Khói Trắng Kháng Chiến
Bóng tối dưới đáy hầm mỏ bỏ hoang của Chợ đen Phân khu 9 đặc quánh như hắc ín, chỉ bị xé rách bởi ánh sáng đỏ lòm, nhấp nháy yếu ớt từ màn hình của thiết bị bẻ khóa Xung Phổi 09. Trần Tiến Đạt ngồi tựa lưng vào vách đá ẩm mốc, lồng ngực gầy guộc dưới lớp áo bảo hộ sờn cũ phập phồng một cách nhọc nhằn. Tiếng rít cơ học từ chiếc mặt nạ phòng độc chắp vá của anh vang lên cô độc, đều đặn và nặng nề, hòa lẫn vào tiếng u u trầm đục của những đường ống xả thải khổng lồ chạy dọc trên trần hầm đá.
Ngón tay phải của Đạt nhói lên đau buốt. Vết xước sâu hoắm từ ca bẻ khóa van tổng Ngõ 42 rỉ máu tươi, thấm qua lớp băng vải thô xám xịt và bám đầy lên vỏ thép lạnh lẽo của bình Oxy lậu tinh khiết 95% mà anh đang ôm chặt trong lòng. Vệt máu đỏ thẫm, nhớp nháp nổi bật trên lớp sơn bạc rỉ sét của bình khí – thứ dưỡng khí vô giá mà anh vừa phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và danh dự tại trạm sạc lậu của Hùng 'Bơm'.
Trên màn hình Xung Phổi 09, dòng tin nhắn cảnh báo đỏ rực của Bác sĩ Tâm như một lưỡi dao găm thẳng vào tâm trí anh: "Vy đã bị Giám sát viên nữ Tú đưa vào danh sách đen thanh lọc thải loại. Cảnh sát sẽ sớm đến cưỡng chế thu hồi xác cô bé để tối ưu hóa chip phổi. Cậu phải đưa Vy vượt biên lên Thượng tầng ngay lập tức."
Đạt siết chặt bình oxy, khớp xương ngón tay kêu răng rắc. Vy, em gái nhỏ của anh, cô bé mười tám tuổi với lá phổi xơ hóa giai đoạn hai đang nằm thoi thóp tại phòng khám lậu ngầm của Lão Sơn, giờ đây đã trở thành một món hàng bị định giá thải loại trên hệ thống thuật toán vô cảm của tập đoàn Aero-Vina. Chúng muốn tước đoạt hơi thở cuối cùng của cô bé để làm pin sinh học cho siêu AI Phong Thần.
Anh không thể chờ đợi được nữa. Đạt với tay lấy chiếc bộ đàm vô tuyến analog tần số ngắn bên hông, xoay núm tần số một cách vội vã. Tiếng rè rè cơ học vang lên chói tai trong không gian tĩnh lặng. Anh cố gắng bắt sóng liên lạc với những tay cò mồi vượt biên lậu mà anh từng quen biết ở chợ đen.
"Này, tôi cần đưa một người qua cổng áp suất lên Thượng tầng ngay đêm nay. Tôi có linh kiện mài tay đặc chủng để trả công..." Đạt khàn giọng nói vào ống thu âm rè rè của mặt nạ.
"Mày điên rồi à Đạt 'Cơ Khí'?" Giọng nói của gã cò mồi ở đầu dây bên kia run rẩy và đầy hoảng hốt. "Đại úy Lê Mạnh vừa ban bố lệnh thiết quân luật khí quyển toàn Phân khu 9. Cảnh sát đang lùng sục ráo riết. Mày đang bị truy nã đỏ vì vụ bẻ khóa van tổng Ngõ 42. Dây vào mày lúc này là tự sát!"
