính kiêu hãnh. Đây chính là nguồn dưỡng khí vô giá, là hơi thở tự do mà hàng vạn cư dân nghèo khổ Ngõ 42 đang thèm khát để sống sót qua đêm thiết quân luật.
"Thành công rồi, Đạt!" Tùng reo lên, định lao vào ôm lấy những bình khí.
Nhưng nụ cười của Tùng lập tức đông cứng lại. Đạt cũng chết lặng, toàn thân anh nổi da gà dưới lớp áo bảo hộ ẩm ướt.
Từ trong bóng tối sâu thẳm của kho khí nén vô trùng, một bóng người cao gầy, di chuyển không tiếng động bước ra chắn ngang lối thoát duy nhất của họ. Kẻ đó khoác trên mình bộ trang phục bảo hộ da đen tuyền hấp thụ hoàn toàn ánh sáng, và gương mặt gã được che kín sau chiếc mặt nạ phòng độc quân sự khổng lồ có hình dáng mỏ chim đại bàng màu chrome đen bóng.
Bóng đen mỏ chim khổng lồ từ từ giương khẩu súng bắn kim tiêm áp lực cao lên, những mũi kim bọc titan sáng loáng chứa bọt khí nitơ độc hại găm thẳng vào lồng ngực của Đạt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!