*Tạch.*
Tín hiệu bị ngắt thẳng thừng. Đạt nghiến răng, chuyển sang một tần số khác, nhưng câu trả lời nhận được vẫn chỉ là những tiếng từ chối lạnh lùng hoặc những tràng cười giễu cợt trước sự tuyệt vọng của một kẻ trộm khí bị dồn vào đường cùng. Sức mạnh công nghệ và bạo lực của tập đoàn Aero-Vina đã cô lập anh hoàn toàn. Không một tay buôn lậu nào dám đặt cược mạng sống của mình để đối đầu với mạng lưới giám sát Phong Thần đang thắt chặt vòng vây.
Giữa lúc Đạt tưởng chừng như rơi vào bực thẳm của sự bế tắc, một làn khói trắng dịu nhẹ, mang theo mùi hăng hắc của tinh dầu bạc hà và khuynh diệp xông phổi bỗng từ đâu len lỏi qua khe đá, tràn vào ngách hầm mỏ. Làn khói trắng mờ ảo nhanh chóng bao phủ không gian, làm dịu đi mùi lưu huỳnh khét lẹt của hầm mỏ.
Từ trong làn khói trắng ấy, một bóng người thanh mảnh, di chuyển nhẹ nhàng không tiếng động xuất hiện. Đạt giật mình, tay phải lập tức nắm chặt lấy cán chiếc Tua vít titan cán đồng bên hông, sẵn sàng phòng thủ.
"Nếu tôi muốn giao nộp cậu cho Lê Mạnh để lấy năm ngàn tín dụng oxy, cậu đã không còn cơ hội chạm vào chiếc tua vít đó đâu, Đạt 'Cơ Khí'."
Giọng nói lạnh lùng, trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên qua màng lọc mặt nạ. Bóng người bước ra khỏi khói trắng. Đó là Hương 'Khói', thủ lĩnh phong trào kháng chiến 'Hơi Thở Tự Do'. Cô khoác chiếc áo măng tô da đen bụi bặm, khuôn mặt sắc sảo ẩn sau chiếc mặt nạ lọc khí quân sự có đèn LED xanh lá phát sáng mờ ảo. Đôi mắt cô sắc lạnh, nhìn thẳng vào vệt máu tươi bám trên bình oxy của Đạt.
Đạt từ từ buông cán tua vít, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác: "Cô theo dõi tôi từ chợ đen?"
"Tôi theo dõi cậu vì cậu là người duy nhất bẻ gãy được thuật toán khóa khí của Phong Thần tại Ngõ 42," Hương bước lại gần, ngồi xuống một tảng đá đối diện anh. "Và tôi biết em gái cậu, Khánh Vy, đang đứng trước ranh giới cái chết. Tin nhắn của bác sĩ Tâm là thật. Đêm nay, đội tuần tra của Trung úy Hoàng sẽ san bằng phòng khám của Lão Sơn để bắt Vy."
Đạt cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt lại, hơi thở dồn dập khiến chiếc mặt nạ rít lên liên hồi. "Tôi phải đưa con bé lên Thượng tầng. Cô có đường dây vượt biên an toàn đúng không? Hãy giúp tôi, tôi sẽ làm bất cứ việc gì cho cô... bẻ khóa van, sửa máy nén, bất cứ thứ gì!"
Hương 'Khói' khẽ lắc đầu, ánh đèn LED xanh lá trên mặt nạ cô chao nhẹ: "Cổng áp suất Phân khu 9 đã được nâng cấp lên phiên bản cảm biến đa phổ v1.3. Cậu không thể đưa Vy vượt biên bằng những mánh khóe bẻ khóa thông thường nữa. Nhưng phong trào 'Hơi Thở Tự Do' của chúng tôi có thể đưa em gái cậu lên Thượng tầng vô trùng một cách an toàn vĩnh viễn, với điều kiện cậu phải tham gia vào chiến dịch của chúng tôi đêm nay."
"Chiến dịch gì?" Đạt nghi ngờ hỏi.
"Tấn công trực diện và cướp Pháo đài khí nén Aero-Vina tại Phân khu 9," Hương nói, giọng điệu điềm tĩnh như thể đang nói về một phi vụ giao dịch thông thường. "Chúng tôi cần cậu bẻ khóa hệ thống bảo mật cửa kho chứa hàng ngàn bình oxy tinh khiết 95% đang chuẩn bị chuyển lên Thượng tầng."
Đạt lập tức khựng lại. Gương mặt anh dưới lớp kính mặt nạ biến sắc. "Tấn công pháo đài khí? Đó là tự sát! Nơi đó được bảo vệ bởi đặc nhiệm phản ứng nhanh bọc thép và chó săn robot. Tôi chỉ là một kỹ sư bảo trì, một thằng sửa van dạo lầm lũi dưới đáy ổ chuột. Tôi bẻ khóa chip phổi chỉ để cứu người, không muốn nhúng tay vào máu, không muốn tham gia vào cuộc chiến bạo lực đẫm máu của các người!"
Anh đứng bật dậy, ôm chặt bình oxy định bỏ đi. Anh không muốn Vy bị cuốn vào vòng xoáy bạo lực của nhóm kháng chiến. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình yên, giữ cho em gái mình được hít thở bầu không khí sạch sẽ, tránh xa những họng súng và những âm mưu chính trị.
"Cậu nghĩ cậu có thể giữ vai trò trung lập trong cái thế giới ngập tràn sương độc này sao, Đạt?" Giọng Hương 'Khói' đột ngột đanh lại, vang lên đầy chua chát qua bộ lọc khí. "Cậu nhìn vết máu trên tay cậu đi! Đó là máu của cậu, của em gái cậu, và của hàng vạn người nghèo khổ dưới đáy Under-Grid này. Tập đoàn Aero-Vina đã định giá từng ml hơi thở của chúng ta. Khi cậu sinh ra với chỉ số LPI cấp F, cậu đã là một món nợ y sinh bị chúng thanh lọc. Không có sự trung lập nào tồn tại khi ngay cả quyền thở cũng bị đánh thuế!"
Hương đứng dậy, chặn trước lối đi của Đạt. Cô chậm rãi thò tay vào túi áo măng tô da, rút ra một vật phẩm nhỏ và đặt lên lòng bàn tay đeo găng da đen của mình.
Đó là một chiếc huy hiệu nhỏ hình cánh phổi làm bằng đồng thau, đã bị rỉ sét xanh loang lổ ở các góc cạnh. Dưới ánh đèn neon đỏ chập chờn của hầm mỏ, sắc đồng thau của chiếc huy hiệu ánh lên một vẻ cổ điển, trang nghiêm.
Đạt nhìn chằm chằm vào chiếc huy hiệu, toàn thân anh bỗng chấn động kịch liệt. Anh nhận ra món đồ này. Chiếc huy hiệu cánh phổi đồng rỉ sét.
"Đây... đây là..." Giọng Đạt run rẩy, chiếc mặt nạ chắp vá rít lên một tiếng nghẹn ngào.
"Lật mặt sau của nó đi," Hương nhẹ nhàng nói.
Đạt run rẩy đón lấy chiếc huy hiệu từ tay Hương. Bàn tay bám đầy dầu mỡ và vệt máu tươi của anh khẽ lật ngược mặt sau của miếng đồng thau rỉ sét. Dưới lớp bụi than mỏ bám chặt, anh nhìn thấy những dòng chữ khắc chìm bằng mũi khoan cơ học siêu nhỏ, đã bị mài mòn theo thời gian nhưng vẫn đủ rõ ràng:
*"Kỹ sư trưởng Trần Tiến Phong - Số hiệu 409"*
Nước mắt Đạt bỗng chao đảo sau lớp kính mặt nạ xước xát. Trần Tiến Phong. Người cha quá cố của anh. Người kỹ sư trưởng của Aero-Vina đã tử nạn trong vụ rò rỉ khí độc Hồng Hà mười năm trước.
"Cha cậu từng là người thiết kế hệ thống lọc khí analog đầu tiên cho phong trào 'Hơi Thở Tự Do' thế hệ đầu tiên," Hương 'Khói' khẽ nói, ánh mắt cô dịu lại, lộ rõ sự thấu cảm sâu sắc trước nỗi đau của Đạt. "Ông ấy không cầm súng, Đạt ạ. Ông ấy chiến đấu bằng trí tuệ cơ học của một kỹ sư chính trực. Ông ấy chế tạo ra những bộ lọc khí analog không cần chip định danh để cứu sống hàng ngàn người nghèo khổ khỏi bị ngạt thở. Và đó là lý do tập đoàn Aero-Vina đã dàn dựng vụ tai nạn rò rỉ khí độc năm xưa để thủ tiêu ông ấy cùng mẹ cậu."
Đạt quỳ sụp xuống nền hầm đá lạnh lẽo, chiếc huy hiệu đồng rỉ sét được anh siết chặt trong lòng bàn tay rỉ máu. Những ký ức đau thương về cái chết ngạt của cha mẹ mười năm trước, tiếng rít van thở nghẹn ngào và làn sương độc ngọt lịm mùi hạnh nhân cháy tràn vào căn nhà trọ năm xưa... tất cả ùa về, bóp nghẹt phế quản anh.
"Họ... họ đã giết cha mẹ tôi..." Đạt khàn giọng, lồng ngực co thắt dữ dội.
"Đúng thế," Hương bước lại gần, đặt bàn tay nhẹ nhàng lên bả vai trái đang đau nhức của anh. "Và giờ đây, chúng đang tiếp tục thực hiện 'Dự án Lọc Thải 9' dưới sự điều hành của quản lý Phan Nam. Chúng cố tình xả bụi thạch anh nano và sương lưu huỳnh xuống Phân khu 9 không phải để dọn dẹp Thượng tầng, mà là để tàn phá phổi của cư dân nghèo ổ chuột, biến nơi đây thành một vùng chết sinh học nhằm thu hồi đất xây dựng tháp khí mới cho giới siêu giàu. Ngõ 42, phòng khám của Lão Sơn, tất cả những người cậu yêu thương sẽ bị xóa sổ hoàn toàn trong vòng vài tuần tới nếu chúng ta không hành động."
Lời nói của Hương như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự do dự cuối cùng của Đạt. Anh nhận ra bản thiết kế bộ lọc khí analog tự do mà cha anh để lại trong hốc tường bí mật bọc chì chính là di sản phản kháng vĩ đại mà ông muốn truyền lại. Sự trốn tránh không bao giờ mang lại hơi thở tự do. Khi lồng ngực của em gái Vy và toàn bộ cư dân nghèo ngõ 42 đang bị thắt chặt bởi những van thuế khí tàn bạo, việc nổi loạn bẻ khóa chính là con đường sống duy nhất.
Đạt từ từ đứng dậy, lau đi vệt máu tươi bám trên bình oxy. Ánh mắt anh sau lớp kính mặt nạ xước xát không còn vẻ mệt mỏi, lo sợ nữa, mà đã biến thành sự kiên định lạnh lùng của một kỹ sư bẻ khóa thực thụ.
"Tôi đồng ý tham gia chiến dịch," Đạt nói, giọng điệu đanh thép vang lên qua bộ khuếch âm rè rè. "Tôi sẽ bẻ khóa hệ thống bảo mật cửa kho của Pháo đài khí nén Aero-Vina. Tôi sẽ làm mù hệ thống cảm biến áp suất để nhóm của cô đột nhập. Nhưng tôi có một điều kiện."
"Cậu cứ nói," Hương gật đầu.
"Tôi là một kỹ sư cơ khí, không phải sát thủ. Tôi sẽ bẻ gãy hệ thống an ninh của chúng bằng thuật toán và công cụ của mình, nhưng tôi tuyệt đối không cầm súng bắn giết, không trực tiếp nhúng tay vào máu của bất kỳ ai. Và ngay sau khi cướp được kho khí, cô phải lập tức đưa Vy lên Thượng tầng an toàn."
Hương 'Khói' khẽ mỉm cười dưới lớp mặt nạ quân sự: "Thỏa thuận thế nhé, Đạt 'Cơ Khí'. Cha cậu chắc chắn sẽ tự hào về quyết định đêm nay của cậu. Hãy đi theo tôi."
Đạt bế bình oxy lậu tinh khiết 95% bám vệt máu tươi, lặng lẽ bước theo Hương 'Khói' len lỏi qua các đường ống thải tối tăm, hướng về phía chân cầu Thượng tầng ngột ngạt – nơi ẩn náu bí mật của phong tào 'Hơi Thở Tự Do'.
Căn cứ ngầm hiện ra dưới gầm cầu Thượng tầng khổng lồ, ẩn sau những bảng quảng cáo neon đa sắc phát ra luồng nhiệt lượng nóng bức. Bầu không khí tại đây rực sáng bởi những ngọn lửa hàn hồ quang chớp tắt liên tục, và ngập tràn làn khói trắng dịu nhẹ tỏa ra từ các nồi xông thảo dược thanh lọc phổi.
Tùng 'Thợ Sắt' đang đứng bên cạnh một chiếc bàn gia công kim loại phế liệu lớn, thân hình hộ pháp bọc trong chiếc tạp dề da dày cộm bám đầy vết bỏng xỉ hàn. Cánh tay trái của cậu ấy vẫn lành lặn, cuồn cuộn cơ bắp đang dốc sức quai búa nện xuống một tấm thép hỗ trợ áp suất ngoài lồng ngực. Nhìn thấy Đạt bước vào cùng Hương, Tùng dừng búa, lau mồ hôi trên trán rồi reo lên qua mặt nạ:
"Đạt! Mày đến rồi đấy à? Tao đã chuẩn bị sẵn bộ khung nẹp sườn cơ khí bọc chì cho mày đây. Phi vụ đột kích này cần gia cố lồng ngực cực kỳ chắc chắn để chống chịu áp suất thay đổi đột ngột!"
Đạt gật đầu chào bạn thân, đặt bình oxy tinh khiết xuống bàn. Anh nhìn sang Hương 'Khói' đang bước lại gần chiếc bàn bản đồ điện tử tự chế.
Hương gạt nhẹ công tắc, màn hình hiển thị ba chiều của chiếc máy tính phế liệu sáng lên, rọi luồng ánh sáng xanh lam mờ ảo vào khuôn mặt hốc hác của Đạt. Trên màn hình xuất hiện sơ đồ cấu trúc ba chiều chi tiết của Pháo đài khí nén Aero-Vina Phân khu 9 – một pháo đài bê tông cốt thép kiên cố nằm sừng sững giữa ranh giới ngầm.
"Đây là mục tiêu của chúng ta đêm nay," Hương chỉ tay vào trung tâm sơ đồ, nơi có một khoang chứa khổng lồ phát sáng đỏ rực. "Pháo đài khí nén đang lưu trữ hàng ngàn bình oxy tinh khiết 95% chuẩn bị được chuyển lên Thượng tầng cho giới tài phiệt vào sáng mai. Toàn bộ hệ thống cửa kho được bảo vệ bởi hàng rào cảm biến áp suất tĩnh v1.3 và khóa bảo mật sinh trắc học vân tay của giám sát viên. Đội tuần tra của Đại úy Lê Mạnh đang bắt đầu thắt chặt thiết quân luật quanh khu vực này. Cậu chỉ có đúng mười phút để bẻ khóa hoàn toàn hệ thống điều áp cửa kho trước khi đặc nhiệm phản ứng nhanh kịp thời bao vây."
Đạt cúi người nhìn chằm chằm vào những đường ống dẫn khí nén áp lực cao rực đỏ trên bản đồ, bàn tay phải bám vệt máu khô khẽ miết lên cán chiếc Tua vít titan cán đồng giắt bên hông. Lồng ngực anh rít lên một tiếng van cơ học khô khốc giữa làn khói trắng kháng chiến đang cuộn vòng quanh chân cầu ngột ngạt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!